Bích Huyết Kiếm

Kim Dung


Hồi 13

Kỳ Lỗ họp đạo tặc

Yến Vân bầu bá chủ

 

Trưa ngày hôm sau, Thừa Chí sai Hồng Thắng Hải sang nhà họ Tiêu mời La Lập Như. Tuy vết thương đứt cánh tay chưa liền da, hay tin Thừa Chí cho gọi, Lập Như cả mừng nhờ người cõng sang luôn.

Thừa Chí đem pho đao xử dụng bằng cánh tay trái giảng giải rất kỹ lưỡng cho La Lập Như nghe. Vốn có sẵn căn bản võ công, lại thêm được Thừa Chí dạy bảo rất kỹ lưỡng liên tiếp trong mười ngày. La Lập Như đều thuộc lòng tất cả các thế. Chỉ chờ vết thương lành mạnh, là y có thể luyện tập được. Pho đạo pháp này là Thừa Chí học được trong Kim Sà bí kíp, khác hẳn những đao pháp xử dụng bằng tay trái của giang hồ vẫn lưu truyền, thế nào cũng hiểm, miếng nào cũng nhanh, quả thật lợi hại vô cùng. Trả xong món nợ đó Thừa Chí mới yên lòng, liền cho thuê mười mấy chiếc xe lớn để chuẩn bị lên đường vào kinh.

Cha con Tiêu Công Lễ và tất cả môn đồ, thết một bữa tiệc rất linh đình để tiển chân. Trước khi đi Thừa Chí nhờ Tiêu Công Lễ, cố kiếm ra chỗ ở của Mẫn Tử Hoa, để trao trả căn nhà, Tiêu Công Lễ vui vẻ nhận lời. Còn bọn Hán gian Trường Bạch tam anh giao cho nhà chức trách trừng trị.

Ngày hôm đó trời quang mây tạnh, gió thu mát mẻ. Thừa Chí, Thanh Thanh, chàng Câm, Hồng Thắng Hải một bọn bốn người áp mười mấy chiếc xe thủng thẳng lên đường tiến về phía Bắc. Cha con Tiêu Công Lễ và các đệ tử, tiễn qua sông Trường giang, còn theo chân thêm ba mươi dặm đường nữa mới từ biệ quay trở lại. Bên Bắc Ngạn Trường Giang này, vẫn còn là trong phạm vi dưới thế lực chi phối của bang Kim Long. Vì được lịnh của Tiêu Công Lễ cho hay trước, các môn đồ của bang Kim Long ở những nhà trạm, bến tàu hay khách sạn đều tiếp đón bọn Thừa Chí một cách ân cần. Ði đưọc mười mấy ngày, vào tới biên giới tỉnh Sơn Ðông, Hồng Thắng Hải nói:

- Viên đại gia, nơi đây không phải là địa giới của bang Kim Long. Bắt đầu từ ngày hômnay, chúng ta phải cẩn thận đề phòng mới được.

Thanh Thanh nói:

- Anh nói gì? Ai lại dám vuốt râu cọp như vậy?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Hiện giờ, thiên hạ giặc giả nổi lên như châu chấu, tỉnh Sơn Ðông nầy lại còn nhiều hơn các tỉnh khác và có hai bang rất lợi hại.

Thanh Thanh hỏi:

- Một bang là phái Bột Hải của các anh chớ gì?

Hồng Thắng Hải cười nói:

- Phái Bột Hải chúng tôi chuyên kiếm ăn trên mặt bể. Còn những thứ ở trên bờ, dù là vàng bạc châu báu vứt đầy đường, chúng tôi cũng không thèm nhặt.

Thừa Chí hỏi:

- Vậy hai bang nào mạnh nhứt tỉnh Sơn Ðông nầy?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Một bang là Thương Châu Chử hồng Liễu với các bộ hạ của Chữ đại gia.

Thừa Chí gật đầu nói:

- Tôi đã nghe sư phụ nói qua. Chữ đại gia nổi tiếng nhứt ở giang hồ có “Thiết sa chưởng” và “Thái Tổ côn”.

Hồng Thắng Hải nói:

- Ðại gia nói đứng đấy. Còn một bang nữa, khai sơn lập trại ở Ác Hổ Ðầu. Sáu vị trại chủ đều là những hảo hán võ nghệ cao cường.

Thừa Chí gật đầu nói:

- Từ nay trở đi chúng ta cẩn thận. Mỗi đêm lần lượt phái một người canh gác.

Lại đi được hai ngày. Lúc vào giữa trưa, bỗng nghe thấy tiếng chuông ở đằng xa đưa tới. Phía trước mặt có hai người cỡi ngựa phi tới, chạy sát cạnh mọi người phóng thẳng. Là tay lão giang hồ giàu kinh nghiệm hơn, Hồng Thắng Hải liền nói:

- Cái trò ấy đã tới đấy.

Y biết võ nghệ của Thừa Chí cực cao siêu, và mình cũng không phải là tay thường, không coi mấy tên giặc cỏ vào đâu. Ðộ một tiếng sau hai người cỡi ngưa kia lại quay trở lại, rồi lại phóng về phía đằng trước, lúc qua cạnh xe chúng cứ đưa mắt vào trong xe. Thanh Thanh chỉ cười nhạt.

Hồng Thắng Hải lại nói:

- Chỉ đi độ mười dặm nữa, thế nào cũng có cường đạo ra cản đường.

Ngờ đâu đi hơn mười dặm mà vẫn bình yên vô sự. Tối hôm đó nghĩ chân ở Song Thạch Phố. Hồng Thắng Hải tắc lưỡi lấy làm lạ và nói:

- Chẳng lẽ đôi mắt lão giang hồ của tôi lại trông nhầm hay sao?

Ngay hôm sau laị lên đường đi chưa đầy năm dặm, trông thấy bốn người cỡi ngựa theo sau rất xa.

Hồng Thắng Hải nói:

- Phải rồi, bọn chúng hôm qua chưa rủ đũ người, mới để yên cho chúng ta như vậy, nhưng ngày hôm nay thế nào cũng có chuyện xảy ra.

Giữa trưa, nghĩ ngơi ăn uốn xong, trong khi đi đường lại có hai người cởi ngựa đến dò la thám thính. Hồng Thắng Hải nói:

- Lạ thật, xưa nay bọn lục lâm dò la thám thính, không bao giờ lại phái nhiều người và hành động nhiều lần như thế này.

Ði được nửa ngày, lại thấy hai người cởi ngựa phóng qua. Thừa Chí và Thanh Thanh không thạo gì về mọi sự của giang hồ, thấy nhiêù người cỡi ngựa chạy đi phóng lại, biết rõ là chúng dòm ngó những hòm châu báu của mình. Nhưng tại sao chúng lại chạy đi chạy lại nhộn nhịp như thế làm gì?

