Băng Nhi

Quỳnh Dao


Lời mỡ đầu

Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưa. Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ từ sách “Lang Hoàn Ký”

Ngày xưa, có chàng thư sinh tên là Trần Hưu Văn. Một hôm, thư sinh ngồi đọc sách một mình trong thư phòng đang lúc ngoài trời cơn mưa phùn, gió thổi hạt mưa li ti phiêu phớt như trùm tơ mịn. Bỗng có cô gái đi dưới đám mưa, nàng vừa đi vừa thâu gom hạt mưa lại và quay thành sợi tơ, rồi tiến thẳng vào thư trai đưa cuộn tơ đó cho thư sinh, bảo rằng:

- Ðây là “Băng Ti”, em xin biếu chàng đặng may áo Băng.

Vừa dứt lời là cô gái biến mất. Ngày sau, Trần Hưu Văn đem Băng Ti may thành áo, chế ra quạt, mang mặc trọn đời, coi đó là vật quý nhất đời mình.

 

Chương 1

 

Lúc nàng bước vào phòng mạch của chàng, phỏng chừng 12 giờ 5 phút giữa đêm khuya. Thời tiết nhằm vào tháng 2 ta, đêm đông giá lạnh, ngoài trời đang cơn mưa phùn. Ban ngày, trong phòng đợi nhỏ hẹp chen đầy những người lớn lẫn trẻ nít bị cảm cúm lây truyền, mãi đến tối, số bệnh nhân mới bắt đầu thưa dần. Ðến khi bệnh nhân chót nhất rời khỏi phòng mạch đã 11 giờ khuya. Chừng 11 giờ rưỡi, sau khi 2 cô y tá trực đêm, Hoàng Nhã Bội và Chu Châu ra về rồi, vốn tánh cẩn thận, chàng đi kiểm soát một vòng rồi định đóng cửa tắt đèn lên lầu ngủ, song, chẳng hiểu tại sao chàng lại nấn ná ngồi vào chiếc ghế sofa phòng khách, nhìn ngẩn ngơ đám mưa mù xuyên qua cửa kính trong màn đêm. Có lẽ bởi ban ngày quá ồn ào, nên về đêm người ta cảm thấy thật là yên tịnh. Chàng nhìn kỹ những hạt mưa rơi bám vào cửa kính rồi nối đuôi nhau tuột xuống đất, làm mát dịu cả tâm hồn. Thật vậy, trọn một ngày trời chỉ được có giờ phút ngắn ngủi này là thuộc về mình thôi, chàng cảm thấy ưa thích im lặng vô cùng. Trong đêm mưa, tấm bảng đề “Bác sĩ Lý Mộ Ðường, chuyên Nội khoa, Nhi khoa” vẫn hiện rõ dưới ánh đèn ngoài cửa phòng mạch. “Cái thằng Lý y sư non choẹt, mới có 30 mà đã mở phòng mạch riêng rồi”. Ðó là lời tự đắc có pha lẫn chút khoe khoang của mẹ chàng. “Thằng Lý Y sư, nó là con mọt sách, ngoài sách vở và bệnh nhân ra, nó chẳng còn biết gì hơn cả”. Ðó là giọng nói trầm ngâm pha lẫn kiêu căng của cha chàng. “Ông Lý Y sư kỳ cục, ông tập trung ca cổ điển lẫn hiện đại vào thân”. Ðó là lời trêu ghẹo mà lại hâm mộ của cô y tá Chu Châu. “Có lẽ mình hơi thích Chu Châu chẳng?” Giữa đêm khuya, chàng hay tự hỏi lòng mình như vậy. Câu trả lời là khẳng định, chẳng những là hơi hơi mà thực sự khá nhiều đấy. Một ông bác sĩ có thầm yêu cô y tá giúp việc kể ra cũng chẳng là chuyện lạ gì, huống chi Chu Châu vốn là cô bé xinh xắn, yêu kiều dễ thương, cũng có lẽ chàng thích ở câu nói “Tập trung cả cổ điển lẫn hiện đại vào một thân” của cô ta nhiều hơn những lý do khác. Chu Châu quả thật là một cô gái dễ cảm thông và biết cách biểu đạt tư tưởng của mình, là một cô gái có nhiều tài cán.

Trong lúc chàng ngẫm nghĩ về Chu Châu thì cái đồng hồ trên vách vừa gõ 12 tiếng. Chàng vẫn ngồi đăm chiêu như pho tượng đối diện với cửa kính, chẳng nghe thấy tiếng chân nhưng có nhìn thấy bóng người, rồi cánh cửa kính bị đẩy ra, làm chàng hơi giật mình, trừng mắt. Là một cô gái mặc dạ phục soa trắng đang đứng giữa cửa, tay nàng chận cánh cửa lại làm cho luồng không khí lạnh lọt vào phòng. Lễ phục của nàng thuộc loại tháp cổ, để lộ nước da nõn nà, khiến người ta có cảm giác ớn lạnh bởi tà áo dài chấm gót và đôi giày đã dậm vào nước mưa. nàng có mái tóc ngắn lổm xổm, ướt mẹp trông như đứa con trai, nhưng dưới mái tóc đó là một khuôn mặt trẻ trung, kiều diễm chứa đầy sinh khí. Gương măt trái xoan, đôi mắt ô linh với nụ cười ngọt sớt cho thấy nàng là một cô gái can trường, lịch thiệp, mưa đêm gió lạnh chẳng nghĩa lý gì khi nụ cười của nàng ấm cúng như mùa xuân, cặp mắt của nàng long lanh như thu thủy.

Lý Mộ Ðường sững sờ, không thể tin nổi cảnh tượng đang hiện ra trước mắt mình. Ánh đèn mờ cho thấy đám mưa mù như cái mạng lưới mung lung ở sau lưng nàng, à thì ra cô gái này vừa mới bước ra từ trong mạng lưới đó, đôi tay đang nắm hai bó tơ mưa! 12 giờ khuya, một thời khắc mê hồn, đây là cơn ảo mộng chăng? Chàng cho là vì đã quá mệt nhọc qua một ngày hết sức bận rộn về công việc, nên mới có ảo tưởng đó.

- Cho tôi hỏi thăm.

Cô gái thanh xuân trẻ đẹp bỗng cất giọng như tiếng chim hót, thanh thản từng chữ:

- Có bác sĩ Lý Mộ Ðường?

