Cái Hột Mận

Lan Khai


Sum vầy mấy lúc tình cờ

Chẳng qua bên gối một giờ mộng xuân.

Giận thiếp thân lại không bằng mộng.

Thôi gần chàng bên Lũng Thành Quan.

Khi mơ những tiếc khi tàn,

Tỉnh trong giấc mộng muôn vàn cũng không!

                                                    Nguyễn Thị Ðiểm

 

1

 

Trong vường hoa dinh quan Thái sư chí sĩ Phạm Cự Lượng Tướng công - khuất sau dải tường đá ong rêu phủ - Không khí lúc nào cũng dịu dàng và sực nước hương thơm...

Những khóm liễu mo màng, những gốc đào cổ kính, những cụm hải đường, tầm xuân, thược dược in bóng dưới gương hồ.

Ngồi trên các đầu cột trụ hoặc đuổi nhau trên các mái lầu cong, những cặp kỳ lân, những đôi phượng sứ phản chiếu nắng xuân thành những tia lửa cầu vòng chói lọi...

Ðàn bướm ngũ sắc tung bay...

Con hoàng oanh, chiếc thoi vàng thấp thoáng trong tơ liễu biếc, véo von ca khúcxuân tình. Tiếng hót của chim, phản chiếu cái tiếng gọi thiết tha của một linh hồn lẽ bạn ấy, khiến nỗi lòng của Bội Ngọc càng não nùng...

Nàng ngồi dựa bao lan hiênLãm Thúy và im lặng hằng trống canh, ủ trong khóe hạnh cả một nổi buồn sâu thẳm...

Chợt nghe Oanh kêu, Bội Ngọc thở dài, nhìn lơ đãng cảnh hoa viên đầy bóng râm và ánh nắng, đầy hương thơm và muôn tiếng mơ hồ của tịch mịch.

Bội Ngọc là con gái một của Phạm Thái Sư.

Sinh trưởng ở một gia đình sang quý vào bậc nhất nhì trong nước. Bội Ngọc, từ nhỏ, chỉ biết những nâng niu chiều chuộng, những hương xạ ngọc ngà với tất cả sự thỏa thuê do địa vị.

Hơn thế nữa, Bội Ngọc còn có mới nàng cả mốt áng thanh xuân đầy ước hẹn và một nhan sắc tuyệt trần gian.

Phải, ai còn không biết tiếng Bội Ngọc là hoa khôi của thời đại?

Mà, trên gương mặt thiếu nữ, cái nó khiến người ta chú ý nhất tức là cái màu da lỗng lẫy, nỏn nà, như màu cẩm thạch.

Gò má nàng hơi cao, cái cằm nàng hơi lẹm, cặp mắt nàng dịu dàng, trong lặng và làn môi thắm luôn luôn như ngậm nét buồn càng khiến cho dung mạo ấy có một vẽ trinh tĩnh u nhàn.

Ðối với dục vọng phàm trần, nhan sắc của thiếu nữ có khi băng tuyết, xa xôi quá. Nhưng, đối với những mắt xanh lạc loài trong thế tục, đó lại là một vẻ đẹp khó lòng quên, mặc dầu chỉ khi nó thoáng qua giây phút, như cái bóng mộng mong manh.

Nàng vận một áo gấm ngắn rộng tay màu hồ thủy, vạt lẩn trong những nếp xiêm là riêm rúa, bó chẽn lấy lưng ong bằng một sợi kim tuyến có tua dài.

Y phục nghê thường ấy khiến nàng, mỗi khi cử động, chập chờn như con bướm lượn trong hoa.

Ðối với một người như Bội Ngọc, cuộc đời phải là một bài thơ dệt bằng những ước vọng muôn màu.

Vậy mà, trái lại, nàng đã ủ trong khóe mắt cả một nỗi buồn sâu thẳm!...

Vậy mà, cùng buổi sớm xuân hôm ấy, nàng âm thầm, ủ rủ trong khi cả tạo vật tươi vui...

Thỉnh thoàng nàng, khẻ nâng mảnh khăn điều thấm cạn giọt châu đọng sau diềm mi mắt. Cử động ấy cho ta được thoáng trông bàn tay nàng, nó là cả một công trình mỹ thuật, với những ngón búp măng trắng nõn, với những móng thon thon kiểu hạt hạnh, bóng như những mảnh ngọc màu hồng.

Nhưng, vì sao Bội Ngọc buồn?

Là vì, đã sáu tháng nay, cuộc đời êm đẹp của nàng bỗng trở nên một khúc tương tư, rồi một bài ly hận.

... Ðã sáu tháng nay, giữa hôm lễ thọ Phạm Tướng công...

Ngài vốn là đệ nhứt công thần của Ðại Hành Tiên đế nên, mặc dầu Ngài đã về chí sĩ, vua quan trong Triều vẫn một niềm trọng vọng. Hôm lễ thọ Phạm Thái sư, bởi thế, các vương hầu khanh tướng đều khắp mặt lại mừng.

Từ quá giờ Ngọ hôm ấy, bao nhiêu ngựa xe võng lọng mà Kinh thành Hoa Lư có thể có được đều dồn lại trước Hầu Môn, bao nhiêu trâm hốt hoa bào đều hẹn nhau khoe đẹp phô tươi với cỏ hoa trong Tướng phủ, bao nhiêu nhạc khí cùng đồng thanh cử khúc sinh ca làm rộn rịp bầu không khí bình nhật êm đềm như cửa một nơi tĩnh thất.

Thế rồi, giữa khi ngoài khách đường diễn ra cái cảnh yến diên hoa lệ. Phạm thái sư khẽ lãng vào tư thất và truyền gọi tiểu thư. Ngài âu yếm cầm tay con gái, dắt nàng lại sau bức rèm hoa đoạn trỏ một thiếu niên tân khách uy nghi như một vị thiên thần.

- Tứ tương Quân chế Chỉ huy sứ Lý Công Uẩn kia sẽ là giai tế của lão!

Câu nói khiến Bội Ngọc thẹn thùng cúi mặt. Nàng thẹn. Nhưng, cũng từ lúc ấy, tấm lòng xuân thắc mắc vương tơ...

Nàng bắt đầu mất hết sự yên tĩnh của tâm hồn: Gương mặt Lý Công Uẩn luôn luôn theo dõi nàng như một ám ảnh...

Tình yêu, một khi có đủ thỉ giờ và sụ nhà rỗi, thường trở nên một sức mạnh tàn phá không ngờ.