Hồng Thắng Hải bỗng nói:

- Phải rồi! Viên tướng công đêm hôm nay chúng ta thế nào cũng phải đến thị trấn lớn mà nghĩ ngơi.

Thừa Chí hỏi:

- Tại sao vậy?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Nhưng người theo dõi chúng ta đây, nhứt là người của mấy trại.

Thanh Thanh hỏi:

- Thật không, có mấy trại chủ đã vừa món hàng nầy rồi đấy à?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Cứ mỗi trại chúng phái hai người. Vậy từ hôm nọ đến nay tôi tính ra bảy trại rồi.

Thanh Thanh nói:

- Như thế, thì cũng vui đấy nhỉ?

Hồng Thắng Hải nghiêm nét mặt nói:

- Tiểu thơ, tục ngữ có câu: “Nhứt hỗ nan địch quần hồ” Mình tuy không sợ chúng, nhưng vì hòm xiểng nhiều quá, muốn bảo vệ không mất mát, cũng phải tốn công lắm mới được.

Thừa Chí gật đầu nói:

- Anh nói rất phải, tối nay chúng trú ngụ ở Thạch Giao dù đi thêm vài chục dặm còn hơn.

Khi tới trấn Thạch Giao vào trọ tại một khách sạn lớn. Thừa Chí cho khuân hết cả mười chiếc hòm sắt vào trong phòng mình. Chàng cùng chàng Câm ở chung một phòng. Các hòm sắt vừa khuân vào trong phòng xong, bỗng thấy hai tên đại hán ở ngoài đi vào, đưa mắt nhìn Thừa Chí, rồi mới hỏi phổ kỵ thuê phòng. Vài phút sau lại có hai tên đại hán khác tới thuê phòng. Thấy vậy, Thừa Chí đã nghĩ cách đối phó liền.

Cơm tối xong, ai nấy trở về phòng, nghĩ ngơi. Ngủ đến nửa đêm nghe thấy trên mái nhà có tiếng động, biết là bọn giặc đã tới.

Thừa Chí ngồi dậy thắp nên, trong phòng sáng choang rồi mở hòm sắt, lấy một gói lớn, trong có trân châu, bảo thạch, phí thủy, mã nảo v.v...

Dưới ánh sáng của cây nến các bảo vật toả chiếu hào quang ngủ sắc. Chàng vừa lau chùi vừa ngắm nghía. Bỗng nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng động nho nhỏ, chàng liếc mắt nhìn, thấy khe cửa có rất nhiều con mắt đen ngó vào.

Lúc nầk, Hồng Thắng Hải đã nghe thấy tiếng động, không yên tâm liền sang phòng Thừa Chí xem xét, đi gần tới nơi, mười mấy tên thám tử của bọn giặc đều ẩn khuất ngay.

Hồng Thắng Hải mỉm cười, khẽ gõ cửa phòng Thừa Chí mấy cái.

Thừa Chí nói:

- Cứ vào.

Hồng Thắng Hải khẽ đậy cánh cửa mở liền, thì ra cửa không cài then. Y bước vào trong phòng, thấy trong phòng châu báu hào quang chói lọi lóa cả mắt. Ngẫng người giây lát, y mới đến cạnh bàn, thấy trên bàn những hạt trân châu to tướng bằng đầu ngón tay. Những cành san hô dàihơn thước. Những bảo thạch và bích ngọc đều là những thứ vô giá. Hồng Thắng Hải lúc đầu tưỡng trong mười cái hòm sắt chứa đầy bạc nén mới khiến nhiều bọn giặc lớn để ý đến như vậy. Chớ y có ngờ đâu trong đó lại chứa đầy những châu báu vô giá như thế. Y bước chân vào giang hồ đã lâu năm, kiến thức cũng khá nhiều rồi. Nhưng y chưa hề trông thấy những bảo vật quý giá như thế nầy bao giờ, không hiểu Viên Công lấy ở đâu ra, mà lại có nhiều đến như vậy, đi tới cạnh Thừa Chí, khẻ hỏi:

- Viên tướng công để tôi cất những vật báu này đi nhé! Bên ngoài có người dòm nó đấy.

Thừa Chí cũng khẽ nói:

- Tôi lấy ra đây cốt đễ cho chúng trông thấy đấy.

Vừa nói chàng vừa tới cạnh bàn cầm một chuỗi trân châu lên và nói:

- Anh thử đoán xem, vào trong kinh chuỗi trân châu này có thể bán được bao nhiêu tiền?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Vấn đề nầy tiểu nhân không được rõ lắm.

Thừa Chí lại nói:

- Tôi định bán mỗi hạt ít nhứt là ba trăm lạng. Chuỗi nầy có tất cả hai mươi bốn hạt.

Hồng Thắng Hải nói:

- Nếu vậy có thể bán được một vạn lạng đấy.

Thừa Chí hỏi:

- Tại sao anh lại bảo bán được một vạn lạng?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Thưa tướng công, vì chuỗi hạt nầy to và tròn đều cả như thế nầy rất hiếm, lại thêm màu sắc đẹp đẻ. Thật khó mà kiếm được một chuỗi khác giống như thế. Cho nên tiểu nhân mới nói có thể bán được một vạn lạng như vậy.

Bọn giặc đứng dòm ngó bên ngoài đều nghe hết lời nói của hai người. Lòng tham xúi dục, tênnào tên nấy chỉ muốn có lịnh nhãy ngay vào. Món hàng nầy có nhiều sơn trại muốn nhúng tay vào, vậy phải chờ tất cả thủ lãnh bàn định xong, mới ra tay hành động, để khỏi mất hoà khí với nhau.

Chúng dòm ngó một lúc, rồi tên nào tên nấy trở về báo cáo cho thũ lãnh mình hay.

Biết chúng đã đi rồi, Thừa Chí cả cười một hồi, xua tay bảo Hồng Thắng Hải về phòng ngũ. Chàng vẫn để nguyên những châu báu trên bàn mà đi ngủ.

Lại đi được hai ngày đường nữa, đã đến địa giới Tế Nam Phủ, bọn giặc theo dõi Thừa Chí càng ngày càng nhiều. Cậy có Thừa Chí võ nghệ siêu quần và mình cũng không đến nỗi kém người, lúc đầu Hồng Thắng Hải ung dung không sợ gì cả, nhưng bây giờ càng ngày càng thấy bọn giặc theo dõi nhiều và không thấy chúng ra tay, không biết chúng định âm mưu gì, trong lòng bắt đầu hoảng sợ. y liền đề nghị với Thừa Chí đi đường bể thì an toàn hơn và cam đoan không có chuyện gì xảy ra.

Thừa Chí cười nói:

- Tôi định dùng món châu báu nầy để kếp nạp các anh hùng hào kiệt, dù có mất hết cũnổi giậnkhông sao. Tiền tài là thân ngoại chi vật. Chúng ta cần phải để nhân nghĩa lên trên hết.

