Vương Thiết Tượng đầy vẻ thỏa mãn liệng thanh củi đi nghĩ bụng:
- Tên ác bá này ngày trước hành hạ ta rất thảm khốc. Nay ta đã rửa hận, nên để thanh củi này để làm kỷ niệm.
Y liền lượm thanh củi lên cầm tay, nhìn Hồ Phỉ thi lễ rồi trở gót.
Hồ Phỉ thấy y vẻ mặt thuần hậu chợt động tâm nhớ tới màn kịch thảm khốc ở miếu Bắc Ðế trấn Phật Sơn liền cho là vợ chồng Khương Thiết Sơn gian ác hung hiểm chẳng kém gì Phụng Thiên Nam. Tuy chúng đã hứa lời, vị tất chịu thủ tín.
Chàng sợ vắng Trình Linh Tố chúng lại trở mặt hành hạ Vương Thiết Tượng liền chạy ra cửa lớn tiếng gọi:
- Vương đại thúc! Tại hạ có lời muốn nói với đại thúc.
Vương Thiết Tượng dừng bước quay lại nhìn chàng.
Hồ Phỉ nói:
- Vương đại thúc! Vợ chồng họ Khương không phải là hạng người tử tế.
Ðại thúc nên bán cửa nhà điền địa lánh xa đi là hơn, đừng chần chờ ở đây nữa. Thủ đoạn của chúng rất tàn độc.
Vương Thiết Tượng ngơ ngẩn vì y quyến luyến chốn làng mạc đã ở mấy chục năm. Y hỏi:
- Bọn họ đã hứa lời vĩnh viễn không bước chân đến địa giới tỉnh Hồ Nam nữa kia mà?
Hồ Phỉ hỏi lại:
- Lời hứa của hạng người này mà đại thúc tin được ư?
Vương Thiết Tượng tỉnh ngộ đáp:
- Ðúng lắm! Ðúng lắm! Sáng mai tại hạ đi ngay.
Y bước chân ra cửa còng quay lại hỏi:
- Ðại gia họ gì?
Hồ Phỉ đáp:
- Tại hạ họ Hồ.
Vương Thiết Tượng nói:
- Hay lắm! Hồ gia! Chúng ta có ngày tái ngộ. Hồ gia nên đối xứ hết dạ với Trình cô nương.
Bây giờ đến lượt Hồ Phỉ sửng sốt. Chàng hỏi:
- Ðại thúc bảo sao?
Vương Thiết Tượng cười ha hả đáp:
- Hồ gia. Vương Thiết Tượng này không ngu ngốc đâu, đã thấy hết cả rồi.
Trình cô nương còn nhỏ tuổi, người đã thông minh lòng dạ lại tử tế. Cái đó khỏi cần phải nói. Người ta chân tâm với Hồ gia, vậy Hồ gia cũng nên nghe lời cô.
Dứt lời y lại nổi lên tràng cười khanh khách rồi mới ra cửa dông tuốt.
Hồ Phỉ nghe Vương Thiết Tượng nói biết là chắc có nguyên nhân nhưng cũng không hỏi nữa.
Vương Thiết Tượng đi mấy bước, đột nhiên cất tiếng hát ngao bản tình ca bên hồ Ðộng Ðình.
Em nay đối với tình lang Tình càng thấm thía dạ càng ngẩn ngơ.
Nhớ ai nhớ đến bao giờ?
Ngày ngày tựa cửa trông chờ tình lang.
Hồ Phỉ đứng bên cửa nghe tiếng hát mỗi lúc một xa liền quay vào nhà bếp.
Khương Tiểu Thiết đã hồi tỉnh đứng dưới đất. Toàn thân gã ướt đầm đìa nhưng đã khoác áo dài.
Nhà họ Khương ba người vừa uý kỵ Trình Linh Tố lại vừa tức giận cô nhưng đối với vụ cô sử dụng thần kỹ trị độc, trong lòng hết sức khen ngợi.
Ba người đều lẳng lặng chẳng ngỏ lời tạ ơn cũng không lộ vẻ gì.
Trình Linh Tố lấy trong bọc ra ba nắm cỏ khô màu trắng đặt trên bàn nói:
- Khi các vị ra khỏi nhà, thế nào bọn người nhà họ Mạnh cũng theo dõi chặn đường. Ðây là thứ Ðề Hồ chế luyện bằng Thất Tâm Hải Ðường có thể lui địch mà không phải giết người làm tăng gia cừu hận.
Bây giờ Khương Thiết Sơn nỗi vui mừng lộ ra ngoài mặt đáp:
- Trình sư muội! Ða tạ sư muội đã cứu lo giùm ta thật chu đáo.
Hồ Phỉ lẩm bẩm:
- Y cứu mạng cho con hắn, hắn không được mọt lời cảm ơn. Bây giờ y lo lui địch giùm hắn mới cảm kích. Không hiểu những người ở Mạnh gia là anh hùng hảo hán thuộc phe phái nào mà những tay dùng độc vật vào hàng cao thủ cũng khiếp sợ phải ẩn mình trong nhà sắt?
Bỗng thấy Tiết Thước lấy trong bọc ra một bình thuốc nhỏ đưa cho Trình Linh Tố nói:
Ðây là thuốc giải Ðoạn Trường Thảo.
Mụ dừng lại một chút rồi tiếp:
- Dĩ nhiên sư muội cũng biết cách chế luyện, có điều phải mất ngày giờ.
Trong lúc nhất thời không làm kịp mà thôi.
Hồ Phỉ nghe nói đến thuốc giải Ðoạn Trường Thảo trong lòng xiết nỗi vui mừng.
Trình Linh Tố mở nút bình ra để cách mũi xa xa ngửi một hơi rồi đáp:
- Ða tạ sư thư.
Cô liếc mắt nhìn Hồ Phỉ đút nút bình lại, tiện tay đưa cho chàng nói:
- Tiểu Thiết! Sao người lại lấy Ðoạn Trường Thảo cho người ngoài?
Lúc cô nói không nhìn gì dến Tiểu Thiết.
