ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 13
Nam Thiên Nhất Yến Náo Thất
Tinh Trang
Lại nói, bấy
giờ Chu Mộng Châu quyết định cho bọn
người dám cả gan luồn gió bẻ măng này
một trận, bèn cởi tăng y ra, chỉ vận
chiếc Bạch Cốt Y, rồi vô thanh vô tức
lướt đến sau người bọn họ
chỉ cách ngoài chừng năm trượng.
Châu Mân và Lăng Dị Trí vỗ tay cười đắc
chí, quên trời quên đất một trận, rồi
định bỏ đi. Nhưng bất thần quay lui,
nhìn thấy cách không xa một bộ xương khô
trắng phếu, bọn chúng thất sắc, chẳng ai
bảo ai tự động nhảy thoái về sau la oái lên
một tiếng.
Châu Mân tay cầm cặp phán quan bút đánh bạo lên
tiếng hỏi:
- Ngươi là người hay là quỷ?
Chu Mộng Châu đổi giọng cười lên tràng dài
lành lạnh, rồi trầm giọng nói:
- Lão phu vừa là người vừa là quỷ, chính là nhân vật
các người vừa nhắc đến - Bạch Cốt
Ma Quân!
Châu Mân cả kinh thất sắc, chết trân người
không thốt lên được tiếng nào. Chẳng
ngờ nhắc quỷ thì quỷ đến.
Lăng Dị Trí người ma mãnh giảo hoạt,
đảo mắt một vòng, liền có chủ ý, bèn khiêm
tốn:
- Lão tiền bối đột ngột quang lâm, không hay có
chuyện gì?
Lăng Dị Trí vốn người gian xảo đa nghi,
nên chẳng tin có chuyện xảy ra khéo thế này, vừa
hỏi hai ánh mắt vừa dò xét Chu Mộng Châu rất
kỹ.
Chu Mộng Châu cũng đã nhận ra vẻ ngờ
vực của lão ta, liền vận chân lực vào nhãn quang,
khiến đôi mắt phát hàn quang quắc lên nhìn chăm vào
lão.
Lăng Dị Trí ánh mắt bắt gặp đôi ánh mắt
xanh lạnh của đối phương thì lòng run lên,
vội vàng cúi đầu né tránh, trong lòng thầm nghĩ:
- Xem ra đúng là lão ma đầu kia rồi!
Thì ra, từ trong đôi ánh mắt của đối
phương Lăng Dị Trí đã nhận ra đối
phương có công lực rất thâm hậu, cho nên
chẳng nghi ngờ nữa.
Châu Mân võ công có khá hơn Lăng Dị Trí, thế nhưng
đầu óc mưu lược thì chẳng bằng Lăng
Dị Trí. Lúc này thấy lão ta cúi đầu một mực
cung kính thì lòng cũng tin người trước mặt
đúng là Bạnh Cốt Ma Quân.
Chu Mộng Châu lạnh giọng, hừ một tiếng nói:
- Chủ các ngươi là ai, ta với hắn có gây cấn
gì?
Nghe hỏi câu đột ngột, Châu Mân ngớ
người lấp bấp nói:
- Lão tiền bối nói gì, vãn bối không hiểu.
Chu Mộng Châu giọng trở nên lạnh như băng:
- Lúc ngồi uống rượu với gã họ Hồ
trong quán ăn, chẳng lẽ ngươi nói những gì mà
chóng quên vậy sao?
Châu Mãn nghe vậy thì giật thót mình, thầm run, nghĩ:
- Lão ma đầu này chuyện gì của ta lão cũng
biết, chẳng tà môn lắm sao?
Chu Mộng Châu thấy Châu Mân ngớ người hồi
lâu không đắp, gằn giọng:
- Lão phu hỏi ngươi sao ngươi không đáp?
Châu Mân giật mình sực tỉnh, run giọng ấp úng
nói:
- Vãn bối ... vãn ...
Một hồi mà hắn vẫn không thốt
được thành câu.
Chu Mộng Châu thấy chỉ bằng chiếc Bạch
Cốt Y trên người giả danh Bạch Cốt Ma
Vương, mà có thể hù dọa đến bọn
người như Châu Mân và Lăng Dị Trí, thì trong lòng rất
cao hứng, cho nên quyết chí hỏi dồn chúng cho ra
chủ nhân.
Lúc ấy, Lăng Dị Trí nhanh trí chen vào:
- Những gì vừa rồi hẳn lão tiền bối đã
nghe thấy hết?
Chu Mộng Châu lại hừ một tiếng, tư
ngạo nói:
- Chuyện gì mà có thể qua mắt được Bạch
Cốt Ma Quân ta?
Lăng Dị Trí cúi đầu cung kính đáp:
- Chẳng giấu gì lão tiền bối, vãn bối và vị
Châu huynh đệ đây năm xưa cũng là
người trong chính phái, nhưng sau phạm môn quy mà
bị trục xuất sơn môn, chịu không biết bao
nhiêu sự ức hiếp sỉ nhục. Về sau
chẳng ngờ khéo gặp nhau, đồng nạn
tương liên, nên mới hành xử cùng nhau, rất mong
sự chiếu cố ...