Hồng Thắng Hải thấy chàng nói như vậy, không tiện khuyên nữa.

Ngày hôm đó đi tới Thành Vũ, vào khách sạn nghĩ ngơi, Thanh Thanh tánh ưa hoạt động, một mình vào trong thành du lãm. Thừa Chí nghĩ thầm: “Có không biết bao nhiêu đôi mắt dòm ngó những châu báu nầy, ta chỉ sơ xuất một tí là xảy ra chuyện ngay.” Vì vậy chàng với chàng Câm hai người không dám rời khải khách sạn. Một giờ sau Thanh Thanh hón hở trở về, mỗi tay cầm một cái lồng tre nhỏ, mỗi lồng có một cón dế, kêu “chích, chích” nhức cả tai. Nàng biếu một con cho Thừa Chí và nói:

- Mỗi con em mua hai mươi tiền đấy. Anh treo ở trong màn, đêm đến nói kêu nghe thú lắm.

Thừa Chí vui cười đỡ lấy rồi chàng bỗng vui cười vừa hỏi:

- Ở ngoài phố chú có gặp thấy ai không?

Thanh Thanh ngạc nhiên nói:

- Không, anh hỏi gặp ai cơ chứ?

Thừa Chí nói:

- Lưng chú đã bị người ta đánh dấu vết, chú có biết không?

Thanh Thanh vội chạy về phòng mình, cởi áo ngoài ra xem, quả nhiên trông thấy phía sau lưng có một cái vòng viết bằng phấn trắn. Nàng đoán chắc lúc mãi mua dế, bị người ta vẽ mà không biết. Vừa xấu hổ vừa tức giận, nàng nói với Thừa Chí rằng:

- Anh đi bắt tên đó về cho em đánh nó một trận.

Thừa Chí cười nói:

- Tôi biết đi đâu mà tìm bây giờ?

Thanh Thanh nghĩ giây lát rồi bỗng nói:

- Bây giờ anh ra dạo phố, giả bộ khờ khạo không để ý...

Thừa Chí vội cướp lời nói rằng:

- Bắt chước hình dạng của chú hồi nãy, sẽ có người đến vẽ vào lưng tôi phải không?

Thanh Thanh cười nói:

- Phải đấy, anh đi mau đi.

Không thể thoái thác được, Thừa Chí dặn nàng và Hồng Thắng Hải cẩn thận trông nom những hòm xiểng, rồi ung dung ra đi.

Thành Vũ là một thành phố náo nhiệt, đêm tối người đi lại vẫn chen chúc. Vừa ra khỏi cửa phòng đã có một người rón rén theo sau. Thừa Chí nghĩ thầm: “Giỏi thật, chúng bây càng ngày càng táo gan, không những theo dõi tài báu của chúng ta và còn theo riết từng người một. Nhưng chúng viết cái vòng trắng vào lưng chú Thanh để làm gì? Chúng nó làm như vậy có khác gì bảo cho chúng ta đề phòng trước?”

Nghĩ ngợi giây phút, chàng đã hiểu dụng ý của chúng rồi, liền nghĩ: “Có lẽ là một nhóm nào muốn độc chiếm nên chúng đánh dấu vào người vào xe của chúng ta để cho những nhóm khác biết để đừng có nhúng tay vào”.

Nghĩ đoạn chàng lẳng lặng len vào chỗ đám đông người. Quả nhiên người nọ cũng theo dõi chàng từng bước một đến trước cửa một nhà thợ sắt, chàng giả vờ đứng xem người ta đúc dao, chờ người nọ đi gần tới nơi, đột nhiên quay lại giơ tay ra điểm vào yếu huyệt của người nọ. Người đó bị tê liệt hẳn nữa mình, rồi bị Thừa Chí khẽ kéo đi. Tới một ngõ hẽm vắng, Thừa Chí liền hỏi:

- Anh là thủ hạ của ai?

Người đó đau đến nổi đầu toát đầy mồ hôi, bị Thừa Chí dùng sức bóp mạnh một cái, lại càng chịu không nổi, vội nói:

- Xin ông buông tay mau, đừng bóp gãy xương của cháu.

Thừa Chí cười nói:

- Anh không chịu nói, tôi sẽ bẻ gãy xương cổ anh ngay.

Người nọ vội nói:

- Cháu nói, cháu nói. Tên cháu là Hoàng Nhị Mao, thủ hạ của Sa trại chủ ở Ác Hổ Câu.

Thừa Chí hỏi:

- anh muốn vẽ một cái vòng ở trên lưng tôi phải không? Anh vẽ như thế để làm gì?

Hoàng Nhị Mao nói:

- Sa trại chủ sai cháu vẻ như vậy. Còn vẽ để làm gì cháu không được rõ.

Thừa Chí hỏi:

- Sa trại chủ của anh hiện ở đâu?

Hoàng Nhị Mao nhìn ngược nhìn xuôi, nhưng vẫn không dám nói.

Thừa Chí lại bóp mạnh một cái, xương cổ tay người nọ kêu “lắc cắc”. Y sợ Thừa Chí bóp gãy xương thật, vội nói:

- Sa trại chủ bảo chúng tôi tối nay đều họp mặt ở chùa Tam Quang tại ngoại thành.

Thừa Chí nói:

- Hay lắm, anh đưa đường dẫn tôi đi.

Không dám ương ngạnh nữa, Hoàng Nhị Mao đành phải dẫn Thừa Chí tới chùa Tam Quang. Lúc ấy còn sớm, trong chùa không có bống người nào.

Chùa này đỏ nát bỏ hoang đã lâu, không có sư hay ông từ nào trông coi cả. Khám xét trước sau chùa một lần, Thừa Chí điểm thêm huyệt cho Hoàng Nhị Mao rồi vứt vào dưới khánh thờ. Một lát sau, chàng nghe tiếng chân người ở xa đi tới, vội trộn vào đằng sau tượng phật. Mấy chục người bước vào trong chúa, rồi ngồi quay vòng tròn ở giữa đại điện.

Một người đàn bà lên tiếng nói:

- Nghiêm Lão Tứ, Lão ngũ, dẫn bốn chú em đi canh gác xung quanh, và phái hai chú lên trên nóc nhà nữa.

Vài phút sau trên mái nhà đã có tiếng chân người đi lại. Thừa Chí nghĩ thầm và cười thầm: “Dù các người có khôn ngoan đến thế nào cũng mặc. Ta đã vào đây trước rồi”. Lại qua một lát sau, bên ngoại tiếp tục có người đi vào trong chùa. Chúng trò chuyện ồn ào vô cùng. Nghe chúng hàn huyên, Thừa Chí mới rõ tám trại chủ của tám sơn trại lớntỉnh Sơn Ðông đều có mặt tụ họp tại đây, nên chàng phải im hơi lặng tiếng, chớ không dám sơ ý như trước nữa.

