Trôi Theo Dòng Đời

Quỳnh Dao


Chương 1

 

Mùa Giáng Sinh năm dân quốc thứ 42.

Mưa bụi lất phất, gió đêm mát lạnh. Mặt đường nhựa bóng loáng thấp thoáng ánh đèn phố và nguời qua lại, hai chuỗi dây đèn màu nơi gác chuông nhà thờ lấp lánh, tô điểm cho vẻ mỹ miều của màn đêm. Trong một biệt thự sang trọng, tiếng hát Bội Tần và Ty Đại đua với tiếng cười, tiếng nói làm khơi dậy sức sống của đêm khuya.

Kỷ Viễn chậm rãi bước trên đường, chiếc áo blouson màu cà phê, mái tóc bồng lấm tấm những giọt nước lóng lánh, và đôi giày bết bùn đang bước phóng túng nhưng tự tin.

Rẽ qua góc phố, đến một ngõ hẻm rộng, cho tay vào túi lấy ra mảnh giấy trong túi ra xem lại địa chỉ, Viễn dừng bước trước một thành tường lớn, chiếc cổng tô màu nâu đỏ. Hai chữ "Đỗ Ngụ" trước cổng đã xác nhận địa chỉ. Viễn bấm chuông đứng đợi.

Cửa mở, một tớ gái ăn mặc thật tươm tất đưa mắt ngắm nghía Viễn rồi để chàng bước vào. Đèn màu dăng khắp hàng cây, mái hiên... Bóng người, tiếng cười nói, tiếng nhạc ồn ào. Viễn bị hấp dẫn bởi không khí tươi vui này, chàng mỉm cười hài lòng.

Người tớ gái lên tiếng.

- Thưa ông tìm ai ạ?

- Ông Đỗ Gia Văn mời tôi đến dự dạ hội, tôi vào được chứ hả cô?

- Dạ mời ông vào.

Người tớ gái đưa mắt nhìn theo Viễn, người ở đâu ra mà đến dự dạ hội với y phục "rừng rú" như thế này.

Viễn bước nhanh vào nhà, qua bực thềm có đôi tình nhân ngồi tâm sự, chàng mở cánh cửa kính lớn, cọ mạnh chân lên thảm, chưa kịp bước vào thì đã có người tiến đến kéo vai vui mừng:

- Trời Viễn, mày cũng đến với tụi này nữa à?

Viễn cuời:

- Hết lòng với bạn bè như thế này thôi chứ! nhưng mày đừng đụng tới người tao, coi chừng lấm bùn bây giờ. Tao vừa đi săn về thấy giấy mày để lại là đến đây ngay.

Nền nhà bóng như tráng mỡ, ghế được dời sát vào tường để trống chỗ làm sàn nhảy. Trên trần nhà mấy ngọn đèn nhỏ tỏa ánh sáng dịu dàng, ấm cúng. mọi cặp mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Viễn. Ngắm nhìn lại mình, Viễn cười nói:

- Tao ăn mặc thế này mà vào đây làm bẩn sàn nhà mày.

- Tất cả đều là bạn của mình cả mà, sao mày ngớ ngẩn thế!

Đỗ Gia Văn là một anh chàng đẹp trai đúng kiểu "con nhà giàu học giỏi đẹp trai". Bộ áo màu cứt sắt, cà vạt đỏ làm khác biệt hẳn với vóc dáng vạm vỡ của Viễn. Viễn đưa mắt quét một lượt khắp phòng. Một gã thanh niên ốm yếu khác lại bước đến, chìa ly rượu trên tay cho Viễn:

- Ê Viễn, mày đi đâu mà biệt tích cả mấy hôm, bây giờ mới chịu dẫn hồn xác về đây thế? Sao? Lên núi có bắt được con chồn, con cáo nào không?

Viễn cười, để hở hàm răng trắng ra ngoài

- À được cả một bầu không khí trong lành. Kỳ này xui quá, đi ba ngày mà mưa hết hai ngày thú rừng rút trong hang đâu dám ra, đuổi có một con heo rừng mà hắn cũng bắn không trúng thì làm sao có thịt? Này Hồ Như Vy, nếu mày thích, hôm nào đi săn tao sẽ rủ mày đi.

Anh chàng có tên Hồ Như Vy trề môi, khiến cho gương mặt sữa càng có vẻ trẻ con hơn:

- Thôi đừng nói xạo, lần trước mày cũng hứa cho tao đi, rồi sau cùng lại trốn đi một mình.

- Không phải tao không muốn rủ mày đi, nhưng chỉ sợ mày săn chẳng được thú mà lại bị thú cõng đi mất thì nguy. Tao ăn làm sao nói làm sao với ông bà già mày đây chứ?

Hồ Như Vy nói như thét:

- Thôi! Vừa thôi chứ, hạ nhau chi nặng thế?

Lại có thêm mấy người bạn đến, họ vây quanh Viễn vồn vã hỏi thăm kết quả cuộc săn. Viễn bỗng nhiên trở thành trung tâm điểm của buổi dạ hội, một thiếu nữ chen chân vào đám đông, đến trước mặt Viễn, kéo Văn đến bên cạnh, nói lớn:

- Anh Văn, làm ơn giới thiệu xem nào?

Viễn hơi ngạc nhiên trước vẻ hồn nhiên của cô gái. Dưới đôi chân mày sậm là đôi mắt đen nháy. áo đen, váy đỏ lấm tấm kim tuyến. Đúng là chú beo hoang. Viễn nhìn cô mỉm cuời, Văn vui vẻ giới thiệu:

- À quên, Viễn này, đây là Gia Linh, em gái tao, nó còn có biệt hiệu là Con Mèo Hoang, chuyên nghiệp cấu xé, vì vậy tao mong rằng mày nên "Kinh nhi viễn chi".

Linh cảnh cáo ông anh:

- Anh Văn, anh nên coi chừng thân anh trước.

Văn trợn mắt:

- Coi chừng cái gì, tôi có tán tỉnh gì cô đâu mà sợ móng vuốt cô chứ?

Linh nhướng mày:

- Có chắc không?

