ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 12
Giả Ma Quân Gây
Chấn Động Toàn Võ Lâm
Đã vào khu rừng
rậm, nhưng Chu Mộng Châu vẫn không dám dừng chân,
chàng chỉ phóng chạy theo bản năng sinh tồn.
Người lướt lướt trong rừng tợ bóng
ma chơi.
Nhưng sức người có hạn, cuối cùng chân khí
như tàn tận, chàng gắng gượng lắm mới
chạy thêm một đoạn xa nữa, bỗng
trước mặt là một bức tường chắn
ngang. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, vả lại
thần trí chàng không còn được tỉnh táo nên chung
quy không nhận bức tường trước mặt là
gì. Chàng chợt rung người khi nghĩ, biết đâu
mình chưa ra khỏi bức tường rào ngoài của
Thiếc Ngõa Tự? Chỉ nghĩ đến đó, chàng rã
rời tay chân, đầu óc hoa lên rồi ngã nhào trên
đất chẳng còn hay biết gì nữa.
Chẳng biết đã qua bao nhiêu lâu, Chu Mộng Châu từ
từ hồi tỉnh, nhưng không phải là hồi
tỉnh hẳn. Có điều chàng nhân thức
được một điều:
- Mình còn sống!
Chàng cảmg giác một bàn tay ấm áp dịu dàng đang
sờ sờ trên trán mình, lại sờ trên ngực mình.
Trong lòng chàng cơn đau nhức nhối ê ẩm, bàn tay
dịu dàng kia đã khiến cho cơn đau vơi đi
không ít. Bất giác từ khóe mắt chàng hai hàng nước
mắt rơi ra. Trước mắt chàng hiện lên
thời thơ ấu, mỗi lần bị đám trẻ
con lớn hơn ăn hiếp, chỉ biết chạy
về bên mẹ vuốt ve an ủi, bao nỗi tủi thân
mới dần dần vơi đi.
Qua một lúc, Chu Mộng Châu đã thật sự tỉnh
lại, chàng khẽ trở người, thế nhưng hai
mắt vẫn chưa mở, chừng như chàng sợ
đôi tay ấm áp kia rời mất trên trán mình.
Bỗng bên tai một giọng nói dịu dàng vang lên:
- A di đà phật! Cuối cùng thí chủ cũng đã
tỉnh lại.
Chu Mộng Châu không thể tiếp tục giả vờ,
chàng mở mắt ra, chỉ thấy ngồi bên mình là
một trung niên ni cô, khuôn mặt tròn sáng như minh
nguyệt, đôi mắt hiền dịu nhìn mình hiện nét
vui. Rõ ràng trung niên ni cô cũng vừa qua khỏi một
cơn lo lắng.
Chu Mộng Châu cố vắt đầu nhớ lại
mọi chuyện, chừng như đã dần dần
nhớ lại hết, thì ra cuối cùng khi ngã xuống
đã ngã bên cạnh một ngôi ni tự, chàng định
chống tay ngồi dậy, trung niên ni cô cản lại nói:
- Thí chủ trọng thương hôn mê đã ba hôm mới
tỉnh lại, không nên động sớm!
Chu Mộng Châu giật mình, chẳng ngờ mình trúng một
chưởng của Hoa Nguyệt Đầu Đà mà hôn mê
đến ba ngày, đủ thấy thương thế
không nhẹ. Lúc ấy nghĩ ni cô nói đúng, bèn thôi không
ngồi dậy nữa, nhắm mắt dưỡng
thần, lát sau lại ngủ thiếp đi.
Chu Mộng Châu dưỡng thương đến
mười ngày mới hoàn toàn hồi phục, hàng ngày chàng
được trung niên ni cô lặng lẽ chăm sóc chu
đáo. Hỏi ra, chàng mới biết rằng, sáng hôm đó
ni cô như thường lệ đi quanh quét dọn thì
thấy có người nằm bên ngoài vườn chùa.
Ni cô vực chàng vào trong chăm sóc, chàng lại
được ni cô pháp hiệu Liễu Duyên, tịnh tu
tại Tĩnh Trần thảo am này đã mười
năm nay. Ngoài ra chàng hỏi gì thêm ni cô cũng không nói.
Một hôm lúc ấy trời vừa xế chiều, Chu
Mộng Châu một mình đi dạo khắp quanh chùa,
bỗng nhiên ngang qua thiền phòng chàng nghe thấy từ bên
trong vang ra tiếng rên rất yếu, chàng bất giác
cảm thấy kỳ lạ, nhảy đến bên cửa
sổ nghe ngóng.
Bên trong một giọng nói già nua đứt quãng vọng ra:
- Duyên nhi ... cây cao, lá rụng, người già quy tiên ...
xưa nay là lẽ thường. Đóa Phong Thù Tiên Nhị
kia, nếu ta uống thì ... có thể sống thêm một
đôi năm nữa, nhưng tuổi ta ... thật ra đã
nên về trời rồi, uống chỉ thêm uổng
bảo vật nghìn năm hiếm có kia. Tiểu tử
đó, nhãn lực ta không nhầm đâu, khí cốt
tướng mạo đều bất phàm, hiếm thấy
nhất là tuổi còn nhỏ mà đã luyện thành võ công
siêu việt, đóa Phong Thù Tiên Nhị để hắn
uống là đúng. Ta ...
nguyện ý như thế.
Kế đó chàng nghe thấy tiếng khóc rất thảm.
Chu Mộng Châu nghe ra giọng nói càng lúc càng yếu
đuối, cuối cùng như tán khí mà ngừng, rõ ràng
như người đang trối lời. Lại nói câu
chuyện chừng như liên quan đến chàng, khi ấy
không kể gì nữa, vén cửa sổ nhảy vào bên trong.
Trong thiền phòng chỉ có một chiếc giường và
một bộ bàn hai ghế. Nằm trên giường là
một lão ni gầy như que củi, tóc trắng như
sương, hai mắt hõm sâu, thần quang thất tán. Bên
giường chính là trung niên ni cô, mặt sầu mi thảm
buông tiếng khóc.
Chu Mộng Châu xông vào đột ngột, chừng như
đánh động lão ni, chỉ thấy đôi rèm mi
nhướng nhướng lên, đôi mắt lờ
đục nhìn chàng một cái, trên mặt lướt qua nét
vui. Nhưng chỉ là trong chớp mắt, rồi lại
rũ mí mắt vào hai hố mắt sâu hóm, không nói
được câu nào, thần thái hôn mê.