Laị nghe người đàn bà nói:

- Chúng ta đã dò xét rõ lắm rồi. Món hàng nầy quả thật là những vật báu vô giá. Người áp tải là hai tên công tử bột khờ dại, và một tên bảo tiêu là Hồng Thắng Hải, người của phái Bột Hải, võ nghệ khá cao cường. Nhưng mảnh hổ địch sao nổi quần hồ. Nể y là anh em lục lâm cũng một đường lối với chúng ta, tới lúc ra tay, chúng ta tha cho y khỏi chết.

Một người khác nói:

- Về vấn đề cướp “tiêu” thì dễ như trở bàn tay, không phải phiền tới Sa trại chủ, anh em chúng tôi xin phụ trách hết. Nhưng còn vấn đề chia của thì chúng ta phải bàn định trước, để tránh khỏi có sự tranh chấp mà mất cả hoà khí của nhau đi.

Tên Sa trại chủ nói:

- Tiểu đệ mời quý vị tới đây họp là vì vấn đề này đây!

Một người giọng nói thô lỗ lên tiếng:

- Món hàng nầy, anh em chúng tôi thấy trước tiên. Tôi xin đề nghĩ: Khi cướp được, chúng ta chia nó ra làm mười phần, Ác Hổ Câu chiếm hai phần. Chúng tôi Sát Bảo Cưong chiếm hai phần, còn mỗi trại chiếm một phần.

Thừa Chí nghĩ: “Giỏi thật! chưa chi chúng đã tụ họp tại đây để phân chia những vật báu của ta rồi!”

Lại nghe thấy tên khác nói:

- Tại sao các anh lại được hai phần? Theo ý tôi, chia làm tám phần công bằng hơn cả!

Sau đó, cả bọn cãi vả ồn ào mãi không ngớt. Lại có một tên giọng khàn khàn nói:

- Chia làm mười phần và tám phần cũng không công bằng. Trại Ác Hổ Câu có mấy nghìn anh em mà chỉ hưởng ngang với Sát Báo Cưong chỉ có ba trăm người hay sao? Theo ý tôi thì nên chia làm chín phần: Ác Hổ Câu chiếm hai phần, còn bảy phần thì mỗi trại được một. Chúng ta bầu Sa Trại chủ làm thủ lãnh đứng lên chia và phân phát cho các trại.

Ðại đa số cường đạo tán thành ý kiến đó, nên một số ít không bằng lòng cũng phải nghe theo.

Tên Sa Trại chủ nói:

- Nếu anh em đều tán thành như vậy, ngày mai chúng ta ra tay luôn. Và nới hành động nhận hàng tôi định ở Trương Trang. Vậy ngày mai, xin quý vị đưa hết đàn em tới đó.

Mọi người tán thành xong, đều lần lượt ra khỏi căn chùa.

Bỏ mặc tên Hoàng Nhị Mao ở đó. Thừa Chí một mình trở về khách điếm, kể hết những chuyện đã qua cho Thanh Thanh nghe.

Thanh Thanh khẽ nói:

- Thanh thế của đạo tặc lớn lao như vậy, thật là đánh không hết và giết không tận. Anh đã nghĩ cách gì đối phó chưa?

Thừa Chí đáp:

- Khi chúng tới, chúng ta hãy nhường nhịn trước, khi đã nhận ra tên nào là giặc rồi, ta liền ra tay thộp ngực tên đó. Rắn mất đầu, bọn lâu la của chúng phải chịu hàng ngay.

Thanh Thanh vỗ tay cười nói:

- Ý của anh rất hay.

Sáng ngày hôm sau, cơm nước xong, Thừa Chí ra lịnh lên đường. Suốt dọc đường, bọn giặc thám thính đi lại như thoi đưa. Chúng táo bạo ra mặt, không coi bọn Thừa Chí ra gì cả. Hồng Thắng Hải lo ngại nói:

- Viên tướng công, xét tình hình nầy chỉ trong ngày hôm nay chúng hạ thủ đấy.

Thừa Chí nói:

- Anh cứ việc trông nom xe cộ, đừng để cho lừa, ngựa hoảng sợ chạy tán loạn. Còn chống giặc đã có ba chúng tôi đối phó.

Hồng Thắng Hải vâng lời. Thừa Chí ra hiệu dặn chàng câm, khi nào có lịnh của chàng mới ra tay hành động, chuyên phụ trách bắt người thôi. Chàng câm gật đầu nhận lời.

Ði tới giờ Thân, sắp tới Trương Trạng, đằng trước có một khu rừng khá rậm rạp, cây cối um tùm. Bỗng nghe mấy tiếng o...o... của những cái tên bắn lên báo hiệu. Vừa dứt, trong rừng rậm đã có mấy trăm tên đại hán ló ra, tên nào tên nấy đều đầu chít khăn xanh, mặc quần áo đen, tay cầm khí giới, lẳng lặng xông ra cản đường. Thấy vậy, bọn phu xa liền cho ngừng xe lại, rồi ôm đầu chui vào gầm xe. Ðó là luật của bọn đạo tặc, hễ bọn phu xe cứ nằm yên trong gầm xe là được thoát chết. Lại nghe mấy tiếng tù và nổi lên, tiếng vó ngựa rồn rập, mấy chục tên tướng cướp cởi ngựa ở trong rừng rậm phóng ra, cản phía sau xe của Thừa Chí. Chúng làm như vậy, là phòng bọn Thừa Chí quay đầu chạy trốn.

Tối hôm trước chùa Tam Quang, tuy chưa nhận được mặt tên chúa cướp, lúc này Thừa Chí chú ý nhìn, thấy phía trước bảy người đi ngang hàng tới. Một người mặt trắng ngoài 30 tuổi, xông lên trước, tay không cầm khí giới, chỉ cầm một chiếc quạt phe phẩy, giọng thỏ thẻ nói:

- Xin chào Viên tướng công!

Nghe tiếng nói của người nọ, Thừa Chí biết ngay là Sa trại chủ của trại Ác Hổ Câu. Thấy y có thái độ ung dung, chân đi cững chắc Thừa Chí nghĩ thầm: “Tên nầy có thể là kình địch đây? Không ngờ trong lạc lâm lại có những nhân vật như thế này! Nghĩ đoạn chàng chắp tay chào và nói:

- Tôi không dám! Kính chào Sa trại chủ.

Tên Sa trại chủ giựt mình, nghĩ thầm: “Sao y lại biết tên họ mình nhỉ?” nghĩ xong liền nói:

- Viên tướng công đi đường chắc mệt nhọc lắm?