Vừa nói cô ta vừa nhảy chụp tới, Văn đưa tay nắm chặt tay em la to:

- Đừng làm ồn Linh, coi chừng anh Viễn cười cho bây giờ.

Gia Linh đứng lại, đưa mắt ngắm nghía Viễn như nhà họa sĩ đang ngắm người mẫu, rồi gật gù, nói thẳng:

- Anh Viễn à? tôi thích gọi Viễn không thôi và tôi mong Viễn cũng gọi tôi như thế.

Viễn cười cúi thấp người xuống chào đùa cợt:

- Dạ thưa Gia Linh ạ!

Gia Linh hứng thú:

- Viễn, tôi nghe danh Viễn từ lâu lắm rồi. ông anh tôi cứ ca ngợi Viễn hoài, nào là săn bắn, ngoại giao, tán dóc, nhảy đầm... một cây. Ông ấy làm như Viễn là nhất, vì vậy đã từ lâu tôi muốn xem Viễn tai to mặt bự đến thế nào.

Văn chen vào:

- Nguy cho mày rồi Viễn ơi, tự mày tìm rắc rồi đấy nhé, cô em gái tao đang muốn "chơi" mày đấy, nó nhảy giỏi, hát hay, tí nữa mày phải hợp ca với nó rồi đó. Bây giờ theo tao, tao giới thiệu mày với một người.

Vừa nói, Văn vừa kéo Viễn ra khỏi đám đông. Không hiểu ai đã thay một diã nhạc mới bản "Khu rừng thành Vienne". Gian phòng trầm xuống, sự ồn ào do Viễn mang lại nãy đã biến mất. Gia Linh bị cuốn theo tiếng nhạc, chiếc váy no tròn quay cuồng trong tay Vy.

Viễn theo Văn bước về phía cửa sổ, một cây Giáng Sinh rực rỡ treo những ngọn đèn nhỏ chuông vàng, bóng màu, và những gói quà xinh xinh. Một cô gái tóc xõa quay lưng đang cặm cụi dán số lên các gói quà. Văn nói:

- Chốc nữa có màn trao đổi quà tặng bằng cách rút số, ai trúng số nào sẽ lãnh gói quà mang số đó.

- Chết! Sao mày không bảo để tao mang quà đến, bây giờ làm sao đây? Vậy thôi, tao không rút thăm vậy.

- Tôi đã để thêm một gói vào rồi.

Người con gái ngồi dưới đất đột nhiên lên tiếng. Viễn nhìn xuống, không cần Văn giới thiệu, Viễn cũng biết cô ta là ai rồi. Đôi mắt ướt át như bày tỏ hàng trăm lần Văn mang ra tâm sự không đợi giới thiệu, Viễn nói:

- Nếu tôi đoán không lầm đây là chị Khâm?

Người con gái cười:

- Vâng, còn anh là Viễn?

Viễn gật đầu:

- Tôi là Viễn, chị là Đường Khả Khâm?

- Anh gọi tôi là Khâm được rồi, tôi thấy anh hoàn toàn khác hẳn với con người tôi nghe kể và tưởng tượng.

- Thế à? Khác ở chỗ nào ạ?

- Anh không đẹp trai, nhưng có đầy nam tính. anh Văn hình dung anh chẳng giống ai cả, lúc thì như một công tử bột. lúc lại lang bạt giang hồ, khi là một kẻ vũ phu, lúc lại là một thư sinh ngoan ngoãn.

Văn chen vào cười:

- Hắn là thế đấy Khâm ạ. Đừng vội kết luận, để quen rồi cô sẽ thấy những điều anh nói về hắn không sai tí nào cả. Hắn là con người lập dị mà.

Nụ cườì trên môi cô gái vừa như thân mật vừa như có vè phù du sao đấy, Viễn lên tiếng:

- Anh Văn đang thổi phồng tôi lên đấy. Dù sao những điều tôi nghĩ về cô chẳng khác con người thật của cô tí nào cả.

- Anh nghĩ về tôi ra sao?

- Hoàn toàn như những gì tôi đang thấy.

Nụ cười trên môi Khâm chợt tắt, gương mặt nàng biến thành xa lạ, nàng bình thản:

- Cám ơn anh. Rồi quay sang Văn - Tay em dính đầy hồ, em phải đi rửa. à anh, Tường Vi phải về trước 10 giờ, anh nhớ đưa cô ấy về nhé. Về tối quá anh chị cô ấy lại làm tình làm tội nó.

- Được rồi, để tôi bảo anh Vy đưa về cho.

Khâm cười:

- Ông Hồ Như Vy đấy à? ông ấy đang chết mê chết mệt cô em gái của anh thì còn thì giờ đâu mà đưa đón ai.

- Ai? Gia Linh hả? Không được nó còn con nít lắm.

- Nó đã 18 tuổi rồi chớ nhỏ nhít gì nữa?

Khâm xoay lưng bước đi, Văn nhìn theo đến khi khuất, chàng quay sang Viễn giải thích:

- Cái cô mặc áo xanh lục ngồi kia là Tường Vi, bạn thân nhất của Khâm đấy. Chúng tôi đang định giới thiệu cô ấy cho ông Vy mà... Văn ngập ngừng, rồi chàng bỗng vỗ nhẹ lên vai Viễn hỏi - Anh thấy Khâm thế nào?

Viễn lơ đãng nhìn chiếc váy đỏ tung bay nhịp nhàng theo nhịp bước nhảy, chàng thờ ơ đáp:

- Tuyệt, tuyệt lắm, cậu có phúc và có óc thẩm mỹ lắm. Thế nào, bao giờ làm lễ đính hôn đấy?

- Định vào kỳ nghỉ mùa đông, trước tết vài ngày. Tụi này định làm thật long trọng. Cậu phải tới đấy nhé!

- Nếu tôi không ở trên núi.

- Sao cậu chịu khó quá thế, trời lạnh thế mà cũng đi núi sao?