Chu Mộng Châu liền đến bên cạnh, đưa tay
vào chăn đặt lên tâm huyệt lão ni, vận kình
lực truyền qua. Một cổ chân khí từ tay Chu
Mộng Châu truyền qua người lão ni, dần dần
thấy thần quang hiện trên mặt lão ni, rồi bà ta
hồi tỉnh lại, ngước mắt nhìn Chu Mộng
Châu, khóe môi hiện nụ cười mãn nguyện.
Trung niên phụ nhân sung sướng thốt lên:
- Cung hỷ thí chủ thương thế đã hồi
phục.
Chu Mộng Châu chẳng nói gì, tiếp tục vận công
truyền cho lão ni.
Qua chừng thời gian một tuần trà, sắc mặt
lão ni đã hiện sinh khí nhiều hơn, chàng mới
lấy tay ra khỏi ngực, nhưng tiện thể
điểm vào huyệt Thùy miên, khiến lão ni rơi vào
giấc ngủ.
Chu Mộng Châu đưa tay thị ý cho trung niên ni cô ra bên
ngoài nói rõ duyên cớ. Trung niên ni cô không hề giấu
giếm, khi ấy kể cho chàng biết. Bấy giờ Chu
Mộng Châu mới hay lão ni thân bệnh yếu đã lâu,
vốn có một đóa Phong Thù Tiên Nhị, nhưng thấy
chàng thụ trọng thương nguy cấp tính mệnh nên
đã nhường lại cứu chàng.
Chu Mộng Châu nghĩ đến từ xưa nay chưa
từng biết nhau, giờ nhận đại ân cảm
thấy trong lòng khó ăn khó bảo. May mà lão ni chưa
đoạn khí, chứ nếu chậm chân để
người chết cứu mình, há chẳng phải tội
lắm sao? Nghĩ đến đó cả người chàng
toát mồ hôi.
Trung niên ni cô thấy thần thái chàng áy náy bất an,
thở dài nói:
- Đằng nào chuyện cũng đã rồi, phiền não
làm gì. Vả lại chính bản thân gia sư nguyện ý
nhường cho thí chủ phục dụng linh dược,
âu cũng có chủ ý của người.
Chu Mộng Châu nghe nữ ni nói cũng có lý khi ấy
thẳng thắn hỏi:
- Không biết lão sư thái có sai khiến gì tôi xin ni cô
cứ nói ra!
Trung niên nữ ni nói:
- Đấy chỉ là suy đoán của cá nhân tôi thế
nhưng chắc chắn không sai là bao!
Rồi không đợi Chu Mộng Châu truy vấn, nữ ni
nói tiếp:
- Chuyện nói ra thì dài, đại để gia sư
dấn thân không môn, tâm khỏi tam giới, thân thoát ngũ
hành. Thâu nhận tôi làm môn đồ, vốn có thâm úy đem
một pho kiếm tuyệt thế vô song truyền thụ
cho tôi. Nhưng tôi kể từ sau khi trượng phu qua
đời, lòng như tro lạnh, chẳng màng cảnh
hồng trần danh lợi, cho nên không nguyện tiếp
thụ. Thế nhưng gia sư từng nói rằng chỉ
có tôi là đệ tử truyền y bát duy nhất, trừ
tôi ra, không truyền cho ai. Chỉ một điều này, gia
sư đã khuyến hóa tôi đến mười năm
nay, nhưng tôi không hề cải chủ ý. Vốn
người chỉ mong tôi luyện thành pho kiếm pháp này,
sau khi người qua đời chấn hưng sơn môn,
khai sơn lập tự, thâu nhận môn đồ rộng
rãi, gọi là khai phá nên một môn phái đứng chân trong võ
lâm, lấy tế độ bần sinh làm tôn chỉ. Ài!
Quả thật tôi đã làm người thất vọng.
Thế nhưng ...
Ni cô dừng lời, đưa mắt nhìn Chu Mộng Châu
đầy hàm ý, nói tiếp - Vừa rồi chỉ nhìn gia
sư ánh mắt khi thấy thí chủ tợ như không
cố chấp nữa, muốn trước lúc lâm chung,
đem pho kiếm phố truyền cho thí chủ.
Chu Mộng Châu hơi bất ngờ, chẳng những
được dùng linh dược hiếm thấy Phong Thù
Tiên Nhị có thể cải lão hoàn đồng kéo dài
tuổi thọ để cứu mình. Giờ nữ ni nói
lão sư thái ý còn muốn truyền thụ pho kiếm
phổ cho mình. Thật là một điều chàng không
thể nghĩ tới.
Khi ấy trầm ngâm nghĩ ngợi rồi hỏi:
- Lão sư thái muốn truyền pho kiếm phổ hy
thế cho ni cô, hẳn ngoài ra còn có dụng ý khác?
Trung niên nữ ni thở dài nói.
- Tiền phu khi còn tại thế cũng là một nhân
vật thành danh giang hồ, vậy mà không ngờ cuối
cũng cũng mất tích một cách hết sức bí
ẩn. Thật tình thì mười năm tuy không biết
sống chết thế nào, có điều tôi luôn linh cảm
điều chẳng lành nhất đã xảy ra với tiên
phụ. Nhưng mười năm qua ẩn tu ở
đây, tôi cũng đã nhận ra một điều, nhân
sinh tất thảy đều đã được lão Thiên
an bài, cái gọi là tầm thù rửa hận, thật ra
cũng chỉ là sinh từ lục căn bất tĩnh,
tâm thức dao động, nhất niệm phát sinh mà thành?
Chu Mộng Châu ngưng mục nhìn trung niên nữ ni,
thấy bà ta vô cùng thản nhiên trong lòng thầm nghĩ:
- Trừ phi phu thê họ trước đây từng xảy
ra chuyện bất hòa, nếu không chẳng nên có thái
độ như vậy?
Trung niên nữ nhi nói tiếp:
- Có lẽ ngươi cảm thấy ta có cách nghĩ
hơi cổ quái, ân sư cũng từng khuyên ta rất
nhiều lần, thế nhưng ta thủy chung vẫn thông
hiểu nổi phải nên làm thế nào cho phải, rốt
cuộc cứ để chuyện tự sự thành.