Nghe hỏi, chàng nhảy ra khỏi chiếc ghế, bây giờ mới có cảm giác chân thật.

- A, chính tôi đây.

Chàng trả lời hơi hấp tấp.

- Vậy thì may cho tôi quá!

Như được trúng gánh nặng, nàng buông tay xuống cánh cửa được khép lại ngăn hơi nước và gió lạnh ở bên ngoài. nàng bước thẳng vào với nụ cười hồn nhiên, đôi mắt sáng tinh tỏ vẻ vui mừng, nói tiếp:

- Thật tình tôi đang lo không gặp được bác sĩ.

- Ai bệnh?

Chàng hỏi câu thuòng lệ rồi chuẩn bị đi lấy rương thuốc xuất chẩn và nghĩ bụng rằng, chắc là có người say mèm, say rượu rồi đánh nhau bị thương hay là có ai bệnh tim đột phát chi chi đó, sau một cuộc dạ vũ cuồng loạn.

- Cô vui lòng đợi một chút, để tôi vào lấy rương thuốc.

Ðã khuya thế này, trời lại mưa. Chàng hơi phàn nàn.

- Bác sĩ khỏi đi lấy, bệnh nhân chính tôi đây.

- Hả??

Chàng ngạc nhiên nhìn thẳng vào mặt nàng, bây giờ càng thấy rõ hơn, lông mày đậm, đôi môi có bôi sáp láng bóng, cặp mắt lanh, sắc diện tươi tỉnh, chứng tỏ con người đang trong tình trạng khỏe mạnh.

- Ðừng để cho cái bề ngoài của tôi đánh lừa ông, nếu không được bác sĩ cấp cứu, chắc tôi chết chắc!

Nàng vẫn tươi tỉnh như là bông đùa.

- Cô nói sao?

Chàng không tài nào tin ở lời nói vừa rồi của nàng. Nhưng, có lẽ nào sau 12 giờ khuya đang cơn mưa gió lại có cô gái khi không nổi khùng lên, chạy vào phòng mạch đùa cợt với mình?

- Bảo sao, cô sắp chết?

- Ðúng vậy.

Nàng vẫn tươi cười nói tiếp một cách đứng đắn:

- Số là hồi 7 giờ tối nay, tôi chọn mặc chiếc áo đẹp nhất này vào đi dự dạ tiệc, nhưng chẳng ngờ nam chủ nhân của bữa tiệc đã thất hứa, 8 giờ, tôi trở về căn nhà chung cư thuê trọ, cô bạn ở chung với tôi còn chưa thấy về. 9 giờ, tôi bắt đầu viết lá thư tuyệt mạng, 10 giờ, tự hớt mái tóc dài cho ngắn lại như bây giờ, 11 giờ tôi đã nuốt một hơi hàng trăm viên thuốc ngù. Tới 12 giờ thì tôi thấy hối hận, không muốn chết sớm như vầy, nên tôi mới bước ra khỏi chung cư, thấy đèn trong phòng mạch của bác sĩ còn sáng, rồi tôi đi thẳng vào đây.

- Vậy hả?

Chàng trợn to cặp mắt nhìn kỹ vào nàng một lần nữa, rồi tiếp:

- Cô đã nói thật?

- Thật tình mà. Nhưng tôi cũng lấy làm lạ, tại sao nuốt vào hàng trăm viên thuốc ngủ mà chưa thấy buồn ngủ. Có thể nào tôi đã mua nhầm thứ thuốc giả nên chẳng thấy công hiệu gì. Song, tôi không muốn đánh liều với mạng sống nên cần nhờ ông trừ khử hàng trăm viên thuốc đó ra khỏi cơ thể tôi cho chắc hơn.

Lòi nàng thanh thoát, nói nhanh như dòng suối chảy mạnh qua đống đá sỏi giữa khe sơn. Nàng lại tiếp:

- Tôi nghĩ rằng, giờ đây việc mà bác sĩ nên làm là rửa ruột hay gì đó cho tôi thay vì chỉ đứng ngó tôi.

Rồi nàng lại cười bảo:

- Theo tôi đoán, có lẽ chẳng phải là thuốc giã đâu.

Vừa dứt lời thì toàn thân nàng mềm sụm, trợt thượt trên sàn nhà. Chàng nhanh chân nhảy tới ôm lấy nàng vào lòng, mặc dù còn chưa lấy hết lại bình tĩnh trong kinh ngạc, song trực giác của bác sĩ y khoa bảo cho chàng là, mỗi lời nói của cô này đều chân thật cả nên chàng phải làm những gì cần làm. Tiếp theo sau là một trận rối rít về việc cấp cứu bệnh nhân. Trước tiên, ẵm cô gái vào phòng chẩn trị đặt lên giường, vạch mắt ra xem xét, rồi vỗ mạnh vào má nàng nhưng chẳng thấy phản ứng gì cả, nàng quẹo đầu trên gối ngủ say như chết. Chàng để ý đến mái tóc sợi ngắn sợi dài của nàng, đoán chắc mới hớt thật, thôi thì cho rửa ruột ngay, chẳng còn thắc mắc gì nữa. Rửa ruột là một thủ tục khá nhọc nhằn, lại chẳng có cô y tá nào bên cạnh phụ cho một tay thực là rắc rối. Chàng nhét ống dẫn vào họng bệnh nhân, đâm sâu xuống tận bụng ruột, người con gái bị kích thích mạnh chợt tỉnh lại, nàng mở mắt ra rên rỉ và cọ quậy, nhưng hai cánh tay bị nắm chận lại trong khi thuốc tẩy đang tràn vào bao tử, ruột của nàng.

Nàng nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu.

- Nằm yên! Nếu cô muốn sống thì hãy cộng tác với tôi, không được động đậy.

Nàng ú ớ trong họng định nói gì nhưng bị ống dẫn chận miệng, chỉ còn cách mở to mắt ra đăm đăm nhìn chàng như cầu xin tha, mồ hôi hột đổ ra trên trán. Chàng biết lắm, khi cái ống dẫn đâm sâu vào bụng tức nhiên sẽ làm cho bệnh nhân đau dớn, nhưng dù có thương hại cũng đành chịu thôi, ai biểu cô ta đi đùa với tử thần!