Chu Mộng Châu càng nghe càng hoài nghi những lời của
Lăng Dị Trí, thế nhưng chàng chưa phân
định ra được lão ta nói dối ở
điểm nào.
Chính tại lúc ấy, từ một nấm mộ cách
đó không xa, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
- Súc sinh to gan, ngươi dám hồ ngôn loan ngữ bêu
xấu lão phu?
Lăng Dị Trí vừa nghe giọng người này,
chưa thấy người mà đã run như cấy,
quỵ xuống, cả hai tay vái lia vái lịa, run giọng
như khóc:
- Ân sư hải hàm! Đệ tử ngu dốt nhất
thời cầu sinh mà nói ra lời hàm hồ không cân
nhắc, mong ân sư niệm tình sư đồ năm
xưa khai ân cho đệ tử, tha thứ lần này!
Chu Mộng Châu giật mình cả kinh, thầm nghĩ:
- Người này là ai, sao đến mà ta chẳng hề
phát hiện ra?
Từ phần mộ đã thấy một bóng người
lướt nhẹ đến, chỉ thấy đó là
nhột lão già râu dài quá rốn, tóc chấm đất, hai
mắt như đôi hỏa tinh, trên mặt hằn lên
bốn đạo ngân quang quái dị.
Chu Mộng Châu từng gặp qua nhiều nhân vật
cổ quái hơn, cho nên lúc này đối mắt với lão
quái nhân này, chỉ cảm thấy hứng thú chứ
chẳng hề có chút khiếp sợ.
Ngược lại Lăng Dị Trí nhìn thấy lão quái nhân
xuất hiện thì cả người run tợ như
xương cốt muốn bủn ra, không quỳ nổi
nữa.
Lão quái nhân bước đến, một chân đặt lên
lưng Lăng Dị Trí, mắt nhìn Chu Mộng Châu nói:
- Đông Phương lão quái, nhiều năm không gặp,
cứ ngỡ ngươi quy tiên từ lâu. Mấy hôm
trước nghe tin ngươi xuất hiện trong
Thiếc Ngõa Tự, ta còn bán tin bán nghi, nhưng giờ thì
thấy lời đồn chẳng giả tí nào. Nhưng
đến tên môn đồ khốn kiếp này của ta
đã bị đuổi từ lâu mà ngươi cũng
nhúng tay huấn giáo, thật hay đấy!
Chu Mộng Châu lúc đầu thì ngớ người,
chẳng hiểu vì sao tự nhiên lão ta gọi mình là Đông
Phương lão quái, nhưng rồi chợt hiểu ra, lão
coi mình là Bạch Cốt Ma Quân, nhất định giữa
bọn bọ từng có dây mơ rễ má với nhau, khi
ấy nghĩ đã đến nước này cứ
giả mạo tiếp tục, bèn lạnh giọng nói:
- Hừ? Quản giáo không quản giáo thì đã sao chứ? Ai
dám nói là không nên nào?
Chẳng ngờ lão quái nhân ngửa cổ lên cười ha
hả:
- Dám nói hai chữ không nên, chỉ e trong thiên hạ chỉ
có lấy một người!
Chu Mộng Châu nhíu mày, trầm giọng hỏi:
- Ai?
- À đương nhiên là không phải ta. Ta muốn nói là
Thiên Si Thượng Nhân.
Chu Mộng Châu “a” lên một tiếng làm vẻ cao ngạo
nói:
- Thì ra là lão chăn cừu chết tiệt kia!
Chu Mộng Châu ăn nói rất cứng lại may mắn
gặp toàn là những chuyện ngẫu nhiên, lúc này nghĩ
nếu như cứ đấu khẩu một lúc nữa
có thể sẽ bị lòi đuôi bèn trầm mặc nghĩ
kế rút lui.
Lão quái nhân lão luyện giang hồ, chỉ nhìn thấy
đối phương thần thái thay đổi thì đã
nhận ra, nhưng cứ ngỡ Bạch Cốt Ma Quân trong
lòng có điều gì, nên không hề ngờ vực.
Chu Mộng Châu gật đầu nói vẻ phóng khoáng:
- Hảo, hảo! Như ngươi đã xuất hiện
thì mọi chuyện ở đây cứ để
ngươi xử lý. Ta đi trước một
bước, chúng ta tình xưa còn đó tất có ngày hội
ngộ!
Lão quái nhân nghe vậy vội nói:
- Chúng ta đã nhiều năm không gặp, nên hàn đàm
uống với nhau vài chén cho thỏa chí chứ. Trời
đất này còn chuyện gì trọng đại bằng
chúng ta ở chung với nhau.
