ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 1
Thoát Hồ Gia,
Rừng Táo Bái Sư Phụ
Tháng ba. Tết
trời thanh minh, trong xanh gió mát, chính là mùa hoa Đào thinh
khai.
Trong hậu viên Liên Vân Bảo, Trường An, có hơn ngàn
gốc anh đào đang mùa rộ hoa.
Lẫn trong biển hoa hồng tươi là những
chồi non xanh mơn mớn như tô điểm thêm
sức sống của rừng.
Ẩn hiện giữa biển hoa là bóng hai đứa
trẻ một xanh một trắng, như đôi hồ
điệp vờn nhau cành hoa kẽ lá, chạy đuổi
chuyển từ cành này sang cành kia.
Những cánh đào bị rung động mạnh, khiến
những cánh đào theo nhau rơi lả tả như
trận mưa hoa, theo làn gió cuốn bay phất phới
rồi rơi đầy cả mặt đất.
Bọn chúng là một đôi nam nữ ấu đồng,
đứa bé trai thân vận kình trang sức trắng,
tuổi chừng mười hai mười ba, mặt
ngọc mày tằm, dung mao khôi ngô, biểu lộ một
trang anh tài tương lai.
Nó tên là Liêu Thứ, đệ tử của vị Bảo
chủ Liên Hoa Bảo Hồ Dã, oai danh chấn động
bốn phương, vị tiểu cô nương thân
vận lục y, tuổi chừng mười một
mười hai, tuổi còn nhỏ mà đã biểu lộ
nét đẹp thiên phú sắc nước hơn
người.
Tiểu cô nương tên là Hồ Vân Thường, chính là
thiên kim ái nữ của Bảo Chủ Hồ Dã.
Qua một hồi mãi mê bay nhảy đuổi nhau, bấy
giờ Liêu Thứ nhận ra hoa đào bị chúng làm
rụng đầy cả mặt đất thì khựng
người lại vẻ hoảng hốt la lên.
- Nguy rồi! Hoa đào bị chúng ta làm rụng đến
thế này, lát nữa sư phụ đến ngắm hoa
thưởng cảnh nhất định sẽ phát
giận, làm sao bây giờ?
Hồ Vân Thường quay đầu cười nói:
- Sợ gì chứ? Chúng ta luyện khinh công, vô tình làm
rụng hoa, chứ có cố ý đâu?
Liêu Thứ lấc đầu nói:
- Thường muội đương nhiên không sợ,
nhưng chỉ sợ ta gặp xui ...
Hắn nói chưa dứt câu, bỗng đã nghe có tiếng
người đáp lời ngay:
- Tiểu tử, ngươi nói đúng, phá hỏng nhã
hứng thưởng đào hoa của sư phụ
ngươi, thì phải chịu trách phạt!
Liêu Thứ nghe tiếng không quay lại nhìn cũng biết
đó là ai, vội nói:
- Lạc đại thúc!
Người đàn ông vừa xuất hiện
được gọi là Lạc đại thúc "hừ”
một tiếng lãnh đạm nói:
- Ta thì sao chứ? Đừng hòng trước mặt
Bảo chủ ta nói giúp cho đâu!
Liêu Thứ nghe vậy thì xuống giọng khẩn cầu:
- Lạc đại thúc, hãy giúp điệt nhi, sau này
điệt nhi nhất định biết nghe lời.
Vân Thường đưa cặp mắt tinh anh thông minh
nhìn hai người, rồi làm mặt giận, lạnh
giọng hỏi:
- Lạc đại thúc nói đi, có giúp Thường nhi
không chứ?
Người đàn ông này chính là vị tổng quản trong
Liên Vân bảo, ngoại hiệu Thiên cang thủ, họ
Lạc tên Đại Xuân. Lão vốn rất thương Vân
Thường, nên nghe cô bé nói vậy, vội cười
lớn gật đầu nói:
- Lạc đại thúc ta không giúp nha đầu
ngươi, thì còn giúp ai hử?
Liêu Thứ nghe Lạc Đại Xuân hứa giúp thì mừng
hớn hở, thế nhưng Lạc Đại Xuân
mặt lạnh lại gắt giọng:
- Liêu Thứ, ngươi suốt ngày chỉ ham chơi
đùa cùng sư muội ngươi mà không chịu chuyên tâm
dụng công luyện tập, vài năm nữa xuất
đạo giang hồ, chẳng lẽ làm xấu mặt
sư phụ ngươi ư?
Liêu Thứ phỏng như rất sợ Lạc Đại
Xuân, nghe trách vậy thì rúm người cúi mình đáp:
- Đệ tử nào dám ham chơi đùa, vừa rồi
cùng với sư muội nương theo cành đào
để luyện khinh công thân pháp Đăng binh
độ thủy.
Thiên cang thủ Lạc Đại Xuân hừ một
tiếng lạnh lùng nói:
- Ngươi biết thì tốt, ngươi cũng không còn
nhỏ gì nữa, phàm việc gì cũng phải biệt
tự giác nỗ lực, thế mới gọi là nam nhi
chứ?
Liêu Thứ nghiêm trang nói:
- Đệ tử ghi nhớ lời huấn thị của
đại thúc.
Thiên Cang Thủ bỗng hỏi:
- Các ngươi nãy giờ có nhìn thấy thằng nhãi hoang
họ Chu đâu không?
Cả Liêu Thứ và Vân Thường đồng thanh:
- Không ạ!
Thiên Cang Thủ sắc mặt tự nhiên hầm hầm
nổi giận, chửi ầm lên:
- Mẹ kiếp thằng nhãi này càng ngày càng thấy đáng
ghét, bảo nó gánh mấy đôi nước tưới
mấy luống hoa trong vườn, vậy mà nó không nghe
đem cặp thùng vứt xó nào. Giờ này cũng chẳng
biết chết tiệt ở đâu, lát nữa gặp
mặt ta không đánh gãy cặp chân cẩu của hắn
thì chớ gọi ta là Thiên Cang Thủ. Hừ! Chẳng
phải như cha ngươi cứ nhân từ!
Vân Thường trên mặt lộ vẻ khinh bỉ, bĩu
môi nói:
- Nhắc đến tên tiểu cẩu vừa bẩn
vừa hôi ấy là đã thấy lộn mửa rồi!
Thiên Cang Thủ nói:
- Thật chẳng sai, thứ bần tướng tiện
cốt ấy chẳng hiểu sao cha ngươi giữ
hắn lại làm gì?
Cứ theo ta thì đã đuổi hắn đi khuất
mất từ lâu rồi.
Liêu Thứ chen vào nói.
- Đại thúc cứ yên tâm về trước, tiểu
điệt và sư muội luyện quyền thêm vài
lần nữa, nếu gặp Chu Mộng Châu, tiểu
điệt nhất định thay đại thúc giáo
huấn hắn trước!