Kịp khi rút ống dẫn ra thì cô gái trở mình thật mạnh. Chàng vội đở lấy, suýt tí nữa là lăn xuống giường. nàng lách đầu ra ngoài há miệng chảy dãi, chàng vội đi lấy cái chậu nhôm, nhưng đã muộn, cô gái đã ói ra đầy sàn. Chàng tự trách mình sao không chuẩn bị trước khi bơm thuốc vào bụng bệnh nhân, mặc dù mới mở phòng mạch được có một năm, nhưng việc đó đã được thấy nhiều rồi trong thời gian thực tập tại bệnh viện. Tại sao hôm nay mình lại vụng về đến thế. Chàng đặt cái chậu ngay đầu giường cho cô gái tiếp tục mửa đến lộn cả ruột gan. Mửa xong, nàng nằm thẳng người lại, vừa rên vừa nói:

- Nước, cho tôi xin chút nước!

Chàng đưa ly nước cho nàng xúc miệng xong, hỏi:

- Cô còn cảm thấy buồn nôn không? Nếu có thì cứ việc ói ra cho hết.

Nàng nhướng mắt nhìn chàng lắc đaụ Bác sĩ bắt đầu sửa soạn chích nước biển cho bệnh nhân. Cô gái nhìn thấy chai nước biển to tướng và mũi kim chích có vẻ sợ sệt.

- Tôi. tôi nghĩ rằng...

Nàng vừa thở vừa nói một cách khó nhọc vì đã thấm mệt bởi cơn nôn mữa vừa rồi. Nàng cố tiếp:

- Có lẽ không... không cần phải chích.

- Giờ cô có nghĩ gì cũng vô bổ.

Giọng nói của chàng bắt đầu hơi bực bội, tự nhiên chàng thấy khó chịu với tấn kịch vừa rồi. Cô gái trẻ đẹp này lại chơi đùa với mạng sống của mình, chỉ vì người bạn trai lỡ hẹn thế thôi, nếu dược tính bắt đầu kiến hiệu trước nửa tiếng đồng hồ thì biết đâu chừng cô ta đã mê man trong buồng riêng mà chẳng ai biết. Thậm chí công lộ, bị xe hơi cán xẹp lép rồi, cũng may cho cô ta, may thật, đã vào được phòng mạch chàng kịp lúc.

- Hãy nằm yên cho tôi nhờ, chớ có cựa quậy! Nước biển này là để tẩy sạch chất độc trong cơ thể cô. ê, ê, đừng có ngủ!

Chàng vỗ mạnh vào má cô gái, nàng mở mắt trở lại:

- Tôi. tôi mệt quá. đã 24 tiếng đồng hồ chưa hề ngủ tí nào.

- Tại sao vậy?

Chàng chỉ hỏi bâng quơ trong khi lo thắt sợi dây cao su vào cánh tay nàng, lần thấy tĩnh mạch rồi đâm mũi kim nước biển vào.

- Tại! cũng tại ảnh hết.

Nàng nói trong hơi thở.

- Thế là sao?

Chàng chưa kịp hiểu ý nàng, chỉ lo dán miếng băng keo định vị mũi kim lại. Khi ống nước biển đã nhỏ đều đặn rồi, chàng mới thấy nhẹ nhõm người. Giọng nói của chàng dịu lại:

- Ðược rồi, bây giờ để tôi nghe nhịp tim của cô.

Chàng cầm ống nghe đặt vào buồng ngực cô gái một cách tự nhiên. Da ngực nàng bất thần bị chất kim khí lạnh ngắt chạm vào, khiến nàng rút cổ lại, nhưng nàng lại cười, cười mũm mĩm như đứa con nít.

- Ô, buốt quá trời!

Nhịp tim cô gái đập đều, có quy luật vừa mức. Chứng tỏ là con người trẻ trung khỏe mạnh, chàng càng thấy vững bụng hơn. Ngoảnh lại, trong phòng chẩn bệnh thật là dơ dáy bề bộn, chịu không nổi, chàng liền đứng dậy đi thu dọn nào là máy rửa ruột, chậu ói, ống chích, bình alcool, bông gòn... rồi đi vào trong lấy chổi, giẻ a lau dọn sàn nhà, cho đến khi rửa tay tiêu độc xong chàng mới trở lại ngồi bên người con gái. Thấy nãy giờ nàng vẫn nằm im, chàng ngỡ là nàng đã ngủ say, không ngờ cô gái đang mở mắt thao láo, lẳng lặng nhìn chàng, rồi bảo:

- Xin lỗi.

Nàng nói thật nhỏ nhẹ:

- Tôi đã làm phiền bác sĩ.

Ðồng hồ trên vách gõ lên 2 tiếng, vừa đúng 2 giờ sáng. Lúc này chàng mới có đủ thì giờ nhìn kỹ lại cô gái đang nằm trên giường bệnh, những son phấn trên môi trên má đều bị áo gối cô lem luốc, để lộ ra bộ mặt thật quyến rũ, diễm lệ, yêu kiều. toàn là những nét đẹp trời cho, nhất là cặp mắt to, đôi môi mỏng với hàm răng trắng được sắp xếp thật đầu, khi nở nụ cười thật dễ thương. Thật vậy, từ khi bước chân vào phòng mạch, cô gái uống thuốc ngủ toan tự tử này lúc nào cũng tươi cười, chỉ trừ khi đang rửa ruột.

- Ðược rồi.

Chàng khẽ ho một tiếng. Tại sao lại ho, ngứa cổ chăng? Không chỉ vì bị cô gái này chọc cho bù đầu, rối óc đó thôi. Chàng kéo ghế lại gần, ngồi cạnh cô bệnh nhân có ý kiểm điểm lại mọi việc đã làm. Khổ quá, trong phòng mạch nhỏ này chẳng có chỗ nào cho bệnh nhân nằm điều trị. Khi nghĩ đến đây chàng mới sực nhớ lại nãy giờ mình đã quên phứt một điều quan trọng, liền quay lại bàn giấy lấy tấm phiếu ghi bệnh lịch. Khi trở lại thì cô gái vẫn nhìn chàng mĩm cười.

- Cho biết họ và tên cô.

Ðúng điệu bác sĩ hỏi bệnh nhân

- Tôi?

Cô gái hơi ngỡ ngàng, không trả lời vào câu hỏi.