Nhìn sắc mặt của y Thừa Chí nghĩ: “Suốt dọc đường y cho người theo dõi chúng ta. Chúng biết tên họ của ta không lấy gì làm lạ. Nhưng, ta gọi tên họ của y, chắc y ngạc nhiên lắm. Ðã thế ta cứ giã bộ đùa y chơi.” Nghĩ xong chàng nói:

- Ði đường không lấy gì làm mệt nhọc cả. Chỉ bực mình một nổi là hành lý của chúng tôi nặng nề quá.

Sa trại chủ cười nói:

- Viên tướng công lên Bắc Kinh dự thi đấy à?

Thừa Chí đáp:

- Không phải, chúng tôi nhờ trời cũng có tí tiền, nhưng thiếu công danh. Nên gia phụ sai tiểu đệ đem ít tiền tài lên kinh để vận dụng một chút chức tước có thế thôi.

Sa trại chủ cười nói:

- Các hạ ăn nói nhanh nhẩu lắm, chó không có vẻ gì hủ lậu như các nho sĩ khác.

Thừa Chí cười nói:

- Tối hôm qua có người bạn nói với tôi rằng: Hôm nay có một vị họ Sa tức Sa trại chủ ở dọc đường chờ tôi. Và dặn tôi phải cẩn thận để ý. Nên từ sáng tới giờ vưa đi đường tôi vừa chăm chú ngóng nhìn chỉ sợ là cơ hội không được gặp gỡ. ngờ đâu quả nhiên chúng ta gặp nhau ở đây. Các hạ cũng ăn mặc nho sĩ như tôi, có phải cũng lên kinh đấy không. Nếu vậy chúng ta cùng đi cho vui. Các hạ nghĩ sao?

Vừa buồn cười vừa tức thầm, bụng nghĩ chưa bao giờ lại gặp những tên mới ra đời mà lại quá ngây thơ như thế nầy. Sa trại chủ cười nói:

- Viên tướng công ở nhà hưởng phúc có hơn không? Hà tất phải đi đường mệt nhọc khổ sở như thế nầy làm gì. Tướng công nên biết trên giang hồ có nhiều sự hiểm ác lắm.

Thừa Chí nói:

- Lúc đệ ở nhà, nghe các cụ nói trên chốn giang hồ có những gái điếm lừa bịp. Ngờ đâu đi hàng nghìn dặm đường rồi mà đệ chưa hề gặp thấy một tên bịp bợm nào cả. Ðệ chắc các lời dạy bảo củ các cụ đều sai lầm cả.

Bảy tên trại chủ kia nghe Thừa Chí lải nhải nói những lời nữa điên nữa rồ, đều không nhịn được, cứ đưa mắt ra hiệu thúc giục Sa trại chủ ra tay hành động. Sa trại chủ bỗng sa sầm nét mặt rú lên một tiếng xoè chiếc quát ra. Trong quạt có vẻ một cái sọ người, mồm ngậm một con dao, trông rất rùng rợn. Thấy vậy, Thanh Thanh cũng phải hoảng sợ. Sa trại chủ khà khà cười một cách quái dị. Chưa dứt tiếng cười, y phẩy chiếc quạt, mấy trăm lâu la xông ra bao vây những xe xô. Thừa Chí định nhảy ra bắt luôn tên Sa trại chủ. Bỗng trong rừng có tiếng còi thổi bằng lá tre, Sa trại chủ nghe tiếng đó, biến ngay sắc mặt, lại phẩy quạt một cái, bọn lâu la ngừng ngay. Hai người cởi ngựa ở trong phóng ra. Người đi trước là một ông cụ râu tóc bạc phơ. Phía sau là một thiếu nữ, tay cầm mấy tàu lá tre.

Cả hai tiến tới giữa Sa trại chủ và Thừa Chí, liền gò cương ngừng lại. Sa trại chủ nói:

- Ðây là địa giới của tĩnh Sơn Ðông.

Ông cụ nọ đáp:

- Ai bảo không phải là đất của Sơn Ðông?

Sa trại chủ nói:

- Năm xưa, chúng ta hội họp ở núi Thái Sơn, quyết định như thế nào nhỉ?

Ông cụ đáp:

- Bang Thanh Trúc chúng tôi, không được đến tỉnh Sơn Ðông giết người cướp của. Bên các ông cũng không được sang địa giới Hà Bắc chúng tôi hành đông.

Sa trại chủ nói:

- Ðúng đấy, vậy không hiểu gió gì đã thổi Trình lão gia tới đây?

Ông cụ nói:

- Nghe nói có một mớ hàng sắp tới tỉnh Hà Bắc. Trong đó có nhiều cái khá quý giá. Cho nên chúng tôi mới đến xem qua trước.

Sa trại chủ biến sắc mặt nói:

- Chờ khi nào hàng đó tới địa giới của Trình lão gia thì lão gia có muốn xem cũng không muộn kia mà?

Ông già khà khà cười nói:

- Sao lại không muộn? Có lẻ lúc bấy giờ hàng đã lọt vào tay chú em, làm gì đến lượt tôi xem được nửa?

Thừa Chí, Thanh Thanh và Hồng Thắng Hải, ba người đưa mắt nhìn nhau, và nghĩ thầm: “Thì ra đạo tặc ở Hà Bắc cũng được tin rồi. Muốn xí phần đấy! Ðể xem chúng đối phó với nhau ra sao?

Bọn giặc Sơn Ðông thì thầm nhỏ to, tỏ vẻ phản đối. Ða số trách ông cụ vô lễ. Nghe chúng nói Trình Thanh Trúc, Thừa Chí đoán có lẽ đó là tên của ông cụ.

Ông cụ lớn tiếng nói:

- Các người cãi vã bàn tán lộn xộn làm gì? Tai tôi nghễnh ngãng không nghe rõ đâu.

Sa trại chủ phẩy quạt một cái, bọn giặc im mồm ngay, Sa trại chủ nói:

- Ðã có hẹn ước rồi, tại sao Trình lão gia không giữ lời hứa? Nếu vô tình vô nghĩa như vậy, có phải bị anh hùng hảo hán ở trên giang hồ cười cho không?

Ông cụ không thèm trả lời chỉ quay lại hỏi nàng thiếu nữ kia rằng:

- A Chín, ở nhà ta nói với cháu những gì?

Thiếu nữ nọ đáp:

- Ông nói chúng ta sang tỉnh Sơn đông xem báu vật đi!

Thanh Thanh thấy giọng nàng nói rất có duyên, liền đua mắt ngắm nhìn. Nàng quả thật nhan sắc tuyệt vời.

Trình Thanh trúc cười nói:

- Thế ông có nói chúng ta thò tay vào lấy đồ không?

A Chín đáp:

- Không ạ. Mà bây giờ cũng không nói là lấy cơ mà.

Trình Thanh Trúc quay lại nói với Sa trại chủ rằng:

- Chú em đã nghe thấy chưa? Có bao giờ tôi nói sang Sơn Ðông cướp bóc đâu?