Thiên Cang Thủ gật đầu về hài lòng, rồi quay
người bước ra khỏi đào lâm. Khi thấy
bóng lão vừa khuất hẳn cuối đường, Liêu
Thứ nhún vai đưa mắt thìn Vân Thường
cười vẻ bí ẩn, cô bé thì thè lưỡi rụt
cổ.
Qua một lúc im lạnh, Vân Thường lên tiếng
trước, nói:
- Hảo! Huynh thi triển Thiên Cang kiếm pháp mà Lạc
đại thúc đã quyền thụ đi!
Liêu Thứ nhíu đôi mày nói:
- Pho kiếm pháp này ta thì mới hấp thụ một
nửa, nhưng uy lực nó nghe nói ghê gớm lắm, sư
muội phải cấn thận tiếp chiêu.
- Hừ! Huynh không nhất định thắng đâu nhé!
Bọn chúng mỗi đứa dùng một thanh kiếm
gỗ, có điều thanh kiếm trong tay Liêu Thứ dài
hơi thanh kiếm của sư muội mình ba thốn.
Liêu Thứ nghe vậy không nói gì thêm, ngưng thần tụ
khí rồi từ từ đưa thẳng tay phải ra
trước, kình lực tập trung nhưng chưa phát,
giọng trầm lại nói:
- Thường muội chú ý, ngu huynh phát chiêu đây!
Vân Thường kiếm tà chếch ra ngoài, mũi kiếm
hơi chúc xuống, mỉm cười tự nhiên, nói:
- Yên tâm, huynh ra chiêu đi?
- Được!
Liêu Thứ ứng thanh đáp một tiếng, rồi
cổ tay lắc nhanh, mũi kiếm lập tức phóng
tới nhấm đúng bã vai Vân Thường, đó là chiêu
đầu tiên, là Thanh long thám huyệt vốn là đâm
thẳng vào ngực đối phương, nhưng
trước mặt nữ nhi Liêu Thứ không dám lỗ mãng
như vậy, nên chuyển mũi kiêm vào vai.
Vân Thường không né tránh, đợi kiếm đến
thì khoa kiếm ra chiêu Phong môn bế hộ vừa thủ,
vừa hóa giải chiêu kiếm đối phương. Liêu
Thứ chiêu thứ nhất vừa chấm dứt, thì thân
hình lướt nhanh sát đến bên người Vân
Thường, kiếm chuyển trung bộ phát ra tiếng
kêu kỳ lạ.
Vân Thường nghe thấy tiếng kiếm gỗ rít gió,
biết Thiên cang kiếm pháp thực lợi hại, nên
ngưng khí tụ thần, phát chiêu ứng phó, chứ không
dám khinh thường như lúc đầu.
Liêu Thần cứ hễ ra một chiêu thì trong miệng
lại đọc tên chiêu số. Lúc đầu chiêu
kiếm của Liêu Thứ ra không nhanh, mỗi khi
đọc lên tên chiêu thì chiêu kiếm cũng vừa
chấm dứt.
Vân Thường ra chiêu đều thuộc Hàm Sơn
kiếm pháp, thế nhưng thỉnh thoảng lại gia
thêm chiêu số của Võ Đương, Côn Luân, Hoa Sơn,
Nga Mỹ, xem ra có phần hơi tạp.
Vân Thường tuổi vốn còn nhỏ, thế nhưng
là vật bảo bối trên tay vị Bảo chủ Liên Vân
Bảo cho nên từ nhỏ đã được chú
trọng học hành đầy đủ cả văn
lẫn võ. Bởi thế hiện tại, võ công cơ
bản rất vững vàng.
Liêu Thứ thiên bẩm thông minh, lại chuyên tâm rèn
luyện, cho nên tuy mới học nửa pho Thiên Càng
kiếm pháp, nhưng lúc này thi triển xem ra thuần
thục điêu luyện, chỉ sau mười chiêu đã
thấy vòng kiếm phong tỏa kín cả người Vân
Thường. Thế công càng lúc càng nhanh mạnh, chiêu
số thì liên tu bất tận, thân hình thoắt phải
thoắt trái như hồ điệp vờn hoa.
Vân Thường đã nhiều lần ra tuyệt chiêu
sở học, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng
chống đỡ được mươi chiêu, lúc này
thấy Liêu Thứ tấn công càng lúc càng hăng, thì trong
lòng đâm ra tức giận thầm nghĩ:
- Hừ! Người định hạ ta, không dễ
đâu.
Trong lòng đã quyết, cô bé lập tức vung tay trái lên.
Mấy ngọn ám khí bay vút ra, kèm theo tiếng thét lớn:
- Xem!
Chính đúng lúc này thì Liêu Thứ cũng thét lớn, với
chiêu kiếm công đến Lục hợp tu di, nó vốn
nghĩ sư muội sẽ phát chiêu hóa giải. Không
ngờ sư muội chẳng né tránh, mà lại phát ám khí,
chỉ thấy mắt lóa lên, muốn thâu chiêu cũng không
còn kịp nữa. Bất giác lưng nó toát mồ hôi.
Nhưng “bộp bộp" mấy tiếng, tay nó bị
chấn động mạnh, chiêu kiếm tự nhiên
cũng bị khựng lại khi chưa kịp đến
đích.
Liêu Thứ kinh động cả người, trố
mắt nhìn xuống thanh kiếm trên lay mình, thì nhận ra có
đến bảy tám ngọn kim tiêu ghim một dãy trên thân
kiếm gỗ. Liêu Thứ hết nhìn thân kiếm lại
nhìn Vân Thường, kinh ngạc hỏi:
- Thường muội, muội học thêm tuyệt thủ
ám khí này tự lúc não vậy?
Vân Thường vẻ mặt lạnh lùng nói:
- Chẳng đáng gọi là tuyệt thủ, nhưng
đủ để bảo vệ tính mạng mà thôi.
Liêu Thứ nghe giọng Vân Thường biết cô bé đã
giận dỗi, vội giải thích:
- Thường muội, muội không nên tức giận,
đây là lần đầu ngu huynh sử dụng “Thiên cang
kiếm pháp”, nên không biết nó lợi hại đến
thế nào. Nếu muội cho rằng ngu huynh cố tình khi
khiếp muội thì thực oan uổng!
Mặc cho Liêu Thứ vừa phân bua vừa xin lỗi
một lúc sau Vân Thường mới thở ra, nói:
- Mệt lắm rồi, không luyện nữa!
Liêu Thứ rất hiểu tính tình vị sư muội
của mình, vội cười hòa nói:
- Thường muội ngồi nghỉ đi, để ta
luyện lại pho Thiên Cang kiếm pháp thật chậm cho
muội thưởng thức.
Liêu Thứ nói xong còn chưa kịp múa kiếm thì bỗng
thấy góc rừng đào xuất hiện một thằng
bé thân gầy, mặc quần cụt để lộ
đôi chân trần đen đũa, vừa bẩn vừa
hôi, xem ra hắn cũng chỉ chừng mười một
mười hai tuổi, tay nắm một chiếc gậy
gỗ, vừa chạy vừa nhún nhảy về phía
bọn Liêu Thứ miệng gọi lớn:
- Liêu sư ca. Cửu Châu đại hiệp Chu Mộng Châu
đến đây. Xem kiếm!