Khương Tiểu Thiết giật nảy người lên tự hỏi:
Sao y lại biết?
Gã ấp úng:
- Tiểu diệt... tiểu diệt...
Khương Thiết Sơn đỡ lời:
- Tiểu sư muội! Tiểu Thiết có lỗi lắm trong vụ này. Ngu huynh đã đánh gã.
Hắn nói rồi lại kéo Tiểu Thiết, vạch ra lên sau lưng gã đầy vết roi, huyết sắc tím bám, mới đóng vẩy.
Trình Linh Tố đã ngó thấy lúc cô giải độc cho gã nhưng cô nghĩ tới chuyện đưa thuốc độc của bản môn tặng cho người ngoài là một điều cấm ky nghiêm ngặt nên cô phải nhắc lại.
Cô nhớ lời tiên sư là Vô Sân đại sư thường răn bảo " Người tự mình sử độc gia ra làm hại người tốt mà lập tức giải cứu còn có chỗ đền tội. Bằng lấy thuốc độc của bản môn đưa cho người ngoài để làm hại người vô tội, muốn cứu cũng không cứu được thì tội nghiệt này lại nặng gấp mười ".
Cô lại nghĩ:
- Ðiều đại giới của bản môn này, Nhị sư ca và Tam sư tỷ nhất định đã nói cho Tiểu Thiết hay sao gã dám lớn mật phá lề luật?
Có điều cô thấy trên lưng gã chẳng chịt vết roi, chắc là đã bị cha mẹ trừng phạt nặng nề. Lần này gã lại bị ngâm nước nóng cực kỳ khổ sở, cô không nhắc lại nữa liền khom lưng nói:
- Thưa sư ca cùng sư tỷ! Tiểu muội có nhiều điều đắc tội. Chúng ta sẽ có ngày tái ngộ. Bây giờ hãy xin tạm biệt.
Khương Thiết Sơn chắp tay đáp lễ. Tiết Thước hắng đặng một tiếng chứ không nói gì.
Trình Linh Tố cũng không để ý, đưa mắt cho Hồ Phỉ rồi cùng nhau ra cửa.
Hai người vừa ra khỏi cửa lớn, Khương Thiết Sơn rượt theo la gọi:
- Tiểu sư muội!
Trình Linh Tố quay lại thấy hắn lộ vẻ khó khăn, muốn nói lại thôi. Cô đã biết ý liền cười hỏi:
- Nhị sư ca có điều chi dạy bảo?
Khương Thiết Sơn đáp:
- Ba bó Ðề Hồ Hương này cần được ba người công lực ngang nhau vận khí hành động mới đủ cự địch mà Tiểu Thiết công lực non nớt. Tiểu huynh muốn nhờ sư muội...
Hắn muốn nói nhờ sư muội tương trợ mà không thốt ra được.
Trình Linh Tố trỏ cái bồ tre để ngoài cửa nói:
- Ðại sư ca ở trong bồ, tiểu muội đã dùng Phấn Hải Dường giải độc cho y.
Nhị sư ca nhân cơ hội này khéo nói với y là được một tay trợ lực rất giỏi.
Khương Thiết Sơn cả mừng.
Lâu nay hắn bị đại sư ca gây lắm chuyện rất phiền não, không ngờ cô tiểu sư muội này sắp đặt diệu kế thành nhất cử
lưỡng tiện, vừa có thể lui địch lại giải được mối hiềm khích bấy lâu giữa sư huynh sư đệ.
Hắn tạ ơn không ngớt rồi đem cái bồ vào nhà.
Hồ Phỉ lượm bông hoa lam đã khô ở trên tấm cánh cửa chuồn vào bọc.
Trình Linh Tố liếc mắt nhìn chàng rồi vẫy tay từ biệt Khương Thiết Sơn.
Cô nói:
- Sư ca! Ðầu óc mặt mũi sư ca chảy máu ra nhiều, độc khí trong người cũng tiêu tan. Ðừng trách tiểu muội vô lễ.
Khương Thiết Sơn ngạc nhiên rồi hắn tỉnh ngộ bụng bảo dạ:
- Y bảo Vương Thiết Tượng đánh ta cố nhiên là để trừng phạt thói hung tàn ngày trước nhưng còn có thiện ý. Ðộc khí trong người Thước muội còn chưa tiêu tan, nàng cũng cần phải làm cho máu chảy.
Hắn nghĩ tới mọi việc đều do vị tiểu sư muội toan tính mà ra, chính hắn không thể bì kịp.
Hắn phế bỏ ý niệm tranh cướp pho Dược Vương Thần Biên của sư phó để lại.
Trình Linh Tố cùng Hồ Phỉ trở về căn nhà gianh.
Chung Triệu Văn hãy còn say ly bì chưa tỉnh.
Suốt một đêm hai người cực nhọc. Bây giờ trời đã sáng rõ, Trình Linh Tố lấy thuốc giải ra bảo Hồ Phỉ cho Chung Triệu Văn uống.
Ðoạn hai người cầm cuốc ra vườn cuốc hết những cây hoa lam mà đêm qua chó sói chưa xéo tới.
Trình Linh Tố nói:
- Ban đầu tiểu muội thấy bầy chó sói đến tập kích lại tưởng là người ở Mạnh gia.
Sau thấy Tiểu Thiết đeo ở cổ một bó dược thảo mới biết là gã.
Hồ Phỉ hỏi:
- Gã đã trúng phải chất độc Thất Tâm Hải Ðường trong trường hợp nào? Trong bóng tối tại hạ không nhìn thấy.
Trình Linh Tố đáp:
- Tiểu muội dùng Thấu Cốt Ðinh đâm vào một cái. Cây đinh này cắm lá thơ giả của đại sư ca. Thấu Cốt Ðinh là ám khí độc môn của đại sư ca chế ra.
Nhị sư ca đã nhận biết nên không nghi ngờ gì nữa.
Hồ Phỉ hỏi:
- Ám khí của lệnh sư ca, cô nương lấy được ở đâu?
Trình Linh Tố cười đáp:
- Ðại ca thử đoán coi.