Duới vầng trán rộng, đôi mắt Viễn khó hiểu làm sao Viễn không đẹp trai, nhưng cơ thể hắn toát ra vẻ quyến rũ lạ lùng, không phải chỉ quyến rũ phụ nữ. mà ngay cả những thằng con trai, những người kề cận cũng thế. Phải chăng đó là do sinh khí? Những luồng sinh khí lúc nào cũng cuồn cuộn toát ra lôi cuốn người khác. Nắm tay bạn, Văn nói:

- Viễn tao không thể hiểu cách sống của mày thế nào cả.

Viễn mỉm cuời, ánh mắt chàng rời chiếc váy đỏ, chàng quay lại nhìn bạn. Viễn thích Văn, thích vẻ nho nhã yếu đuối của chàng, và đó cũng là một khuyết điểm của đời Văn. Tính Văn vồn vã rộng rãi, trong lớp được thầy yêu bạn qúi, Văn cũng là đối tượng của nhiều cô gái. Khuôn mặt thanh tú kia, chàng nhủ thầm, nếu chàng là con gái, chắc chàng cũng sẽ yêu thầm Văn mất. Khâm quả thật may mắn, có được vị hôn phu đẹp trai và hiền hậu như thế. Chàng đảo mắt nhìn khắp nơi gian phòng - Lại có một gia đình cao sang như thế này thì nhất đời rồi.

Mỗi người có một đời sống riêng, tùy theo hoàn cảnh, Viễn nhủ thầm, và đưa tay lên vuốt nhẹ chuỗi giây bạc treo trên khung cửa.

- Hoàn cảnh của Văn và tôi hoàn toàn khác biệt, Văn có một mái ấm gia đình, có một tình yêu lý tưởng. Còn tôi? tôi còn phải đi tìm mới có được.

- Tìm cái gì?

- Tìm cái gì ư? tìm cái gì tôi cũng không biết, có thể là những cái có thể làm cho cuộc đời tôi được an định.

Văn lắc đầu:

- Tôi càng không hiểu ý ông muốn nói gì cả?

- Rồi anh sẽ hiểu.

Tiếng nhạc ngưng lại để bắt đầu một bản nhạc khác.

- Con người bao giờ cũng thế, cứ để suốt cả cuộc đời mình đi tìm kiếm tìm, nhưng chẳng biết kiếm tìm điều chi. Rồi Viễn nói lảng: - Cô em gái của cậu đến rồi kìa, cô ấy trẻ như một đóa hoa nghinh xuân, như ánh lửa xanh trong lò. Viễn xuống giọng thật thấp. - Nó mà bùng cháy lên chỉ có trời mới dập tắt nổi.

Vâng, ngọn lửa đã đến trước mặt Viễn và Văn. Thật vô tư, Linh nắm tay Viễn nói:

- Anh nhảy nghề lắm mà, sao không ra biểu diễn mà đứng đây làm gì? Mong rằng nghề nhảy nhót của anh cũng tuyệt vời như nghề leo núi của anh vậy. Quay sang Văn, Gia Linh thòng thêm một câu. - Anh Văn, anh là chủ mà anh cứ để Tường Vi lạc lõng thế này chị Khâm buồn cho xem.

Nói Xong Linh kéo Viễn ra sàn. Viễn hỏi trong khi đưa tay mời Linh nhảy điệu Rumba:

- Cô không sợ bẩn à?

- Bẩn à? Đâu có tên đàn ông nào dám tự xưng mình là sạch đâu?

Thế là chiếc váy đỏ lại quay cuồng, quay quồng, âm thanh tràn ngập lôi cuốn cả hai, những bước chân nhịp nhàng sống động. quay, quay tròn, Gia Linh vừa xoay nguời vừa cười nói.

- Anh thật tuyệt!

- Cô cũng thế!

Viễn nói xong kéo Gia Linh trở về ghế, nơi Văn đang nói chuyện với người con gái có đôi bím đẹp. Đôi mắt to ngơ ngác trên gương mặt trắng xanh làm rung động lòng người. Văn đứng lên:

- Tôi xin giới thiệu đây là anh Viễn, đây là Tường Vi, sinh viên ban Sử Địa, Đại học sư phạm, bạn rất thân của Khâm.

- Xin chào cô.

Viễn cúi chào thật thấp rồi thuận người ngồi lên ghế. Nhìn chiếc nơ đen, chiếc áo xanh lá cây hơi bạc màu và đôi giày mòn đế, Viễn hỏi:

- Sao cô không nhảy?

Tường Vi nhìn xuống, đáp thật rụt rè:

- Tôi,... tôi không biết nhảy.

Gia Linh chen vào, nắm tay Tường Vi cố lôi ra:

- Chị phải tập chứ, lại đây, để em dạy cho.

Tường Vi nói như van xin:

- Đừng, đừng Linh ạ, em xem kìa, đám kia định yêu cầu em hát đấy.

Vâng đằng kia đám con trai đang tụ họp, không hiểu họ đang tính toán cái gì. mà một lúc sau Hồ Như Vy bị chụp một chiếc mũ giấy nhọn lên đầu, cả người bông giấy với chiếc gậy trên tay, và bị đẩy đến trước mặt Gia Linh. Gã đứng sững như một chú hề, và cúi người xuống nói năng lẩm cẩm:

- Bỉ nhân thể theo lời yêu cầu của toàn thể quý khách, mời nữ hoàng của buổi dạ hội hôm nay lên biểu diễn một màn đơn ca.

Nói xong, hắn cúi nguời xuống định chào, chiếc nón giấy trên đầu rơi ụp xuống, Vy đưa tay chụp lại, không ngờ ai đã "Đùa giai" đặt ly nước trái cây lên trên, khiến nước đổ tung tóe, mọi người được dịp cuời hả hê. Trong tiếng ồn ào, Gia Linh bước vào giữa phòng. một phút yên lặng, không chờ người giới thiệu. Linh bắt đầu bằng bản nhạc "Johny My Love" (Johnny nguời yêu của tôi).

Dứt tiếng hát, một tràng pháo tay ròn rã trong tiếng "bis" "bis". Viễn ngồi trong một góc phòng nhìn người thiếu nữ đang được đám đông vây quanh với nụ cười cố hữu trên môi.

- Giọng ca của Linh cũng khá lắm phải không ông?