Vừa nói hắn vừa dùng gậy thay kiếm phóng
tới một chiêu đâm vào người Liêu Thứ.
Liêu Thứ phát kiếm một vòng nhẹ nhàng, chỉ nghe
thằng bé "ái " lên một tiếng, chiếc gậy
gỗ vuột khỏi tay rơi xuống đất. Vân
Thường vỗ tay cười ầm lên nói:
- Khéo thay Cửu Châu đại hiệp đến một
kiếm của Liêu sư ca cũng không đỡ nổi!
Chu Mộng Châu vẻ ngượng ngùng, cổ tay còn đau
ê ẩm đến đỗi phải dùng tay trái nhặt
chiếc gậy gỗ lên nói:
- Thường tỷ chớ nên cười mỉa, tôi
bản lĩnh tuy không đáng gì, thế nhưng cha tôi
năm xưa là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm
thủ, cái thế vô địch.
Vân Thường bĩu môi khinh bỉ nói:
- Thôi, thôi? Chẳng nhắc đến cha ngươi thì
thôi, nhắc đến cha ngươi thấy ngươi
càng thêm hổ thẹn!
Liêu Thứ cũng chen vào nói:
- Lạc đại thúc vừa tìm ngươi đó?
Ngươi còn không nhanh đi gánh nước tưới
hoa thì đại thúc đánh gãy cặp chân chó ngươi
đấy?
Chu Mộng Châu vẻ không phục nói.
- Hừ, Lạc đại thúc là cái thá gì chứ? Năm
xưa lão bái cha ta làm sư phụ, cha ta thấy lão
đần độn nên chẳng thâu nhận, lão một
mực ức hiếp ta. Lớn hiếp nhỏ thì có gì hay
ho chứ?
Vân Thường mặt tái vì giận, đột nhiên vung
tay đánh một tát tai vào mặt hắn, thét chửi:
- Lạc đại thúc là sư thúc của ta, ngươi
chẳng qua cũng là thứ phế vật cha ta
thương hại thâu nạp, có tư cách gì mà dám chửi
lén sư thúc ta?
Chu Mộng Châu xoa tay vào má, phẫn hận nói:
- Ta biết các ngươi đều ghét bỏ ta, vốn
chẳng chịu truyền cho ta một chút bản lãnh,
sợ ta học xong sẽ thắng các ngươi!
Vân Thường mắt hạnh phát nộ, lớn
tiếng:
- Đúng thì sao chứ? Ngươi có khí cách thì sao không
sớm rời khỏi Hồ gia chúng ta, tầm minh sư
học tuyệt nghệ, vài ba năm sau trở lại
đây, nếu như đấu thắng Liêu sư ca và ta,
khi ấy chúng ta mới phục.
Chu Mộng Châu mặt tĩnh lại, vẻ kiên nghị:
- Được ta đi ngay bây giờ, gặp mặt
Lạc đại thúc Thường tỷ giúp ta nói là - ta
đi tầm sư học nghệ!
Vân Thường hếch mặt lên vẻ khinh bỉ như
cũ nói:
- Ngươi muốn đi thì cứ đi, lải nhải
nhiều lời làm gì? Chẳng phải vì cha ta thấy
ngươi mồ côi không cha không mẹ nên mới
thương hại dung dưỡng trong nhà. Ngươi
chỉ nhờ cái hư danh của cha ngươi mà
sống bám trong Hồ gia chúng ta mà thôi?
Chu Mộng Châu nước mắt lưng tròng, nhưng
vẫn nghiến răng ghìm nước mắt chảy dài
vì tủi hận, đột nhiên quay lại nhìn thẳng
vào mắt Liêu Thứ kiên quyết nói:
- Liêu sư ca, đa tạ một kiếm vừa rồi
của sư ca đã đánh thức cơn ác mộng
từ nhiều năm qua của ta. Mười năm sau,
nếu như nghiệp nghệ thành tựu, nhất
định trở lại đào lâm này trả lại món
nợ một kiếm nãy!
Nói rồi, hắn nắm chiếc gậy gỗ quay
người định bỏ đi, nhưng đúng lúc
ấy một giọng người quát lớn:
- Thằng nhãi, đứng lại cho ta!
Cả ba đứa trẻ nghe tiếng đã biết là
Thiên Cang Thủ, bất giác quay người nhìn lại.
Chỉ thấy Thiên Cang Thủ xuất hiện với nét
mặt hầm hầm tức giận. Liêu Thứ vốn
ghét cá tính ương bướng quật cường
của Chu Mộng Châu, thế nhưng lúc này nhìn thấy
mặt lão họ Lạc, thì lại thầm lo lắng cho
Chu Mộng Châu.
Vân Thường thì ngược lại muốn thằng bé
bị trừng trị, nên vẩu mỏ nói ngay:
- Lạc đại thúc, thằng dã cẩu này vừa
rồi lén chửi sau lưng đại thúc đấy!
Thiên cang thủ Lạc Đại xuân hừ một
tiếng lạnh lùng nói:
- Ta đã nghe hết, ta thật khâm phục tính can
đảm bạo dạn của hắn.
Chu Mộng Châu hai tay nắm chắc chiếc gậy gỗ
vẻ rất khẩn trương, nhưng không chút
biểu lộ sợ hãi. Thiên Canh Thủ vẫn từng
bước tiến đến trước mặt hắn,
trầm giọng hỏi:
- Lập tức rời Hồ gia bảo, nghiệp nghệ
chưa thịnh chưa quay lại, những lời này là
từ miệng ngươi nói ra đấy chứ?
Chu Mộng Châu hai tay cần nắm chắc chiếc
gậy gỗ, mắt long lên thù hận, gật đấu
dứt khoát.
Thiên Cang Thủ cười nhạt một tiếng,
gật nhẹ đầu nói:
- Khá lắm! Một câu khẳng khái này của ngươi
khiến ta hài lòng lắm, nên tha cho ngươi lần này.
Thế nhưng từ nay về sau đừng để
Lạc đại thúc gặp mặt, nếu không ... thì
chớ trách ta chẳng khách khí. Cút!
Chu Mộng Châu chỉ chờ có chữ ấy, nhìn lão
bằng cái nhìn đầy thù hận, rồi quay
người chạy vào rừng đào, trèo qua bức
tường thành hậu lâm rồi cứ nhắm
hướng ngoại ô thành Trường An mà chạy
như điên như cuồng.
Liêu Thứ trong thâm tâm bất mãn trước thái độ
của Lạc Đại Xuân và Vân Thường, thế
nhưng hắn không dám nói tiếng nào, đương nhiên
là không dám trực ngôn sợ làm họ tức giận.
Sau chuyện này bọn họ cũng chẳng vui gì
luyện kiếm nữa, theo chân Lạc Đại Xuân
trở vào nhà.