- Cô đã từng tới phòng mạch tôi lần nào chưa?

- Chưa.

- Vậy thì cho biết tên họ của cô là gì?

Chàng nhắc lại câu hỏi.

- Tự Thế Sở.

Nàng trả lời thật nhỏ, như nói lén, sợ người ta nghe thấy. Chàng nghe không rõ lắm, bèn hỏi lại:

- Họ Từ phải không? Từ gì?

- Từ là Từ Châu. Thế là Thế giới. Sở là Sở bá vương đó mà.

- A, là Từ Thế Sở.

Chàng ghi ba chữ Từ Thế Sở và phiếu, nghĩ rằng tên cô gái này sao giống tên con trai quá.

- Bao nhiêu tuổi?

- Tuổi hạ mà tuổi thi.

Cô gái chỉ cười mà chẳng trả lời ngay số tuổi.

- Vâng, tuổi, cho biết số tuổi thật của cô.

Chàng thừa biết cô gái nào cũng khéo giữ kín số tuổi thật của mình.

- Hăm... bảy.

Cặp mắt nàng đảo qua đảo lại, rồi tiếp:

- Không, có lẽ 28 là đúng hơn.

Không thể tin nổi, chàng nhìn thẳng vào mặt cô gái có ý đoán tuổi của nàng, nàng vẫn tươi cười như tỏ ý thành thật, nhưng ngay trong khoé mắt, dưới chân mày vẫn lộ cho thấy nỗi u sầu văng vẳng. Trong khi đang ngờ vực thì chàng sực nhớ lại câu nói của nàng khi mới đặt chân vào phòng mạch rằng: “Ðừng để cho cái bề ngoài của tôi đánh lừa ông”. Nhưng mà nàng quả thật là người con gái trẻ măng, có ai tin nổi đã 28 tuổi đời. Tuy nhiên, con gái thời nay đích thực không ai có thể đoán nổi số tuổi thật của họ mà chỉ dựa vào bề ngoài. Thôi cứ tạm ghi như vậy đã đi, rồi chàng hỏi tiếp:

- Cho biết nguyên quán.

- Hồ Nam.

Cô ta là người tỉnh Hồ Nam, thảo nào đòi yêu sống yêu chết. “Sương nữ đa tình” mà!

- Còn chỗ ở?

- Chỗ ở?

Cô gái lại do dự, chớp nhanh đôi mắt, há miệng ngáp dài rồi nói thật nhỏ tiếng:

- Tôi mệt quá, tôi muốn ngũ.

- Chỗ ở, cô phải khai rõ cho tôi!

Chàng bực mình bởi thái độ trù trừ của nàng.

- Chổ ở là...

Cô gái hơi cau mày trước giọng gắt gỏng của chàng và làm như cố gắng nhớ lại địa chỉ.

- Là Nam Kinh đông lộ A mà không, không phải, là Trung Hiếu đông lộ

- Ê, ê, chớ có bịa tầm bậy nữa!

- Thật mà.

Cô gái lại ngáp dài, rồi tiếp:

- Tại người ta mới dọn nhà chớ bộ.

- Ðược, Trung Hiếu đông lộ chặng 5, hẻm 1049, số 771.

Chàng ghi nhanh vào phiếu rồi hỏi tiếp:

- Số điện thoại?

- Ðiện thoại.

Cô gái nhắm mắt lại, nói trong họng như là van xin:

- Mệt quá đi, làm ơn cho tôi ngủ một chút được không?

- Hãy ghi số điện thoại trước đi đã.

Cô gái xoay mặt hẳn vào trong, nói nhỏ nhẹ:

- Xin bác sĩ đừng ghi số điện thoại

- Tại sao?

- Nếu.

Cô gái nhắm khít mắt rồi tiếp:

- Nếu để ảnh biết tôi uống thuốc tự tử là ảnh sẽ chạy tới đây giết tôi luôn cho mà coi.

A, thì ra cô này đang ăn ở với một người đàn ông! Nhưng tự nhiên chàng lại cảm giác kỳ cục, không bằng lòng với sự suy đoán đó. Không phải đâu, chẵng là hồi mới vào đây cô ta đã bảo là ở chung với một người bạn gái cơ mà. Thật tội nghiệp, nhan sắc, thân hình đều xinh đẹp như vầy mà nói sao như đã trải bảy nổi ba chìm trên đường đời rồi!

Trong khi đang nghĩ ngợi thì đồng hồ gõ vang ba tiếng, chàng giật mình ngó lại cô gái, không, đó là người đàn bà đang ngủ say. Chàng nhìn vào phiếu bệnh lịch khẽ lắc đầu, rồi khom xuống lắc mạnh cánh tay nàng:

- Ê, tỉnh lại đi Từ tiểu thơ, cô phải cho tôi biết số điện thoại đặng thông báo cho người nhà đến rước cô về chứ.

Nhìn vào phiếu bệnh lịch một lần nữa, rồi chàng lớn tiếng gọi:

- Ê, Từ Thế Sở! Từ Thế Sở!

Ðột nhiên, cô gái giật bắn người lên, hốt hoảng nhìn quanh hỏi:

- Ðâu, ảnh đâu?

- Cái gì?

Chàng ngạc nhiên hỏi:

- Có ai đâu? Ở đây chỉ có tôi với cô thôi.

- Nhưng mà. nhưng mà.

Cô gái định bật ngồi dậy, bị chàng giữ lại làm cho lo. nước biển lắc mạnh, suýt rơi xuống đất. Nàng cố gắng nhướng to mắt ra nhìn quanh bảo:

- Nhưng tôi đã nghe, nghe thấy như có ai gọi tên ảnh!

- Chớ cử động, hãy bình tỉnh lại, cô nghe thấy gì?

- Từ Thế Sở!

Cô gái vẫn trong trạng thái kinh hoàng, thất sắc, với giọng run run:

- Thế Sở, anh đã đến rồi hả Anh đâu? Ðừng... đừng giận em... anh Thế Sở, anh Thế Sở.

Giờ đây Lý Mộ Ðường đã vỡ lẽ, chàng nhìn vào phiếu bệnh lịch chẵng hiểu nên khóc hay nên cười.

- Thì ra Từ Thế Sở không phải là tên của cô.