Chu Mộng Châu trầm mặc, không biết nên nói thế
nào với nữ ni, hồi lâu mới lên tiếng:
- Thực tình trước chuyện này tôi cũng không
hiểu lắm, thế nhưng lão sư thái đã hy sinh
đóa Phong Thù Tiên Nhị, như là hy sinh chính tính mạng
của mình để cứu tôi thoát hiểm nguy. Tôi
nhất đinh phải tìm lại cho người một đóa
Phong Thù Tiên Nhị khác, mới không áy náy xấu hổ.
Trung niên nữ ni lắc đẩu nói:
- Ngươi không nên coi chuyện quan trọng đến
thế, có điều đóa Phong Thù Tiên Nhi này thật khó mà
có được, ân sư đã tốn không biết bao
nhiêu tâm huyết, may sao mà có được một đóa.
Chu Mộng Châu nói:
- Chỉ cần ni cô chỉ cho tôi biết núi nào có Phong Thù
Tiên Nhị, tôi nhất định sẽ đến đó
lấy nó về cho lão sư thái trường thọ.
Trung niên nữ ni trầm ngâm một lúc, nói vẻ không
chắc lắm:
- Ân sư năm xưa hình như từng nói trong Thiếc
Ngõa Tự dưới chân dãy núi này cũng có
được một đóa.
Chu Mộng Châu vừa nghe ba tiếng Thiếc Ngõa Tự thì
buộc miệng la lên một tiếng, miệng lẩm
bẩm:
- Thiếc Ngõa Tự? Thiếc Ngõa Tự ư?
Trung niên nữ ni nhíu này hỏi:
- Thí chủ cũng biết Thiếc Ngựa Tự?
Mấy ngày trước nữ ni từng hỏi chàng
chuyện vì sao chàng bị trọng thương. Chu Mộng
Châu chỉ đáp là động thủ với người
khác, chứ không hề nhắc đến Thiếc Ngõa
Tư. Lúc này nghe hỏi vậy chàng gật đầu nói:
- Tôi chỉ có nghe người ta nói qua, nhưng chưa
từng đến đó. Đã thế lần này
để tôi vào đó một chuyến xem, biết đâu
lấy được Phong Thù Tiên Nhị!
Nữ ni nói vẻ băn khoăn:
- Nghe ân sư nói, Thiếc Ngõa Tự là nơi hang hùm hổ
huyệt, trong đó là một bọn ác tăng, thí chủ
không nên mạo hiểm!
Chu Mộng Châu chỉ cười nói:
- Ni cô chớ nên quá lo lắng cho tôi, tôi đã quyết là
sẽ làm.
Tối đó chàng chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ
để đột nhập vào Thiếc Ngõa Tự. Nữ
ni làm cho chàng một bữa ăn thịnh soạn,
đến canh ba chàng mới lên đường tìm
xuống Thiếc Ngõa Tự.
Lại nói, Thiếc Ngõa Tự từ sau khi bị Chu
Mộng Châu vào đại náo một trận thì không
khỏi khiếp hồn. Mặc dù cuối cùng Chu Mộng
Châu vẫn bị Hoa Nguyệt Đầu Đà xảo trá
giở trò mới thắng một chưởng, nhưng
cả chùa không khỏi rung động, vì bị một
thiếu niên đơn thân độc mã vào tận chùa công
nhiên động thủ.
Từ sau đêm đó, trong Thiếc Ngựa tự đêm
nào cũng cắt cử người tuần tra cẩn
mật.
Nhưng cũng chỉ là chuyện rầm rộ vào đêm
đầu, rồi đâu cũng vào đó. Tăng chúng trong
Thiếc Ngõa Tự xưa nay tự ngạo ngông cuồng
độc bá cả một vùng này, thử hỏi ai dám
mạo phạm. Huống gì bọn họ đinh ninh là Chu
Mộng Châu trúng một chưởng của Hoa Nguyệt
Đầu Đà, nhất định tri thương
cả tháng sợ chưa hồi phục. Bởi thế
chỉ sau một tuần là việc canh phòng đã thấy
chểnh mảng.
Đêm hôm ấy, trong Thiếc Ngõa Tư vẫn yên ả
trôi qua, thế nhưng có một bóng ma đã xâm nhập
rồi trở ra một cách hết sức bí ấn.
Sáng lại, Hoa Nguyệt Đầu Đà được
tin báo có một thiếu tăng đêm hôm qua trong lúc canh gác
thì bị người điểm huyệt. Hoa Nguyệt
Đầu Đà đích thân xuống tận nơi, gặp
thiếu tăng hỏi nguyên cớ. Thiếu tăng
chỉ đáp được một điều là trông
thấy một bộ xương khô lướt tới
nhanh như làn khói, rồi cả người chết
khựng đến kêu cứu cũng không kịp, ngoài ra
không biết gì thêm nữa.
Hoa Nguyệt Đầu Đà nhíu mày im lặng bỏ
về phòng, trên nét mặt lộ vẻ lo lắng bất
an.
Tăng chúng hay tin này đều nơm nớp hoảng
loạn, chuyện này rõ ràng chẳng đơn giản chút
nào. Cả Thiếc Ngõa Tự tăng chúng trên trăm
người, mà người nào võ công cũng không tồi,
xưa nay chưa từng có kẻ lạ mặt nào dám
đột nhập vào Thiếc Ngõa Tự. Chuyện xảy
ra thật ngoài sức tưởng tượng của
bọn họ.
Đến gần trưa, thì một tin báo khác từ
vị Giám viện trưởng lão là đóa Phong Thù Tiên
Nhị cất cả mấy đời nay, tự nhiên không
cánh mà bay.
Hai sự kiện xảy ra như cùng một thời gian
đủ phán đoán kẻ đột nhập vào Thiếc
Ngõa Tự hồi đêm là một cao nhân dị sĩ
đồng thời mục đích là trộm đóa Phong Thù
Tiên Nhị. Có điều khó đoán ra người đó là
ai.
Hoa Nguyệt Đầu Đà ở riết trong
Phương trượng thất đóng cửa không ra
ngoài, hẳn là lão đau đầu không ít. Chỉ cần
chuyện này lộ ra ngoài cũng đủ bẽ mặt
Thiếc Ngõa Tự với người trên giang hồ
rồi.