Lão quái nhân có ý muốn giữ chàng lại, Chu Mộng Châu
càng muốn nhanh rời khỏi đây, vì chàng không biết
năm xưa giữa lão ta với Bạch Cốt Ma Quân quan
hệ với nhau thế nào, chỉ cần nói thêm vài câu
nữa, đối phương sinh nghi, thì rắc rối
to. Bấy giờ chàng liền ngầm vận chân khí,
rồi đột nhiên thi triển Lăng không nhiếp
bộ lắc người một cái đã lướt ra
ngoài mấy trượng như làn sương.
Lão quái nhìn thấy đối phương thì đã ngạc
nhiên, lúc này thấy thân pháp của chàng thì càng ngạc nhiên
hơn, “ái” lên một tiếng, la lên hỏi:
- Đông Phương lão nhi, ngươi cải luyện
thân pháp chính phái từ hồi nào vậy hử?
Nguyện là Bạch Cốt Ma Quân không bao giờ luyện
môn Lăng không nhiếp bộ này, cho nên nhìn thấy thân pháp
vừa rồi lão ta mới ngạc nhiên hỏi.
Lúc ấy Chu Mộng Châu cần tung người phóng
chạy nhanh hơn, chỉ nói vọng lại một câu:
- Trong tuyệt cốc Quát Thương Sơn chờ
ngươi. Nếu nhàn rỗi đến đó gặp ta!
Nói đến đó chàng đã khuất người xa
mười mấy trượng, phóng chạy thêm một
hồi nữa mới thở phào nhẹ nhõm thầm nói:
- May thật!
Chàng đến lúc này vẫn không biết lão quái kia là ai,
tánh danh thế nào, nhưng nhận định là lão hữu
của Bạch Cốt Ma Quân. Đồng thời lão ta công
lực cao thâm, may mà không động thủ nếu không thì
lộ hết chân tướng, lúc ấy chẳng những
rắc rối mà còn có lỗi với Bạch Cốt Ma Quân.
Sáng hôm sau chàng tiếp tục lên đường, lần
này nơi chàng tìm đến là Thất Tinh Trang.
Mấy hôm trôi qua thì chàng đã đến được
một tiểu trấn. Thất Tinh Trang chính nằm ngoài
trấn này.
Kinh nghiệm lần trước vào Thiếc Ngõa Tự, Chu
Mộng Châu trước hết thăm dò Thất Tinh Trang,
biết Thất Tinh Trang người đông chúng mạnh,
nếu như công nhiên xâm nhập như lần
trước thì không tránh khỏi những cuộc
đấu phí sức vô ích.
Trở lại khách điếm chàng vắt óc suy nghĩ
cuối cùng cũng có được một kế khả
thi.
Sáng hôm sau, chàng chuẩn bị sẵn một bức bái
thiếp, rồi ngồi xe ngựa tìm đến Thất
Tinh Trang.
Người trong trang thấy thiếu niên tuấn tú khôi ngô
ngồi xe song mã đến viếng, thì lão tổng quản
đon đả đón tiếp.
Chu Mộng Châu chẳng nói gì, trao thiếp nói ý định
muốn bái kiến trang chủ, nhưng đáng tiếc
trang chủ đã đi vắng, lão tổng quản lấy
làm tiếc nói:
- Thiếu hiệp từ xa đến viếng, thật
tiếc trang chủ ra ngoài có chuyện. Nên chẳng
phiền gì mời thiếu hiệp nghỉ lại tệ
trang vài hôm, nhất định trang chủ về
đến sẽ rất vui!
Chu Mộng Châu nghe lão tổng quản đã nói vậy,
nghĩ đã thế thì tạm thời nghỉ tại khách
điếm vài hôm, nhân tiện đây du ngoạn
thưởng cảnh vùng này vài ngày cho biết, bèn nói:
- Quý trang chủ như đã không có ở nhà, cũng không
dám làm phiền, tại hạ hiện tại nghỉ ở
Hương Xuân khách điếm. Chừng nào quý trang chủ
hồi trang tôi sẽ trở lại bái kiến.
Nói rồi chàng cáo từ ra về, lão tổng quản càng
không tiện lưu khách.
Ra khỏi Thất Tinh Trang, Chu Mộng Châu không quay trở
lại khách điếm, mà tiện đường tìm
đến vài nơi danh lam trang cảnh vùng này du ký một
chuyến.
Chàng đi nhân lúc nhàn rỗi, chứ không có mục đích,
cho nên tùy hứng thì đi, hết hứng thì nghỉ.
Cuối cùng chàng đật chân đến một
đỉnh núi, trên núi có một tòa cổ tự, từ
đấy có thể nhìn hết toàn cảnh dưới bình
nguyên xanh bao la, cảnh sắc quả thật tuyệt
đẹp.
Chu Mộng Châu thật ra mấy năm nay đi đây
đi đó rất nhiều nơi danh lam thắng cảnh,
có điều chàng vô tâm chẳng nghĩ đến
chuyện thưởng ngoạn, cho nên chung quy không
để ý mà thôi, lúc này nhàn rỗi mới để
mắt thưởng thức cảnh đẹp thiên nhiên.
Qua một hồi chàng ngồi xuống nghỉ chân
dưới một góc cây bên Nghênh phong đình.