Mãi ngày, Bội Ngọc ẻo lả đi chẳng khác cây non thiếu ánh sáng, nàng cố vui mà chẳng thể vui. Các tiêu khiển hàng ngày không những không đem cho cặp môi phai cái nụ cười vô tư lự của tuổi trẻ mà càng khiến tấm lòng nàng đã héo hon vì khát vọng càng thêm nung nấu.

Tuy vậy, Bội Ngọc, mãi đến lúc này, chẳng qua bắt đầu nếm những kẹo kuột tuy hun đốt mà say sưa ái tình.

Nàng thực đau khổ mới từ hôm đạo sắc chỉ tàn sát những người họ Lý ban hành.

Nguyên nhân sự tru lục hãi hùng ấy lại chỉ là giấc mơ vô nghĩa lý:

Một đêm kia, vua Ngoạ Triều mộng thấy mình ăn một quả lê mà lạ thay! Cái hột bên trong lại làcái hột mận.

Lẽ tất nhiên quan giải mộng được vời vào bệ kiến. Rồi, chẳng rõ thù riêng hay cốt làm to chuyện để hót vua, quan lớn đoán ngay rằng cứ theo điềm gở nọ, ngôi nhà Lê sẽ mất về họ Lý.

Ngọa Triều Hoàng đế nổi giận lôi đình và tức khắc gián chỉ tru di quân bạn nghịch chẳng kể là oan hay không, bất luận kẻ bị thảm hình ở địa vị nào trong xả hội.

Ðạo sắc chỉ viết bằng máu ấy, như một cơn bão, ném tung sự khủng bố xuống đầu lê dân đã ngắc ngoải dưới chính sự hung tàn.

Mà, riêng phần chàng, Công Uẩn chắc chắn sẽ phải chi acái số phận của biết bao kẻ hàm oan, bởi lẽ chàng cũng thuộc dòng họ Lý.

Bội Ngọc tê mê vì tuyệt vọng. Càng tuyệt vọng, thiếu nữ càng cảm thấy đời nàng chẳng thế nào toàn vẹn được một khi Công Uẩn sẽ không còn. Nàng đã liều cầu khẩn phụ thân để ngài cố vận động thử xem có cứu được chàng không. Phạm Thái sư chỉ thờ dài gạt nước mắt: Ngài đã nhiều phen được hiểu rõ tấm lòng sắt đá cuả Ngoạ Triều Hoàng đế.

Thế là từ hôm ấy, cuộc đời thiếu nữ trở nên một cực hình. Nàng tê mê đau khổ không bút nào tả xiết: mỗi hơi thở của nàng là một tiếng xé ruột; mỗi giọt nước mắt của nàng là một giọt máu đào; mỗi tiếng động của tim nàng là cả một tiếng ca trường hận.

Cảnh vật xung quanh nàng tươi thắm bao nhiêu lòng nàng ủ ê bấy nhiêu; muôn vật rộn rịp chừng nào, nàng thấy quạnh hiu chừng nấy.

Chiều đến, hễ trong nhà vừa đỏ ánh đèn, Bội Ngọc đã lui vào phòng khuê và ních chặt cửa lại. Nàng chẳng kịp trút bỏ áo xiêm, nằm lăn ra trên nệm thúy; gương mặt vùi dưới mái tóc óng như mây.

Nàng yên lặng rất lâu, tựa hồ đã ngủ kỹ. Nếu, thỉnh thoảng những tiếng thổn thức chẳng làm cho vai nàng rung động...

Bội Ngọc khóc suốt đêm, khóc ngấm ngầm trong tĩnh mịch, khớc mãi tới khi sự mệt nhọc về gần sáng khiến nàng thiếp đi.

Lúc này, mộng tưởng của nàng chắc cũng chẳng vui bởi những tiếng thở dài vẫn luôn luôn thoảng lọt qua mớ tóc thơm mùi xạ...

Bức rèm hoa sịch động: Vân Hương ở ngoài về.

- Kính bẩm tiểu thư, vẫn chưa ai rõ âm hao gì về Lý tướng quân hết. Chỉ có vừa rồi, lính phòng thành vác lao đi rao khắp phố rằng: đúng Ngọ hôm nay, đức Hoàng đế sẽ ngự thuyền ra xem trầm hà bọn tội phạm.

Bội Ngọc đứng phắt dậy; sắc mặt nàng tái đi.

- Trầm hà?

- Bẩm vâng. Các tội nhân hiện đã phải đóng cũi!

Bội Ngọc rên ai oán:

- Trầm hà!... Trời đất ơi!...

Nàng ngã ngồi xuống kỷ bạch đàn ngây ra như người mất vía.

Ngoài vường hoa, con oanh vàng vẫn véo von ca nốt khúcxuân tình .

... Bỗng, một ý định làm cho Bội Ngọc như pho tượng vô hồn, hoạt động hẳn lên. Sắc mặt nàng đỏ bừng; hai mắt nàng sáng quắc.

- Vân Hương, giờ nào rồi?

- Bẩm giờ tỵ.

Thiếu nữ khẽ nói bằng một giọng mê sảng:

- Giờ tỵ rồi! Chỉ còn một giờ nữa... Vân Hương, ta muốn thấy chàng một lần nữa, trước giờ ly biệt cuối cùng.

A hoàn ngẫn ngơ nhìn thiếu nữ! Sự táo bạo của nàng thực phi thường. Nó toan lựa nhời can gián vì, ngoài những nguy hiểm mà sự liều lĩnh của Bội Ngọc có thêm đem lại cho nàng được, nó e nàng không giữ nổi yên tĩnh trước cảnh tượng thương tâm.

- Ta bảo mày có nghe tiếng không mà đứng ỳ ra đấy?

Giọng gắt gỏng của Bội Ngọc khiến Vân Hương sợ hãi. Phục tùng, nó quỳ xuống và khẽ xâu hài phượng vũ vào chân nàng, hai bàn chân nhỏ nhắn; gót thắm như son.

Nó sửa lại cho Bội Ngọc những nếp áo xiêm nhăn; xoa lên hai gò má nàng một lớp bụi phấn hồng; vấn lại búi tóc mây lỏng lẻo...

Xong ngần ấy việc, Vân Hương vội chạy đi tìm bọn gia nhân để báo cho chúng biết cái ý định hãi hùng của Bội Ngọc.

Dinh Phạm Thái sư ở kề bên tả ngạn sông Nho Quan nên, chỉ một lát sau, Bội Ngọc đã từ trong rặng cổ từng bước xuống chiếc thuyền hoa chực sẵn dưới mấy bậc đá xanh rêu...