Đến chập chiều, có một tiểu đồng
chạy đến chùa trao cho một phong thư báo là có
người khách nhờ đưa giùm tận tay
phương trượng.
Hoa Nguyệt Đầu Đà cầm bức thư trên tay
đọc xong không khởi phát run. Thư vỏn vẹn
mấy câu:
“Canh ba đêm nay, tự thân đến Long Sơn, trên
đỉnh có hồng đăng phố hội. Nếu
chậm trễ họa giáng toàn tự!”.
Bên dưới lạc khoản ngoại hiệp Bạch
Cốt Ma Quân.
Hoa Nguyệt Đầu Đà đã từng nghe danh Bạch
Cốt Ma Quân. Nhưng chưa một lần diện
kiến, vả lại bình sinh chẳng hề ân oán, cớ
sao lão ta lại tìm đến?
Từ đó đến tối, Hoa Nguyệt Đầu
Đà ngồi trước ngọn nến băn khoăn
không biết có nên đi hay không? Không đi thì đối
phương coi thường, còn đâu là một Hoa
Nguyệt Đầu Đà thịnh danh trong giang hồ
mấy mươi năm nay? Huống gì đối
phương hăm dọa đại họa toàn tự?
Nhưng đi, thì chắc chắn là nguy hiểm, và ít nhất
cũng không tránh được một trường ác
chiến.
Uy danh của Bạch Cốt Ma Quân lừng lẫy từ ba
mươi năm trước, sau này bặt tăm bặt
tích, bây giờ tái hiện là một điều khiến Hoa
Nguyệt Đầu Đà lo lắng. Có điều
đối phương nghe nói là công lực phi phàm, nhưng
chưa động thủ thì làm sao biết
được?
Đắn đo mãi, bên ngoài tiếng mõ điểm canh
đã thấy vào canh ba, Hoa Nguyệt Đầu Đa
vốn ngạo khí rất lớn, đứng vụt lên
kiên quyết phó hội một phen.
Hoa Nguyệt Đầu Đà vẫn vận tăng y,
lưng mang đai, vai đeo trường kiếm rồi
khẳng khái một mình vọt ra khỏi chúa nhắm Long
sơn phóng tới.
Từ xa ngoài hơn mười dặm, Hoa Nguyệt
Đầu Đà cũng đã nhận ra trên một
đỉnh núi có ánh đèn lồng, lão liền phóng chân nhanh
hơn.
Đến đỉnh núi, trên ngọn tùng cao nhất là
ngọn đèn lồng, đứng trước khoảng đất
trống chừng hai trượng vuông là một bộ
xương khô, Hoa Nguyệt Đầu Đà cả
đời hành cước giang hồ chưa từng nhìn
thấy nhân vật nào ma quái như vậy, bất giác
một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng
khiến lão rùng mình.
Cỗ xương khô ấy vừa thấy bóng Hoa
Nguyệt Đầu Đà xuất hiện, liền
phất nhẹ tay một cái, ánh đèn lồng tự nhiên
tắt ngấm, đỉnh núi trở nên tối đen
như mực. Hoa Nguyệt Đầu Đà thấy
vậy thì cả kinh, phải qua một lúc lão mới quen
hẳn với bóng tối ở đây và bộ xương
khô trước mặt.
Lão chấn động, ngoài ra còn vì vừa rồi không
biết cỗ xương khô kia đã dùng pháp môn tà
đạo nào phất nhẹ tay đã thấy ánh đèn
treo cao đến năm trượng vẫn tất ngấm.
Đủ thấy công lực uyên thâm đến cảnh
giới nào rồi.
Hoa Nguyệt Đầu Đa bị phủ đầu
một màn này đã run trong lòng, đứng khựng cả
người ra, hồi lâu mới nhận ra được
trước mặt không phải là bộ xương khô
thật, mà là một người vận chiếc áo choàng
phủ kín từ đầu đến chân. Áo choàng màu
đen, bên trên vẽ một bộ xương khô rất
tinh xảo, thoạt trông khó nhận ra được ngay.
Hoa Nguyệt Đểu Đà đánh bạo lên tiếng
trước:
- Vãn bồi đã đến đúng giờ hẹn,
chẳng biết tiền bối có gì chỉ giáo?
Nguyên là Bạch Cốt Ma Quân thành danh khi Hoa Nguyệt
Đầu Đà ở tuổi thiếu niên, cho nên lão
mới tự nhận thân phận mình nhỏ hơn một
thế hệ.
Bạch Cốt Ma Quân lạnh giọng:
- Nghe nói ngươi võ công thâm hậu, xưng bá một
phương, lão phu đến thọ giáo vài chiêu!
Mặc dầu Hoa Nguyệt Đầu Đà đã hiểu
trước được tình thế sẽ xảy ra,
thế nhưng trước mắt nghe đích thân Bạch
Cốt Ma Quân giọng lạnh như băng khiêu chiến,
thì cũng không khỏi phát khiếp. Tuy vậy, cả
một vùng này là đất của lão, chẳng lẽ
để đối phương uy hiếp, bèn uyển
chuyển nói:
- Vãn bối chỉ học được vài ngón võ,
trước mặt tiền bối há dám khua môi múa mép. Có
điều lần này được tiền bối
chỉ giáo, thật là tam sinh hữu hạn, nào dám không
tiếp lĩnh. Thế nhưng dám hỏi tiền bối
lần này tìm gặp kẻ hèn này thật ra có dụng ý gì?
Bạch Cốt Ma Quân hừ một tiếng, gắt
giọng:
- Phế ngôn, lắm lời, tiếp lão phu vài chiêu xem sao?
Nói rồi, chỉ nghe "soạt" một tiếng,
trong tay Bạch Cốt Ma Quân một ngọn thất
chuỳ đoản kiếm ánh thép xanh lè, đủ
thấy là ngọn bảo kiếm chớ chẳng phải
tầm thường.
Hoa Nguyệt Đầu Đà thấy Bạch Cốt Ma Quân
đã rút binh khí, lão cũng chẳng khách khí, liền rút thanh
kiếm tùy thân vốn đã không dùng đến cả
mười năm nay.