Ngồi thảnh thơi ngắm nhìn cảnh một lát, gió
mát hiu hiu khiến chàng ríu mắt, lim dim như muốn
ngủ. Đột nhiên có tiếng người cười
nói huyên náo khiến Chu Mộng Châu giật mình tỉnh
dậy.
Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu, thầm nghĩ:
- Nơi danh sơn thắng cảnh tĩnh lặng thế
này mà cũng bị bọn người quái nào làm náo
động. Biết thế ta chẳng đã lên đây!
Bấy giờ đã nhìn rõ sáu bảy hán tử ăn
vận lối võ phục đi thẳng vào Nghênh phong
đình cách chỗ Chu Mộng Châu không đầy
mười trượng. Bọn họ mỗi
người một câu, nói nói cười cười nghe
thật ầm ĩ chói tai. Chốc lát câu chuyện của
bọn họ là bình phẩm những bài thơ của tao
nhân mặc khách ước độ đã đề lên
bức tường của Nghênh phong đình. Kẻ thì cho
bài này hay, kẻ thì cho câu kia chưa đắc, chung quy ai
cũng tự cho mình là hiểu biết thi phú.
Bỗng nhiên một gã hán tử mặt ngựa, mắt
lớn mày thô, cất giọng ồm ồm như chuông
vỡ:
- Nghĩ lại, những bài thơ này đều là của
bọn văn nhân tự cho là thi phú bất phạm, chúng ta
là những người thực múa kiếm khua đao,
chẳng thú gì môn này. Nhưng những bài thơ đây chúng
ta đã đọc hết, chẳng tìm ra một bài
tuyệt cú nào đáng phục. Chẳng bằng cứ
nghĩ ra một bài thơ hay, đề lên đây cho
bọn văn nhân kia tức lộn ruột. Nếu các
vị hữu nhã hứng, thì nhanh đi tìm bút mực
lại đây, chúng ta làm một bài!
Đám còn lại liền vỗ tay họa theo.
Một gã mặt có vết thẹo bên má trái, nheo mắt
cười chen một câu:
- Diêu đại ca công phu xuất chúng, huynh đệ ta
đều bội phục, thế nhưng không ngờ Diêu
đại ca là người văn võ song toàn. Lần này
thưởng cảnh cao hứng, đại ca làm thơ cho
chúng ta thưởng thức, thật tuyệt! Thật
tuyệt! Các vị cứ ở đây tôi chạy vào chùa
mượn bút mực.
Nói rồi gã liền phóng người chạy vào
hướng ngôi cổ tự.
Lát sau gã trở ra, quả nhiên đã thấy ngọn bút lông
và nghiên mực trên hai tay.
Gã họ Diêu được xưng là đại ca tay
cầm bút, nhưng còn ngần ngừ, một lúc thành
thật nói:
- Ta nghĩ ra một bài thơ chẳng tồi đâu,
thế nhưng chữ viết bút lông thì tệ lắm,
huynh đệ người nào viết chữ bay
bướm, xin viết giúp ta!
Vừa nói gã vừa đưa mắt nhìn quanh sáu gã hán
tử võ sĩ, thế nhưng người này đưa
mắt nhìn người kia, chẳng ai lên tiếng.
Họ Diêu hơi bực mình, liền cầm ngọn bút
vứt xuống đất nói:
- Thôi được chẳng cần phải dùng
đến thứ này mới thành chữ?
Nói rồi, gã bước lên đứng trước
bức tường, vận kình lực vào ngón tay không
chỉ đề thơ lên tường đá.
Chu Mộng Châu theo dõi từ đầu đến giờ,
bất giác kinh động, chẳng ngờ đám du
thủ du thực này mà lại có công phu cao như vậy.
Chàng ngưng mắt nhìn chúng, xem tuyệt công phu của
bọn bhọ đạt đến trình độ nào.
Gã hán tử họ Diêu dùng chỉ lực viết một
hơi xong bài thơ, ngửa mặt lên trời cười
ha hả xem ra vô cùng đắc chí.
Bọn họ vỗ tay lên reo hò tán thưởng khiến
họ Diêu câng mặt càng hiện nét dương
dương tự đắc.
Gã mặt thẹo cười hi hi tán một câu:
- Thơ của đại ca thật tuyệt. Chúng ta hôm nay
du sơn thưởng cảnh, đồng thời ai
cũng nên thi thố chút tài năng, không chừng bảy
huynh đệ chúng ta kẻ văn người võ xuất
chúng, chẳng lẽ kém gì thất hiền?
Cả bọn nghe khen có mình trong đó thì vỗ tay lên khoát
trá.
Gã mặt thẹo nói tiếp:
- Tiểu đệ hấp thụ được môn Vô
thoại kịch xin hiến các huynh đệ một khúc.
Nào, mời ra ngoài này!
Cả bọn nghe thấy thế khi ấy kéo nhau ra
khỏi phong đình.