Chu Mộng Châu ở trong Liên Vân Bảo này tợ như cô
hồn dã quỷ, đi đứng nằm ngồi cứ
theo ý thích của hắn, ai đánh cũng vậy, ai
đạp cũng thế, hắn chỉ cứ lầm lì
ra mặt. Từ sau khi hắn bỏ đi, trong Bảo
chừng như chẳng ai để tâm đến hắn,
cho nên chung quy ngoài Lạc Đại Xuân, Liêu Thứ và
Hồ Vân Thường ra, thì chẳng ai biết chuyện
Chu Mộng Châu đã bỏ đi.
Mãi đến sáng ngày thứ tư, người trong
Bảo phát hiện ra, mới vội đến báo cáo
với Lạc tổng quản, Lạc Đại Xuân
thản nhiên như không, thư thả đến gặp
Bảo chủ Hồ Dã bẩm báo.
Chẳng ngờ Hồ Dã vừa nghe tin này thì nôn nóng phát
hoảng, vội vàng phái ngươi chia ra làm nhiều
hướng đi tìm Chu Mộng Châu, thế nhưng tìm
đông tìm tây, đâu đâu cũng chẳng nhìn thấy
đóng dáng thằng bé.
Hồ Dã suốt hôm ấy cứ chấp tay đi lui đi
tới trong phòng vẻ bất an, mãi tới khuya mà vẫn
không sao đặt lưng nghỉ yên được.
Đột nhiên lão dừng chân lại, nhíu đôi mày
rậm, rồi thân hình bỗng phóng nhanh ra hướng
cửa, chạy như bay về phía hậu liêu. Thân hình tung
nhanh lên không, rồi đáp nhẹ trên mái ngói nhìn xuống
phòng ngủ thì đột nhiên trong nhãn tuyến nhận ra
một bóng người.
Hồ Dã nhún thân đặt nhẹ người xuống
đất, trầm giọng gọi:
- Ê! Bằng hữu.
Người kia đứng bên cửa sổ, phản
ứng nhanh nhẹn, một tay phát chưởng, một tay
đẩy nhanh cửa sổ phóng người vào bên trong.
Hồ Dã vừa nhìn thân thú người này đã kịp
nhận ra là ai, đứng lập thán giữa viên đình,
lớn tiếng gọi giật lại:
- Lạc sư đệ đó sao?
Người kia "í" lên một tiếng rồi phóng
người trở ra, khi đứng gần bên Hồ Dã
mới nhận chính là Thiên Cang Thủ Lạc Đại
Xuân. Chỉ có điều lão đã thay quần áo khác, nên
chung quy thoạt nhìn không nhận ra ngay:
- Sư huynh chưa nghỉ sao? Chuyện gì lại ra
đây?
Hồ Dã thần thái như nhẹ nhõm, thở phào nói:
- Vừa rồi nghe tiếng động, ta cứ ngỡ
bằng hữu nào thâm dạ viếng thăm, chẳng
ngờ là Lạc sư đệ, một chưởng
vừa rồi của sư đệ đó, thấy công
lực tăng tiến nhiều lắm!
Thiên Canh Thủ nói:
- Sư huynh quá lời, vài ba miếng công phu của tiểu
đệ trước mặt sư huynh thì đáng gì?
Sư huynh nói vậy, đệ chỉ càng thêm e thẹn.
Cả hai lúc ấy cùng nhau vào phòng. Hồ Dã hỏi:
- Đêm khuya sư đệ tới hậu viện có
chuyện gì thế?
Thiên Cang Thủ nói.
- Sự tình chẳng có gì to tát, tiểu đệ thấy
sư huynh chẳng nên vì thằng bé mà lo lắng quá.
Sư huynh nuôi dưỡng hắn nhiều năm nay cũng
đã là tốt lắm rồi. Huống chi lần này chính
thằng Châu tự động bỏ đi, sư huynh
cũng phái người tìm hắn coi là tận tình lắm
rồi.
Hồ Dã đôi mày nhíu mặt, vẻ tư lự, nhưng
không còn nôn nóng nữa.
Thiên Cang Thủ thấy sư huynh im lặng, lại nói:
- Sư huynh .....
Hồ Dã nhìn sư đệ, đáp:
- Đệ có gì cứ nói!
Thiên Cang Thủ ngập ngừng giây lát, mới nói:
- Đệ cảm thấy quan hệ giữa sư huynh
với Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên không
chỉ dừng lại ở cái nghĩa Kim Lan ...
Đôi mắt Hồ Dã lặp tức sinh uy, nhìn chăm vào
mắt Thiên Cang Thủ hỏi nhanh:
- Đệ thấy thế nào?
Thiên Cang Thủ cố tình tránh hai ánh mắt Hồ Dã, nói:
- Không có gì.
Hồ Dã thái độ bỗng nhiên thay đổi ôn hòa
đến khác thường, nhẹ giọng nói:
- Đại Xuân, về nghỉ đi? Chớ nên nghĩ
ngợi mông lung.
Về phòng, nhưng Hồ Dã trong lòng mang nặng tâm sự,
nên không sao chợp mắt được.
Qua một đêm suy nghĩ, phân tích lý giải vấn
đề, sáng hôm sau đích thân ông ta xuất lĩnh đám
thuộc hạ đi tìm khắp nơi ngoại thành
Trường An. Thế nhưng tung tích của Chu Mộng
Châu vẫn bặt tăm bặt dạng. Ông đành rầu
rĩ trở về. Sau đó vẫn còn cho người
đi tìm thêm nhiều lần, nhưng rồi vẫn không
hoàn không. Chuyện dần về sau ông cũng quên dần
đi, tâm sự trong lòng cũng theo đó lắng dịu
xuống.
oo Lại nói, Chu Mộng Châu hôm ấy chẳng hiểu vì
sao mà không nhịn nổi sự tức giận bấy lâu
trong lòng mà buông ra những lời tồi tệ sau lưng
Lạc Đại Xuân. Chỉ vì sợ trận đòn ác
độc của lão ta mà đánh liều rời khỏi
Hồ gia.
Chu Mộng Châu từ nhỏ ở trong Hồ Gia Bảo
đến lớn, chỉ quanh quẩn sân trước nhà
sau, nội trong mấy trăm mẫu vuông mà thôi, chứ
chưa khi nào ra khỏi gia bảo.
Lần này rời khỏi Hồ gia bảo, ra khỏi thành
cứ cắm đầu mà chạy, chẳng
được bao xa thì không còn nhận đường xá
đâu là đâu nữa, đi chừng một canh giờ
thì chân mỏi bụng đói.
Nhìn thấy phía trước có vườn táo, trái đang
ở độ còn xanh non, Chu Mộng Châu trèo lên cây
trước hết chén một bụng no nê, rồi hái
đầy một túi áo mới tụt xuống.