Hồ Phỉ ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- A, phải rồi! Khi ấy lệnh sư ca đã bị cô nương bắt giữ ngồi chết giất trong bồ tre. Cô nương mò lấy ám khí trong người y, Trình Linh Tố cười đáp:
- Phải rồi! Ðại ca thông minh lắm. Ðại sư ca ngó thấy lam hoa của tiểu muội liền sinh lòng ngờ vực. Hai vị lại hỏi đường lối y. Y liên theo dõi hành tung đến đây, thế là tự chui đầu vào " bồ ".
Hai người nói chuyện cao hứng, chống cuốc mà cười.
Bỗng phía sau có thanh âm cất lên hỏi:
- Làm gì mà cười lắm thế?
Hai người quay đầu nhìn lại thấy Chung Triệu Văn mặt mũi bâng khuâng đứng ở dưới thềm. Mặt hắn còn đỏ bừng chưa hết say rượu.
Hồ Phỉ run lên đáp:
- Linh cô nương! Miêu đại hiệp bị thương trầm trọng, bọn tại hạ cần phải về gấp.
Cách dùng thuốc giải thế nào xin cô nương chỉ điểm cho.
Trình Linh Tố hỏi:
- Miêu đại hiệp bị thương ở mắt. Ðó là chỗ nhu yếu nhất trong người.
Cách dùng thuốc nặng hay nhẹ cần phải châm trước. Tiểu muội chưa hiểu thương thế y ra sao?
Câu này là có ý nhắc cho Hồ Phỉ mời cô đi giải cứu. Nhưng cô vốn không có liên quan gì đến Miêu Nhân Phượng, lại là một thiếu nữ nhỏ tuổi khiến Hồ Phỉ muốn cầu mà khó nói ra miệng.
Trình Linh Tố mỉm cười nói:
- Nếu đại ca cầu tiểu muội, tiểu muội cùng bằng lòng đi nhưng đại ca phải ưng chịu một điều kiện.
Hồ Phỉ cả mừng vội hỏi:
- Chịu lắm. Chịu lắm! Ðiều kiện gì vậy?
Trình Linh Tố cười đáp:
- Bây giờ thì chưa biết, sau này tiểu muội sẽ nói. Chỉ sợ khi đó đại ca lại chối cãi.
Hồ Phỉ nói ngay:
- Tại hạ mà chối cãi thì là con rùa đen.
Trình Linh Tố cười nói:
- Tiểu muội thu xếp và thay áo xong là đi ngay.
Hồ Phỉ thấy người cô bé nhỏ gầy nhom, khẽ nói:
- Một đêm không ngủ, e rằng cô mệt quá rồi.
Trình Linh Tố lắc đầu rồi tiến vào phòng.
Chung Triệu Văn có biết đâu mình ngủ say nửa đêm mà đã xẩy bao biến cố.
Hồ Phỉ cũng chưa kịp thuật chuyện cho hắn biết. Chàng chỉ nói thuốc giải tìm được rồi.
Trình Linh Tố là một hảo thủ về nghề trị độc, cô đã nhận lời cùng đi chữa mắt cho Miêu Nhân Phượng.
Chung Triệu Văn muốn hỏi nữa thì Trình Linh Tố ở trong phòng ra.
Cô đeo cái bọc trên lưng, tay bưng chậu hoa nhỏ. Chậu hoa này lá giống hệt cây Thu Hải Ðường. Cánh hoa màu lục thẫm. Mỗi cánh có bảy chấm đỏ nhỏ.
Hồ Phỉ hỏi:
- Phải chăng đây là thứ Thất Tâm hải Ðường nổi danh thiên hạ?
Trình Linh Tố đưa đến trước mặt Hồ Phỉ. Chàng giật bắn người bất giác lùi lại một bước.
Trình Linh Tố cười hích hích nói:
- Thứ hoa này cả nhánh lá đều có chất kỳ độc nhưng chưa chế luyện thì không làm hại ai được. Ðại ca đừng ăn vào là không sợ chết.
Hồ Phỉ cười hì hì:
- Cô cho tại hạ là trâu hay sao mà bảo ăn cỏ sống, hoa sống.
Chàng đón lấy chậu hoa. Trình Linh Tố đóng cửa lại.
Ba người nhằm hướng Nam mà đi. Khi tới thị trấn Bạch Mã Tự, Hồ Phỉ vào tiệm thuốc lấy lại mấy món binh khí gửi trước.
Chung Triệu Văn bỏ tiền ra mua ba con ngựa, không dám chần chờ, lập tức theo đường cũ trở về.
Bạch Mã Tự là một tiểu thị trấn, mua được ba con ngựa không phải chuyện dễ mà chẳng phải lương câu tuấn mã chi hết. Nó đi suốt ngày đến tận tối chỉ được hai trăm dặm.
Ba người tranh thủ thời gian, mải mê rong ruổi thành lỡ độ đường, lại thấy ba con ngựa kiệt lực không đi được nữa đành dừng lại ngủ trong khu rừng cây nhỏ.
Trình Linh Tố cũng mệt quá không chống nổi. Hồ Phỉ kiếm cỏ khô giải cho cô nằm. Chỉ một lúc là cô ngủ ngay.
Chung Triệu Văn giục Hồ Phỉ đi ngủ cho lại sức vì đêm qua hắn đã ngủ rồi, đêm nay hắn có thể thức để canh chừng.
Hồ Phỉ ngủ tới nửa đêm bỗng nghe mé Ðông văng vẳng tiếng hổ gầm.
Chàng giật mình tỉnh giấc.
Tiếng hổ gầm chẳng bao lâu lại xa đi. Hồ Phỉ khó lòng ngủ trở lại liền nói:
- Chung Nhị ca! Nhị ca ngủ đi. Tiểu đệ không ngủ được nữa. Xin ngồi canh chừng.
Chàng ngồi một lúc nghe Trình Linh Tố cùng Chung Triệu Văn hơi thở đều đặn, đã vào giấc ngủ say sưa.