Kiếm vừa cầm tay, thì đã thấy bóng Bạch
Cốt Ma Quân như bóng quỷ lướt tới, một
kiếm chưa xuất hết, mà kiếm phong rít lên nghe
rợn tóc gáy. Hoa Nguyệt Đầu Đà giật thót
mình, vội nhảy lui một trượng thầm
nghĩ:
- Lão ma đầu này công lực ghê gớm thật.
Bạch Cốt Ma Quân Quân xuất thủ chiếm ưu
thế liền tiếp chiêu thứ hai tấn công, chẳng
nói thêm lấy câu nào.
Hoa Nguyệt Đầu Đà cũng liền giở pho
Bạch hoa kiếm pháp vốn thành danh xưa nay ra ứng
phó. Nhưng chiêu nọ tiếp chiêu kia vẫn không cản
được uy lực kiếm pháp của Bạch
Cốt Ma Quân.
Hoa Nguyệt Đầu Đà chấn động cả
người, mấy lần kêu lên thành tiếng trong lòng
thầm hoang mang:
- Lão ma đầu này tai sao cũng dụng được
pho Đạt Ma kiếm pháp?
Thế nhưng chiêu thức biến dị thì tợ hồ
như rất tạp.
Quả thật đúng như vậy, Bạch Cốt Ma Quân
ra chiêu nhất nhất đều từ pho Đạt Ma
kiếm pháp, vốn cũng giống như pho Đạt Ma
kiếm pháp mà Hoa Nguyệt Đầu Đà biết.
Thế nhưng, sau mỗi một chiêu là có một biến
chiêu cổ quái nhìn tợ như thủ mà lại là công,
đôi lúc nhìn như công mà lại là thủ. Khiến lão ta
chẳng biết nên hóa chiêu hay công thủ, nhất thời
tay chân lúng túng, không biết ứng xử thế nào, tự
nhiên kiếm pháp của lão ta cũng giảm phần uy
lực rất nhiều.
Kỳ ảo nhất vẫn là thân pháp của Bạch
Cốt Ma Quân. Hoa Nguyệt Đầu Đã vừa nhận
ra bóng ngươi trước mặt, chiêu Đạt Ma tam
thức phát ra, lão thuộc chiêu kiếm như lòng bàn tay,
vậy mà khi phóng kiếm hoa giải thì đã nghe kiếm
gió lướt lạnh cả lưng, lão hốt hoảng
tung người nhào tới trước phóng chạy tránh
kiếm.
Giọng cười lạnh lùng của Bạch Cốt Ma
Quân vang lên:
- Hắc hắc . ... chạy đi đâu?
Kiếm ảnh lại loang loáng trước mặt,
đúng là chiêu Đạt Ma đệ tứ thức
“Tuệ ảnh giáng ma”, Hoa Nguyệt Đầu Đà
lần này dầu thuộc chiêu kiếm, nhưng không còn dám
chủ quan phóng kiếm hóa chiêu, mà chỉ lùi đồng
thời hộ kiếm phòng thân.
Bạch Cốt Ma Quân thấy đối phương đã
co người trấn thủ, cười gằn một
tiếng, kiếm biến thức phát xuống một chiêu
“Thiên cân áp đỉnh”. Chỉ nghe "k ...o ...ong"
một tiếng, ánh thép tỏa ra sáng xanh một vùng, cả
người Hoa Nguyệt Đầu Đà bị chấn
động thoái lùi liền bốn năm bước
nặng nề.
Bạch Cốt Ma Quân đứng trầm ổn, chỉ có
tà áo Bạch Cốt Ma Quân tung bay theo dư phong, trông cứ
như bóng ma đang lắc lư.
Hoa Nguyệt Đầu Đà trán đổ mổ hôi
lạnh, tay chẳng những ê ẩm cầm kiếm
như không vững, mà thân kiếm chỗ vừa bị chạm
sứt hẳn một miếng thấy rõ, cả
người chấn động khiếp hãi.
Bạch Cốt Ma Quân cười ngất, lắc lắc
cái đầu lâu nói:
- Chút bản lãnh cỏn con của ngươi mà cũng dám
xưng hùng xưng bá ư?
Miệng cười tay vung kiếm phát ra tiếp chiêu
thứ năm, chín làn kiếm ảnh trùm tới
người Hoa Nguyệt Đầu Đà, lão nhìn cũng
nhận ra được Đạt Ma đệ ngũ
thức, nhưng lòng khiếp hoảng khiến lão không còn
đủ can đảm để chống đỡ,
chỉ thoái người kiếm hộ trước
ngực.
Bạch Cốt Ma Quân đắc thế phát liền ba chiêu,
Hoa Nguyệt Đầu Đã thoái liền ba lần.
Thoạt trông đã thấy lão lùi đến mép vực núi.
Bạch Cốt Ma Quân dừng bước, ngửa cổ
cười dài một tràng lang lảnh:
- Hắc hắc . ... hắc hắc . ... hắc hắc . ...
Hoa Nguyệt Đầu Đà ngươi tự nhận
thấy võ công của ta so với ngươi thế nào?
Hoa Nguyệt Đầu Đã mặt nhăn mày nhíu, trông
đến thảm hại, trong lòng thật sự khiếp
phục trước kiếm pháp ảo diệu cổ quái
của Bạch Cốt Ma Quân, thở dài nói:
- Tiền bối võ công huyền đạt hỏa, vãn
bối nào dám sánh được!
Câu nói đầy tự ty này thật ra chẳng bao giờ
thốt ra được từ một người kiêu
ngạo tự phụ như Hoa Nguyệt Đầu Đà.
Thế nhưng lão thầm nghĩ thiệt một câu nói
chẳng chết vào đâu, huống gì thua kiếm
dưới tay một nhân vật lừng danh từ ba
mươi năm trước thì có gì đáng hổ
thẹn. Lại nói chuyện đêm nay chẳng có
người thứ ba chứng kiến, chỉ cần
Bạnh Cốt Ma Quân cao hứng tha qua, đồng thời
không nhắc đến với người khác, thì coi
như chuyện êm xuôi chung quy không ai hay biết.
Nghĩ chịu thua đáo để, lão bèn nói tiếp:
- Lão tiền bối cứ dạy, vãn bối nguyện
phục tùng!
Bạnh Cốt Ma Quân lạnh giọng nói:
- Nghe nói ngươi rửa tay gác kiếm từ
mười năm nay, sao lại dụng kiếm lại?