Có tiếng hỏi của người thiếu nữ ngồi bên cạnh, Viễn quay sang. Thì ra Khâm, không biết đến ngồi cạnh chàng từ lúc nào, nguời con gái đang mỉm cười. Nàng nói tiếp:

- Linh chẳng thích học hành tí nào cả, đáng lý ra lên cho cô ấy học nhạc lý thì hơn.

- Vâng cô ấy rất có triển vọng trở thành ca sĩ.

Gia Linh hớn hở trong tiếng khen nhiệt thành ấy. Nàng vỗ nhẹ tay vào nhau, nói lớn:

- Tôi xin hát tiếp một bản nữa. Bản nhạc này chắc quý vị chưa được nghe bao giờ, đó là bản "Thuyền."

Viễn thấy hình như Khâm xúc động. Nàng đặt chiếc ly trên tay xuống bàn và đứng bật dậy. Viễn thoáng nghe nàng nói nho nhỏ sau cái chau mày:

- Sao cô ấy lại hát bản này?

Viễn không hiểu ý nàng muốn nói gì và chàng quay lại nhìn Gia Linh. Mọi nguời đã yên lặng, Gia Linh ngước mắt nhìn lên, tiếng hát vút cao:

     - Con thuyền nhỏ lênh đênh trên giòng nước

     Thuyền mang theo giấc mộng đẹp như thơ

     Qua bao nhiêu bờ bến với sông hồ

     Xuân vừa hết thì thu buồn chợt đến

     Giấc mộng xưa vẫn tàn theo năm tháng

     Thời gian đi bao giông bão đi qua

     Đã bao lâu phiêu bạt khắp sông hồ

     Ngày tháng lạnh tàn phai dần mộng ước

     Con thuyền vẫn lênh đênh trên sóng nước

     Đã bao năm chưa thấy bến bờ đâu

Một giây phút yên lặng, rồi tiếng vỗ tay bùng nổ.

Bây giờ thì Viễn đã hiểu tại sao Khâm lại khó chịu chau mày, lời ca nặng nề, buồn thảm quá.

Văn lên tiếng:

- Lời ca đẹp quá phải không?

- Bi thảm quá, của ai thế?

- Không rõ, nhưng Khâm đã phổ nhạc.

Viễn ngạc nhiên:

- Thật không? Cô ấy học ban sử địa cơ mà?

- Cha Khâm là một nhạc sĩ.

- À.

Viễn nhìn ra cửa sổ, một người đang đứng lặng bên ngoài.

Chàng không thể ngồi yên được trong tiếng nhạc ồn ào. Các bạn chàng tay trong tay thành hàng dài nhảy bản "Hãy nhìn chiếc giày mới của tôi". Viễn đứng lên đưa tay bắt tay Văn:

- Văn, xin lỗi, tao phải rút lui trươc.

Văn nhìn đồng hồ:

- Sao chưa đến 10 giờ mà.

- Tao vừa mệt vừa buồn ngủ sau mấy hôm trên núi. Thôi cho tao lui trước đi.

- Hôm nay là Giáng Sinh phải chơi cho đã, mày cũng nên ở lại với tụi tao.

- Cám ơn mày, nhưng tao mệt thật.

Văn hiểu Viễn đã quyết định nên chàng cũng đứng lên. Viễn nhẹ gật đầu chào từ biệt Tường Vi xong bước đi. Khâm lách người tới hỏi:

- Sao? Định về à?

Viễn gật đầu:

- Vâng tôi mệt quá về ngủ sớm mới được.

- Vậy thì đến rút số trước vậy.

- Tôi thấy không cần lắm, vì tôi không mang theo món quà nào đến cả.

Văn chen vào:

- Khâm đã chuẩn bị đầy đủ, nếu mày không rút thì thừa một gói. Viễn mày đừng phụ lòng người sắp đặt cuộc vui này chứ?

- Xong rồi.

Viễn nói xong theo chân Văn và Khâm đến bên cây Giáng Sinh. Khâm lấy chiếc hộp nhỏ đựng số đưa ra cho Viễn. Viễn bốc được số năm. Khâm tìm gói quà trao cho Viễn, Văn nói:

- Mở ra xem coi cái gì?

Viễn mở ra, bên trong là chiếc thuyền nhỏ bằng xương. Viễn ngỡ ngàng, Khâm cũng thế, trong khi Văn có vẻ thích thú:

- À chiếc thuyền con, nó sẽ chở đầy mộng tưởng của mày.

Khâm nói thật nhỏ:

- Tôi mong cho ảo ảnh không tàn phai, cho giấc mơ chớ xa vời, cho anh đủ ý chí để khắc phục mọi khó khăn, cho chiếc thuyền này sẽ bao giờ cũng đẹp, cũng huy hoàng như ý muốn.

Nụ cười hiện lên trên mép Khâm, Viễn cũng cười theo, chàng ngắm nghía chiếc thuyền con:

- Cám ơn chị. Chiếc thuyền này đã tìm tới tôi vì nó biết rằng chỉ có tôi là bến lý tưởng. Hơn nữa... Viễn nhìn đôi vợ chồng sắp cưới - Tôi cũng là một tay lái tài ba.

Quay lưng bước ra cửa, Viễn Liếc nhìn đám đông lần cuối. Cô gái áo đỏ quay cuồng giữa đám đông trong tiếng cười rộn rã. Văn, Khâm đưa Viễn ra tận cửa, Viễn nói to:

- Chào ông bà, cám ơn ông bà thật nhiều. Đêm nay sẽ thật vui với chiếc thuyền tuyệt vời đẹp này.

- Chúc anh ngủ ngon giấc. Văn nói, đưa tay chàng vòng qua ngang người Khâm.

Mưa vẫn rơi. Đi một đoạn Viễn quay đầu nhìn lại đôi vợ chồng sắp cưới vẫn còn đứng đấy, mờ mờ sau màn mưa. Viễn lầm lũi bước qua những vũng nước trên đường.

Chương 2

 

Đêm đã Khuya, phòng khách rộng thênh thang ngập đầy bông giấy và rác rưới, nệm ghế, đĩa hát rơi rải rác đó đây từng chiếc một. Đầy đủ ý nghiã của một buổi tiệc tàn, chỉ có những ngọn đèn ngũ sắc trên cây Giáng Sinh là vẫn bình yên chớp tắt.