Khi nghe thấy ba chữ Từ Thế Sở, cô gái lại giật mình đảo mắt nhìn quanh lần nữa rồi lắc đầu thở dài như đã thất vọng và cũng như đã được giải thoát.

- Không có ảnh ở đây. tôi ngủ thôi.

- Khoan ngủ, khoan ngủ đã! Từ nảy giờ tôi ghi Từ Thế Sở, 28 tuổi, ở Trung Hiếu đông lô thì ra toàn là những gì của bạn trai cô có phải không?

- Vâng, vâng.

Cô gái trả lời ngắn gọn, rồi quay đi nhắm mắt ngũ.

- Vậy cô là ai?

- Tôi hả. tôi buồn ngũ.

Cô gái nói trong họng chẵng ai nghe rõ. Công sức tàn dư của thuốc ngủ đang thúc nàng phải ngủ, nàng đã thiu thiu thiếp đi, chàng cố gọi nữa cũng vô ích. Thật là một chuyệt hết sức hoang đường. Lý Mộ Ðường hết xem phiếu lịch lại ngó ra ngoài cửa sổ. Ngoài trời vẫn còn mưa mù, chàng trở đầu vào nhìn người đàn bà, không, đó là người con gái đang ngủ, có đánh chết đi chàng cũng không thể tin rằng cô ta đã 28 tuổi, già lắm cũng chỉ 20 là cùng. Bây giờ cô ta đã ngủ say như vậy thì làm sao đây? Cần phải có người canh chừng cho nước biển tiếp tục nhỏ đều chứ, vạn nhất chai nước biển đã chảy hết mà chẳng hay, để cho không khí lọt vào mạch máu của bệnh nhân thì nguy. Chàng khẽ thở dài rồi đi lấy tấm chăn lên đắp lên cho nàng, lúc đó mới thấy đôi giày cao gót của nàng đã thấm nhẹp nước mưa, chàng cởi giày ra, kéo chăn đắp kỹ đôi chân lại cho nàng.

Bị quần quật suốt cả đêm đã mệt quá, bây giờ bác sĩ Lý Mộ Ðường mới có dịp ngồi xuống nghị Chàng vươn vai một cái, chàng tự nhủ: “Ðành phải làm viên hộ lý đặc biệt cho cô gái đến sáng thôi, chớ còn trông cậy vào ai bây giờ, nhưng mình vẫn chưa biết tên họ của cô ta là gì.

- Ðồ khỉ! Chàng mắng khẽ một tiếng, chỉ đủ cho mình nghe.

Chương 2

 

Đúng 6 giờ sáng, Lý Mộ Đường chợt tỉnh giấc, chàng giật mình, không ngờ đã thiếp đi lúc nào chẳng hay. Tuy nhiên, chỉ trong giây lát là đã tỉnh hẳn lại, chàng nhảy vội sang phía cô gái, thấy nàng vẫn nằm ngủ say nhưng chai nước biển đã gần cạn. "Thật quá sơ ý!". Chàng tự trách mình không đủ tư cách làm một hộ lý đặc biệt cho bệnh nhân. lập tức đi thay chai nước biển mới cho cô gái, nàng bị tiếng động đánh thức giấc trở lại, vươn mình cọ quậy làm cho tấm chăn lên tuột xuống, lộ ra đôi vai trắng nõn.

- Ứ...

Nàng ú ớ trong họng, mở mắt nhìn quanh có vẻ bất an. Chàng hiểu ngay là lúc này nàng cần gì.

- Toilet ở đằng này đây.

Chàng chỉ vào phía sau phòng rồi tiếp:

- Để tôi đỡ lấy cái bình chích cho, cô tự đi vào đó.

Cô gái liếc nhìn chàng như tỏ ý cám ơn rồi thủng thẳng ngồi dậy, trong khoảnh khắc nàng cảm thấy chóng mắt, chàng đưa tay rã đỡ. Nàng tỉnh lại cúi xuống tìm giầy, chàng chạy vội đi lấy đôi dép ra cho nàng mang vào rồi nâng chai nước biển dìu nàng đi. Đi được nữa chừng nàng bỗng khựng lại, nhìn chàng với đôi má ửng hồng, có vẻ ngại ngùng hỏi:

- Ông... không có y tá giúp việc?

- Xin lỗi, đây là phòng mạch nhỏ, theo lệ chúng tôi không giữ bệnh nhân cách đêm, gặp ai bệnh nặng là chuyển ngay vào nhà thương lớn, cho nên y tá của tôi đều về hết lúc 11 giờ đêm. Chuyện đêm nay là lần đầu tiên ngoại lệ, xin cô thông cảm cho.

- Tôi nào dám phiền gì bác sĩ.

Cô gái lại cười, vẻ cười gượng gạo pha chút mắc cỡ. rồi nàng nói thẳng:

- Ông cứ để tôi tự một mình mang bình chích vô đó được không?

- Một mình cô làm được hả?

Chàng hơi do dự nhưng rồi tiếp:

- Thôi cũng được, nhưng cô phải hết sức cẩn thận, đừng để cho mũi kim tuột ra nghe.

- Vâng, tôi hiểu.

Nàng lại cười ngượng, dùng tay mặt tiếp chai nước biển, lấy tay trái có mang mũi kim chích nâng tà áo lên. Khổ nổi thứ mà cô đang mặc là chiếc váy soa trắng dài lê thê y như lễ phục cô dâu mới! rồi cứ thế nàng kéo theo nào là kim chích, ống dẫn, chai nước biển... loạng choạng lê từng bước đi vào toilet một cách khó nhọc khiến chàng hết sức lo ngại. Kịp khi nàng đã lọt hẳn vào bên trong rồi, chàng khẽ ghé tai sát cửa để ý nghe tiếng laọch xoạch, được một hồi dường như đã xong việc ấy, tiếp theo có tiếng vòi nước chảy... Trời đất, cô nàng còn bày đặt rửa tay nữa chứ! Thiệt tình chàng không thể tưởng tượng nổi làm sao mà nàng vừa cầm chai nước vừa rửa tay cho được? Trong lúc chàng chưa nghĩ ra thì... "loong coong, bốp beng!" là tiếng chai thủy tinh vỡ tung! Lập tức chàng tông cửa xô vào.