Chỉ nghe giọng lạnh lùng đầy uy hiếp,
cả người Hoa Nguyệt Đầu Đà cũng run
lên, lão quyết ý trong lòng, nghiến răng ngầm vận
nội công vào hai tay rồi "koong" một tiếng, tự
bẻ đôi kiếm của mình.
Phàm một người luyện võ công, đối với
binh khí tùy thân của mình quý trọng vô cùng, lần này Hoa
Nguyệt Đầu Đà tự bẻ gãy kiếm của
mình đủ thấy lão khiếp phục Bạch Cốt
Ma Quân thế nào rồi.
Bạch Cốt Ma Quân lúc ấy ngữ khí nghe ra mới hòa
hoãn lại:
- Ngươi đã tự xử với mình như vậy,
ta niệm tình mà phát lạc nhẹ nhàng cho. Lão phu ẩn tích
ba mươi năm, nay tái hiện giang hồ là muốn
ấn chứng với một số thiếu niên cao
thủ mới xuất hiện, phỏng chừng
ngươi cũng có chỗ để dùng đến
đấy!
Hoa Nguyệt Đầu Đà lúc ấy mới nhẹ
người, cúi đầu nói:
- Chỉ cán tiền bối hạ lệnh, vãn bối
nhất định toàn lực làm theo.
Bạch Cốt Ma Quân chỉ hừ một tiếng
lạnh lùng, rồi phất tay một cái.
Cỗ kinh lực không mạnh, nhưng Hoa Nguyệt
Đầu Đà hiểu ra cái phất tay ấy nhún đà
nhảy lùi đến ba lần, đoạn mới quay
người phi xuống vực núi biến mất. Bạch
Cốt Ma Quân chờ cho đến khi Hoa Nguyệt
Đầu Đà đi khuất hẳn, rồi mới
đưa tay lên mặt gỡ nhẹ, chỉ thấy
một khuôn mặt thiếu niên tuấn tú hiện ra.
Từ trên cây tùng, một giọng nữ nhân vang lên:
- Thật là vui nhỉ!
Tiếp đó là tiếng cười sảng khoái.
Thiếu niên tung người lên cây đỡ thiếu
nữ kia xuống, thì ra chính là Chu Mộng Châu vận
chiếc Bạch Cốt Y giả trang thành Bạch Cốt
Ma Quân chơi Hoa Nguyệt Đầu Đà một vố
nặng nề. Chàng vốn nghĩ công lực giữa chàng
với Hoa Nguyệt Đầu Đà ngang ngửa nhau.
Lần trước chỉ vì lão ta dụng kỹ xảo
nên mới thắng một chưởng, lần này xuất
hiện trong lốt Bạch Cốt Ma Quân, chàng chủ
động dụng kiếm chính là lấy sở
trường của mình để thắng nhanh đối
phương. Khi dụng kiếm ra chiêu, căn bản là pho
Đạt Ma kiếm pháp, nhưng chàng hiểu đối
phương cũng là người Phật môn, tự nhiên
cũng biết rõ pho kiếm pháp này, bởi vậy ra chiêu
kèm theo kiếm pháp mà Thiên Lãng Tử truyền thụ.
Kiếm xuất đắc tâm ứng thủ, cao hứng mà
biến hóa, khiến cho Hoa Nguyệt Đầu Đà
chẳng biết đâu mà lường.
Nữ nhân này đứng bên cạnh chàng chính là trung niên
nữ ni. Bà nhìn thanh đoản kiếm sáng ngời trên tay
chàng, gật đầu hài lòng nói:
- Đây là thanh Hàm Bích đoản kiếm năm xưa tiên
phụ tôi từng dùng nó thành danh, từ sau khi ông qua
đời đến giờ chẳng hề dụng
đến. Vừa rồi thí chủ dụng nó đánh
bại Hoa Nguyệt Đầu Đà, thật thí chủ xứng
đáng là chủ nhân của nó. Tôi nguyện tặng nó cho
thí chủ.
Chu Mộng Châu định thoái thác, thế nhưng nữ
ni mặt thành khẩn tặng kiếm anh hùng, cho nên chàng
tiếp nhận, cảm ơn rồi dắt kiếm vào
người.
Trung niên nữ ni lại lấy từ trong người ra
mặt cuộn gì bọc da trao đến trước
mặt chàng, nói tiếp:
- Pho kiếm phổ này cũng dâng tặng thí chủ.
Chu Mộng Châu thở dài nói:
- Lão sư thái chỉ vì cứu tôi mà không tiếc hy sinh Phong
Thù Tiên Nhị, đợi đến khi tôi kiếm
được đóa nhị tiên khác từ Thiếc Ngõa
Tự trở về thì người đã viên tịch. Ài!
Chẳng biết bao giờ lòng tôi mới thanh thản,
chẳng thẹn với người trên tiên cảnh.
Trung niên nữ ni nói:
- Không nên nói vậy, nếu như thí chủ không quên ân
sư, thì hẹn ba năm sau đến tiểu am tìm
gặp tôi, lúc ấy người sẽ làm một
chuyện mà ân sư còn chưa làm được. Chỉ
chừng đó thì ân sư cũng mãn nguyện nơi
cữu tuyền rồi.
Chu Mộng Châu lòng cứ băn khoăn áy náy trước
sự hy sinh của lão sư thái để cứu mạng
cho mình, nghĩ dẫu mình có chịu tận khổ trên
đời này cũng chưa báo đền được
ân đức tái sinh đó, khi ấy khẳng khái gật
đầu đáp ứng ngay.
Bấy giờ Chu Mộng Châu từ biệt trung niên nữ
ni, rồi xuống núi nhắm hướng Tây Khang mà đi.
Hôm ấy chàng vào đến một tiểu trấn chỉ
có hơn một trăm nóc nhà, thế nhưng người
bộ hành đi lại trên đường xem ra cũng
không ít. Chu Mộng Châu tìm vào một phạn điếm,
mới ăn chưa được nửa bữa, đã
thấy một bọn ba người hùng hùng hổ hổ
kéo nhau vào quán.
Chu Mộng Châu vẫn cúi đầu ăn tợ hồ
như không hề nhìn thấy.
Bọn người kia ngồi vào một chiếc bàn
trống, vỗ bàn hối chủ quán đem rượu
thịt ra nhanh.