Khâm ngồi trên nền gạch cạnh chiếc máy hát đã im lìm từ lâu, nàng chọn từng chiếc đĩa hát một cho vào bao, Gia linh đã tuột giày, xuôi tay ngáp dài mệt mỏi, cô nàng lừng khừng bước vào trong:

- Mệt quá, nhấc chân lên muốn không nổi, tôi phải đi ngủ mới được.

Văn hét:

- Linh, mày chơi cho đã rồi đi ngủ hả, không ở lại dọn dẹp sao?

Linh ngáp dài:

- Dọn dẹp cái gì? Mệt quá! Thôi để đấy mai cô Châu dọn dẹp một chút là xong ngay chớ gì.

Nói xong Gia Linh lại ngáp thêm mấy cái rồi khập khễnh bỏ đi vào trong.

Văn cúi xuống ngồi cạnh Khâm để phụ với nàng, chàng cằn nhằn:

- Con Linh lúc nào cũng vậy, lười không ai bằng.

Khâm mang đĩa nhạc sắp xếp lại thành chồng:

- Thôi kệ cô ấy, nhảy suốt đêm không nghỉ thì làm sao không mệt! Mấy giờ rồi ảnh em cũng phải về chứ, không mẹ mong!

Văn nắm lấy tay Khâm, chàng quỳ trên nền gạch nhìn người yêu, nâng cằm nàng lên, đôi mắt nàng bao giờ cũng xa vắng.

- Đừng nghĩ đến thời gian, chỉ có giây phút này là em mới thật sự thuộc về anh. Nghĩ cũng lạ, tại sao chúng ta kéo chi thêm một lũ bạn đến ồn ào làm mất cả thời gian riêng rẽ của hai đứa mình vậy hả em?

Khâm cười, nàng nhìn Văn lắc đầu:

- Anh thì lúc nào cũng vậy, khi việc chưa đến thì lo ngược xuôi để làm cho bằng được, rồi đến khi việc xong lại hối tiếc, lại than van... Phải chăng đấy là cố tật của mọi người. Quay nhìn cảnh hỗn độn chung quanh, Khâm thở dài.

- Thê lương làm sao lúc tàn cuộc. Sau cái vui, con người có cảm giác cô đơn, trách chi anh chẳng hối tiếc. Nhưng anh Văn, chúng ta chẳng phải sống mãi trong tình trạng như vầy sao? Dầu gì đi nữa, buổi tối hôm nay vẫn có kết quả đẹp, mọi người đều vui vẻ cả.

- Nhưng có một người không vui.

- Ai?

- Kỷ Viễn.

Khâm nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ.

- Viễn à? Sao anh biết ông ấy không vui?

- Anh thấy.

Khâm nhìn chồng đĩa:

- Anh Văn, em thấy Viễn chẳng có chỗ nào đáng phục cả, ngược lại em thấy ông ấy làm sao ấy. anh thổi phồng anh ấy quá nên khi gặp mặt lần đầu em đã thành thật đối xử, không ngờ ông ấy...

Văn cắt ngang

- Em chưa rõ hắn thì hãy khoan kết luận, con nguời hắn phức tạp lắm chứ không bình thuờng như em nghĩ đâu.

Khâm cười, nàng nhìn thẳng vào mắt Văn:

- Thôi làm gì mà mặt mày nhăn nhó thế! Viễn đối với anh hồ như quan trọng hơn cả em, em chỉ nói vậy mà anh đã...

Văn kéo Khâm vào lòng, chàng nói:

- Đừng có ngu Khâm ạ, đừng nói chuyện thiên hạ nữa, ở đây bây giờ chỉ còn có hai đứa mình mà...

Nói xong chàng đặt môi lên môi Khâm, Khâm xô Văn ra đứng dậy:

- Thôi anh, em phải về đây, anh đưa em về nhé?

Văn vẫn ôm cứng Khâm không buông, chàng tìm môi nàng nói:

- Chút nữa mà, bây giờ còn sớm mà. Khâm em đừng vội bỏ đi, gian phòng này lạnh lắm, anh sợ nhất là cô đơn em biết không? Duới ánh đèn màu hôm nay em đẹp biết chừng nào.

- Thôi mà anh, em phải về ngay, ở nhà mẹ chỉ có một mình, em phải về. ủa cha anh đâu rồi??

- Không biết, ban nãy cha bảo giao nhà này cho bọn chúng ta. Khâm, anh biết rồi, em không còn yêu anh nữa, anh biết!

- Nói bậy.

- Thế tại sao em lại hối hả muốn về thế kia chứ?

- Anh không thấy chúng ta ích kỷ ư?? anh, chúng ta chỉ biết vui chơi thỏa thích cho riêng mình còn mặc kệ những người già cô độc, cha anh, mẹ em... anh, em thấy chúng ta không nên làm thế! em phải về ngay!

Văn kéo Khâm lại.

- Trước khi đi em phải trả anh một món nợ. Cánh tay Văn ôm choàng người Khâm. Ngẩng nhìn lên, Khâm bắt gặp ánh mắt đắm đuối của Văn, ánh mắt kia như đi vào tận tâm hồn, khơi động từng cảm xúc. Thở dài, Khâm nhắm mắt lại, nói nhẹ:

- Thôi được em trả cho anh đây.

Văn hôn Khâm, nụ hôn dài say đắm.

Tiếng Chuông nhà thờ vọng lại từ xa hình như có tiếng kèn xe hơi cổng mở: Mặc kệ trong vòng tay nhau họ không cần biết đến gì cả không cần để ý gì cả... Cho mãi đến lúc cửa phòng khách mở Khâm rời vòng tay Văn quay lại gặp ông Đỗ Cân cha của Văn đang đứng tựa vào thành cửa với nụ cười trên môi. Khâm đỏ mặt lấp bấp thưa:

- Dạ chào bác ạ!

Ông Đỗ Cân bước vào cởi áo ngoài vứt lên ghế:

- Sao? Vui không?