Chàng tự nghĩ:
- Lần này dính líu vào chuyện người ta, chậm chễ mất mấy ngày, việc truy tầm Phụng Thiên Nam càng khó khăn hơn. Chẳng hiểu hắn có đến Bắc Kinh tham dự đại hội các chưởng môn không?
Chàng nghĩ hết việc nọ đến việc kia không sao yên tĩnh lại được.
Hồ Phỉ lẩy trong bọc vải cất bông hoa lam vào gói lại. Chợt nhớ tới khúc tình ca của Vương Thiết Tượng, chàng động tâm tự hỏi:
- Chẳng lẽ y đối với ta tận tình mà ta không nhận ra?
Chàng đang ngơ ngẩn xuất thần bỗng nghe Trình Linh Tố cười hỏi:
- Trong cái bọc này đại ca dấu diếm bảo bối gì? Cho tiểu muội coi được chăng?
Hồ Phỉ quay lại thấy cô ngồi trên đống cỏ. Không hiểu cô tỉnh giấc từ lúc nào?
Hồ Phỉ đáp:
- Tại hạ cho là bảo bối nhưng cô nương coi thì lại không bõ một tiếng cười.
Chàng cầm bọc mở ra đưa đến trước mặt Trình Linh Tố nói tiếp:
- Ðây là thanh tiểu trúc đao của Bình Tứ Thúc cho tại hạ ngày còn nhỏ.
Ðây là đĩnh vàng của Triệu tam ca tặng để phòng khi dùng đến. Ðây là cuốn Quyền Kinh Ðao Phổ gia truyền của tại hạ.
Khi trỏ vào con Ngọc Phụng của Viên Tử Y tặng cho, chàng ngập ngừng một chút rồi nói:
- Cái này là đồ chơi của bạn hữu tặng.
Con Ngọc Phụng dưới bóng trăng phát ra ánh sáng nhu hòa. Trình Linh Tố nghe giọng nói có điều khác lạ liền ngửng đầu lên hỏi:
- Người bạn này phải chăng là một vị cô nương?
Hồ Phỉ đỏ mặt lên đáp:
- Phải.
Trình Linh Tố cười nói:
- Vậy há chẳng là một bảo bối đáng giá liên thành ư?
Rồi cô tủm tỉnl cười trả lại cái bọc vải cho Hồ Phỉ, tự mình nằm xuống ngủ.
Hồ Phỉ ngẩn người ra hồi lâu, chẳng biết đáng mừng hay đáng buồn. Lòng chàng cảm thấy có mùi vị khó tả.
Sáng sớm hôm sau, ba người lại lên ngựa ra đi.
Khi đi, hai người đến ngựa chạy nhanh chỉ mất một ngày đã tới nơi nhưng lần này trở về mãi canh hai một hôm sau mới tới ngoài căn nhà nhỏ của Miêu Nhân Phượng.
Chung Triệu Văn thấy dưới gốc cây buộc bảy con ngựa lớn. Hắn động tâm khẽ nói:
- Hai vị hãy chờ đây một chút. Tại hạ vào trước xem sao.
Hắn quanh ra sau nhà chợt nghe tiếng mấy người đang nói chuyện. Hắn rón rén đến dưới cửa sổ ngó vào thấy Miêu Nhân Phượng bịt mặt bằng tấm băng vải đứng ngang nhiên giữa nhà.
Ngoài cửa sảnh đường mấy hán tử tay cầm binh khí, lộ vẻ rất dũng mãnh.
Chung Triệu văn nhìn quanh chẳng thấy huynh trưởng và tam đệ đâu, tự hỏi:
- Hai người lãnh trách nhiệm bảo vệ Miêu đại hiệp mà không biết đi đâu?
Trong lòng hắn không khôi lo âu.
Bỗng nghe người đưng đầu năm hán tử lên tiếng:
- Miêu Nhân Phượng! Ngươi đui mắt rồi, có sổng ở thể gian chỉ tổ đeo hạn mà thôl.
Miêu Nhân Phượng hừ một tiếng chư không nói gì.
Một hán tử khác nói:
- Ngoại hiệu của ngươi là Ðả Biến Thiên Hạ Vô Ðịch Thủ trên chốn giang hồ mấy chục năm trời thật là uổng. Bữa nay ngươi ngoan ngoãn bò dưới đất đập đầu mấy cái trước các vị đại gia không chừng các vị nẩy dạ từ bi sẽ để ngươi sống thêm mấy năm nữa.
Miêu Nhân Phượng cất tiếng ấm ớ:
- Ðiền Quy Nông đâu? Sao hắn không dám nói thẳng tới ta?
Tên cám đầu bọn hán tử cười đáp:
- Liệu lý một kẻ đui mù như người há tất Ðiền đại gia phải ra tay?
Giữa lúc ấy, Chung Triệu Văn cảm thấy có người khẽ vỗ vai, hắn giật mình kinh hãi tung mình nhảy về phía trước ra xa ba trượng. Hắn quay đầu nhìn lại thấy Hồ Phỉ và Trình Linh Tố mới yên dạ.
Hồ Phỉ lại trước mặt hắn trỏ về phía Tây khẽ nói:
- Chung đại ca và Chung tam ca đã bị bọn tặc tử vây hãm bên kia. Nhị ca mau qua đó tiếp viện. Tiểu đệ ở đây chiếu cố Miêu đại hiệp.
Chung Triệu Văn biết chàng bản lãnh cao thâm, lại mong nhớ anh em liền rút phán quan bút chạy qua mé Tây.
Hắn tung mình vọt đi.
Trong nhà đã phát giác. Một người lớn tiếng quát:
- Ai ở bên ngoài?
Hồ Phỉ cười đáp:
- Một vị y sinh và một tên đồ tể.
Người kia tức giận thét lên:
- Y sinh, đồ tể nào?
Hồ Phỉ cười đáp:
- Y sinh chữa mắt cho Miêu đại hiệp còn đồ tể giết heo mổ chó.
Người kia phẫn nộ chửi tục một câu toan nhảy ra.
Hán tử cầm đầu liền nắm canh tay hắn giữ lại khẽ nói:
- Ðừng mắc kế Diệu Hổ Ly Sơn của chúng. Ðiền đại gia dặn chúng ta chỉ giết lão họ Miêu này, còn việc ngoài đâu bỏ đó.