Cô gái đứng ngơ ngác trước tấm gương như đứa trẻ đã phạm lỗi. Chắc là chai nước biển đã chạm vào cạnh chậu rửa mặt, mảnh vụng đã tung toé tùm lum.

- Tôi... tôi...

Nàng vừa ngượng ngịu vừa lính quuýnh. Chàng vội vàng rút nhanh mũi kim trên cánh tay nàng ra, rồi cầm chai nước biển đã bể lẫn ống dẫn ném vào sọt rác. Nàng tỉnh táo lại bảo:

- Tôi... tôi chỉ định rửa mặt một tí thôi, ai dè...

Nàng nhìn vào gương rồi hốt hoảng la lên:

- Trời ơi! tôi làm sao như thế này đây? Bộ tóc của tôi... Chết thật! Ông xem tôi đã làm chuyện gì rồi, tôi đi cắt bộ tóc cụt ngủn đi, xấu như con quỷ cái.

Rồi nàng lật đật dùng đôi tau bưng nước lên vỗ vào mặt, tẩy hết những tàn dư của phấn son.

- Tôi trông như là bà chằng phải hông?

- Ừ, như bà chằng, mà là bà chằng đẹp nhất đời, lê chiếc váy xoa trắng đến nằm vạ nhà người ta trong đêm mưa phùn. Thật ác quá mà!

Chàng nghỉ bụng: "Đàn bà, mi là cái thứ động vật gì đây? Vài giờ trước coi cả mạng sống chẳng ra gì, thế mà mới có mấy tiếng sau lại hết sức đắn đo với sắc đẹp của mình, thật là khó hiểu quá đi!"

- Ê, cô nương!

Giọng nói chàng hơi cáu kỉnh:

- Cô làm ơn bước ra bên ngoài được không? Để tôi còn thu dọn trong này chứ. Nêú lỡ bị mảnh chai cắt bị thương, tôi lại phải làm y sĩ ngoại khoa băng bó cho cô nữa là khốn.

- Ờ, ờ...

Đôi má cô gái lại bừng đỏ. Bây giờ bộ mặt đã được rửa sạch, trông nàng rất tươi tỉnh, có bệnh chi đâu? Nhìn đống thủy tinh vụn, nàng bảo:

- Trong này để tôi dọn cho, ông cho biết chổi và đồ xúc rác để chỗ nào.

- Cô làm ơn bước ra có được không? Chỗ hẹp như vầy chứa sao cho được hai người, huống chi cô còn kéo chiếc váy dài lê thê? Cô có muốn giúp tôi thì xin vui lòng trở lại nằm yên trên giường cho tôi nhờ.

Cô gái ngồi chồm hổm xuống nhặt những mảnh thủy tinh tương đối lớn, chàng liền khom lưng nắm cườm tay nàng lại, nói như ra lệnh:

- Đi ra đi! tôi chẳng bao giờ cho phép bệnh nhân dọn phòng toilet của tôi!

Cô gái ngước cổ lên nhìn chàng rồi đứng dậy lặng lẽ bước ra ngoài. Một mình chàng đi lấy chổi quét dọn. Bây giờ mới thấy rõ phạm vi mảnh thủy tinh vụn rất rộng, cả trên chậy, trên khung cửa sổ, trên sàn và lẫn trong bồn tắm cũng có nữa, chàng loay hoay quét mãi cũng không làm sao sạch hết được. Nhìn ra cửa, trời đã hừng đông rồi, nếu làm không xong thì những đứa trẻ đến khám bệnh có thể bị ngoại thương, nguy hiểm lắm.

Trong khi chàng đang cố sức lượm nhặt từng mảnh thủy tinh nhỏ, bỗng nghe có tiếng gọi của cô gái:

- Ông ra ngoài đi, để đó cho tôi.

Chàng nhìn vào cô gái rất ngạc nhiên, cô ta cởi bỏ cái "lễ phục" khó ưa đó, thay vào người chiếc váy trắng có lẽ tự tìm thấy trong tủ áo, trông thật đúng điệu một cô y tá trẻ đẹp. Tự nhiên chàng lại ngoan ngoãn nghe theo lơì nàng bước ra khỏi toilet, nàng tiến vào dùng cục xà bông cọ sát thật kỹ vào tất cả mọi nơi, những mảnh cụng đều ghim hết vào cục xà bông đó. Chàng đứng im nhìn cô gái làm việc mới vỡ lẽ, thì ra phương pháp giản tiện như vầy mà mình lại không nghĩ ra. Nàng ngẩng mặt lên nhìn chàng khẽ bảo:

- Gia đình em ở Cao Hùng, năm 15 tuổi lên Đài Bắc học Cao trung (Trung học Đệ nhị cấp), ký túc trong trường nên việc gì cũng phải tập làm lấy.

- Chính tôi cũng vậy, nhà ở Đài Trung, năm 18 tuổi lên Đài Bắc học Y Khoa, cũng ở trong ký túc xá sinh viên cho tới khi ra trường.

Cô gái nhìn lại chàng với ánh mắt dịu hiền, nói rất ôn tồn:

- Đi từ túc xá sinh viên đến phòng mạch bác sĩ chắc anh phải trả một giá rất đắt, trong lúc người ta đang tận hưởng niềm vui của tuổi trẻ thì anh phải vùi đâù vào phòng giải phẩu với những cái xác lạnh, trải biết bao năm tháng nhọc nhằn.

Lời lẽ tri âm của nàng làm chàng cảm thấy êm đềm lại bùi ngùi, chua xót. Chưa hề, từ trước tới nay, nào có ai nói với chàng những lời thông cảm êm ái đó. Thật vậy, trong những năm tháng bàng hoàng, phải vật lộn với học trình quá phức tạp, gặp nhiều khó khăn, rối óc bù đâù trong phòng giải phẩu với tử thi, truân gian nghiên cứu với vi trùng, bao gian lao khó khổ đó có ai biết đến cho. Ba chữ "bỏ đi thôi" đã bao phen xuất hiện trong tâm não của chàng, nhưng chàng vẫn kiên nhẫn đến cùng.

- Làm y sĩ hẳn đòi hỏi rất nhiều nghị lực.

Cô gái nói tiếp:

- Thật tình em không hiểu một vị bác sĩ y khoa đã ra đời bằng cách nào. Con bệnh thường là kẻ khó tính nhật trên đời, họ xanh xao yếu đuối, nhăn mặt nhó mày, rên xiết, kêu khổ la nhọc, thậm chí có lắm bệnh nhân còn mất cả lòng tự ái nữa, thiệt mà!