Tuổi trẻ tình yêu và niềm vui tươi rộn rã là của tuổi thanh xuân, thời gian thật tàn nhẫn rồi một ngày nào đó nó sẽ mang đi mất những sự tươi vui và mang cô đơn lại cho tuổi già. Nhưng ngày tháng cũng công bằng lắm vì những ai đã đến với tuổi già thì cũng đã hưởng trọn những ngày tháng trẻ trung.

Văn vui vẻ:

- Vui lắm cha ạ, vui vô cùng.

Ông Đỗ Cân nhìn vẻ hỗn loạn của gian phòng bảo Khâm:

- Nhìn khung cảnh này tôi cũng tưởng tượng ra được sự vui vẻ của các con. Cháu Khâm, mẹ cháu khỏe chứ?

- Vâng,

- Cho tôi gửi lời thăm chị ấy nhé.

Khâm gật đầu, ông Cân nhìn chiếc cằm nhọn, đôi mắt xa vắng, chợt một nỗi buồn nhè nhẹ thoáng qua. Nụ cười trên môi ông chợt tắt, ông cảm thấy mệt mỏi và hết hứng thú nói chuyện. Quay ra ngoài, ông bảo,

- Được rồi! Văn, chút nữa nhớ đưa Khâm về nhé, cha phải đi nghỉ trước.

Văn gật đầu:

- Vâng.

Khâm nói với giọng, yếu đuối:

- Thưa bác đi nghỉ ạ.

- Ừm!

Ông Cân xách áo lên, chậm rãi bước về phòng mình, ông bật chiếc đèn bàn lên, vẫn là một chiếc phòng đầy đủ tiện nghi, vẫn là chiếc giường đơn lạnh lẽo. ông ngồi xuống ghế xoay nơi bàn làm việc, lơ đãng xoay một vòng. Gian phòng sạch sẽ và ngăn nắp quá. ông Cân là người có thói quen mến chuộng sự ngăn nắp và sạch sẽ. Hôm nay ông chỉ thấy sự ngăn nắp này mang ý nghĩa cô đơn lạnh lẽo mà thôi. Sự bừa bãi ở phòng khách mới là nơi đầy vết tích tuổi trẻ, của những tiếng cười của sự sống. Buổi chiều khi bước ra khỏi nhà, ông chỉ mong đám con giữ ông lại để chung vui với chúng, nhưng chúng đã để ông đi, và ông biết rằng trong cuộc vui của tuổi trẻ sự hiện diện của ông sẽ làm cuộc vui mất hết ý nghĩa. ông Cân là người cha tiến bộ nên ông đã bỏ đi, giao nhà lại cho tuổi trẻ. Nhưng những con đường vắng lạnh đâu phải là nơi để nghỉ chân. Đêm giáng sinh cũng không phải ngày thích hợp cho cuộc viếng thăm nào. nơi đâu cũng có cuộc vui, mà khổ nỗi những cuộc vui đó không bao giờ dành cho ông cả. Có một lúc, ông chợt nảy ý nghĩ đến viếng một người bạn cũng cô độc như ông, đó là mẹ của Khâm. Suy đi nghĩ lại một lúc ông lại thôi, vì chuyện ba mươi năm về trước giờ đã tan thành khói mây, đó chỉ là một bản nhạc đệm trong suốt một cuộc đời. Ngày nay con cái của cả hai đã khôn lớn, lại sắp lấy nhau, sự đổ vỡ ngày xưa đến mãi lớp người sau mới kết hợp. Vậy là đẹp rồi, nếu bây giờ ông đến thăm, biết đâu lại chẳng xáo trộn cho nếp sống bình yên của mẹ Khâm. Vậy thì ta làm gì bây giờ đây? Trước mặt là những tòa nhà đầy ánh đèn mời mọc. Nơi đây chỉ cần có tiền là có thể đốt cháy thời gian thừa thãi. Ông bước vào dưới ánh đèn hồng bên những ly rượu mạnh, ngoài sàn nhảy những cặp nhân tình chập chờn trước mắt. Gái nhảy vây quanh ông, họ chỉ cần biết ông là giám đốc ngân hàng chứ không cần tuổi tác của ông. Quây quần trong đám vũ nữ, rượu mạnh, vũ trường trong ký ức của ông Cân như giòng máu đỏ chảy cuồn cuộn. Những ngày say sưa ở Thượng Hải đã đổi lấy được gì? Người đàn bà kia đã nhẫn tâm vứt con để theo người tình mới. Gia Lỉnh trong huyết quản của đứa con gái kia có chứa đựng giòng máu dâm đãng của mẹ nó không? ông Cân lắc đầu và đứng lên bước ra mở toang cửa sổ. Đêm bên ngoài âm u. Đốt một điếu thuốc, ông tự nhủ đừng nghĩ ngợi gì đến chuyện đã đi vào dĩ vãng. Thở khói, khói thuốc như làn sương mù tỏa ra ngoài. Tất cả chỉ là ảo ảnh. là một giấc mơ.

     Ngày nào anh chửa lập thân

     em ơi nghĩ chuyện vợ chồng chẳng nên

     yêu nhau dứt bỏ sa đành

     Hãy yêu anh tựa như lòng anh yêu...

Lẩm bẩm ngâm nga, tiếng vang như đánh thức ông Cân, ông giật mình. Sao Vậy? Sao lại nghĩ đến lời thơ tình tự này chứ? Bao lâu rồi?? ba mươi năm về trước ông đã viết câu thơ trên cặp trong quyển "Hoa Gian Tập" để trao cho Nhã Trân. Thế còn bây giờ? Con của nàng sắp về làm dâu con nhà ta. Chuyện đời quả khó ngờ. Thời gian mang tất cả vẻ đẹp xấu, cái tốt và cái xấu cũng ra đâu! Giấc mộng của ông Đỗ Cân và Nhã Trân ngày nào đang được Gia Văn và Khả Khâm dệt. Cầm điếu thuốc trên tay đưa cao, nhìn đốm lửa cháy đỏ ông nói to:

- Chúc mừng cho hai đứa.