Người kia cổ họng òng ọc mấy tiếng dừng chân lại.
Hồ Phỉ sợ Miêu Nhân Phượng không nhìn thấy gì bị chúng ám toán, muốn dẫn dụ địch nhân ra ngoài hạ từng tên một, nào ngờ chúng không mắc bẫy.
Miêu Nhân Phượng hỏi:
- Tiểu huynh đệ! Huynh đệ đã về đấy ư?
Hồ Phỉ dõng dạc đáp:
- Tại hạ đã mời Ðộc Thủ Dược Vương lão nhân gia tới đây, lão chữa khỏi cặp mắt cho Miêu đại hiệp. Ðại hiệp bất tất phải lo gì nữa.
Chàng nói Ðộc Thủ Dược Vương đến để hư trương thanh thế hăm dọa địch nhân.
Quả nhiên năm hán tử trong nhà run lên không tự chủ được quay đầu nhìn ra thì thấy hai người đứng ngoài cửa chỉ là một thiếu niên thô hào và một cô bé ốm nhắt, chẳng thấy Ðộc Thủ Dược Vương đâu.
Miêu Nhân Phượng nói:
- Tiểu huynh đệ bất tất phải quan tâm về năm tên chó má này. Hãy qua bên kia viện trợ cho Chung Thị Tam Hùng. Bọn chúng đông lắm lại ỷ nhiều người để thủ thắng.
Hồ Phỉ chưa kịp đáp đã nghe sau lưng có tiếng bước chân vang lên. Một thanh âm dõng dạc nói lớn:
- Miêu đại hiệp liệu sự như thần. Bọn ta quả đã ỷ đông người để thủ thắng.
Hồ Phỉ giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại thì thấy mười mấy hán tử kẻ cao người thấp, tay cầm binh khí thủng thẳng đi tới. Ngoài ra còn mười mấy tên vào hạng tránh đinh nô bộc cầm đuốc giơ cao.
Chung Thị Tam Hùng đều bị bắt trói.
Một Vị tưởng công đứng tuổi lưng đeo trường kiếm đi trước mọi người.
Hồ Phỉ thấy nhân vật này mi thanh mục tú, khí vũ hiên ngang. Chính là Ðiền Quy Nông mà chàng đã gặp mấy năm trước ở Thương Gia Bảo.
Ngày ấy chàng còn là đứa trẻ nít, hiện nay tướng mạo cùng thân hình chàng biến đổi rất nhiều nên hắn không nhận ra được.
Miêu Nhân Phượng ngửa mặt lên cười ha hả nói:
- Ðiền Quy Nông! Nếu ngươi không đưa được ta vào đất chết thì vẫn ăn không ngon ngủ không yên. Bữa nay ngươi đem người đến đông lắm nhỉ?
Ðiền Quy Nông đáp:
- Bọn tại hạ là lương dân, chỉ lo bề yên phận giữ mình, khi nào dám hại mạng người? Bọn tại hạ đến đây chẳng qua là để cung thỉnh Miêu đại hiệp về tệ xá trò chuyện mấy bữa.
Hắn nói mấy câu một cách hời hợt nhưng vẽ đắc ý lộ ra ngoài mặt. Hiển nhiên hắn cho là Miêu Nhân Phượng đã lọt vào tay rồi khó lòng thoát chết được nữa. Cả Chung Thị Tam Hùng khét tiếng vùng Tương Ngạc cũng bị bắt rồi. Hắn đã toàn thắng. Còn Hồ Phỉ, Trình Linh Tố đứng ngoài cửa, hắn chẳng coi vào đâu.
Hồ Phỉ thấy địch đông người mà mình ít. Chung Thị Tam Hùng đều bị bắt sống liền biết đối phương rất nhiều cao thủ. Việc thoái địch cứu người không phải chuyện dễ.
Chàng đảo mắt quan sát tình thế bên địch thấy đằng sau Ðiền Quy Nông có hai phụ nữ. Ngoài ra còn một lão già gầy nhom tay cầm Ðiểm huyệt quyết và một hán tử trung niên tay cầm thiết bài, cặp mắt lấp loáng tinh quang.
Chàng độ chừng đây là hai tay kình địch. Ngoài ra còn bảy, tám hán tử kéo hai sợi giây lòi tói rất dài và rất nhỏ không hiểu dùng làm gì?
Chàng trầm ngâm một chút đột nhiên tỉnh ngộ lẩm bẩm:
- Phải rồi. Bọn chúng sợ Miêu đại hiệp tuy đui mắt mà vẫn lợi hại vô cùng. Hai sợi dây lòi tói kia cốt để ngáng chân đại hiệp. Chúng khinh đại hiệp đui mắt không nhìn thấy vây quanh lại rồi kéo mạnh một cái tất đại hiệp phải té nhào.
Chàng nhìn Ðiền Quy Nông, lửa giận bốc lên ngùn ngụt mắng thầm:
- Ngươi đã quyến rũ vợ con Miêu đại hiệp là quá rồi sao còn dùng độc kế bắt người? Không giết ngươi đi không xong.
Thực ra Diền Quy Nông cố nhiên là con người thâm độc nhưng cũng có chỗ bất đắc dĩ không nói ra được.
Từ ngày hẳn cùng vợ Miêu Nhân Phượng là Nam tiểu thư tư bôn, lúc nào hắn cũng băn khoăn.
Nàng nguyên là vợ của một tay cao thủ đệ nhất thiên hạ nên ngủ không yên giấc, ăn chẳng ngon mùi.
Mỗi khi gió thổi cỏ động lại lo Miêu Nhân Phượng đến tầm cừu.
Ban đầu Nam Lan say mê hắn đến cực điểm nhưng sau thấy hắn ngày đêm lo sợ tiền phu của nàng, nàng không khỏi sinh lòng khinh bỉ vì nàng coi Miêu Nhân Phượng chẳng có chi đáng sợ.