Sa trại chủ đổi ngay nét mặt, mỉm cười nói:

- Phải, thế mới là nghĩa khí chớ! Trình lão gia xa xôi tới đây, lát nữa cũng sẽ được một phần.

Trình Thanh Trúc không trả lời, quay lại hỏi A Chính:

- A Chín, chúng ta ở nhà còn nói thêm gì nữa không?

A Chín đáp:

- Lúc ấy, ông đành phải ra tay bảo vệ.

Trình Thanh Trúc khà khà cười nói:

- Cháu tuy nhỏ tuổi, nhưng trí nhớ cũng khá đấy.

Nói đoạn ông cụ quay lại nói với Sa trại chủ rằng:

- Bây giờ chú em đã rõ rồi chớ! Chúng tôi không được cướp bóc ở tỉnh Sơn Ðông, điều đó không sai chút nào. Nhưng tôi phải bảo vệ họ. Ðiều này trong hẹn ước, không có nói đến và cũng không cấm phải không?

Sa trại chủ mặt xám lại trả lời:

- Ông cấm chúng tôi cướp, để chờ món hàng đó tới địa giới Hà Bắc là ông đỡ nhẹ hết cổ có phải thế không?

Trình Thanh Trúc nói:

- Chính thế! Như vậy, tôi không làm hư hõng nghĩa khí của giang hồ, không trái lời hứa hẹn ở trên núi Thái sơn.

Thấy y giở lý sự cùn ra như vậy, nói trái mà là y muốn đoạt hết những vật báu đó, bọn đạo tặc khi ông cháu y, một ông già và một con nít, đỗ xô lên múa đao định phân thây đối phương làm muôn mảnh.

A Chín để hai tàu lá tre vào mồm thổi. Chưa dứt tiếng còi hiệu đó, trong rừng rậm đã có mấy trăm tên đại hán xônổi giậnra, đều mặc y phục đồng màu và trên đầu cắm cành tre xanh. Sa trại chủ giựt mình nghĩ thầm: “Không dè lão ta lại bố trí sẳn sàng như vậy! Nhưng bọn chúng đến đông đúc như vậy, tại sao những lâu la canh phòng của bên mình lại không hay biết gì cả? Nghĩ đoạn, y phẩy chiếc quạt một cái, nhân mã của tám trại bên phe Sơn Ðông lại bày thành thế trận.

Xem tình hình nầy thì thế nào cũng có một trận ác chiến xảy ra. Người của phe Sơn đông nhiều hơn, còn phe Thanh Trúc tuy ít hơn, nhưng người nào người nấy tinh nhuệ hơn. Nếu đánh nhau chưa biết mèo nào đã cắn mũi nào!

Thừa Chí kéo tay Thanh Thanh, hai người nhìn nhau mỉm cười, Thanh Thanh khẽ cười, rồi nói:

- Chưa cướp được đồ đạc của người, mà chúng đã đánh lẫn nhau trước rồi. Thật là buồn cười đến vỡ bụng được.

Thừa Chí nói:

- Không ngờ chúng ta lại là: “Ngư ông thủ lợi tiếu hi hi”.

Lúc ấy bọn giặc Sơn Ðông sửa soạn đánh ồ ạt. Nhưng chúng vẫn dành riêng mấy chục người canh gác đội xe cộ của Thừa Chí, để cho Thừa Chí không có dịp bôn tẩu, Thừa Chí vẫy tay gọi Hồng Thắng Hải lại gần, rồi hỏi:

- Phe ban Thanh Trúc là đạo tặc ở nơi nào thế?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Bang Thanh Trúc đứng đầu tỉnh Hà Bắc, và lão Trình Thanh Trúc nầy là thủ lãnh. Y tuy gầy còm già nua như vậy, nhưng võ nghệ lợi hại lắm.

Thanh Thanh hỏi:

- Còn người con gái kia có phải là chú gái của y không?

Hồng Thắng Hải nói:

- Tiểu nhân nghe nói lão gìa Trình Thanh Trúc nầy tánh lạ lùng lắm, suốt đời không lấy vợ. Người con gái nầy có lẽ là cháu nuôi của y, chớ không phải cháu ruột đâu.

Thanh Thanh gật đầu không nói gì cả, thấy A Chín ung dung, không vẻ gì sợ hãi, trong lòng nghĩ thầm: “Có lẽ nàng biết võ cũng nên. Hãy để chúng đánh nhau, xem bên nào thắng?”

Lúc ấy, tiếng còi lé tre của bang Thanh trúc nổi lên tứ phía. Mấy trăm đại hán chia thành bốn đội. Trình Thanh Trúc và A Chín quay ngựa về bên trận mình, đứng phía trước bốn đội lâu la kia, trong tay vẫn cầm khí giới.

Ðang lúc hai bên sắp sửa khai chiến, bỗng nghe thấy đằng phương Nam có tiếng nhạc ngựa vọng đến, tiếp theo đó ba người cỡi ngựa phi tới. người đi trước lớn tiếng kêu gọi:

- Hai bên cùng là bạn thân cả. Xin nể mặt đệ, hãy ngừng tay lại.

Thừa Chí nghĩ thầm: “Sao bỗng dưng lãi có một tay giải hò tới thế nào?” Ba người cỡi ngựa vừa phi tới nơi. Người cầm đầu là một thân hào, ngoài 50 tuổi, mặc áo bào gấm hoa, tay cầm một ống điếu lên. Theo sau y, một người cao và một người lùn đều mặc đồ vải.

Phi ngựa xen vào giữa hai đội nhân mã thân thào nọ giơ ống điếu lên, lớn tiếng cười nói:

- Cùng là anh em nhà cả, có chuyện gì dùng lời lẽ giải quyết, hà tất quý vị phải dùng đến đao thương thế nào? Các vị không sợ bạn hữu trên giang hồ cười cho ư?

Sa trại chủ nói:

- Chử Trang chủ làm ơn phê bình hộ, xem ai phải ai quấy.

Y liền đem chuyện bang Thanh trúc vượt biên giới cướp bóc kể sơ sơ cho tên họ Chũ nghe. Trình Thanh Trúc cứ cười nhạt, không thèm nói nữa lời.

Hồng Thắng Hải nói với Thừa Chí rằng:

- Viên tướng công, Sa trại chủ kia tên là Sa thiên Quãng biệt hiệu là Âm Dương Phiếu với Chữ Hồng Liễu, Chữ trang chủ đây là nhị bá ở tỉnh Sơn đông này.

Thanh Thanh nói:

- Ồ! Hai tên hồi nãy anh nói, tức là hai tên nầy đấy.

Thừa Chí nói:

- Tại sao y lại là trang chủ?