Thằng bé cứ theo đường trước mặt
mà đi vô định hướng, đột nhiên bên
đường phóng ra một bóng người. Hắn nhìn
lại đã nhận ra một lão hòa thượng vận
cà sa vàng. Chu Mộng Châu chừng như nhìn ra lão hòa
thượng đã biết mình trộm táo, lúc áy đưa
tay áo lên chùi mép, tay giữ khư khư túi táo toét miệng
cười nói:
- Xin chào đại sư!
Hòa thượng hơi bị bất ngờ, khựng
người lại gật đầu nói:
- Chào tiểu thí chủ!
Chu Mộng Châu thấy hòa thượng vẻ ôn hòa hiền
từ, thì nghĩ:
- Người xuất gia công khổ, mình ăn trộm táo
chùa không nói một tiếng thì thực thiếu quang minh
chính đại, vậy làm sao xứng là hậu duệ
của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm?
Nghĩ rồi, hắn hai tay lấy hết táo trong túi
đưa ra trước mặt hòa thượng, ấp úng
nói:
- Lão . .... đại sư ... tôi đói quá . .... nên trộm
táo đại sư ...
Lão hòa thượng tròn mắt nhìn đống táo xanh trên tay
hắn, rồi đưa tay xoa đầu hắn, hỏi:
- Tiểu thí chủ đói bụng, sao không về nhà ăn
cơm?
Chu Mộng Châu nhớ lại chuyện rồi sáng lòng còn
tức giận, nói thẳng:
- Tôi không có nhà, cũng không có bố mẹ.
Lão hòa thượng chấp tay niệm liền mấy
lần "A Di Đà Phật" rồi nói:
- Táo này còn chưa chín, vừa chua vừa đắng,
tiểu thí chủ ăn nó làm gì?
Chu Mộng Châu hơi thấy kỳ quái, vừa rồi
hắn đã bảo vì đói bụng nên mới trộm táo
mà ăn, sao lão ta chóng quên thế?
Lão hòa thượng như đọc được ý
nghĩ của hắn, lấy từ trong áo ra một viên
tròn đen đưa cho hắn, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt viên này vào, sẽ không còn
thấy đói!
Thực ra Chu Mộng Châu cũng vì đói quá mà ngốn táo
xanh, lúc này nhìn thấy viên gì trên tay hòa thượng
phảng phất hương thơm, thầm nghĩ ít
nhất cũng còn ngon hơn đám táo xanh, vừa chua
vừa chát kia. Nghĩ rồi hắn đưa tay đón
lấy cho vào mồm nuốt ngay. Nhưng khi vào mồm thì
viên thuốc ấy càng đượm hương, cổ
họng sảng khoái, hắn cười tươi nói:
- Ồ, đại sư, viên đậu đen này ngon
thật, đại sư có thể cho vài viên chứ?
Lão hòa thượng cười vang ha hả, nói:
- Tiểu thí chủ nuốt được một viên
cũng đã là có duyên phận lắm rồi, sao lại còn
tham bần ...
Chu Mộng Châu chen ngang nói:
- Tôi muốn đi thật xa tầm sư học nghệ,
trong người có thêm vài viên đậu đen này thì
đỡ lo đói, tương lai tôi học hành võ nghệ
nổi danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm của cha
tôi, nhất định sẽ lập miếu tạ ơn
đại sư.
Lão hòa thượng gật gù, cười nói:
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ còn nhỏ mà đã
thốt lên được tâm nguyện như vậy,
hiếm ai có, hiếm có! Phật tổ nhất định
phò hộ cho ngươi. Đậu đen tuy tốt,
nhưng chẳng còn bao nhiêu, thí chủ đã nói thế thì
cứ lấy hết. Cuộc hội ngộ hôm nay, ai dám
bảo chẳng phải là hữu duyên?
Nói rồi lão hoà thượng lấy trong áo ra một
chiếc hộp nhổ bằng ngọc bích đưa cho
Chu Mộng Châu, nhìn cậu ta với cặp mắt
đầy ý vị. Chu Mộng Châu nhìn lấy chiếc
hộp, cúi đầu tạ ơn, rồi nhét vào túi.
Lão hòa thượng sau một hồi ngắm nhìn cậu bé,
giọng ôn hòa nói:
- Tiểu thí chủ, lão nạp có một chuyện muốn
phó thác cho thí chủ, chẳng biết tiểu thí chủ có
đồng ý hay không?
Chu Mộng Châu ở trong Hồ gia bảo từ nhỏ,
ngoài bảo chủ ra không ai đối xử với
cậu ta tốt, chưa từng nghe ai nói với mình
bằng giọng thân thiết như vậy. Thấy lão hòa
thượng từ bi hiền hòa, thì trong lòng cảm kích,
buộc miệng nói:
- Được, nhưng đại sư phải lo cái
ăn cho tôi chứ?
Chu Mộng Châu nhỏ tuổi ấu trĩ, vừa rồi
bị cái đói cồn cào đã gây ấn tượng
mạnh, nên mới buộc miệng nói thành thực như
vậy.
Lão hòa thượng xoa đầu cậu ta, gật
đầu cười ha hả nói:
- Đương nhiên, đương nhiên, chẳng
những lo ăn mà lo mặc nữa.
Chu Mộng Châu tròn mắt nhìn lão hòa thượng nghi
hoặc, hỏi lại:
- Thực chứ? Đại sư không đùa?
- A Di Đà Phật, người xuất gia há có thể nói
dối?
Chu Mộng Châu mặt đỏ lên, ấp úng nói:
- Đại sư, tôi ... tôi không phải ... nói đại
sư dối ...
Lão hòa thương nói:
- Ngươi nói đi. Có đồng ý hay không?
- Đồng ý! Thế nhưng ...
- Thế nhưng gì nữa?
Chu Mộng Châu đứng sát bên người lão hòa
thượng thành thực nói:
- Lão đại sư đối đãi với tôi tốt
thế này, tôi không dám dối trá, nhưng nhỏ tuổi
như tôi vậy thì có thể làm gì được cho
đại sư?
Lão hòa thương cười nói:
- Yên tâm, hậu đại của Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm thì chuyện gì làm mà không được.
Chu Mộng Châu trố mắt sáng lên nhìn lão hòa thượng
hỏi:
- Đại sư sao lại biết cha tôi là Thiên Hạ
Đệ Nhất Kiếm?
- Ồ, chẳng phải vừa rồi chính ngươi nói
ra đấy ư?
Chu Mộng Châu gật đầu. Quả vậy, vừa
rồi cậu không nói ra thì hòa thượng này suốt
đời cũng không thể biết cậu ta là hậu
đại của Thiên Hạ Đê Nhát Kiếm, khi ấy
cúi đầu thương cảm trong lòng, buồn buồn
nói:
- Không sai, chính vừa rồi tự tôi nói ra, vậy mà quên
ngay, thảo nào bọn Lạc đại thúc cứ
chửi tôi là thằng đần.
- À! Lão nạp, ngược lại thấy tiểu thí
chủ thông minh tuyệt đỉnh.