Nàng nhận ra Ðiền Quy Nông trọng tính mạng hắn hơn là tình yêu đối với nàng thì lại càng bực mình.
Nàng đã bỏ chồng con, bỏ cả danh tiết đi theo hắn mà hắn lại không coi những cái đó là trân quý nhất đời.
Ðiền Quy Nông vì quá sợ Miêu Nhân Phượng nên coi những môn cầm kỳ thư họa chẳng lấy gì làm hứng thú nữa, hắn dùng phần lớn thời giờ rèn võ luyện kiếm.
Nàng vốn là tiểu thư nhà quan, không ưa người động đao kiếm quyền cước.
Ðiền Quy Nông rất thông minh biết là Miêu Nhân Phượng không chết thì cuộc mưu đồ của hắn biến thành mộng ảo.
Vì thế mà Miêu Nhân Phượng chẳng trò chuyện gì với Ðiền Quy Nông, ngoài nét mặt khinh khỉnh, y chưa từng vũ nhục hắn lần nào nhưng hắn cũng phải cố giết cho bằng được Miêu Nhân Phượng.
Hiện giờ Miêu Nhân Phượng đui mắt, những tay cao thủ trợ lực cho y đều bị bắt rồi.
Trong nhà đã có năm tên hảo thủ của Ðiền Quy Nông đang chờ hiệu lệnh để ra tay.
Bên ngoài cũng hơn chục cao thủ chuẩn bị ngăn chặn.
Huống chi còn hai sợi dây lòi tói dài lê thê.
Trình Linh Tố đứng tựa bên Hồ Phỉ từ nẫy tới giờ không lên tiếng nhưng đã nhận rõ tình thế.
Cô từ từ thò tay vào bọc lấy khúc nến cháy dở.
Cô lại lấy hỏa tập sa, chỉ còn thắp nến là trong khoảnh khắc bao nhiêu người xung quanh đều trúng độc ngã ra hết.
Cô ngó lại phía sau rồi bật lửa lên châm vào ngọn nến.
Ban đêm thắp nến là chuyện thường nên chẳng ai để ý.
Không ngờ sau lưng đột nhiên nghe đánh xéo một tiếng. Một mũi ám khí bắn tới.
Mũi ám khí này phát ra từ chỗ gần đó lại rất chuẩn đích.
Trình Linh Tố không kịp đề phòng.
Khúc nến bị ám khí bắt đứt làm hai đoạn rớt xuống đất
Trình Linh Tố giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại thấy một cô bé chừng mười lăm, mười sáu tuổi.
Thị lớn tiếng quát:
- Ngươi đứng cho nghiêm chỉnh, đừng giở trò quỷ gì nữa.
Mọi người đưa mục quang ngó ra và đều lộ vẻ kinh dị.
Trình Linh Tố thấy ám khí là một cây thiết truỳ hững hờ hỏi:
- Làm trò quỷ gì vậy?
Trong lòng cô không khỏi bồn chồn tự hỏi:
Sao con bé kia lại khám phá ra cơ quan của ta. Vụ này khó khăn rồi đây?
Ðiền Quy Nông chỉ liếc mắt trông qua chứ không để ý. Hắn hô:
- Miêu đại ca! Ðại ca hãy theo bọn tiểu đệ đi thôi.
Một hán tử thủ hạ của hắn đẩy mạnh vào vai Hồ Phỉ quát hỏi:
- Ngươi là ai? Tránh ra! Ở đây chăng có gì vui mà coi.
Gã thấy tướng mạo của Hồ Phỉ và Trình Linh Tố chăng có gì đáng kinh hãi liền cho là người ở gần đến coi chứ không dính líu gì tới Miêu Nhân Phượng.
Hồ Phỉ cũng không trả đòn, giả vờ ngơ ngác tránh ra một bước.
Miêu Nhân Phượng nói:
- Tiểu huynh đệ! Huynh đệ đi lẹ lên, đừng lo gì đến ta nữa, chỉ cần nghĩ cách nào cứu thoát Chung Thị Tam Hùng là Miêu Nhân Phượng này vĩnh viễn không quên ơn đức.
Hồ Phỉ và Chung Thị Tam Hùng nghe y nói trong lòng cảm động nghĩ thầm:
Miêu đại hiệp quả nhiên danh bất hư truyền. Tuy y lâm vào tuyệt địa mà chỉ lo cho người ngoài, chẳng kể gì đến mình.
Ðiền Quy Nông động tâm liếc mắt nhìn Hồ Phỉ tự hỏi:
- Chẳng lẽ gã tiểu tử này lại có bản lãnh ghê gớm đến thế.
Hắn hô lớn:
Mời Miêu đại hiệp lên đường.
Câu này vừa hô khỏi cửa miệng, năm hán tử trong nhà đều giơ đao thương nhằm đâm vào năm yếu huyệt trên mình Miêu Nhân Phượng.
Nhà sảnh đường chập hẹp, xem chừng Miêu Nhân Phượng không còn đường né tránh.
Không ngờ y vung song chưởng lên xuyên giữa hai người tiến ra. Cả năm cây binh khí đều đâm vào chỗ không.
Mấy tiếng rắc rắc vang lên. Một cái ghế bị hai thanh đơn đao chém thành mấy mảnh.
Miêu Nhân Phượng xoay mình lại, thần oai lẫm liệt đứng ngay ở ngoài cửa. Y xích thủ không quyền, mắt lại băng bó mà đứng vít trước cửa không cho năm địch nhân trốn đi.
Hồ Phỉ toan xông vào tiếp viện nhưng thấy Miêu Nhân Phượng xoay mình đứng đó biết là y chẳng sợ hãi gì. Dù không thắng cũng chưa đến nỗi thua ngay.
Năm hán tử bụng bảo dạ:
Bọn mình năm người liên thủ hiệp lực mà bữa nay không hạ nổi một người mù thì còn mặt mũi nào bôn tẩu giang hồ?
Miêu Nhân Phượng lại giục:
Tiểu huynh đệ! Huynh đệ chưa đi thì còn đợi đến bao giờ?