Tiếng nói của ông Cân vang trong căn phòng thật to khiến chính ông cũng giật mình. nhìn quanh ông bất giác mỉm cười ảo não.

 

o0o

 

Văn dìu Khâm chầm chậm trên phố. Mưa đã dứt hột, ánh trăng len lỏi qua làn mây mờ. Khâm nhìn mấy cánh sao trời lấp lánh. Tuy mây xám còn đặc, nhưng đã bắt đầu tan, Khâm nói:

- Ngày mai sẽ có nắng.

- Em có giờ học không?

- Mai à? có chứ

- Tiếc quá, bằng không chúng ta sẽ đi chơi với nhau.

- Mấy thắng cảnh gần đây chơi đã ngấy đâu còn chỗ nào nữa đâu, ngoại trừ...

- Ngoại trừ gì?

- Bắt chước Viễn... đi săn.

Văn ngần ngừ một lúc, rồi mắt sáng hẳn lên, xiết chặt tay Khâm chàng nói:

- Khâm, em có sáng kiến hay, chúng ta sẽ tổ chức một đoàn săn bắn rồi nhờ Viễn dẫn đường, biết đâu lại chẳng bắn được heo rừng phải không em? Gia Linh mà nghe được ý kiến này, chắc chắn con nhỏ sẽ thét lên cho xem.

- Coi kìa, mới có gió thôi mà nghe anh cứ tưởng như đã mưa rồi, việc đâu có giản dị như vậy?

- Đúng thế, chúng ta phải tính toán thật kỹ. Xem nào, vào dịp nghỉ tết leo núi ba ngày thì tuyệt, chỉ ngại mấy cô kham khổ chẳng nổi thôi.

Khâm cười:

- Chưa chắc anh giỏi hơn tụi đàn bà con gái chúng tôi nhé.

Văn xiết chặt vai Khâm khiến nàng đau muốn thét lên. Văn nói:

- Em nói thế là sao? Sức mạnh của anh như thế này có hơn đàn bà con gái không chứ?

- Hừ!

Khâm ngẩng đầu lên, ánh đèn đường soi sáng gương mặt Văn, một gương mặt đẹp pha lẫn một ít nét đằm thắm của con gái với một tí nét trẻ thơ hơn là đàn ông.

Nhìn khuôn mặt Văn đang giận dỗi nàng thấy rõ trẻ con của người yêu. Văn với Khâm đều trưởng thành trong sự nuông chiều. Từ thủa nhỏ từ lúc hiểu chuyện giữa mẹ nàng và cha Văn, nàng biết rằng rồi đây mình sẽ lấy Văn. Nàng cũng yêu Văn, nhưng nàng biết rằng trong tình yêu đầm ấm kia không chỉ đơn thuần là tình yêu trai gái mà nó còn có cả một thứ tình mẫu tử. Đôi lúc nàng vô tình chọc tức Văn, rồi lại vỗ về, chiều chuộng, và những lúc đó, nhìn nụ cười tinh nghịch trên môi Văn, lòng Khâm lại dâng lên một tấm lòng quảng đại của bản tính đàn bà. Mỉm cười, xoa nhẹ phần vai bị bóp đau. Khâm nói:

- Anh Văn, mẹ anh chắc đẹp lắm phải không?

- Tại sao em lại nghĩ đến mẹ anh thế?

Khâm thật thà:

- Vì anh đẹp trai, đôi khi em nghĩ rằng nếu anh có được đứa em gái cùng cha cùng mẹ. Chắc nó đẹp hơn Gia Linh nhiều.

- Khâm, em đừng nói điều đó cho Gia Linh nghe nhé, nó chưa biết nó và anh chẳng phải cùng một mẹ sinh ra.

- Em bao giờ lại nói chi ba cái chuyện đó cho Linh nghe.

Khâm cảm thấy sung sướng, khi biết Văn thương Gia Linh như đứa em ruột. Trên đời này thật hiếm thấy những anh em cùng cha khác mẹ lại biết thương nhau như thế nói chi là mẹ của Gia Linh lại có một dĩ vãng hơi bê bối. Đêm thật yên, trên đường dài hun hút, bóng hai người ẩn hiện trên mặt lộ. Chẳng mấy chốc, họ đã đến trước cửa nhà Khâm.

Cha Khâm nguyên là giáo sư bậc đại học nên nhà trường cấp nhà cho trú ngụ. Đến khi cha Khâm mất đi, nhà trường thấy tội cảnh góa phụ con côi nên không nỡ thu hồi lại nhà. Căn nhà kiểu nhật bản nhỏ nhắn. có chiếc sân nhỏ đến đỗi không thể nhỏ hơn được, trồng mấy cây cau và hoa dâu. Khâm lấy chìa khóa mở cổng, Văn vịn tay lên chấn song đăm đăm nhìn người yêu. Khâm nói:

- Thôi về đi anh, tối rồi.

- Một phút nữa. Văn đặt tay lên vai Khâm mắt vẫn không rời Khâm.

- Hử?

- Khâm!

- Gì anh?

- Anh chỉ muốn gọi tên em mãi thế này.

- Anh thật khùng!

Khâm cười, quay lưng định buớc vào sân, Văn kéo lại:

- Khoan chờ một tí.

- Gì nữa anh?

- Hãy cho anh biết, em yêu anh bao nhiêu?

- Bây giờ mà anh không về ngay thì trời sáng cho xem.

- Có sao, anh sẽ ở lại đây nói chuyện với em cho tới sáng.

- Đừng có điên, tối mai gặp nhau nữa rồi, anh làm gì mà như đến phút sinh ly tử biệt thế?

Văn ảo não đưa tay xoa mặt, nét mặt thật ngây ngô, ngây ngô một cách dễ thương, anh chàng thở dài:

- Anh chết mất Khâm ạ, lúc gần đây anh thấy không thể rời em được nữa, xa em một phút là lòng anh xốn xang.

Khâm vỗ về:

- Thôi đuợc rồi, anh về đi, trời sắp sáng rồi đấy!

Văn quay lưng lại:

- Thôi được rồi, tôi về, nếu cô đuổi?

- Vâng em đuổi anh đấy!