Khi bọn người này ra khỏi phong đình không lâu, Chu
Mộng Châu định bỏ đi, nhưng bỗng nhìn
thấy một thiếu niên mặt ngọc mày hoa, tuổi
chừng mười tám mười chín, trong trang phục
thư sinh bước vào phong đình. Chàng hơi ngớ
người trước tướng mạo xinh
đẹp của thiếu niên, bất giác đứng
lại nhìn.
Chỉ thấy thiếu niên như nhàn du thưởng
cảnh, bước vào phong đình hóng mát, mắt lại
đưa lên tường thưởng thức những bài
thơ của tao nhân mặc khách lưu lạc, càng
đọc càng gật đầu tấm tắc khen hay,
nhưng khi đọc đến bài thơ của gã họ
Diêu đề lên vừa rồi, bỗng nhíu mày khó chịu,
đoạn nhổ toẹt một bãi nước bọt
vào tường.
Lát sau, đám người kia cười nói ồn ào kéo nhau
trở vào lại phong đình. Gã họ Diêu nhìn thấy
thiếu niên cứ chỉ chỉ chỏ chỏ vào bài
thơ cười vẻ khinh bỉ, tức giận thét
lên:
- Tiểu tử ngươi dám cười thơ lão
đại gia ư? Vừa nói vừa sấn tới
bồi một chưởng, thiếu niên ngửa
người nhảy tránh lẹ làng.
Họ Diêu hơi ngớ người, nhưng rồi
tức giận la lên:
- Ái? Chẳng ngờ tiểu tử ngươi tránh
chưởng của lão đại gia. Đến đây,
đến đây! Xem thêm một chưởng của ông
thế nào?
“Vù" một tiếng, tả chưởng phát từ
trước ngực đánh tới, nửa chừng
bỗng đổi hướng hóa chiêu, ngũ trảo
chộp vào trán thiếu niên.
Chỉ thấy thiếu niên chùn người lách nhanh,
một trảo của họ Diệu lại rơi vào
khoảng không.
Lần này thì họ Diêu biết thiếu niên chẳng
phải hạng tầm thường, mấy tên còn lại
cũng biết chuyện chẳng phải tự nhiên khéo
ngộ đến thế.
Nên biết họ Diệu tên Hành Vũ, là cao thủ có
tiếng trong làng võ lâm Tây vực này. Hai chưởng
vừa rồi thoạt nhìn thì tầm phương, nhưng
biến ảo lịnh diệu, công thế cực nhanh.
Đừng nói là một văn sinh nho nhã, mà đến
những nhân vật cao thủ giang hồ cũng không
dễ né tránh. Vậy mà thiếu niên nho sinh này lại thấy
tránh một cách hết sức nhẹ nhàng.
Diêu Hành Vũ cười gằn lên nói:
- Thì ra là ông nhìn nhầm người! Tiểu tử khá
lắm!
Thiếu niên nho sinh ngược lại làm như hốt
hoảng, gật đầu tán thưởng:
- Thơ hay! Thơ hay tuyệt ...
Họ Diêu hừ một tiện lạnh lùng, quắc
mắt ngắt lời đối phương:
- Ngươi dám giỡn mặt với ông!
Thiếu niên nho sinh như hoảng sợ:
- Ông như không tin tôi sẽ đề một bài thơ nói
chỗ tuyệt diệu của thơ ông thế nào!
Diêu Hành Vũ chỉ trừng mắt nhìn đối
phương im lặng không nói. Gã quả chẳng hổ
danh lão luyện giang hồ, mỗi khi nhìn đối
phương thân thế bản lĩnh khả nghi, là cố
nén giận lại, chờ đến khi mò ra chân
tướng đối phương rồi tính.
Thiếu niên nho sinh thấy Diêu Hành Vũ không phản
đối, khi ấy nhặt bút lên, chấm mực khoa bút
đề lên tường một bài thơ tuyệt cú.
Cả bọn vừa thấy thiếu niên ghi xong bài thơ
lên tường thì tức giận gầm thét, họ Diêu thì
tức điếng người hét lớn một tiếng
nhảy bổ vào thiếu niên xuất thủ tấn công.
Nguyên là chỉ thấy thiếu niên đề bốn câu
thơ châm biếm:
“Thum thủm trên tường thơ mấy câu Trách sao
chuột bọ với ruồi trâu Con nhai con gặm con bu
bám.
Thơ thúi đề chi, tường phát rầu!”.
Diêu Hành Vũ tức giận từ đầu, giờ ra
tay một chưởng vừa hiểm vừa cực mãnh,
chỉ nghe kình phong cũng đủ rờn người.
Chu Mộng Châu từ nãy giờ đối với thiếu
niên kia sinh hảo cảm, lúc ấy bất thần thấy
Diêu hành Vũ ra tay, bất giác nhảy khỏi góc cây phóng
nhanh vào phong đình.
Nhưng chỉ thấy thiếu niên cười nhạt
một tiếng, khoa tay phát chưỡng rất nhẹ
nhàng. Hai chưởng chạm nhau "bình " một
tiếng, thiếu niên thân hình bất động, chỉ có
dư phong làm phất tung tà áo trắng. Thế nhưng Diêu
Hành Vũ cả người to lớn lảo đảo
thoái liền về sau năm sáu bước, mặt xanh
như đồng, miệng thở hồng hộc, hai
mắt phát hỏa, tợ hồ như chỉ muốn
ăn tươi nuốt sống thiếu niên kia.