Hô Phỉ đáp:
Miêu đại hiệp cứ yên tâm. Bọn cẩu tặc này không ngăn cản được tại hạ.
Miêu Nhân Phượng nói:
- Hay lắm Thiếu niên anh hùng. Hậu sinh khả úy!
Y nói mấy câu nay rồi đột nhiên nhảy vào đám đông, vung múa quyền chưởng tay đấm chân đá, không ai dám chống cự.
Năm hán tử trong nhà dêu là hạng tầm thường thấy chưởng lực của Miêu Nhân Phượng cực kỳ hùng hậu đều phải lùi lại đứng tựa vào vách để chờ cơ hội tấn công.
Trong lúc hỗn loạn, bàn ghế nghiêng đổ trong nhà đèn nến tắt hết.
Bên ngoài hai người giơ cao ngọn đuốc tiến lại trước cửa.
Miêu Nhân Phượng hai mắt đui cả, có lửa hay không cũng vậy nhưng năm hán tử chiếm phần tiện nghi.
Ðột nhiên một người gầm lên vung thương đâm tới Miêu Nhân Phượng nhằm vào bụng dưới.
Miêu Nhân Phượng khoa chân phải bước tạt ngang vươn tay ra toan bắt lấy đầu thương.
Không ngờ một người ở góc Tây Nam lén lút mai phục không một tiếng động hươi đao chém trúng vào đùi Miêu Nhân Phượng đánh "chát" một tiếng.
Nguyên người này trí kế đa đoan. Hắn biết Miêu Nhân Phượng mắt không nhìn thấy gì chỉ nghe tiếng gió để đối phó với địch nhân. Hắn nín thở cúi xuống mà đi.
Miêu Nhân Phượng chiến đấu đang hăng không hiểu hắn ngồi chỗ nào.
Hắn chờ Miêu Nhân Phượng đưa chân tới trước mặt mới vung đao chém xuống.
Cả người bên trong lẫn bên ngoài thấy Miêu Nhân Phượng bị thương đều nổi tiếng hoan hô dữ dội.
Chung Triệu Anh quát lên:
- Tiểu huynh đệ. Vào giải cứu Miêu đại hiệp cho lẹ. Chỉ lát nữa là không kịp đâu.
Giữa lúc ấy vai bên trái Miêu Nhân Phượng lại trúng vào một roi. Y nghĩ thầm trong bụng:
- Tình thế bữa này rất nghiêm trọng. Nếu tay không binh khí thì khó lòng phá nổi vòng vây.
Hồ Phỉ cũng đã nhìn rõ cục diện. Chàng tính thầm:
- Nếu mình quăng đơn đao cho Miêu Nhân Phượng thì y mới có cơ thủ thắng.
Nhưng kình địch ngoài cửa cũng không phải ít mà mình không binh khí thì đến y ra đến cửa quan tối hậu cũng khó lòng qua được.
Trong lúc nhất thời, chàng hồi hộp không tính được kế gì trọn vẹn cả hai bề.
Thấy tình thế cấp bách, chàng không kịp suy nghĩ hô lên:
- Miêu đại hiệp đón lấy đao.
Chàng vận nội lực liệng đơn đao vào đánh véo một tiếng.
Luồng lực đạo rất mãnh liệt.
Năm hán tử trong nhà ma vươn tay ra đón lấy tất bị chặt đứt tay- Chàng tiên liệu chỉ một mình Mlên Nhân Phượng là chụp đươc.
Ngờ đâu lúc này Miêu Nhân Phượng giơ cánh tay về phía Tây Nam để dụ địch, người kia vung đao chém tới, y xoay tay cướp được đao. Y vừa nghe Hồ Phỉ liệng đơn đao vào, hai sống đao đã đụng nhau đánh choang một tiếng. Tia
lửa bắn tung tóe. Thanh đao liệng vào lại bắn ra.
Miêu Nhân Phượng hô:
- Tiểu huynh đệ hãy đứng đó mà coi ta đui mắt vẫn giết giặc được.
Trong người y bị thương hai chỗ nhưng tay đã có binh khí, tình thế không giống như trước nữa. Y chém veo véo hai đao bức bách địch nhân lùi lại gián mình vào tường.
Năm hán tử trong nhà đã biết uy danh Miêu Gia Kiếm nhưng tin rằng Miêu Nhân Phượng chỉ tinh thông kiếm thuật thì hiện giờ y có đoạt được đơn đao chưa chắc đã hơn gì tay không.
Mọi người quát to một tiếng xông vào.
Hàn quang lấp loáng! Người cửa lại liệng vào một thanh đao nhưng liệng cho hán tử bị đoạt mất binh khí.
Hán tử vươn tay đón lấy. Hắn vừa bị mất đao hổ thẹn vô cùng, cần phải lập công để vãn hồi thể diện.
Hắn múa đao tấn công nhằm chém tới trước mặt Miêu Nhân Phượng.
Miêu Nhân Phượng đứng yên không nhúc nhích, y nghe rõ trước mặt có đao, có tiên vẫn không né tránh.
Khi đao, tiên còn cách mình chừng nửa thước y mới xoay mình chém đánh chát một cái trúng vào cánh tay hán tử sử tiên làm cho gã gẫy xương.
Cây cương tiên rớt xuống đất.
Người cầm đao sợ giật nảy mình nằm phục xuống lăn người đi để tránh xa ra.
Hồ Phỉ động tâm tự hỏi:
- Chiêu Kê Tử Phiên Thân Ðao hiển nhiên là Hồ Gia Ðao Pháp sao Miêu đại hiệp cũng sử được mà có phần tinh diệu hơn ta?
Nguyên ngày trước Miêu Nhân Phượng cùng Hồ Nhất Ðao tỷ võ, hai bên thương tiếc nhau, khâm phục nhau rồi truyền thụ võ công cho nhau. Miêu Nhân Phượng được Hồ Nhất Ðao chỉ điểm những chỗ tinh nghĩa về Hồ Gia Ðao vào lúc căn bản võ công y lại đến trình độ tuyệt vời.
Còn Hồ Phỉ tự mình học lấy lại thiếu căn bản võ công thì bằng Miêu Nhân Phượng thế nào được?