Hồng Thắng Hải nói:

- Sa Thiên Quãng khai sơn lập trại, lẩn lộn trong chốn lục lâm. Còn Chữ Hồng Liễu thì yên phận làm viên ngoại xây một toà sơn trang, xung quanh trồng hơn nghìn cây liễu, tự đặt là Thiên Liễu trang. Nhưng sự thật thì y là độc hành đại đạo. Thường thường một mình đi kiếm ăn ở các tỉnh xa, nhiều lắm y chỉ đem theo hai ba tên phò tá là cùng.

Thanh Thanh nghĩ: “Hành động của y cũng giống như các ông phái Thạch Lương của ta”.

Chữ Hồng Liễu lên tiếng nói:

- Trình đại ca, theo đúng lý thì việc này đại ca không phải. Năm nọ, quần hùng đại hội ở trên Thái Sơn, đệ cũng ân hận được dự. Tất cả anh em có quyết định nầy. Không ai được vượt qua biên giới khác làm ăn!

Trình Thanh Trúc nói:

- Bây giờ chúng tôi đến đây là làm phúc bảo vệ cho họ, chớ có phải đến cượp bóc đâu, tôi thấy chợ chưa họp mà cái ống điếu kia của bạn đã đến rồi.

Chữ Hồng liễu cả cười, chỉ hai đại hán đứng phía sau nói:

- Hai vị nầy là Hoài Âm Song Kiệt Ngưu Hoá Thành và Trương Hưng. Không quả ngại đường xá xa xôi, hai vị đó đã tới Sơn Trang của tôi, nói có món tài hỷ đem biếu tôi. Lúc nầy, người phát phì, tôi lười biếng không định đi. Nhưng hai vị đó đã có nhã ý như vậy, tôi không tiện khước từ, đành phải gượng đi tới đây xem sao. Ngờ đâu lại gặp đủ mặt chư anh hùng ở đây, thật là náo nhiệt vô cùng. Hà, hà.

Thừa Chí và Thanh Thanh đưa mắt nhìn nhau, trong lòng nghĩ thầm: “hay thật! Lại có thêm ba con cú dự vào!”

Sa Thiên Quãng nghĩ: “Tên họ Chữ nầy võ nghệ cao cường lắm. Ðằng nào cũng phải chia cho y một phần rồi. Thà rằng bắt tay để đối địch Trình Thanh Trúc còn hơn”. Nghĩ đoạn y liền nói:

- Chữ trang chủ là người trong tỉnh Sơn Ðông, lẽ tất nhiên phải được chia một phần rồi. Ðiều đó anh cho chúng tôi không dám e ngại. Nhưng còn vấn đề cho người khác tỉnh hưởng lợi, phen này chúng ta nhường nhịn, thì sau nầy chúng ta hết đường kiếm ăn. Có phải thế không?

Chữ hồng Liễu nói:

- Chẳng hay Trình đại ca nghĩ sao?

Trình Thanh Trúc đáp:

- Câu chuyện ngày hôm nay, không thể dàn xếp ổn thoả được, chúng ta chỉ có cách giẳi quyết bằng đao thương, phải trái theo thua được mà định đoạt thôi!

Chữ Hồng liễu quay lại nói:

- Sa lão đệ nghĩ sao?

Sa Thiên Quãng đáp:

- Các hảo hán của phái Sơn Ðông chúng ta, bao giờ chịu để cho người ngoài đến tận nhà bắt nạt như vậy.

Lời nói đó ý kéo Chữ Hồng liễu nhập vào bọn mình. Trình Thanh Trúc vương vai, ngáp dài một cái, rồi nói:

- Chúng ta một chọi một hay đánh ồ ạt cả bọn? Xin Sa trại chủ cho biết ý kiến. Muốn thế nào ta cũng theo hết.

Sa Thiên Quãng bỗng dương chiếc quạt Âm Dương ra, miệng cười khì khì, rồi hỏi Chữ Hồng Liễu rằng:

- Chữ đại ca nghĩ sao?

Từ khi được Hoài Âm Song Kiệt cho hay tin này, Chữ Hồng Liễu vốn định nuốt hết số châu báu nầy, nhưng đến chậm quá, nên bây giờ chỉ mong được chia một phần lớn, có thế thôi. chớ y cũng biết Bang Thanh Trúc có nhiều người tài giỏi, và bang chủ Trình Thanh Trúc nổi tiếng lâu năm, tất nhiên không hèn kém. Nên y không muốn làm mích lòng, liền nói:

- Thế nầy chỉ có cách là tỉ thí võ nghệ móoi xong. Ðánh lối ồ ạt cả bọn chết chóc và bị thương nhiều lắm. Hà tất phải tổn thương hoà khí như vậy? Ðệ có một cách rất công bằng, chẳng hay quý vị có cho phát biểu không?

Trình Thanh Trúc và Sa Thiên Quãng đều nói:

- Mời Chữ trang chủ cứ việc phát biểu ý kiến.

Chữ Hồng Liễu giơ ống điếu chỉ mười cái xe lớn của Thừa Chí nói:

- Chỗ kia có mười cái hòm sắt, mỗi bên chúng ta phái ra mười người, tất cả đấu mười trận, chỉ đánh đến thắng bại thì thôi, chớ đừng đả thương lẫn nhau. Ai thắng, thì người đó được lấy một cái hòm sắt, như vậy rất công bình, đằng nào chúng ta cũng nhàn rổi, coi như luyện tập võ để nghiên cứu cáihay cái dở của nhau. Ai thắng sẽ được chỗ châu báu đó, coi như được giải thưởng vậy, còn người thua, cũng không mất mát gì, như vậy có hơn không? Chẳng hay hai vị nghĩ sao?

Nghe thấy ý kiến của y rất hay, Trình Thanh Trúc khen ngợi và tán thành trước. Với sự đánh ồ ạt của cả bọn Sa trại chủ cũng không dám tự tinh là sẽ thắng, đồng thời y nghĩ thầm: “Ta để cho mỗi trại phái một đại biểu ra tỷ thí, nếu thắng là số may của họ. Vả lại, phần đó đã định chia cho họ rồi. Nếu họ thua, cũng không liên can gì đến ta, còn ta và đàm lão nhị xuất trận, tất không thể nào thua được, như vậy là ta cướp được hai phần không?” nghĩ đoạn y nhận lời.

Hai bên ra lệnh thâu quân để thương lượng lựa chọn người đại diện tỷ thí. Chữ Hồng Liễu, sai người lấy đất vẽ dấu hiệu “Giáp – Ất – Bính – Ðinh - Mậu - Kỷ - Canh – Tân – Nhâm – Qúy” vào mười cái hòm. Thừa Chí và Thanh Thanh, để bọn chúng tha hồ dở đủ các trò, đứng yên xem xét. Thấy hai người không có vẻ gì sợ sêt cả, Trình Thanh Trúc có chút ngạc nhiên cứ đưa mắt liếc trộm luôn luôn. Tất cả đạo tặc đứng quây thành vòng tròn. Chữ Hồng Liễu đứng giữa làm giám khảo. Trận đấu thứ nhất do bên Sơn Ðông phái người ra trận đấu trước. Trận đấu quyền, người của hai bên, đều vạm vỡ lực lưỡng tỏ ra có sức mạnh vô cùng, chỉ nghe thấy bình bình bộp bộp, cả hai cùng chịu được đòn.