 

Ðất bằng bỗng rấp chông gai...

                                        Ôn như Hầu

 

2

 

Tin báo về cuộc trầm hà những người họ Lý như một tiếng sét, nổ tung giữa bầu trời yên lặng của Kinh thành.

Trăm họ bàng hoàng náo loạn. Sau cùng, bị cuống lôi bởi tính cách phi thường của cuộc tàn sát không tiền khoáng hậu. Dân gian ùa nhau đi xem, nhân tiện để được thấy rõ mặt ông vua, mà ai nấy khiếp hơn tất cả các ôn hoàng dịch lệ.

Phố xá trong thành mỗi lúc một thưa vắng trong khi các đường chạy thẳng ra bến sông trở nên những thác người cuồn cuộn chảy... Lẫn trong đám thường dân đổ bộ, ngựa xe các nhà quyền quý nối nhau như những vật nổi lập lờ...

Một sự náo nhiệt, không thể tả, cũng lúc ấy, diễn ra trên mặt sông Nho Quan: nghìn vạn chiếc thuyền đủ các hạng và các kiểu - từ nhũng nan tre mõng mảnh đến những chiến hạm hình thủy quái và những hoa thuyền rực rỡ - chen chúc nhau, khiến cho dòng nước, bị khuấy lộn, bị vỡ nát, sủi bọt trắng ngầu...

Bọn lái thuyền vừa giữ dịp cho đàn em bơi vừa hét chõ sang thuyền bên cạnh để cướp đường. Mỗi lần xảy ra sự đụng chạm tất nhiên không tránh được thì từng mớ bơi chèo lại dựng lên tua tủa, đập nhau chí chát và, đồng thời, những câu văng tục, những lời chửi rủa nổi ồn ào như vỡ chợ...

Tuy vậy, chẳng ai thèm muốn để ý đến việc lôi thôi có tính cách bình dân ấy. Ðoàn thuyền vẫn cái xuôi cái ngược, tung tăng trên muôn lớp sóng lập lòe như dòng bạc chãy.

Ngồi trong khoang, giữa đám đệm nhung lam thêu chỉ bạc. Bội Ngọc hồi hộp nhìn qua bức rèm the...

Phong cảnh dọc hai ven sông là một cái khung rất thích hợp với sự huyên náo trăm màu trên sóng nước; phủ đệ các công khanh, cửa nhà của hàng phố kế tiếp nhau, ẩn hiện trong bóng mai, hạnh, liễu, tùng. Nhỏ cao hơn hết là những nóc điện đài nội phủ, nặng trĩu rồng leo. Lầu Ngọ Môn, uy nghi và hùng tráng, sừng sững dưới bóng lá cờ đại sắc vàng. Tự đấy, chiêng trống điểm giờ thỉnh thoảng khua vang, gieo xuống tâm hồn quần chúng một cảm giác hãi hùng vơ vẩn... Tít tắp đằng chân mây, dãi núi xa in nét thiên thành trên nền vàng nhạt.

Nhưng Bội Ngọc, lúc ấy thờ ơ với cảnh vì tâm hồn nàng còn bận với ước vọng điên rồ: được thấy Công Uẩn là được thấy chàng thoát nạn...

Ngàng truyền thủy thủ tiến sát đến bên rặng thuyền chiến đóng ngang sông, nơi mà Ðức vua sẽ ngự xem các tội phạm phải dìm nước. Nhờ có hiệu lệnh trong Tướng Phủ. Ý muốn của Bội Ngọc không đến nổi bị ngăn cản; nàng sẽ được thấy rõ tấn bi kịch sắp diễn ra để thoả sự giận hờn quái gở của bạo chúa.

- Vô lý thực! Ðem sự tang tóc của bao nhiêu nhà, đem sinh mệnh của bao nhiêu người đổi lấy chút thoả lòng của một kẻ hung ác...

Bỗng, nàng bỏ dở ý nghĩ: tiếng trống long phụng, vẳng lại từ phía thượng lưu sông, khiến Bội Ngọc xúc động, lắng tai nghe...

Bách tính xỉ xào:

- Ðạo Ngự!... Ðạo ngự đã tới!...

Chẳng ai bảo ai, tự nhiên các thuyền bè giạt cả vào hai bên lợi nước, sự huyên náo vụt tan đi. Một cảm giác hồi hộp rơi nặng xuống đầu quần chúng.

Vân Hương run tay cuốn rèm...

Bội Ngọc, vương hẳn mình ra ngoài bao lan thuyền, ngóng đợi...

Trống chiêng gần mãi lại rồi cờ quạt hiện ra nhuộm đỏ khúc sông xanh.

Một cái rúng mình chạy lướt trên ức vạn linh hồn hoảng sợ.

Một mớ tiếng ầm ầm, để gào sự oán cừu hơn là để tỏ lòng kính mộ, làm rung rinh bầu không khí xuân tươi...

Ðạo ngự đã rất gần; ai nấy đã nhìn rõ:

Mở đầu là những cờ bát quái, cờ ngũ hành, cờ tuyết mao, cờ long hổ, phất phới như đàn bướm.

Thứ nhìn là các trống nhớn, trống con, bát bửu, lộ bộ, nom chóa lòa, nghe rần rộ, làm rạo rực cả tâm hồn.

Một đại đội Ngự lâm quân, dàn trên mấy hàng thuyền chử nhất, sẵn sàng đối phó với mội sự bất thường.

Tiếp theo đám này là các tù phạm đàn ông, đàn bà, cụ già, con trẻ, quan cả, dân hèn lẫn lộn. Những trai tráng khỏe mạnh đều nhất loạt bị đóng cũi; đàn bà phải xoắn tóc lại với nhau như từng mớ củ cải một; trẻ con thì bị buộc từng xâu như xâu ếch. Hết thảy đều trần truồng. Những vết roi đâm, những lần roi quất, những dây chão bằng nứa tươi lằn vào da thịt làm cho thân thể họ rách nát và rưóm máu. Tuy đau khổ, tuy đói khát, tuy đã mệt nhoài, tuy đã mất hết hy vọng, bọn người oan uổng đó vẫn đạp, vẫn giãy, vẫn khóc than, chửi rủa và lạy van.

Bọn đạo phủ, sợ náo động tới đấng Chí Tôn, cầm giáo xiên vào ngực hoặc cầm mã tấu chặt đứt cuống họng tội nhân mà sự ồn ào vẫn không dẹp được. Họ đông lắm, có tới nghìn người và trẩy mãi, trẩy mãi như một lũ oan hồn trong mê sảng...