Trong nhà còn bốn hán tử, một tên la lên:
- Họ Miêu đui mắt cũng biết sử đao.
Ðiền Quy Nông chợt nhảy tới ngay trước Hồ Nhất Ðao và Miêu Nhân Phượng đã đổi binh khí trong việc tỷ võ, liền hô lớn:
- Y sử Hồ Gia Ðao Pháp đó, khác hẳn Miêu Gia Kiếm pháp anh em phải cẩn thận.
Miêu Nhân Phượng hừ một tiếng đáp:
- Ðúng rồi! Bữa nay lũ chuột nhắt các ngươi mới biết Hồ Gia Ðao Pháp lợi hại thể nào.
Y tiến lên hai bước ra chiêu Hoài Trung Bảo Nguyệt xoay đao lại hớt một cái.
Ðó là hư chiêu. Tiếp theo y sử chiêu Nghinh Bộ Bế Môn Thiết Phiến.
Thanh đơn đao đẩy ra rồi quét ngang. Lại một tên trúng đao vào lưng ngã lăn xuống đất.
Hồ Phỉ vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, miệng lẩm bẩm:
- Quả nhiên y sử Hồ Gia Ðao Pháp. Té ra hai chiêu này hư thực biến hóa là thế.
Lại thấy Miêu Nhân Phượng tiếp tục thi triển Hồ Gia Ðao Pháp toàn những chiêu tinh yếu.
Y vừa quát vừa ra chiêu Sa Tăng Bái Phật. Một người bị chặt đứt tay.
Tiếp theo là chiêu Thương Bộ Trích Tinh Ðao Pháp, lại một người nữa gẫy tay té nhào.
Ðiền Quy Nông la lên:
- Ðiền tứ đệ. Ra đây! Ra đây.
Hắn thấy Miêu Nhân Phượng thần oai lẫm liệt mà lúc này trong nhà chỉ còn một người sử đao là Ðiền tứ đệ, dù hắn có xông vào viện trợ vị tất đã thắng địch liền quyết ý dụ Miêu Nhân Phượng ra ngoài rồi dùng giây lòi tói bắt lấy.
Nhưng Miêu Nhân Phượng đứng chắn bên cửa thì gã họ Ðiền làm sao mà ra được.
Miêu Nhân Phượng biết Ðiền tứ đệ là hán tử đã dùng thủ pháp thâm độc để chém chân mình, nên quyết chẳng để gã trốn thoát một cách dễ dàng.
Ðao quang lấp loáng bức bách gã lùi vào góc nhà rồi đột nhiên ra chiêu Xuyên Thủ Tàng Ðao chém xuống.
Choang một tiếng vang lên. Gã kia tuột mất đơn đao nhưng gã cực kỳ xảo quyệt liền nhân cơ hội này lăn dưới đất chui vào gầm bàn. Gã cho là Miêu Nhân Phượng đui mắt không nhìn rõ, chuẩn bị tìm đường trốn ra khỏi nhà.
Miêu Nhân Phượng tiện tay chụp một cái ghế liệng ra thật mạnh.
Ðiền tứ đệ đang lăn ở dưới gầm bàn bỗng nghe đánh rầm một tiếng. Cái ghế gỗ liệng trúng ngực mà luồng lực đạo rất mãnh liệt. Lập tức cả ghế lẫn xương sườn của Ðiền tứ đệ đều gẫy hết, rồi gã chết giấc.
Chỉ trong khoảnh khắc, Miêu Nhân Phượng hạ năm người liền. Y biết những người này hoàn toàn nghe lệnh Ðiền Quy Nông chứ chẳng có thù oán gì với mình nên y không hạ sát thủ. Y chỉ đánh họ đến bị trọng tbương mà thôi.
Những người bên ngoài thấy năm tay hảo thủ đều ngã lăn ra không khỏi khiếp vía nghĩ thầm trong bụng:
- Cha này ngoại hiệu là Ðả Biến Thiên Hạ Vô Ðịch Thủ quả nhiên ghê gớm.
Nếu hắn không đui mắt thì e rằng bữa nay mình chết chẳng có đất chôn.
Ðiền Quy Nông cười khanh khách nói:
- Miêu đại ca! Võ công của đại ca càng ngày càng cao thâm. Tiểu đệ rất khâm phục. Ra đây! Tiểu đệ dùng Thiên Long Kiếm để lãnh gíao Hồ Gia Ðao Pháp của Miêu đại ca.
Hắn lại đưa mắt ra hiệu cho bọn hán tử tay cầm dây xiềng lên mấy bước, còn những người khác lùí cả ra xa.
Miêu Nhân Phượng đáp:
Ðược lắm!
Y cũng tiên liệu Ðiền Quy Nông rất có mưu kế thâm hiểm nhưng không ra ngoài động thủ không xong.
Hồ Phỉ đột nhiên giơ tay ra cản lại nói:
- Hãy khoan! Các hạ muốn lãnh giáo Hồ Gia Ðao Pháp hà tất phải Miêu đại hiệp thân hành động thủ. Tại hạ chỉ điểm mấy đường cũng đủ rồi.
Ðiền Quy Nông thấy thủ pháp chàng vừa liệng đao biết là không phải hạng tầm thường. Dù sao chàng hãy còn ít tuổi, hắn cũng chẳng quan tâm.
Hắn liếc mắt nhìn chàng cười lạt hỏi:
- Ngươi là ai mà dám lớn mật ăn nói ngông cuồng trước mặt Ðiền đại gia?
Hồ Phỉ đáp:
- Tại hạ là bằng hữu của Miêu đại hiệp. Vừa rồi Miêu đại hiệp thi triển Hồ Gia Ðao Pháp khiến tại hạ rất khâm phục, liền nhớ lại mấy chiêu muốn diễn thử chơi một phen.
Ðiền Quy Nông giận xám mặt lại, chưa nói gì Hồ Phỉ đã hô:
- Coi đao!
Chàng ra chiêu Xuyên Thủ Tàng Ðao bổ xuống thật mạnh. Chính là chiêu s