Sau cùng người của phe Hà Bắc không cẩn thận bị đối phương móc ngã, định đứng dậy tiếp tục đánh nữa. Chữ Hồng Liễu liền xua tay và cho viết chữ “Lỗ” (Sơn Ðông) ở bên cạnh chữ “Giáp” trên hòm sắt. Trận thứ nhất phe Sơn Ðông thắng, bọn lâu la bên phe nầy hoan hô khen ngợi, tiếng vang dội như sấm.

Trận thứ hai phe Hà Bắc phái người ra trước. Sa Thiên Quãng biết ten võ sĩ này là hảo thủ của Thiết Sa chưởng nhưng Ðàm phó trại chủ của bên mình còn giỏi hơn một bực, không bỏ lỡ dịp tốt, liền phái Ðàm phó trại chủ ra đấu. Chưởng pháp của hai đấu thủ hơn kém nhau rất ít. Nhưng công lực của Ðàm trại chủ điêu luyện hơn.

Sau vài chục hiệp, Ðàm trại chủ đánh một chưởng vào cánh tay đối phương. Người nọ bại cả một bên tay, thế là phe Sơn Ðông lại thắng thêm một trận.

Bọn đạo tặc bên phe Sơn Ðông đang đắc chí. Ngờ đâu đến trận thứ ba, thứ tư, thứ năm, và thứ sáu, phe Hà Bắc đều thắng cả. Ðến trận thứ bảy là trận đấu bằng võ khí, trại chủ Sát Bát Bảo Cương cầm một thanh Cửu Hoàn Ðao ra trận, oai phong lẫm liệt, quả nhiên nhứt chiến thành công, và còn chém đứt cánh tay của đối phương.

Chữ Hồng Liễu nghĩ thầm: “Bây giờ chỉ còn ba hòm sắt, ta mà không ra tay, bị hai phe chia hết cỏ phải là công dã tràng xe cát bể Ðông không? Bây giờ đến trận thứ tám, do Bang Thanh Trúc phái người ra trước, bất cứ là nhân vật nào, ta cũng quyết ý đại diện phe Sơn Ðông để tỷ thí. Hãy lấy được một chiếc hòm sắt đã”. Nghĩ đoạn, y tằng hắng một tiếng rồi nói với Sa trại chủ rằng:

- Sa lão đệ, đấu thủ của đối phương càng ra càng lợi hại, để trận này, tôi xin tiếp tay.

Sa trại chủ biết ý của y, liền đáp:

- Chúng tôi cần Chữ trang chủ lấy lại sĩ diện cho phe Sơn Ðông.

Thấy đối phương cử một người bước ra. Chữ Hồng Liễu ngẫn người, vì đối thủ lại là người con gái ít tuổi “A Chín”. Nàng mới độ 15, 16 tuổi tay không khí giới, chỉ cầm hai que trúc nho nhỏ.

Chữ Hồng Liễu nghĩ thầm: “Ta là đại hào kiệt trong võ lâm, khi nào chịu hạ mình đi đấu với một bé nhỏ xíu thế kia!” Y đã bước mấy bước rồi sực nghĩ như trên, liền lùi ngược lại, nói với Sa trại chủ rằng:

- Sa tiểu đệ hãy phái người khác ra đấu trận này, tôi xin dự trận sau vậy.

Sa trại chủ biết y không muốn đấu với phụ nữ, liền lớn tiếng hỏi:

- Trong anh em có chú nào thích thú thì ra tiếp cô nhỏ nầy dợt vài hiệp.

Trong bọn có một người nhảy ra, mình cao vai rộng da trắng bạch,t ay cầm đôi bút phán quan. Người nầy là Trại chủ Hoàng Thạch Ba họ Tần tên là Ðống. Người này võ nghệ tinh thông, tánh tình phong lưu, thấy đối phương là cô gái tuyệt luân, nàng tuy còn nhỏ tuổi nhưng trông rất xinh xắn và thêm vẻ đài các cao quý. Tần Ðống đã ham mê từ lâu, nghe Sa trại chủ gọi, liền nhảy ngay ra vỗ ngực xin dự cuộc đấu.

Sa trại chủ mỉm cười nói:

- Tất cả anh em chúng ta, chỉ có chú mới là người xứng đôi hợp lứa.

Tần Ðống cố ý dương oai nhảy lên thật cao và nhẹ nhàng trầm mình xuống trước A Chính. Y định khoe khoang khinh công trước, rồi nói vài câu khách sáo, để lấy lòng cô bé. Ngờ đâu y vừa chạm mặt đất, đã thấy một bóng xanh phi tới. Que trúc bên tay phải của A Chín đã đâm tới. Thế võ nầy không những nhanh nhẹn vô cùng, ngoài ra lại còn nhằm đứng yếu huyệt trước ngực y mà đâm. Tần Ðống là người xử dụng bút phán quan, tất nhiên rất thạo các yếu huyệt, thấy vậy y giựt mình kinh hãi, giơ bút trái ra đỡ, lại thấy ngay que trúc bên trái đối phương đâm tới. Cứ liên tiếp như vậy, tránh hết thế này, lại đỡ thế khác, Tần Ðống toát mồ hôi lạnh và cuống quít lên. Bọn giặc phe Sơn đông thấy A Chín tuổi nhỏ như vậy, mà võ công lại cao cường đến thế đều kinh ngạc. Thừa Chí và Thanh Thanh cùng lấy làm lạ đưa mắt nhìn nhau.

Lúc ấy, A Chín và Tần Ðống đấu đã được mấy chục hiệp rồi, Tần Ðống nghĩ thầm: “Nếu ta hạ không nổi con bé này thì còn đứng vững sao nỗi ở đất Sơn Ðông nầy.” Càng nghĩ y càng nóng ruột đôi bút phán quan càng chặc chẽ hơn trước. Ðột nhiên A Chín chống que trúc bên tay trái xuống đất, nhảy lên trên cao, rồi nhân lúc rơi trở xuống múa trúc bên phải đánh xuống. Thế đầu không trúng, nàng lại chống que trúc bên trái đâm xuống. Phải biết thế võ này của nàng là tuyệt kỷ của Trình Thanh Trúc. Không biết dùng thế gì để chế ngự, Tần Ðống giật lùi luôn luôn. Bỗng sơ ý bị A Chín điểm luôn một que vào yếu huyệt trên vai, cánh tay trái bị tê