Trên bờ, bách tính hãi hùng nhắm mắt. Có người ôm riết lấy mẹ, cha, chồng, vợ hoặc bạn bè. Có ngưòi ngửa mặt trông trời. Có người ôm đầu khóc nức nở. Cũng có người ngất đi.

Ðoàn tội nhân kéo hết thì tới bọn Ngự nhạc mặc những quần áo sặc sỡ và cầm những nhạc khí lạ lùng. Họ được lệnh cử những bài võ trang lừng lẫy để át mớ khóc than, là vì, ngay sua lưng họ con rồng gỗ thiếp vàng đương lừ lừ vượt sóng, theo nhịp điệu của tám chục chiếc bơi chèo...

Ngoạ Triều Hoàng đế ngự giữa lầu bằng che dưới bóng tàn thêu rực rỡ. Gần bên tả hữu ngự toạ, sáu tên cung nữ cũng trẻ đẹp như nhau và cùng sỗ sàng trong những nếp áo xiêm mỏng tựa cánh chuồn đang khẽ rung vãng theo điệu múa những chiếc lư trầm nhả khói hoặc khẽ nhịp nhàng phe phẩy những chiếc quạt thiên nga.

Hoàng đế ngã mình trên chiếc ghế dài lưng dốc mà bốn chân tức là bốn con kỳ lân phủ phục vờn nhau. Ngài ngự thường phục bằng vóc da đồng; chân đi văn hài như cánh trả.

Da mặt Ngài mai mái như chẳng bao giờ nhuộm đỏ bởi màu phàm trần cũng như thần sắc Ngài không từng đổi thay với những xúc cảm đê hèn thường tục. Trong hia quầng thăm, cặp mắt lim dim tựa hồ chỉ trông thấy cái vô cùng.

Sự no nê vẻ khoái lạc, sự buồn nản của một ý muốn luôn luôn được thỏa mãn, sự cô độc thánh thần giữa nhân lại, sự nhàm ngấy các vinh quang, từng ấy thứ đã rắn gương mặt vua Ngoạ Triều lại, như một pho tượng bằng sành.

Cánh tiền phong và đội Ngự nhạc đã quây thành một hình vuông trên mặt nước. Bọn tử tù bị dồn gọn vào bốn bức thành người lởm nhởm những gươm đao.

Chiêng trống nổi ba hồi...

Thuyền ngự từ từ vào vực xoáy...

Lẵng lẽ...

Bồi hồi.

Chợt, ống lệnh nỗ vang... Hằng trăm cái cũi gỗ nhất thời bị lăn ùm xuống nước.

Nhã nhạc nổi tưng bừng...

Quan, dân, sĩ, tốt, mặt cắt không còn giọt máu...

Duy bạo chúa vẫn điềm nhiên.

Và, cố dẹp sự cảm thương bắt đầu xâm chiếm lòng khô héo, bọn đao phủ hè nhau làm mau cho xong việc; chúng nghiến răng, sùi bọt mép, mặc tiếng kêu gào, mặc sự giãy giụa, cứ lần lượt quẳng từng tốp người khốn nạn xuống sông...

Bọt sủi trắng ngần... Sóng cồn dào dạt... những đầu ngưòi nhấp nhô, những bàn tay chới với; và trống chiêng, và đàn sáo, và những tiếng rú lạnh hồn...

Trăm họ trên bờ tê mê ngây ngất một cảm giác nghìn cân đè nặng xuống muôn tấm ngược phập phồng.

Vua Ngoạ Triều, trái lại, vẫn lơ mơ như con mèo sưởi nắng.

Bội Ngọc vẫn níu lấy bao lan thuyền như ai níu lấy một ảo vọng cuối cùng. Nàng nhìn theo tấn kịch hãi hùng bằng cặp mắt của người hấp hối...

Bỗng, một cái lắc mạnh khiến Vân Hương giựt mình trông lại: Bội Ngọc thở hổn hển; sắc mặt nàng đương tái chợt đỏ bừng; hai mắt nàng long lanh như nảy lửa; toàn thân nàng run lên...

...Tốp nạn nhân cuối cùng đã chìm lỉm. Vua Ngoạ Triều như sực tỉnh giấc mơ vĩ đai: Ngài khẽ phất tay áo long bào.

Ðoàn ngự lại chỉnh tề đội mũ. Mặt nước sông Nho Quang lại hững hờ phản chiếu màu hoa sắc lá trên bờ...

- Vân Hương, mày có trông thấy gì không? Kia, kìa!...

Tên a hoàng úp một bàn tay lên trên mắt, nhìn theo phía Bội Ngọc trỏ.

- A! Lý...

Vừa kêu. Vân Hương vừa dụi mắt:

- Có lẽ nào như vậy được?... Có lẽ nào?...

- Ðích rồi: viên tướng giáp vàng mũ trụ kia chẳng phải Lý Công Uẩn thì còn là ai?

Quay lại, Phạm tiểu thư như truyền cho bộ hạ:

- Ðuổi theo thuyền Ngự.

Bọn thủy thủ giựt mình nhìn nhau ngơ ngác...

Bội Ngọc, điên cường vì vui mừng vội thét to:

- Bây đã điếc cả hay sao? Cứ vượt lên, tội vạ đâu, ta chịu!...

Một tiếng mõ nổi; hai chục thủy thủ rạp mình ra phía trước; hoa thuyền vùn vụt bay trên sóng như tên...

Lý Công Uẩn, chống kích đứng ở mũi thuyền rồng, lúc ấy, đang mải theo một ý nghĩ...

Hoa thuyền lướt bên thuyền Ngự...

Bội Ngọc, nhận đích xác người yêu còn sống, kêu rú lên một tiếng rồi ngất đi.

Công Uẩn vô tình không để ý.

Nhưng, vua Ngoạ Triều đã hơi nhíu cặp lông mày. Sau diềm mí mắt lim dim, cặp đồng tử hung hung khẽ chếch về phía thiếu nữ và một tia lửa thèm muốn vụt lòe ra...

Thái giám Ðinh Thọ nhận thấy sự không thường.

Hắn khẻ nhếch cặp môi thâm, cười một nụ cưòi nham hiểm.

 

Bóng dương để hoa vàng chẳng đoái...

Hoa để vàng bởi tại bóng dương!

Hòa vàng, hoa rụng quan tường,

Trải xem hoa rụng đêm sương mấy lần?...

Nguyễn Thị Ðiểm

 

3

 

Dọi đèn chong vẫn âm thầm cháy sáng, trên đầu con hạc gỗ thếp vàng...