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Lão đại sư, hết chín phần là đại
sư nhìn lầm.
- Sao biết được?
- Thì chính bọn Lạc đại thúc xưa nay chưa ai
từng nói là tôi thông minh.
Lão hòa thượng mày nhíu lại cười mỉa nói:
- Là Lạc Đại Xuân? Hừ, hắn là cái thứ gì
chứ?
Chu Mộng Châu cao hứng suýt nữa nhảy cẫng lên vì
nhớ lại chính những chữ nãy hồi sáng mình đã
nói như thế trong vươn đào. Khi còn ở trong
Hồ gia, chỉ lúc nào cậu ta chửi được
người khác mới cảm thấy hơi hả
dạ, lúc ấy cười nói:
- Đúng nhá! Lão họ Lạc là cái thá gì? Năm xưa lão
đầu sư cha tôi, cha tôi chê lão ngu, nên không thâu nhận.
Lão hòa thượng không nói gì thêm, quay đầu nhìn ra
vườn táo, rồi hỏi lại:
- Tiểu thí chủ đồng ý làm giúp lão nạp một
chuyện chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp dứt khoát:
- Vâng!
Lão hòa thượng chỉ tay ra ngoài rừng nói:
- Tiểu thí chủ như đã đáp ứng lời lão
nạp, thì tạm thời rời khỏi đây,
đến khi trời tối hãy trở lại đây.
Chu Mộng Châu ưỡn ngực, vỗ vào ngực mình
mấy cái, dõng dạc nói:
- Cha tôi lúc còn tại thế rất tôn trọng tín nghĩa,
xin đại sư yên tâm. Chu Mộng Châu quyết không làm
thẹn mặt tiên phụ.
Lão hòa thượng nghiêm sắc mặt, nghiêm nghi nhắc
lại:
- Tiểu thí chủ nhớ đấy sau khi trời
tối là phải trở lại đây.
Chu Mộng Châu gật đầu lần nữa, rồi
quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu từ nhỏ đến giờ mới có
lúc tự do tự tại thế này, không còn nơm nớp
lo sợ lão họ Lạc luôn sẵn sàng nện cho cậu
ta những trận đòn chí tử, không phải bị nghe
những lời đay nghiến lạnh lùng. Một thân
một mình chạy nhảy vui chơi thỏa thích trong
rừng hớn hở vô cùng.
Đến khi trời tối hẳn thì Chu Mộng Châu tìm
đường lại vườn táo với một con cóc
và một con chim sẻ trên tay, chân cứ nhảy cẫng
lên thích thú, miệng nghêu ngao một bài đồng dao.
Cậu ta chẳng ngờ lúc rời vườn táo cứ
cắm đâu chạy nhảy vui chơi, đến khi quay
trở lại thì đường rất xa. Bấy giờ
trời đã tối hẳn, mà chưa thấy vườn
táo đâu, trong lòng nôn nóng, thầm nghĩ:
- Ta nếu trở lại chậm trễ, hỏng việc
của đại sư, thì còn mặt mũi nào với cha
ta nơi chín suối?
Nghĩ đến đó Chu Mộng Châu cắm đầu
chạy thục mạng, chẳng ngờ càng chạy
tốc độ càng nhanh, mà chẳng hề biết
mệt. Cậu ta cũng không rõ nguyên cớ vì sao, nhưng
trong lúc nãy thì cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ,
chỉ mong chóng trở lại vườn táo.
Phải chạy thêm hơn nửa canh giờ nữa
mới về đến vườn táo. Lúc nãy trời
đã tối mịt, vườn táo chỉ một màu
đen xì, căn bản không nhìn thấy lão hòa thượng
có đấy hay không.
Hắn thở mấy hơi dài, rồi gọi lớn,
nhưng gọi mấy lần vẫn không thấy tâm
hơi gì.
Chu Mộng Châu do dự một lúc rồi quyết
định nào vườn táo tìm lão hòa thượng,
nhưng hắn mới đi vào mấy bước bỗng
nghe mặt trận gió lạnh buốt thổi qua, khiến
cành táo đung đưa thành tiếng. Cành vườn táo
vốn dĩ bình thường, nhưng lúc này cong vòng
uốn éo theo hàn phong tợ như những cánh tay quỷ
vươn tới vồ lấy hắn. Chu Mộng Châu
bất tri bất giác giật thót mình nhảy lùi ra sau theo
bản năng. Hắn vừa kinh hoảng vừa lo
sợ, một bước cũng không dám tiến lên. Qua
đi đợt hàn phong thì những cành lá cũng trở
lại bình thường. Hắn hít sâu vào một hơi
đánh bạo bước lên mấy bước lòng
nghĩ:
- Không được. Dẫu trong rừng có ma thật, ta
cũng không sợ ....
Nghĩ rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Đại sư!
Vừa gọi hắn vừa bước chân sâu vào rừng
táo, nghĩ thì bạo gan bạo phổi, nhưng thực
tình thì trong lòng hắn đã phát run lắm rồi. Sau
mấy lần gọi, tiếng của hắn đã
bất đầu run run.
Trong rừng tối om, nhưng lúc nãy hắn cũng đã
quen mắt, nên có thể nhận ra lờ mờ từng
gốc táo một, có điều tìm quanh một hồi
vẫn không thấy nửa bóng người.
Hắn lòng càng run hơn, nhưng vẫn bấm bụng
tự an ủi:
- Nào có quỷ, ta bảo là không sợ mà, người
của Châu gia lẽ nào lại nhỏ gan yếu mật.
Tuy là nghĩ thế, nhưng cứ đi mấy
bước là hắn lại quay đầu nhìn lại sau,
xem có bóng quỷ nào bám theo sau lưng hay không. Vườn táo
không lớn lắm, cho nên tìm chốc lát là đã hết
vườn, nhưng thủy chung vẫn không nhìn thấy
bóng dáng lão hòa thượng đâu.
Chu Mộng Châu trong lòng thầm nghĩ:
- Có lẽ đại hòa thượng nghĩ ta không quay
lại nên đã bỏ đi.
Hắn cảm thấy áy náy khó chiu trong lòng, rời khỏi
Hồ gia bảo hắn quyết tâm trở thành Thiên Hạ
Đệ Nhất Anh Hùng. Vậy mà mới lần
ước hẹn đầu tiên với người khác
đã làm cho người ta thất vọng, hắn tự
cảm thấy hổ thẹn.
Hắn ngồi dưới một gốc táo thừ
người ra nghĩ ngợi theo suy nghĩ của
hắn. Hồi lâu bỗng nghĩ nếu nhỡ lão hòa
thượng ngủ đâu đây trong vườn táo thì
sao? Hắn hy vọng như vậy, rồi đứng lên
lần mò tìm dưới từng gốc táo , không còn sợ
bóng tối như vừa rồi nữa. Quả nhiên qua
một lúc, hắn nhìn thấy dưới gốc táo
cuối vườn có một khối đen lù lù, kèm theo
tiếng gáy nhẹ.