Khâm cười dòn toan bước vào nhà, cánh cổng đóng lại, tiếng Văn bên ngoài vọng vào:

- Ái da! Cửa nhà cô kẹp dính ngón tay tôi rồi.

Khâm hoảng hốt vội mở cửa ra:

- Đâu, trúng đâu?

- Đây này, Văn đưa tay chỉ vào lồng ngực mình.

Khâm hứ một tiếng, rồi đóng cửa lại. Cửa đóng xong nàng không vội vào nhà, đứng nhìn qua khe hở cho đến lúc bóng dáng Văn thất thểu bước đi mới thở phào, và quay lưng lại bước vào nhà.

Bước khỏi bực tam cấp, Khâm rón rén đi về phía phòng mình. Căn nhà này chia làm ba gian, gian trước là phòng khách, hai gian sau được dành làm phòng ngủ của Khâm và phòng ngủ của mẹ nàng - Bà Nhã Trân. Vừa bước được mấy bước, Khâm đã nghe thấy tiếng mẹ gọi.

- Khâm, con mới về đó hả?

- Vâng! Mẹ chưa ngủ à?

Khâm quay vào phòng mẹ, vén mùng lên, ngồi xuống:

- Con về hơi khuya quá, nhưng Noel mà mẹ.

- Ai đưa con về? Có phải thằng Văn không? Bà nhã nhặn hỏi, bà chăm chú nhìn con qua ánh sáng trăng.

- Vâng anh ấy đưa con về.

- Sao không bảo nó vào nhà chơi.

- Khuya quá rồi, bác Cân có gửi lời hỏi thăm mẹ.

- Thế à?

Bà Nhã Trân hơi ngỡ ngàng. Đỗ Cân? Cha của người yêu của Khâm hỏi thăm à? Lòng bà dâng lên một thứ tình cảm bâng khuâng:

- Ông ấy cũng vui chơi với các con à?

- Dạ không bác ấy đi đến khuya mới về, bác ấy để cả gian nhà cho chúng con mặc tình đón tiếp bạn bè. Khâm chậm rãi cởi vớ - Con thấy bác Cân tế nhị ghê đi à.

- Bác ấy à? khỏi phải nói.

Khâm tựa mặt vào sát mẹ.

- Mẹ ơi con với anh Văn định dịp lễ nghỉ mùa đông năm nay sẽ làm lễ đính hôn, mẹ bằng lòng không??

Bà Nhã Trân thở phào:

- Ờ, hay lắm, mẹ đợi chờ ngày giờ này đã lâu lắm rồi!

Khâm nói nhỏ:

- Mẹ ơi. Mẹ thật là tuyệt, con có một điều muốn nói cho mẹ hay.

- Điều gì đó con?

- Con vui lắm, con sung sướng lắm! Nhảy xuống giuờng, nàng nói. - Thôi mẹ ngủ ngon giấc, con đi ngủ đây!

- Nhớ đóng cửa sổ nhé con!

Bà Nhã Trân dặn với theo. Bà nhìn theo dáng con, cửa đã khép lại, bất giác bà thở dài. Rồi sau cùng Khâm cũng lấy Văn, thằng bé đẹp trai dễ thương, lại là con của Đỗ Cân! Nghiêng nguời vào trong, mắt nhắm lại, nhưng bà biết bà sẽ không thể ngủ được. Bao nhiêu năm qua rồi? Thuở xưa Đỗ Cân cũng là một gã thanh niên đẹp trai, chỉ tội cái nghèo, ở trọ trong nhà bà. Lúc bấy giờ Nhã Trân cũng là đứa con gái mơn mởn cứ tìm cớ để đi ngang qua phòng của Đỗ Cân, tới lui để thích thú với cái nhìn theo như ngây dại của gã con trai... Bà Nhã Trân chợt nhắm mắt lại. sao vậy? Sao ta cứ nghĩ vẩn vơ. Khâm, đứa con gái dễ thương, nó nói cái gì ban nãy??

- Con vui lắm, con sung sướng lắm.

Con người hưởng được nhiều niềm vui, có người suốt cả đời người chưa hề biết thú vui là gì. Khâm, Mẹ mong con sẽ mã mãi được sung sướng. Những giọt lệ đọng trên mi. Con người càng già, càng yếu đuối, vô dụng làm sao!

Bên kia vách giấy, Bà Nhã Trân nghe tiếng hát khe khẽ của      Khâm vọng qua:

     Con thuyền nhỏ lên đênh trên giòng nước

     Thuyền mang theo giấc mộng đẹp, như thơ

     Qua bao nhiêu bờ bến với sông hồ...

Bà Nhã Trân giật mình, chết lặng theo tiếng hát..

 

 

Chương 3

 

- Anh Viễn ơi thức dậy!

- Anh Viễn! Thức dậy.

- Thức dậy đi! Anh Viễn!

Viễn lăn người qua bên, miệng lẩm bẩm rồi úp mặt vào gối tiếp tục ngủ.

- Anh Viễn, anh Viễn!

Tiếng gọi cứ léo nhéo bên tai, Viễn lại lăn trở qua bên khác. Giấc mộng chập chờn. có đôi mắt đen mở to van xin:

- Đưa em đi, anh Viễn! Hãy đưa em trốn đi.

Đưa nàng đi trốn đi? Cha mẹ? Gia đình nàng?

... Khói lửa chập chùng, cảnh hỗn loạn, chiến truờng... Đưa nàng đi đâu? đi đâu...

- Anh Viễn! anh Viễn!

Tiếng léo nhéo tiếp tục vang bên tai. Viễn nghe cả tiếng càu nhàu của chính mình. Thật đáng ghét!

Trên đời không có gì đáng bực hơn là đang ngủ ngon giấc mà bị phá đám. Giấc mộng của Viễn đang tiếp tục biến thái, chàng mơ thấy mình đang đi săn. Một chú gấu đang đứng cách xa mấy thước. Ghì chặt súng, nhắm kỹ... một vật gì mềm mềm len nhẹ vào mũi, nhột quá! Có người lắc mạnh vai, khiến mục tiêu bị lệch đi "ách xì". Vi&