Cái vòng tròn trên sợi bấc mỗi lúc một lòe to, đỏ quạch! Ngọn lửa bùng lên, như cái tàn hồn của người hấp hối, nhuộm các vật xung quanh bằng một thứ sáng mơ hồ...

Các vang động ngoài cõi đời chẳng khi lọt tới thâm cung, sự tĩnh mịch vì vậy càng sâu thẳm.

Bỗng, cửa cung hé mở rồi một cái đầu thập thò hiện trong mảnh gương đồng bạch treo xế lối ra vào: Con Hải Ðường, theo lệ, lên phòng hầu ngự...

Lúc ấy, Dương hậu ngủ đương say.

Hải Ðường, dừng bước bên ngoài ngưỡng cửa lắng nghe tiếng nổ lách tách của sợi bấc khan dầu, cái tiếng động duy nhất trong cả gian phòng rộng và, sau cùng, nó rụt rè tiến lại bên chiếc kỷ trầm hương để gần con hạc gỗ. Liều thuốc ngũ đã hết; trong lòng cái bát sứ cổ Giang Tây chỉ còn ít cặn lờ đờ.

Hải Ðường hắt chỗ cặn thuốc vào trong bình phogn; lau sạch cái bát bằng một mảnh khăn điều ướp xạ rồi lại để bát vào chổ cũ.

Ðoạn, vẫn rụt rè và kính cẩn, thị nữ tiến lại gần long sàn...

Dương hậu ngủ đương say nhưng, thỉnh thoảng, một tiếng thở dài vẫn buông chìm trong tĩnh mịch.

Hải Ðường khẽ vén cánh màn hoa gài lên mắt phượng.

Dương hậu lờ mờ hiện dưới ánh đèn tàn.

Quanh cái trán phẳng và thấp, mái tóc rối tung phủ xuống hai vai. Mí mắt thâm quáng hé mở; làn nhỡn quan ươn ướt như còn dở theo một mộng ảnh say sưa. Cặp môi phai mím chặt như ngặm muôn nỗi cay đắng bẽ bàng của tình yêu hắt hủi. Chiếc nụ tai bên hữu, phản chiếu ánh đèn, lướt tia sáng trên gò má phai hồng. Chuỗi bội hoàn theo nhịp thở, sóng sánh trên ngực áo phập phồng như mấy giọt sương còn đọng trong áo sen tơ...

Mền chăn vóc vàng phủ kín ngang mình thiếu phụ; một cánh tay bỏ hở buông thõng xuống bên giường. Quanh cổ tay, nõn nà như một dòng ngọc, chiếc thuyền vàng hình rắn nạm kim cương óng ánh như một chùm sao...

Hải Ðường không dám kinh động giấc ngủ Ðế Vương. Nó khẽ lùi ra phía cửa.

Vừa lúc ấy, sợi bấc nổ một tiếng ráo; ngọn lửa tắt phụt; cảnh tâm cung tối mù...

Con rồng vàng, để trên mặt án son, chợt thức giấc, rỏ đều đều mấy giọt nước xuống cái vạt lưu li...

Mấy tiếng ho từ giường Ngự tung ra... Dương hậu trở mình và lên tiếng gọi:

- Hải Ðường!

- Tâu Hoàng hậu?

Thị nữ vừa thưa vừa lính quýnh mở tung hai cánh cửa sổ tròn: ánh sáng, tiếng chim kêu và gió mát ùa vào cung cấm.

- Thị nữ đâu?

Tiếng gọi hơi xãng. Hải Ðường lo sợ vội quỳ xuống trước long sàng.

- Tâu Hoàng hậu.

- Việc ấy thế nào?

- Tâu Hoàng hậu. Thiên tử đã chuẩn y nhời Hoàng hậu yêu thỉnh.

Một vẻ sung sướng hiện ra trên mặt Dương hậu quằn quại và mỉm cười.

- Ngài Ngự đã phán chắc chắn...

- Miễn tử hình cho Lý tướng quân và lại cho Lý tướng quân theo hộ giá...

- Ngưòi đã tâu làm sao và, khi ưng chuẩn, Hoàng đế đã phán những gì?

- Hạ thần nhắc lại nhời Ðức bà rằng nếu Lý Công Uẩn phải chết cũng như một kẻ dân thường thì, từ nay, hào kiệt trong thiên hạ ai dám đem thân để phú tá Ngai vàng nữa!...

- Ðược!

- Vả lại, Công Uẩn không thuộc dòng họ Lý, Công Uẩn sở dĩ nhận họ của sư ông chùa Cổ Pháp, chẳng qua là để báo cái ơn nuôi dạy mà thôi.

- Ðược lắm!

- Ngài Ngự gật đầu phán rằng: - “Không hiểu Công Uẩn có ân đức gì với Hoàng hậu mà y được che chở đến như thế!”

Dương hậu ngồi chỏm dậy; sắc mặt nàng biến hẳn.

Mấy phút qua...

Lặng lẽ...

- Hải Ðường, phải chăng là Ðức vua có ý ngờ?

- Tâu Ðức bà, ý trời cao xa, kẻ nô tỳ này, phận như sâu kiến, hiểu sao được!

Dương hậu mơ màng nhìn ngọn lửa... Mãi lâu lâu, nàng bổng thở dài:

- Ta liều lĩnh quá!

Rồi nhíu đôi mày liễu, Hẫu dằn từng tiếng:

- Chẳng hay chàng có thấu tình?... Chẳng hay chàng có biết vì chàng mà ta xuýt mất đầu như bỡn nếu, đối với ta, Quân vương thẳng nặng lòng sủng ái?...

Thực vậy, Ngoạ Triều Hoàng đế nhiều phen đã yếu mềm trước những cử chỉ táo bạo của Dương phi mặc dầu, đối với hết thảy, Ngài vẫn tỏ ra mình là một bạo chúa chưa từng biết có tình thương.

Dương phi là con gái út riêng của Dương Thái hậu vợ cũ của Ðinh Tiên Hoàng, chánh cung Ðại Hành Hoàng Ðế. Mẹ đẻ vua Ngoạ Triều.

Khi Ðinh Tiên Hoàng phải Ðỗ Thích ám hại cùng một lúc với Nam Việt Vương Liễn thì Dương Thái hậu, viện cớ nước nhà bị quân Tống xâm lấn mà Vệ Vương Ðinh Tuệ hãy còn nhỏ tuổi quá, bàn với đình thần tôn Thập đạo Tướng quân Lê Hoàn lên làm vua lấy hiệu là Ðại hành Hoàng đế và tiến nạp Dương thái hậu làm chánh cung. Sau hai mươi bốn năm bỉnh chính, vua Ðại Hành bỗng thụ bạo chứng rồi băng. Hoàng tử Long Ðĩnh giết anh và tự lập làm vua, tức Ngoạ Triều, Dương Thái hậu gã ngay con gái út Ðinh Tiên Hoàng cho Long Ðĩnh, Dương phi được sủng ái từ đấy.