Hắn vui trong lòng, la lớn:
- Đại hòa thượng, thì ra người ở
đây, hại tôi tìm muốn đứt hơi.
Vừa gọi hắn vừa chạy đến, nhưng
khi khoảng cách còn chừng một trượng, hắn
cảm giác thấy có một luồng kình lực cứ
đẩy ngược hắn trở lại, khiến
hắn cố hết sức chạy đến nhưng
vẫn không sao tiến thêm được nửa
bước. Hắn thấy kỳ lạ vô cùng.
Nhìn thấy khối đen tròn dưới gốc táo,
đầu hắn chỉ nghĩ đó là lão hòa
thượng hẹn hắn đến đêm gặp
tại đây, cho nên chỉ cố sức chạy
đến gặp lão hòa thượng. Thế nhưng
hắn đã réo gọi mấy lần vẫn không thấy
động tĩnh gì, mà chân hắn muốn chạy
đến xem hư thực thế nào, thì lại bị
cỗ kình lực đó cản lại. Hắn vốn trong
lòng đang nôn nên, nhưng lúc này khựng người
lại ngơ ngắc kèm theo nỗi nghi hoặc, hắn bất
chợt run người nghĩ:
- Trời ơi, chẳng lẽ ta gặp quỷ thật?
Chỉ nghĩ đến đó, hắn cảm thấy có
một luồng khí lạnh chạy dọc cột sống
từ dưới lên đến não, bất giác rùng cả
người. Hắn định quay đầu bỏ
chạy. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng thở nhẹ
kia càng thấy thở mạnh hơn, rồi một
giọng nói yếu ớt vang lên hỏi:
- Tiểu thí chủ đó sao?
Chu Mộng Châu nghe đúng tiếng người mới
dừng chân lại, lên tiếng hói:
- Đúng, đại hòa thượng hả?
Người kia thở gấp mấy hơi, giọng
vẫn yếu ớt nói:
- Giờ mới đến, chậm chút nữa lão nạp
không chờ được.
Chu Mộng Châu lúc này mới hết sợ, trên mặt
ngược lại nóng bừng lên, nói:
- Lão đại sư trách tôi đó ư?
Từ gốc cây chỉ nghe máy tiếng ngáp lớn,
nhưng không có tiếng đáp lại. Chu Mộng Châu
cảm thấy hơi kỳ lạ hỏi:
- Lão đại sư trong người không khỏe hả?
Nhưng chờ một lúc Chu Mộng Châu vẫn không
thấy lời đáp lại, hắn cử bước
định đến lại gần xem lão hòa
thượng thế nào, nhưng chân vừa bước là
lại cảm thấy một cỗ kình lực đẩy
ngược trở lại. Giọng lão hòa thượng
trở nên khẩn cấp nói:
- Tiểu thí chủ, tuyệt đối không nên lại
gần đây.
Chu Mộng Châu càng kỳ lạ hơn hỏi:
- Lão đại sư chẳng phải bảo tôi
đến giúp người làm chuyện gì đó sao? Làm sao
bây giờ không cho tôi đến gần? À, hay là thấy
người tôi bốc mùi khó chiu? Được, vậy
thì tôi đứng đây, có gì xin cứ dạy.
Lão hòa thượng thở một lúc, tinh thần chừng
như có chút suy sụp nói:
- Ra khỏi vườn táo cứ đi thẳng về
hướng nam chừng mười dặm, có một ngôi
miếu nhỏ.
Trong miếu có một người câm, ngươi cứ
nói với người ấy là nhanh trở về nơi
cố cư Lĩnh Nam.
Chu Mộng Châu nói:
- Thì ra đại sư chỉ nhờ tôi đưa tin,
chuyện thực đơn giản.
Lão hòa thượng nói:
- Còn nữa, trong Phật đường có một pho
tượng La Hán bằng vàng, ngươi dùng vải
bố bao lại sau đó đến thiền thất bên
trái, dưới gối có một chiếc túi da, bên trong là
một bức địa đồ và một tấm ngân
phiếu. Ngươi cứ theo những địa danh
hướng dẫn trong bản đồ, đem pho
tượng La Hán ấy lần lượt đến cho
phương trượng các miếu tự xem.
Chu Mộng Châu nói ngay:
- Điều này cũng dễ thôi, tôi chỉ việc mang
pho tương La Hán vàng kia đến cho phương
trượng chùa thứ nhất xem xong là đi ngay tiếp
tục đến chùa thứ hai cũng đưa cho
phương trượng xem rồi lại đi, đúng vậy
chứ?
- Không, ngươi đến mỗi chùa thì ở lại
đó, đến lúc nào phương trượng quyết
định thời gian cho ngươi đi ngươi
mới được đi. Nếu phương
trượng chưa bảo ngươi đi thì tuyệt
đối không được rời khỏi chùa.
- Ồ! Nói vậy nếu phương trượng chưa
đồng ý cho tôi đi là tôi phải ở lại trong
miếu, đúng vậy chứ?
- Không sai, cứ như vậy, ngươi hiểu rồi
chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu. Lão hòa thượng nói
tiếp:
- Chừng nào ngươi làm xong chuyện này, trở
lại vườn táo này, lão nạp sẽ nhận
người làm đồ đệ.
Chu Mộng Châu nghe vậy vội hỏi lại:
- Lão đại sư có dạy võ công không?
- Hà! Đương nhiên là dạy võ công rồi?
Chu Mộng Châu nghe nói có dạy là vô cùng mừng rơn,
vội vàng dập đầu lạy chín cái nói:
- Sư phụ! Xin nhận mấy lễ này của
đồ đệ, nếu như đồ đệ
không làm xong chuyện thì kể như đồ đệ
xin chịu thiệt.
- Được, đã nói thế thì ngươi nên đi
nhanh.
Chu Mộng Châu chỉ nghĩ đến sau khi học thành
võ nghệ lấy lại danh khí của cha mình, trút hận
với Hồ gia thì trong lòng vui lên, nghe lão hòa thượng
nói thế lập tức quay người phóng chạy
đi ngay. Nhưng chạy được một
đoạn, chẳng hiểu nghĩ gì hắn quay trở
lại nói:
- Sư phụ hình như trong người bất
thường, có cần đệ tử dìu về miếu
không?
Phải một lúc lão hòa thương mới từ từ
nói:
- Không cần, lão nạp rất khỏe, ngươi đi
nhanh về nhanh, khỏi phải lo cho ta.
Chu Mộng Châu không hỏi gì thêm, quay đầu bỏ
chạy đi.
Chạy được chừng hơn mười dặm,
dưới ánh trăng lờ mờ, ẩn khuất trong
cánh rừng hắn đã nhận ra một góc ngôi miếu.