Chu Mộng Châu vừa phóng được chừng
trượng, ý đồ cứu thiếu niên, nhưng
chẳng ngờ một chưởng của thiếu niên
nho sinh đẩy Diêu Hành Vũ lùi sau năm sáu bước,
bất giác chàng khựng người lại, thầm
nghĩ:
- Ái, chẳng ngờ nho sinh kia thân hoài tuyệt học!
Chàng bèn khựng người lại bên ngoài phong đình
chẳng phải vào trợ giúp cho đối phương.
Thiếu niên nho sinh đẩy lùi được Diêu Hành
Vũ, người vẫn đứng bên tường lúc
ấy quay lại đưa tay phải lên xoa nhẹ lên
tường, chỉ thấy tường vụn vỡ
rơi xuống, lát sau cả bài thơ mà Diêu Hành Vũ dùng
chỉ lực để viết đã bị xóa sạch.
Diêu Hành Vũ thì đứng như trời trồng, trong
lòng vì thầm hiểu hôm tay gặp phải đối
thủ mà chẳng ngờ bên ngoài chỉ như một nho
sinh tao nhã.
Bấy giờ trong đám có một gã trung niên vẻ
lịch duyệt giang hồ, bước ra chắp tay thi
lễ hỏi:
- Dám hỏi tôn giá là ai? Xin lưu lạc đại danh!
Thiếu niên nhếch mép cười nhạt nói:
- Ngươi từng nghe đến danh Nam Thiên Nhất
Yến Đào Văn Kỳ chưa?
Trung niên đại hán cả kinh thất sắc.
- Tôn giá là Đào tiểu hiệp từng đấu với
Nhĩ Hải Thất Sát và đại náo tây nam phân đà
của Quy Hồn Bảo?
- Ừm, chính là kẻ hèn này.
Vừa nghe thiếu niên thừa nhận, cả đám
người kia cúi đầu thiểu não, bọn chúng
chẳng ngờ hôm nay chạm phải nhân vật vừa
thịnh danh cách đây không lâu.
Nguyên là hơn nửa năm nay, trong giang hồ truyền
xuất một thiếu niên anh hùng đơn thân
độc hành gây sóng gió giang hồ không nhỏ. Đã
nhiều cao thủ có tiếng tăm bị bại
dưới thiếu niên này, chính là Nam Thiên Nhất Yến
Đào Văn Kỳ.
Bọn Diêu Hành Vũ vốn kết bọn tự ngạo
một phương, lần nay kéo nhau lên núi du sơn
thưởng cảnh không ngờ chạm phải Nam Thiên
Nhất Yến. Lúc ấy chẳng ai bảo ai, cũng không
một lời giã biệt, lẳng lặng chuồn
thẳng.
Chu Mộng Châu ngược lại cả năm vừa
rồi sống ở hoang mạc học võ công với Thiên
Lãng Tử cho nên chung quy chẳng biết Nam Thiên Nhất
Yến là nhân vật thế nào. Nhưng có điều
thấy cả bọn Diêu Hành Vũ bảy người
vừa nghe đến danh thiếu niên thì cúi đầu
lủi mất, đủ biết Nam Thiên Nhất Yến là
nhân vật thế nào rồi. Khi ấy nghĩ lại
chuyện vừa rồi mình lo hoảng cho hắn ta thì
thật nực cười!
Đào Văn Kỳ thấy bên ngoại đình còn có
một thiếu niên, chỉ liếc bằng một cái nhìn
khinh thường, rồi kênh kiệu bỏ đi.
Chu Mộng Châu vốn có hảo cảm với thiếu
niên, chẳng ngờ hắn chỉ nhìn mình bằng thái
độ cao ngạo như thế, bất giác khó chịu
trong lòng, mắt nhìn theo đối phương cho
đến khi khuất dạng, rồi mới lững
thững xuống núi.
Chẳng ngờ về đến khách điếm, lại
nhìn thấy Đào Văn Kỳ đã ngồi trong khách phòng
ăn uống, đến mắt cũng không thèm liếc
nhìn lấy một cái, Chu Mộng Châu vừa bực vừa
mừng, nhiều cảm xúc mâu thuẫn nhen nhóm lên trong lòng.
Nhưng chàng chẳng chút phản ứng, lẳng lặng
bỏ về phòng mình.
Không biết vô tình hay cố ý, hai người cùng ở
trong khách điếm đến năm hôm, đương
nhiên là mỗi ngày chí ít càng chạm mặt nhau một
lần. Nhưng Chu Mộng Châu đã có chủ ý, quyết
không cần đặt mắt đến hắn, nên
chỉ nhìn hắn bằng cái nhìn lạnh nhạt thờ
ơ.