Sự đắc thế của nàng tưởng không có gì đáng lạ: Long Ðĩnh; vốn là một thiếu niên hiếu sắc, đến nổi mắc bệnh không thể ngồi lâu được, cứ phải nằm lì mà thị triều, lại gặp Dương phi là gái phong tình và có rất nhiều bí thuật gợi tình thì đôi bên, đối với nhau khác gì cá gặp nước, rồng gặp mây.

Chỉ vì sau này vua Ngoạ Triều luôn luôn ốm yếu, Dương hậu mới buồn tình và tự coi mình như một kẻ góa bụa. Và, cũng bởi vậy, Công Uẩn đã trở nên sự khao khát của nàng. Không một phút nào bà chúa hoài xuân ấy kh6ng mơ tưởng chàng thanh niên võ tưóng, không một phút nào những cảnh ái ân rồ dại không ám ảnh nàng. Mỗi lần Dương phi gặp Công Uẩn là một lần nàng nóng bừng cả thân thể cặp mắt nàng sáng lên; hơi thở nàng đứt khúc; máu nàng bỏng như sôi...

Nhưng, nếu Dương hậu đã say mê chàng đến cực điểm; Công Uẩn, trái lại, đã thờ ơ. Tình yêu, nhất là tình yêu với người đàn bà, có thể chịu đựng được sự thù oán mà không sao tha thứ nổi sự lãnh đạm.

Dương hậu càng nghĩa càng đau. Hậu cố ôn lại những bẽ bàng, nhục nhã mà Công Uẩn đã gieo vào lòng Hậu từ một năm trường.

Nhiều phen, Hậu, điên rồ quá, đã toan bỏ hết lễ nghi, ném hết phẩm giá, xéo lên gnuy hiểm để được gần chàng, đễ quì xuống trước mặt chàng mà ai cầu lấy đôi nhơn êm ái.

Lại cũng lắm lúc, Hậu quyết đày ải chàng cho bõ ghét. Nàng đã thử bày đặt ra những thứ hình phạt rõ ghê gớm để làm cho Công Uẩn phải thịt nát xương tan. Những cảnh khủng khiếp mà nàng cố bày ra bằng tưởng tượng ấy, rút lại chỉ khiến nàng thêm thương sót Công Uẩn rồi thổn thức khóc thầm. Nàng vẫn không thể sao thù ghét được chàng. Chứng cớ là nàng đã liều tính mệnh để cứu chàng khỏi chết.

Xa xa, tiếng ống lệnh chột nổ vang trên kỳ đài tiếp đến tiếng chuông vàng khánh ngọc ngoài điện chính báo hiệu Ðức Thiên tử đã hồi loan...

Dương hậu lật đật sang Thủy Tinh cung để sửa soạn tiếp giá.

Hơn chục cung nữ hầu riêng về việc trang điểm, lúc ấy, đã tức trực sẵn sàng.

Như tên gọi, Thủy Tinh cung là một gian phòng rất rộng mà bốn vách lát toàn bằng gương sáng. Trước mỗi tấm gương, kê một chiếc bàn nhỏ bằng thau bóng lộn, trên bày các đồ dùng về sắc đẹp; nào phấn trân châu để thoa mặt, nào than bạch đằng vẽ lông mày, nào bột đậu tầm tương để tiệt các đường dăn trên má, nào son thái hằng để nhuộm thấm làn môi.

Trút bỏ áo xiêm, Dương hậu bước vào cái vạc đá xanh đựng sữa sơn dương mới vắt. Màu sữa đã trắng, thân thể Hậu càng trắng ngộn, nom như một pho tượng bằng tuyết đông.

Hậu dìm mình xuống đến tận cổ, tê mê trong hơi sữa ấm. Hải Ðường cầm chiếc lược ngà khẽ chải mới tóc thơm. Mẫu Ðơn, một tên cung nữ khác, rón rén nâng chiếc bình lưu li rỏ nước trăm hoa xuống đầu Dương hậu, một giọt thơm cay vô tình rơi phải mắt nàng. Sẵn mối hờn giận trong lòng, Dương hậu giằng ngay chiếc thoa vàng nạm ngọc va xiên mạnh vào tay đứa a hoàn lơ đểnh.

- Giam cổ nó xuống lãnh cung cho ta!

Nàng nói xong, vùng vằng đứng dậy vương vai đoạn bước ra ngoài bồn tắm. Lũ cung nhân chực sẵn vội cúm lại quanh nàng; chúng dùng khăn bông nõn thấm khô những giọt nữa còn đọng trên da thịt nàng, đoạn dâng lên một bộ ngự phục bằng lụa mỏng như sương.

Hậu mặc áo rồi lại bên một chiếc bàn gần đấy; nàng bắt đầu trang điểm.

Chợt có tin báo thái giám Ðinh Thọ đang chờ ý chỉ ở ngoài hiên.

Nàng vội phán:

- Cho vào.

Khúm núm bước lên lầu phượng, Thái giám vừa toan quỳ xuống thì Dương hậu đã truyền miễn lễ.

- Thế nào? Cái việc phó thác cho khanh đã có kết quả chăng?

- Muôn tâu lệnh bà...

- Hắn từ chối.

- Lý tướng quân nhất định từ chối. Ngài nói rằng: “Ân đức trời bể của Lệnh bà, Ngài mãn kiếp xin ghi lòng tạc dạ nhưng, mặc dầu thế, Ngài chẳng bao giờ lại dám loạn nghĩa chúa tôi...”

Dương hậu cúi đầu: hai gò má nàng ửng đỏ...

Nàng thở dài:

- Sao lại có con người sắt đá như Công Uẩn?

Ðinh Thọ rụt rè tâu:

- Lý tướng quân vị tất là người có trái tim sắt đá!

Dương hậu tái mặt:

- Ngươi nói vậy là nghĩa lý gì?

- Tâu lệnh bà, có lẽ quan Chỉ huy sứ đã dan díu cùng con gái quan Thái sư chí sĩ Phạm Cự Lượng.

Dương hậu cau mày, quát:

- Nhà ngươi chớ nói nhảm!