Nàng ngưng tay lại, ném cục xà bông cào sọt rác, đi rửa tay rồi tiếp:

- Khi con người ta không còn tự ái thì thật là đáng thương cho họ.

Nàng xoay lưng lại nhìn vào chàng với ánh mắt chân thành, cảm thông và đứng đắn. Trong khoảng khắc đó nàng không còn là cô gái trẻ mà tỏ ra chín chắn nhiều, thông minh và hiểu đời. Lý Mộ Đường rất lấy làm ngạc nhiên, đây là người đàn bà... không đó là cô gái đi ào phòng mạch mình, rồi ngã vào vòng tay mình trong đêm qua, sao cô ta lại hiểu biết nhiều đến thế?

- Cô... thật sự là bao nhiêu tuổi?

Đột nhiên chàng nêu lại câu thắc mắc đó.

- 24, đã đậu bằng cử nhân hồi năm kia.

- Hai... mươi bốn?

Chàng nhìn thẳng vào mặt nàng tỏ vẻ nghi ngờ.

- Sao?

Nàng đưa tay lên vuốt má mình, lại hỏi:

- Bộ tôi đã già lắm rồi sao?

- Chẳng già lắm đâu.

Chàng trầm ngâm tiếp:

- Khoảng chừng 32 thôi!

- Hả?

Như bị một cú đau, nàng nhảy lên:

- Tôi đã già đến thế thật à?

- Với trí tuệ và kiến thức là 32, với hành động ấu trĩ là mới 13, còn về khuôn mặt và thân hình thì vừa đúng 19 tuổi.

Nghe nói nàng nghẹo cổ, bỗng cười khúc khích:

- Anh thiệt là một ông bác sĩ lắm khôi hài.

Nàng vui cười, gương mặt đã nhanh chóng phục hồi nét tươi sáng, hoạt bát của cô gái trẻ trung. Nàng nói tiếp:

- Tưởng chúng ta cũng nên dời nơi tán dóc chứ, đứng nói chuyện với một người con trai trong toilet coi sao được, dù em là đứa con gái ưa lãng mạn đi nữa.

- Ờ, cô nên trở về phòng chẩn trị để còn tiếp tục chích nước biển.

Chàng dẫn đâù đi trước, nàng nối gót theo sau. Chàng lâý chai nước biển mới và sửa soạn đồ chích.

- Ồ không, không đâu

Nàng vội từ chối:

- Em tự biết sức khoẻ mình, giờ đã khoẻ như trâu. Mớ thuốc ngủ đã bị anh tẩy sạch hết, em bình phục rồi, chẳng cần phải chích thuốc nữa.

- Cô cần, cô cần lắm!

Chàng trả lời dứt khoác:

- Ít ra cô cần phải chích thêm hai chai nữa mới bảo đảm được trong cơ thể cô không còn chất độc. Tôi nghĩ rằng cô cũng chẳng muốn để lại chứng "hậu di".

- Chứng "hậu di" ?

- Đúng thế.

Chàng nói một cách khẳng định, rồi đẩy chiếc ghế đến trước mặt nàng nói dỗ ngọt:

- Nếu cô không muốn nằm nữa thì cứ việc ngồi đây chích cũng được.

Vừa dứt lời chàng ấn đôi vai nàng bắt ngồi xuống ghế và lấy bông gòn, ống chích ra.

- Em nghĩ...

Cô gái vẫn dùng dằng:

- Em chẳng còn chóng mặt hoa mắt chi cả, khỏe lắm rồi mà...

Mặc kệ nàng nói gì thì nói, chàng đã ghim mũi kim lại, đẩy cái dàn treo nước biển đến gần, nhìn rõ giọt nước biển đã được nhỏ đều rồi, mới đưa nhẹ cánh tay nàng đặt trên tựa ghế.

- Bây giờ cô có thể thử dỗ giấc ngủ...

Chàng chưa dứt lời đồng hồ đã gỏ 7 tiếng. Cô gái lại nhảy nẩy lên, hoảng hốt hỏi:

- Mấy giờ vậy?

- Thì 7 giờ sáng. Chàng thở dài một tiếng, bước lại vách tường tắt đèn. Trời đã sáng hẳn rồi, suốt đêm qua như đánh giặc chẳng bằng.

- Chết tôi rồi! Chết tôi rồi!

Cô gái la lên làm chàng giật mình:

- Cái gì? Có có làm sao không?

Chàng vội hỏi, chẳng hiểu lẽ gì, xem kỹ thì mũi kim chích chưa tuột ra.

- Chết rồi, bức thư tuyệt mạng của em đã bị bỏ quên trên bàn viết.

Nàng dùng bàn tay còn được cử động vỗ lia lịa vào trán:

- Tuyệt đối không thể để cho anh Thế Sở thấy bức thư đó được... Chết rồi, trời đất ơi!

Nàng đập vào trán càng lúc càng mạnh, khiến cho chàng hết sức lo ngại, vội hỏi:

- Có cách nào dấu đi không? Chẳng là cô còn có cô bạn gái ở chung cơ mà.

- Đúng!

Nàng sực nhớ lại, la to:

- Điện thoại! Cho em mượn điện thoại!

Chàng chạy vội lại bàn, xách cái máy điện thoại qua bảo:

- Nói số đi, để tôi quay giùm cho.

Chàng quay số xong, nghe thấy tiếng chuông reo bên kia đầu dây, liền trao ống nghe cho nàng.

- Chị Tử, em đâỵ..

Bỗng nàng kinh hoàng, mặt tái mét nói chẳng nên lời. Đoán chừng là bị đối tượng to tiếng gì đó, nàng đưa ống nghe ra cách tai thật xa, mãi đến nửa phút sau mới đặt trở lại. Nàng âu sầu, chậm rãi nói:

- Em ở trong phòng mạch bác sĩ Lý Mộ Đường, ngay đối diện.

Nàng gác máy điện thoại lại, nhìn chàng bảo:

- Hỏng cả rồi!

- Thế nào?

- Ảnh biết hết rồi!

- Ảnh?

- Thì anh Từ Thế Sở đó!