Nhưng có một điều khiến trong lòng chàng không
khỏi chút ghen tức pha lẫn ngưỡng mộ,
đó là mọi người chung quanh đối với
Đào Văn Kỳ xem ra rất nể trọng. Bằng
vào một thiếu niên trẻ tuổi mà được
nhiều người kính nể, há không đáng khâm phục
sao. Chàng thầm nghĩ:
- Hừ, khá lắm! Cứ để có lúc ta sẽ so
đấu với hắn vài chiếu, xem bản lĩnh
của hắn đến cảnh giới nào?
Đào Văn Kỳ thì càng lúc càng tỏ ra kiêu ngạo,
đến như lão tổng quản Thất Tinh Trang là Bát
Diệu Lung Linh Trịnh Quảng Thái nghe tin Nam Thiên Nhất
Yến trọ lại ở khách điếm, đã tự
thân đến mời về trang nghỉ ngơi, chờ
Trang chủ hồi giá sẽ chính thức nghênh tiếp.
Vậy mà Đào Văn Kỳ nhất định từ
chối, coi Thất Tinh Trang chẳng ra gì.
Sáng hôm ngày thứ sáu, từ rất sớm đã thấy
lão tổng quản họ Trịnh đến khách
điếm đón Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn
Kỳ, đồng thời cũng thông báo luôn cho Chu
Mộâng Châu.
Chẳng hiểu sao, Đào Vãn Kỳ biết Chu Mộng
Châu cũng có ý đến gặp Thất Tinh Trang chủ,
thì chạy đến gặp chàng lần đầu tiên
mặt tỏ ra vui vẻ, nói:
- Thì ra lão huynh cũng đến gặp Thất Tinh Trang
chủ, vậy chúng ta cùng đi nhé?
Chu Mộng Châu vốn đã bực trong lòng không muốn
đi chung với hắn, nhưng nghĩ cả hai
đều là khách, chẳng có lý gì cự tuyệt, đã
vậy nét mặt thanh tú khôi ngô của Đào Văn Kỳ
vẫn lưu lại chút hảo cảm trong lòng. Cuối
cùng thì chàng gật đầu đồng ý.
Bát Diệu Lung Linh dẫn hai thiếu niên vào phòng khách
của Thất Tinh Trang, trước hết tiếp trà, lát
sau đã thấy ngoài cửa xuất hiện vị trang
chủ.
Vừa bước chân vào phòng, trang chủ lên tiếng ngay:
- Đổng Hằng vì có chuyện ra ngoài để
nhị vị thiếu hiệp chờ đợi, thật
đắc tội!
Đổng Hằng trạc ngoài năm mươi tuổi,
mặt vuông, râu dài, người tầm thước chỉ
nhìn cũng thấy là người chân chính bất tà.
Đào Văn Kỳ trẻ người khí thịnh,
thấy chủ xuất hiện, lập tức đứng
lên ôm quyền nói ngay:
- Đổng trang chủ bất tất nhiều lời
khách sáo, tại hạ Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn
Kỳ từ lâu đã nghe thương pháp của trang
chủ thuộc hàng võ lâm tuyệt thủ, nên đến
cầu giáo!
Đống Hằng khiêm tốn nói:
- Đổng Hằng may được bằng hữu
thưởng cho chút nhã hiệu, thật ra hữu danh vô
thực, huynh đài từ nghìn dặm tìm đến
chỉ e thêm thất vọng.
Đào Văn Kỳ nhíu mày nói:
- Trang chủ nói vậy không thấy quá ư khiêm tốn
sao?
Đổng Hằng ngược lại nói chuyện thì nói
với Đào Văn Kỳ, nhưng ánh mắt của lão
để ý nhiều đến thiếu niên đi cùng
Đào Văn Kỳ.
Chính điều này khiến Đào Văn Kỳ càng thêm ghen
tức đố kỵ trong lòng, mặt càng tỏ ra câng
câng kiêu ngạo.
Đổng Hằng chỉ cười nhạt nói:
- Cố nhân vẫn đã nói:
"Hậu sinh khả úy", Đào huynh đệ là
một trong những cao thủ trẻ đời nay.
Đổng mỗ chỉ một vài hư chiêu há có thể
tiếp nổi cao chiêu tuyệt thủ của Đào huynh.
Hôm nay gặp nhau âu cũng là hữu duyên, sao không uống
cùng nhau vài chén?
Đào Văn Kỳ đã nghe ra lời lẽ của
đối phương, bèn nhíu mày gắt giọng cắt
ngang:
- Chẳng sợ trang chủ cười tại hạ không
biết lễ số giang hồ, nhưng tâm nguyện
cầu sở học, như khát thêm uống, đói thêm
ăn, nghe danh mà đến. Chỉ mong mỏi trang chủ
chỉ giáo vài chiêu, chuyện ăn uống xin gác lại cho
vậy.
Đào Văn Kỳ từng lời từng lời bức
dồn đối phương, khiến Đổng
Hằng dù có dưỡng thân bình tâm nhẫn nại
đến đâu, cũng phải nóng cả đầu lên.