Nàng mắng Ðinh Thọ nhưng toàn thân nàng đã lạnh ngắt và run lên bởi lo sợ, bởi ghen hờn.

- Ừ, cớ sao Công Uẩn lại yêu Bội Ngọc? con gái Phạm Cự Lượng chẳng đã nổi tiếng là hoa khôi của thời nay đó ư?

Lẽ phải bảo nàng như thế. Lòng tự ái của nàng, của một bà chúa biết mình cũng trẻ đẹp như ai, vội cướp lời:

- Chẳng lẽ nào như thế được? Nếu Công Uẩn cũng có tấm lòng thì chàng đã phải yêu ta?...

Nàng im lặng hồi lâu mới hỏi Thái giám bằng một giọng đầy lo lắng:

- Ngươi thấy gì?

Ðinh Thọ vội để hết những điều mắt thấy rồi kết luận:

- Tâu lệnh Bà, hạ thần dám chắc rằng quan Chỉ huy sứ và tiểu thư Bội Ngọc đã nặng tình với nhau.

Trước sự thực tàn nhẫn và khó lòng thay đổi, Dương hậu cảm thấy sự nhục nhằn của kẻ chiến bại. Mấy phút nặng nề.

Dương Hậu cắn môi suy nghĩ, mặt nàng luôn luôn biến cải, tỏ ra trong lòng nàng đương có một trận phong ba...

Thốt nhiên, nàng ngẩng đầu..., tia mắt nàng vụt long lanh như ánh kiếm; một nụ cười lạnh nhường hơi chết thoáng nở trên cặp môi son.

- Ðược!... cho khanh hãy lui... Ta sẽ xem chúng nó!

 

Khi trướng ngọc, lúc rèm ngà

Mảnh xuân y hãy sờ sờ dấu phong

Bây giờ đã ra lòng ruồng rẫy,

Ðể thân này nước chãy hoa trôi!

Ôn Như Hầu.

 

4

 

Ðạo ngự đã về tới ngọ môn...

Trong ánh sáng tàn của ngày xuân sắp mất, lâu đài cung điện sừng sững in trên mây rực rỡ vàng.

Tự các khối vĩ đại màu thẫm tím, - Mà thời gian chỉ lướt qua, như nước chảy bên những ghềnh đá giữa dòng sông - Tiết ra một ý niệm về cái uy quyền thiêng liêng tuyệt đối.

Chiếng trống thì thùng vang động. Văn võ lưu kinh vội bài ban trước điện Thái Hoà.

Ống lệnh trên kỳ đài bắt đầu nổ, chuông kháng nổi tưng bừng...

Ngự lâm quân đã vào khỏi cổng, và tách làm hai, đứng thị lập ở tả hữu sân chầu sau những voi ngựa đá, những thống cổ trồng hoa, những giá tàn quạt, lộ bộ...

... Âm vang trong bốn bức tường thành cao vút, tiếng bát âm dội lên như một khúc nhạc khổng lồ.

Ngọc Liễn tiến vào sân, qua trên lối đá chín rồng và đặt xuống trước chùm hoa chín bậc.

Hoàng đế từ từ bước lên chính điện.

Trăm quan phủ phục tung hô.

Chiêng trống ầm ầm vỡ lở...

Vua đi thẳng vào tẩm thất; trên mặt rồng chẳng một vẻ gì tỏ ra Thiên tử đã nghe tiếng họ trông thấy sự thần phục của hàng trăm sinh mệnh đang quì mọp dưới long hài...

Cửa song mở rộng, hé ra trong giây phút cái bí mật sâu thẳm chốn cung vi.

Dương hậu, như một đóa hải đường mơn mởn, khép nép cung nghênh thánh giá.

Hoàng đế lướt qua, theo sau là Lý Công Uẩn, lẫm liệt trong bộ giáp vàng.

Dũng tướng cúi đầu trước Dương hậu, trong khi một vẻ căm hờn mà say đắm hiện trên gương mặt nàng.

Nhưng, cửa son đã sập lại; cái bí mật cốn cung vi lại khuất lẩn mắt phàm trần...

Vua Ngọa Triều bước lên Ngự tọa đặt giữa cái bục son tam cấp sau chiếc long án bày đủ các văn phòng tứ bảo và một cái lư trầm. Gần bên hữu Ngự tọa là chiếc ngai chín phụng của Dương phi.

Hàng trăm cột son rồng cuốn nâng đỡ một bức trần gỗ thếp vàng có đính những sao tròn bằng thủy soạn. Cạnh mỗi đầu cột, treo một chiếc đèn lồng đỏ và, gần bên mỗi chân cột, bày một chậu hoa tươi.

Bọn nội giám chờ vua an vị xong mới bmắt đầu dâng quán tẩy: nào chậu vàng đựng nước hương ngủ vị, nào khăn mặt bông, nào trâm ngọc, lược ngà.

Rồi thị vệ dâng trà cống phẩm. Sau cùng, hai cung nữ trì hồ cúi dâng ngự tửu.

Nhã nhạc nổi du dương...

Giờ ngự thiên đã đến: đủ món sơn hào, hải vị, đựng trong các đĩa bát cổ men vàng, bày la liệt trên mâm son, do một tên nô lệ Chiêm Thành quỳ đội gần bên Ngự tọa.

Hoàng đế nâng chén lưu ly, khẽ nhấp môi một hớp rượu. Ngài cầm đũa; nếm qua mấy thứ đoạn truyền bãi tiệc.

Dương hậu vội quỳ xuống thỉnh an.

- Cảm ơn hậu. Bữa nay trẫm không vui, phiền hậu hãy lui về nội điện.

Hiểu rõ tính thất thường của bạo chúa. Nàng khẽ liếc nhìn Công Uẩn đứng sau ngai. Vẻ điềm nhiên của chàng thực đau đớn cho Hậu chẳn gkhác kim đâm ruột...

Ðức vua, lúc ấy, mới ngã mình xuống nệm gấm, vẻ mặt thẫn thờ...

Biết có sự lạ, không chừng là cả một cơn dông tố ngất trời, tả hữu nhìn nhau, khiếp đãm...

Nhã nhạc im dần.

Lặng lẽ và hồi hộp...

Thời khắc qua... Ngày dần tối....

Về phương Tây, mặt trời gần bị ngụp trong vũng máu hồng. Bức màn the xám của haòng hôn bắt đầu buông xuống cảnh vườn ngự uyển... Những vệt bóng âm thầm bò lan dưới các chòm cây và uống dần, uống dần từng tia nắng còn sót còn vấn vương trên ngọn cỏ đài hoa... Mùi hương mỗi lúc một nồng nàn trong gió thoảng. Hơi sương càng lâu càng thấm lạnh tới linh hồn...