Nàng thiểu não, lo âu, ngẩng cổ lên tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại nói trong hơi thở:

- Ngay đêm qua, chi. Tử đã phát hiện bức thư tuyệt mạng của em, lại chẳng thấy em đâu, chị ấy quýnh lên gọi điện thoại báo cho anh Từ Thế Sở. Được tin, ảnh chạy tới nhà em nổi khùng lên, rồi ảnh sẽ đến đây cho mà coi. Chết thật, hỏng cả rôi!

Nhận thấy thần sắc nàng hết sức bất an, chàng khẽ bảo:

- Tôi bảo đảm chưa phải ngày tàn của cô đến đâu.

- Nhưng mà là ngày tàn của anh.

Bỗng nhiên nước mắt nàng trào ra như suối. Lần đầu tiên thấy nàng khóc, kể từ khi bước chân vào phòng mạch. Chẳng những đã rơi lệ nàng còn run rẩy nữa. Chàng ai ủi:

- Đừng lo, cô đã khỏi rồi phải không? Cô đã tốt lành rồi còn lo gì nữa... cô...

- Không, em chẳng tốt lành tí nào cả.

Nàng lắc đầu lia lịa.

- Cô nói sao? Cô thấy chóng mặt không?

- Em buồn nôn.

- Cơn rửa ruột đã qua rồi, cô sẽ không nôn nữa đâu, chẳng qua là vì dây thần kinh bị căng thẳng đó thôi. Cô hãy bình tĩnh lại đi, trên đời chẳng có việc gì đáng phải khiếp sợ cả...

Chàng nói chưa hết lời, đã phải khựng lại vì thình lình một tiếng "Đùng", cửa phòng mạch đã mở tung, có một gã đàn ông xông vào như cơn lốc, theo sau là cô con gái vừa chạy vừa la:

- Thế Sở, đợi tôi với, đợi tôi với.

Lý Mộ Đường chạy vội sang bên phòng đợi, lớn tiếng hỏi:

- Ai đó, đừng la lối om sòm!

Gã đàn ông vừa thắng lại kịp lúc, tí nữa là đâm vào người Lý Mộ Đường. Chàng định thần nhìn, cha chả... là một chàng trai thật khôi ngô tuấn tú, mũi cao mày đậm, có cái miệng trông hấp dẫn, xem chừng là một tài tử điện ảnh, hèn chi cô nàng kia đòi yêu sống yêu chết là phải.

- Băng Nhi đâu ?

Với giọng nói hậm hực cấp bách, chàng trai đó, không, hắn có họ có tên hẳn hòi mà, là ho. Từ, tên Thế Sở. Từ Thế Sở hỏi tiếp:

- Băng Nhi đâu?

À, thì ra tên nàng là Băng Nhi, một cái tên khá quái la. Lý Mộ Đường chưa kịp trả lời, Từ Thế Sở đã đưa tay đẩy mạnh chàng qua một bên, xông thẳng vào phòng chẩn trị như vào chốn không người.

- Băng Nhi!

Từ Thế Sở thét to lên một tiếng, rồi nhảy vồ vào như con thú dữ, nắm áo trước ngực nàng đưa hẳn người lên như là diều hâu tóm phải con gà con. Mặt anh chàng đỏ bừng, rồi lại thét to:

- Băng Nhi, cô đáng chết lắm, sao cô không chết phứt đi cho rồi? Thế này là cô có ý giết tôi. Cô khốn nạn lắm ! Cô khùng rồi ! Cô...

Từ Thế Sở vừa la vừa ném mạnh Băng Nhi xuống ghế làm cho cả dàn treo lẫn chai nước biển ngã lăn xuống đất. "Bốp...beng", mảnh thủy tinh lại văng tùm lum. Lý Mộ Đường chạy tới la lớn:

- Ngưng tay! Ngưng tay, đây là nhà thương !

Song Từ Thế Sở chẳng thèm để ý tới ai cả, anh ta giựt ống chích của Băng Nhi vứt đi rồi nắm cằm nàng buộc phải ngước mặt lên. "Bốp!", không ai ngờ Từ Thế Sở lại tát một bạt tai thật mạnh vào má Băng Nhi làm nàng suýt té ngang.

- Cái anh này làm sao thế? Có chuyện gì thì nói tử tế chứ...

Lý Mộ Đường quýnh người lên định can ngăn Từ Thế Sở ra nhưng lại bị anh ta gạt qua một bên, coi như trong phòng mạch chẳng có ông bác sĩ này. Anh ta tóm chặt đầu tóc ngắn của Băng Nhi, mắng:

- Cô cắt bỏ mái tóc đẹp đi, tội cô đã đáng chết lại còn uống thuốc nữa, cô độc ác quá mà! Cô có muốn chết thì cứ chết đi, rồi chúng tôi cùng chết luôn thể! Cô chẳng bao giờ để cho tôi sống yên đâu.

Từ Thế Sở như là một người điên, chạy vòng quanh như đi kiếm cái gì, bỗng anh ta lấy cái kéo cắt băng trên bàn bác sĩ nhét vào tay Băng Nhi, thét lên:

- Đây rồi, giết tôi đi! Hãy đâm thẳng vào trái tim tôi! Đàng nào cô cũng đã làm cho trái tim tôi đẫm máu rồi! Cứ đâm đi, đâm thẳng vào ngực tôi đi!

Mặt Băng Nhi tái mét, cái kéo rơi xuống đất, nàng gượng đưa hai bàn tay run run ra bưng lấy mặt Từ Thế Sở, nói trong nghẹn ngào:

- Hãy tha thứ cho em, anh Thế Sở. Từ nay trở đi em chẳng bao giờ dám làm vậy nữa, van anh tha thứ cho em, em chẳng dám làm vậy nữa đâu.

Từ Thế Sở như đã bớt cơn cuồng loạn, anh ta quỳ xuống vùi đầu vào lòng Băng Nhi, hai tay nắm chặt vạt áo nàng, nức nở:

- Em bắt anh phải làm thế nào hơ? Băng Nhi? Tại sao em lại nhẫn tâm đọa đầy anh như thế nầy? Tại sao, tại sao vậy?

Băng Nhi lấy hết sức lực mình nâng mặt Từ Thế Sở lên trong tiếng khóc, anh ta thụ động ngẩng mặt lên nhìn nàng một cách say đắm. R&#