Hắn chạy đến trước cửa miếu,
thấy cửa đóng kín, bức hoành treo ngang trên cửa
đề ba chữ lớn Từ Vân Tự. Hắn hơi
bỡ ngỡ, vì trước khi chia tay vớt lão hòa
thượng hắn quên hỏi rõ tên ngôi chùa. Lúc này
chẳng biết là có đúng ngôi chùa này hay không. Đang lóng
ngóng nhìn quanh một lúc, hắn nghĩ:
- Mặc, đóng hay không thì ta cũng nên vào trong một phen.
Hắn đến đẩy cửa, nhưng cửa
tự đóng kín, hắn phải dùng hai tay đẩy
ầm ầm. Một lúc sau cửa đột nhiên bật
mở, trước mặt hắn xuất hiện một
vị hòa thượng tuổi trung niên, thân hình cao gầy
như que củi, tay nắm chiếc đền lồng
nhìn hắn ngạc nhìn, miệng ớ ớ la lên hai
tiếng.
Chu Mộng Châu chợt nhớ lão hòa thượng bảo
người trong miếu bị câm, nghĩ hẳn đúng
là người nãy. Khi ấy mới nói:
- Sư phụ bảo hòa thượng nên nhanh trở
về cố cư Lĩnh Nam.
Hoà thượng vừa nghe xong giật thót cả
người, mặt thấy đổi sắc, cứ
trố mắt nhìn chằm vào Chu Mộng Châu, thần thái vô
cùng quái di. Chu Mộng Châu ngỡ ông ta chưa nghe rõ, nên
liền nói lại lần nữa.
Trung niên hòa thượng hai mặt bỗng rơi lệ,
mười ngón tay bấu chặt vào mép cửa, chẳng
thấy dùng lực bao nhiêu vậy mà mười ngón tay lún
sâu vào gỗ. Chu Mộng Châu nhìn thấy thế nghĩ
vị hòa thượng này bản lĩnh chẳng tầm
thường, nếu sư phụ dạy võ công của mình
thành tựu, nhất định đánh bại bọn
Lạc đại thúc. Mình phải làm tròn nhiệm vụ
để sư phụ hài lòng.
Trung niên hòa thượng cứ đứng bíu chặt
cửa, mặt bi thương, nước mắt rơi
không dứt.
Chu Mộng Châu thấy thế lấy làm kỳ lạ,
nhưng miệng không tiện hỏi.
Qua thêm một lúc, trung niên hòa thượng mới quay
người bỏ vào trong, lát sau trở ra với tay
nải vắt vai. Gã nhìn Chu Mộng Châu gật đầu
rồi ú ớ hai tiếng, đoạn chỉ tay vào bên
trong.
Chu Mộng Châu cũng hiểu được ý của hòa
thượng bảo mình vào trong, liền gật đầu
đáp lại.
Trung niên hòa thượng đặt chiếc đèn lớn
xuống đất, rồi tung người lên bằng
thế Đảo quái kim câu, hai bàn chân móc vào mái ngói, thả
người xuống dùng tay gỡ lấy mấy chữ
ghép nổi tư hiệu Từ Vân Tự. Sau khi gỡ
hết mấy chữ, thả lỏng bàn chân, người
rơi xuống đảo nhẹ đã đứng ổn
định trên mặt đất, gã đưa mắt nhìn
lên tấm biển lúc này chỉ còn là tấm gỗ
trống không, nhìn ngẩn người một lúc, mới
cắm đầu bỏ đi.
Chu Mộng Châu nhìn theo bóng vị trung niên hòa thượng
đến khuất dạng trong màn đêm, bấy giờ
mới cầm chiếc đèn lên bước vào bên trong.
Quả nhiên trong Phật điện nhìn thấy một pho
tượng La Hán vàng, nhưng cao có đến một
trượng năm xích. Hắn ngớ người
đứng nhìn pho tượng, thầm nghĩ:
- Sư phụ có nhầm không đây, pho tượng La Hán
cao to thế này đến đè trâu cũng chết,
bảo ta làm sao khiêng nổi đây?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn trèo lên án
thờ, hai tay dùng lực đẩy thử, nhưng pho
tượng không chút lay chuyển. Hắn nhíu mày mặt
rầu mắt rũ, lắc đầu vẻ ngao ngán.
Hắn đi quanh pho tượng La Hán, bất chợt nhìn
thấy từ sau lưng pho tượng có một vết
tròn tròn, hắn đưa tay sờ thử thì lập
tức lộ ra một lỗ hổng. Hắn lúc còn ở
trong Hồ gia bảo thường ngày trèo lên những
bọng cây thò tay bất chim con, lúc này thấy lỗ
hổng, hắn chẳng để tâm nghĩ ngợi
nhiều, thò tay vào bên trong. Tay hắn nhỏ nên thò vào
thực dễ dàng, giả như tay người lớn thì
không sao làm được. Hắn cảm thấy tay
chạm phải vật gì vừa cứng vừa lạnh
vừa trơn nhẵn, hắn lôi ra mới hay đó chính là
pho tượng La Hán bằng vàng nhỏ xíu. Pho tượng
La Hán này hoàn toàn giống với pho tượng to lớn
trên án thờ. Hắn gật gù tự nói một mình:
- Thì ra sư phụ bảo ta lấy pho tương La Hán
vàng, chính là cái này đây.
Hắn xé một mảnh vải rũ trên án thờ, gói pho
tượng La Hán lại, rồi theo đúng lời hòa
thượng, quay trở lui ra sau thiền thất. Trong
thiền thất quả nhiên hắn lại tìm thấy
dưới gối một tấm thiếp ghi tên
mười ngôi cổ tự và một tấm ngân phiếu,
kèm theo đó là một phong thư niêm kín. Hắn không
tiện xé ra xem nên không biết bên trong nội dung thế
nào, chỉ thấy tên ngôi cổ tự đâu tiên phải
đến là Mễ Thương Sơn Khai Nguyên Tự.
Hắn tuy không biết Mễ Thương Sơn nằm
ở đâu, tuy nhiên đã biết địa danh thì chung
quy không phải khó tìm cho lắm. Hắn cho hết các
thứ vào trong áo, pho tượng thì nắm trong tay.
Lúc hắn định quay trở ra, chợt nhớ tới
điều gì, thầm nghĩ:
- Mình đã bái hòa thượng làm thầy, cũng nên thay
đổi tăng y, bộ quần áo này vừa bẩn
vừa hôi, đến chùa khác há không mất thể diện
sư phụ sao?
Nghĩ rồi hắn lục tìm lấy một bộ
tăng y xem ra nhỏ nhất, lui ra sau hậu liêu tìm
nước tắm sạch sẽ đâu đó mới
mặc vào. Tuy vậy, tăng bào rộng thùng thình so với
khổ người của hắn, hắn sắn tay áo,
lận ống quần, vạt áo thắt lại ngang hông
trông thật buồn cười. Xong đâu đó, hắn
xuống nhà bếp tìm thứ gì có thể ăn
được, nhét làm một túi, rồi mới bất
đầu lên đường.
Xem Tiếp Hồi 2