Bạo chúa rùng mình vội kéo tấm long bào che kín ngực và truyền cung nga dâng rượu.

Nội giám thắp đèn lồng...

Cảnh thâm cung đầy bóng tối phút chốc biếnt thành cả một thế giới ngân hà... Bị hơi men đốt nóng, hai mắt bạo chúa cũng sáng trưng lên. Ngài nhắc chiếc dùi ngà gõ nhẹ lên cái khánh ngọc.

Phía trong nội điện, bỗng có tiếng chuông rung, tiếng khóa động rồi bao nhiêu cánh cửa mở tung ra, nhường lối cho ngót ba trăm mỹ nữ...

Họ chia ra hai hàng, lặng lẽ diễu qua bên tã hữu ngai rồng...

Mặc những áo xiêm lộng lẫy, đeo những vàng ngọc rỡ ràng, ướp những hoa thơm xạ ngát, bầy mỹ nữ thấp thoáng dưới ánh đèn hồng, lúc ấy, là cả một giấc mộng sắc hương.

Bạo chúa lạnh lùng nhìn những màu thanh vẻ lịch phô trương dưới cặp mắt diều hậu sáng quắc... Làm cái đích cho tất cả bấy nhiêu linh hồn đầy những rạo rực của tuổi trẻ. Vua Ngoạ Triều không tỏ ý tự cao. Trái lại, Ngài luôn luôn soi bói từng cử chỉ để chờ dịp được đưa ra cái uy sấm sét của đấng Kiệt Trụ khát máu người...

Bầy mỹ nữ vẫn dập dìu quanh bảo tọa. Họ được lệnh phải khoanh tay, cúi đầu và nín lặng - Mỗi cử chỉ ra ngoài khuôn phép, dù nhỏ nhặt bằng sợi tơ, cũng đủ làm cho họ nát thịt tan xương. Là vì bạo chúa rất sợ những tại nạn không ngờ. Ngài thường nói:

- Một nhát dao găm chỉ là cái công việc làm trong chớp mắt.

Bị coi như vị ác thần của hết thảy, vua Ngoạ Triều chẳng dám tin ai. Ngay những lúc vui chơi với các phi tần, nhà vua cũng vẫn đóng cái vai mèo vờn chuột. Nụ cười của Vương giả, vì vậy, thường làm chảy biết bao nhiêu nước mắt. Nhiều khi, những giọt lệ còn pha lẫn máu đào!...

Từ trong nội điện, bầy cung nữ nối nhau bước xuống thềm rồng rồi tản ra vường Ngự uyển.

Bỗng hoàng đế trỏ một thiếu nữ trẻ măng đi ở cuối hàng bên tả.

Thái giám Ðinh Thọ vội khấu đầu:

- Tâu bệ hạ, đây là một đứa gái Mường.

- Một đứa gái Mường trong nội phủ của Trẫm?

- Y đẹp và còn trẻ lắm lại đàn hát rất hay!...

- Khanh tuyển ở đây vậy?

- Y là cố phẩm của chúa Mường.

Ngọa Triều Hoàng đế khẽ nhếch mép cười và truyền lệnh cho sơn nử:

- Lại gần đây!

Cô Mường, run như cây sậy giữa dòng suối lũ, rón rén tiến lên...

Lõa lồ trong bộ vũ y vành mỏng, thân thể nàng là cả một bài thơ ca ngợi nhục dục; cặp mắt nàng trong suốt; thăm thẳm như hai vực trời khuya. Tự các cử chỉ của nàng tiết ra một phong phú ảo huyền bí mật...

- Nhà ngươi mấy tuổi?

- Tây Thánh đế, hoa liệp li đã nở mười sáu bận từ khi thiếp ra đời...

- Tên là gì?

- Cẩm Thị Dung.

- Người là giống mán mường ăn cóc chết, nhưng đã về tới đây, ngươi phải tuân vương hoá!

Ngẩng phắt đầu nhìn bạo chúa, thiếu nữ bất bình hỏi vặn:

- Tâu nhà vua, mán mường không có hào kiệt chăng?

Sự khiêu khích của thiếu nữ phi thường đến nổi chính vua Ngoạ Triều cũng phải giương tròn hai mắt vọ. Ngài rít lên:

- Ái chà! Con rắn độc!... Con rắn độc còn cứng cổ, không biết thân sắp phải xéo nát dưới gót giày!... Cẩm Thị Dung chợt tỉnh ngộ, nàng run bần bật. Nàng cúi đầu xuống trước ngực phập phồng...

Bạo chúa lại điềm nhiên:

- Mày biết hát chứ? Trẫm muốn nghe giọng hát đường rừng.

Sơn nữ rùng mình, cố mở miệng mà không được, Nàng ngã khụy trước Ngai rồng, lặng đi một hồi lâu mới khẽ rung rung cất tiếng...

Giữa cái im lặng hãi hùng, giọng hát của thiếu nữ, trong như suối ngọc, vang lên thành một khúc nhớ rừng ảo não.

- Mày sao ngâm khúc buồn quá thế?

- Bởi lòng tôi khổ sở.

- Trẫm muốn, ở đây ai cũng vui cười, mày biết chưa?

Sơn nữ cúi đầu thổn thức.

Năm móng tay của bạo chúa bỗng đập mạnh xuống vai nàng. Chẳng khác năm cái vuốt nhọn của con chim ưng.

Cẩm Thị Dung khẽ rên một tiếng hốt hoảng:

- :Nhà vua buông tôi ra!... Tôi đau lắm!

Thiếu nữ vừa dứt lời, một nắm tay đã đấm mạnh vào giữa mặt nàng khiến nàng ngã sóng soài ra trên nền cẩm thạch. Nàng vùng dậy và chạy tuốt xuống vườn.

Sự kinh hoàng và khúc hát đã khiến nàng khô cháy cổ nên, khi qua một gốc cam đường sai trĩu trịt, nàng vội bứt ngay một quả đoạn ngây thơ đưa lên miệng nhai ngấu nghiến...

Nàng đã phạm phải cấm điều!

Bạo chúa gầm lên:

- Bớ đao phủ!...

Nhanh như cái cắt tự chín từng mây rơi xuống con gà nhép, đaophủ bế thốc ngay sơn nữ lên lòng.. Bọn cung tần che mặt...

Mấy tiếng búa vang, tiếp liền những tiếng kêu xé ruột... ai nấy sởn tóc