Chủ quán vâng vâng dạ dạ và ba chân bốn cẳng
vội vàng đem rượu thịt lên cho khách, chừng
như sợ chậm một tí thì đắc tội
với ba gã đại hán này.
Một bát rượu lớn chay tọt vào bụng, tinh
thần như phấn chấn hơn, gã đại hán
mặt vàng như nghệ lên tiếng:
- Tiểu đệ gần đây nghe được
một chuyện rất ly kỳ, không biết Dương
huynh và Châu huynh có nghe thấy không?
Người ngồi bên phải mặt đen, người
to lớn, hắng giọng nói:
- Nghe nói Thiếc Ngõa Tự tự bị một gã hậu
sinh thiếu niên đại náo, nếu như không có Hoa
Nguyệt Đầu Đà đích thân ra tay, chỉ e không
thắng nổi thiếu niên kia.
Gã mặt đen kinh ngạc "á" lên một tiếng:
- Có chuyện này thật sao? Hoa Nguyệt Đầu Đà
xưng hùng miền Tây thùy này đã hơn hai mươi
năm tay, chẳng ngờ giờ đây lại bị
một tay hậu sinh thiếu niên làm náo động. Ài, có
dịp gặp được thiếu niên này mới
thỏa chí!
Chu Mộng Châu nghe bọn họ nói chuyện về mình,
trong lòng cao hứng.
Họ Hồ lúc ấy giọng càng thấp hơn:
- Này! Tiểu đệ còn nghe được một
chuyện động trời nữa đây. Bạch
Cốt Ma Quân ẩn tích giang hồ hơn ba mươi
năm nay, tự nhiên tái hiện!
Chu Mộng Châu vừa cúi đầu ăn, vừa lắng
nghe, lúc này liếc nhanh mắt về phía họ, chỉ
thấy gã mặt đen họ Dương và gã mặt
choắt họ Châu đều biến sắc, chàng thầm
cười trong lòng.
Gã một choắt họ Châu vẻ khẩn trương
lên, vội hỏi:
- Hồ huynh, chuyện nầy có thật chứ?
Họ Hồ ưỡn ngực dứt khoát nói:
- Tiểu đệ có một người bà con thân thích
xuất gia trong Thiếc Ngõa Tự, những chuyện này
tự miệng ông ta nói ra, tất nhiên không thể giả
được.
Vừa nghe họ Hồ nói chắc như vậy, gã
mặt choắt họ Châu liền đẩy ghế
đứng lên, chấp tay xá xá:
- Hồ huynh, thứ cho tiểu đệ đi
trước một bước, bởi vì tệ Sơn
chủ năm xưa từng có hiềm khích với Bạch
Cốt Ma Quân, tại hạ phải nhanh về báo tin
để Sơn chúng có sự chuẩn bị đối
phó.
Họ Hồ xua tay nói:
- Ê, ê! Chuyện gì mà nói vậy, hãy uống xong rượu
rồi đi.
Gã mặt choắt kiên quyết:
- Hồ huynh thịnh tình, tiểu đệ xin tâm lĩnh,
nhưng thứ cho lần này, về sau nhất định
có lần bồi tiếp Hồ huynh đến cùng.
Họ Hồ thấy đối phương kiên quyết
về trước nên cũng không tiện giữ chân
lại, khi ấy đứng lên tiễn chân ra tận
cửa, đoạn quay trở lại bàn cùng gã mặt
đen ngồi uống rượu tiếp.
Chu Mộng Châu nghĩ chuyện mình đại náo Thiếc
Ngõa Tự chẳng những thay sư phụ giải
quyết xong một chuyện vướng lại năm
xưa, đồng thời cũng thay Bạch Cốt Ma
Quân làm được một chuyện, bấy giờ trong
lòng cảm thấy rất vui, ăn uống xong chằng
gọi tiểu điếm tính tiền, rồi tiếp
tục lên đường.
Đường càng về nam rừng núi càng ít,
người thì lại càng đông, Chu Mộng Châu thấy
nếu thi triển khinh công mà chạy, ắt dẫn
đến sự chú ý của người khác. Khi ấy bèn
ra tiền mua một con ngựa mà cỡi.
Tối hôm ấy, Chu Mộng Châu vào nghỉ lại trong
một khách điếm ở tiểu trấn khác.
Nửa đêm chàng chợt thức tỉnh khi nghe có
tiếng người xầm xì to nhỏ ở phòng sát vách.
Nghe giọng người kia chàng chợt nhớ lại gã
mặt choắt hồi sáng gặp trong quán ăn ngồi
cùng với gã họ Hồ và gã mặt đen.
Chu Mộng Châu tuy không nghe gã nói chuyện gì với ai,
thế nhưng xem ra chuyện đáng khả nghi. Đang
lúc chưa biết có nên theo dõi hay không, chợt bên phòng kia im
bặt, rồi tiếng người lướt gió vọt
đi.
Chu Mộng Châu không đắn đo gì nữa, liền phóng
người ra cửa sổ, vọt lên mái ngói đưa
mắt nhìn, quả nhìn nhận ra trong màn đêm mờ
nhạt có hai bóng đen vọt về hướng tây nam.
Chu Mộng Châu nhún chân phóng vút người đi, khi chỉ
còn cách hai bóng đen kia tầm mười trượng thì
chàng giảm tốc độ để khoảng cách
giữa chàng với bọn người kia vừa phải
mà thôi.
Hai bóng người kia phóng chạy phía trước
chừng như không hề hay biết chút nào là có
người đang bám theo. Thật ra với khinh công thân
pháp như Chu Mộng Châu hiện tại, thì ẩn hiện
vô thanh vô sắc, căn bản những kẻ võ công non kém
khó lòng phát hiện ra được.
Hai bóng đen phi trước chạy chừng mươi
dặm, bỗng rẽ vào một vùng hoang rồi chợt
dừng chân lại giữa một bãi trống, phát ra
mấy tiếng hú dài nghe ghê rợn.
Chu Mộng Châu giật mình, nhảy nhanh người qua bên
phải nấp sau một gốc cây quan sát.
Chu Mộng Châu đã nhận ra một trong hai người
là gã mặt choắt họ Châu, còn người kia thì
lạ hoắc.
Những ngôi mộ xung quanh đó đột nhiên vang lên
nhiều tiếng kót két, rồi tiếp đó một
đám người mặc toàn đồ đen nhảy
phắt ra, nhất nhất khom người trước
mặt gã mặt choắt tung hô vui mừng:
- Đại ca đã về!
Gã mặt Choắt gật đầu vẻ rất
đắc ý, cười khan mấy tiếng nói:
- Ừ, ta đã về! Lần này tuy không mở ra
được sinh lộ nào cho toàn chúng ta, thế nhưng
chẳng ngờ thu hoạch được một
chuyện!
Gã nói đến đó thì hơi dừng lại, tợ
hồ như chờ đợi điều gì. Đám
người áo đen kia chỉ đưa mắt nhìn
vị đại ca mình lặng lẽ, không ai lên tiếng.
Gã mặt choắt như hơi thất vọng, nhíu mày nói
tiếp:
- Thôi được, nói cho các ngươi biết cũng
không sao. Ba mươi năm trước trong giang hồ có
một lão ma đầu danh chấn thiên hạ là Bạch
Cốt Ma Quân, chẳng ngờ nay lại tái xuất giang
hồ. Chúng ta từ nay về sau có thể mượn danh
lão ta mà kiếm cơm đây!
Nói đến đó, đám thủ hạ liền hoan hô vang
dậy.
Chu Mộng Châu thì nhíu mày lại, chẳng hiểu lão mặt
choắt định giở trò gì ra đây. Gã mặt
choắt bấy giờ mới quay nhìn người đi
cùng mình vừa rồi, nói:
- Trí lão có chỉ thị gì, sao không nói rõ cho bọn họ
biết, tôi thiển kiến thiểu ngôn, nói ra chỉ thêm
hư chuyện!
Người kia nghe vậy mới quay đầu lại,
lúc này Chu Mộng Châu mới nhận ra khuôn mặt lão râu
lởm chởm, mắt hung mày rậm, hai tai đeo đôi
vòng bạc hình móc câu, nhìn chung tướng mạo toát lên tà
khí. Lão đưa mắt quét nhìn đám người kia
một lượt, từ từ nói:
- Lúc này tại đây, lão phu thật tình không muốn nói,
thế nhưng chuyện liên quan đến vinh nhục toàn
chúng ta, cho nên không thể không nói ra cho mọi người
biết rõ. Bạch Cốt Ma Quân tái xuất giang hồ,
không biết chừng những lão ma đầu thành danh
năm xưa cũng theo đó mà tái hiện. Võ lâm xem ra
sắp chịu một trận đại loạn phong ba,
các người thường ngày nhân chẳng phải
thuộc danh môn chánh phái, võ nghệ thì còn chưa thành
tựu, nên chịu người hiếp đáp không ít.
Cứ theo như đại ca các người vừa nói
chỉ kiếm miếng cơm, thế nhưng miếng
cơm đó mùi vị như thế nào, tưởng
nghĩ các người cũng có thể tự hiểu
được.
Đám người kia cúi đầu, thần thái xem ra
tủi nhục, khổ sở.
Lão già được xưng là Trí Lão tiếp tục nói:
- Các vị nếu như tin nổi Lăng Dị Trí ta, thì
nội trong ba tháng trời, mỗi người phải
dốc lòng làm việc theo phân định, tìm cách trộm
tất cả bí kíp kỳ thư cho đến bảo
bối binh khí của các môn phái. Sau đó cố ý để
lại dấu vết, làm sao cho bọn họ biết
cừu nhân đánh cắp bảo vật là người nào
tạo nên một sự nghi ngờ trong võ lâm giữa các môn
phái với nhau. Lúc ấy thì cuồng phong tự khởi,
bão tố tự thành thế, tất một trường
huyết chiến xảy ra, chúng ta chỉ việc ăn
ngon ngủ yên, chờ đến khi sắp tàn cục thì
nhất tề xuất diện, tự nhiên tạo ra
được chỗ đứng của mình trong võ lâm mà
công sức đổ ra chẳng phí chút nào.
Một kế này nghe ra mà không thông, thế nhưng đám
người kia vẫn vỗ tay reo lên:
- Tuyệt, tuyệt!
Gã mặt choắt họ Châu đưa tay thị ý, khi
ấy đám đông mới im lặng, rồi tự
động ai nấy rút lui.
Họ Châu bấy giờ nhìn Trí Lão vẻ thán phục:
- Một nước cờ này của Trí Lão thực quỷ
thần cũng chẳng lường nổi!
Lăng Dị Trí cười lên ha hả:
- Châu lão đệ ạ, luận võ công có thể ta
chẳng bằng ngươi, nhưng võ công của
ngươi so với người trên võ lâm thì thuộc hàng
nhị lưu, nếu muốn tỷ đấu ấn
chứng với võ công các phái, e ngươi phải khổ
luyện thêm một thời gian nữa. Đám thủ
hạ của ngươi tuy võ công tầm thường,
nhưng có lòng trung thành với ngươi, chết cũng
không từ, chẳng phải là đắc lực cho pho Mê
Hồn Đại Pháp của lão phu sao?
Họ Châu tợ hồ như hiểu ra, nói:
- Tâm ý Trí Lão quả rất hay, thế nhưng ...
Lăng Dị Trí cắt ngang:
- Châu lão đệ ngươi chớ lo lắng, trong
thời gian nửa tháng ngươi rời khỏi đây,
lão phu truyền thụ cho bọn chúng độc môn
Diệu thủ không không. Thêm võ công bản ảnh căn
cơ, mười tên thì tám chín đã thành cao thủ
cường đạo, nếu có một hai tên chưa thành
tựu thì cũng không trở ngại gì lắm đến
đại cục. Chuyện này mà thành công, thì còn hơn
cả ngươi đi cầu cạnh liên thủ với
trăm nghìn hào kiệt khác đấy! Ha ha ...
Họ Châu sung sướng ngửa cổ cười dài:
- Hắc hắc ... Châu Mân này một ngày có thể trở
thành chưởng mồn một phái, thì đó là sự ban
tặng của Trí Lão vậy.
Hai người đắc chí ngửa cổ cười
sảng khoái, không hề hay biết sau lưng họ cách
không đầy năm trượng, tự bao giờ đã
xuất hiện một bộ xương khô.
Xem Tiếp Hồi 13