Lão xô ghế đứng dậy, nhưng mặt vẫn
ẩn hiện nu cười nói:
- Đào huynh đệ đã nói như vậy, xem ra
Đổng mỗ vô phương thoái từ. Hảo! Xin
mời!
Vừa nói lão vừa chìa tay ra trước. Đào Văn
Kỳ không chút do dự, đứng lên nghênh ngang đi ra
cửa.
Chu Mộng Châu chưa rõ con người của Đổng
Hằng thế nào, nhưng vừa rồi chỉ thấy
lão ta trước sau giữ lễ với kẻ hậu
sinh kiêu ngạo như Đào Văn kỳ cũng
đủ biết phần nào. Có điều chàng không
hiểu tại sao lão ta với sư phụ năm xưa
hiềm khích gì nhau?
Lúc bấy giờ chàng ngồi bất động,
đầu óc còn suy nghĩ mông lung, nên không nhận ra Đào
Văn Kỳ đã ra bên ngoài sân, chau mày đợi chàng
vẻ bực tức.
Đổng Hằng ngược lại thấy Chu Mộng
Châu đồng hành vời Đào Văn Kỳ đến
đây, ngỡ chàng là bằng hữu của họ Đào.
Mặc dầu từ đầu đến giờ Chu
Mộng Châu không hề lên tiếng nửa lời, nhưng
Đổng Hằng lão luyện giang hồ, chỉ nhìn nhãn
quang thần sắc của chàng cũng đủ biết
chàng thân hoài tuyệt học, nên đối với chàng
vẫn ngầm coi trọng.
Đổng Hằng cương vị là chủ, thấy
Chu Mộng Châu còn đờ người chưa đi lão
cũng không tiện đánh động, chỉ đứng
chờ đợi.
Đào Văn Kỳ không nhẫn nại được,
lớn tiến gọi:
- Chu huynh cớ sao ngẩn người ra thế? Chẳng
mau ra đây lĩnh giáo thương pháp tuyệt thủ
của Đổng trang chủ!
Chu Mộng Châu nghe gọi giật mình sực tỉnh
cười gượng gạo rồi theo chân Đổng
Hằng bước ra sân.
Lúc này, Đổng Hằng đã truyền lệnh cho
Trịnh tổng quản tập trung đệ tử toàn
trang trước quảng trường luyện võ
để xem một trận ấn chứng võ công giữa
trang chủ và vị thiếu hiệp mới khởi
dạy gần đây.
Quanh quảng trường lúc này ngoài đệ tử trong
trang, còn có một vài cao thủ bằng hữu lân cận
nghe chuyện cũng tìm đến mục kích thưởng
thức.
Đổng Hằng thấy mọi người đã
tề tựu, khi ấy tiến lên mấy bước nói:
- Đổng Hằng mấy hôm nay có chuyện ra ngoài không
tiếp đãi các vị được, hôm nay nhân tiện
có vị thiếu hiệp vang danh gần đây là Nam Thiên
Nhất Yến Đào Văn Kỳ đến ấn chứng
võ công. Đổng Hằng không thể chối từ
hảo ý của khách, chư vị bằng hữu xin
thưởng mục đồng thời có gì sơ xuất
thiển bạc xin chỉ giáo. Đa tạ! Đa tạ!
Vừa nói cuối câu lão vừa chấp quyền xá quanh
một vòng đúng lễ số giang hồ.
Đào Văn Kỳ được chủ nhân giới
thiệu cũng liền bước lên một bước,
ôm quyền vái dài, rồi cởi bỏ áo choàng ngoài ra trao
cho Chu Mộng Châu cầm hộ. Người chỉ
vận bộ võ phục sát người, tay cầm thanh
trường kiếm múa múa vài đường, kình phong phát
ra nghe vù vù, đủ thấy kiếm pháp tạo chủ tinh
nghệ.
Đổng Hằng cười điềm nhiên khen một
tiếng:
- Hảo kiếm!
Chu Mộng Châu bấy giờ cầm chiếc áo choàng
của Đào Văn Kỳ không chút phản ứng rồi
đứng lui ra ngoài. Chàng tâm trí như để vào suy
ngẫm năm xưa vì sao sư phụ với Đổng
Hằng lại có khúc mắc với nhau, đồng
thời để tâm chú ý theo dõi trận đấu của
họ, thứ nhất là xem Đào Văn Kỳ bản
lĩnh đến đâu, thứ hai là theo dõi thương
pháp thành danh của Đổng Hằng, sau này còn
động thủ với lão, như vậy có lợi.
Đúng lúc này,"vù" một tiếng, một vệt hàn
quang từ Bách Hoa đình bay về phía Đổng Hằng.
Mọi người chưa kịp nhìn thì đã thấy
Đổng Hằng đưa tay bắt gọn, một
ngọn trường thương dài đến gần
cả trượng. Đây chính là ngọn Thủy ma
thiết thương mà Đổng Hằng thành danh với
ngoại hiệu Thất Bộ Truy Hồn là lấy danh
từ pho Thất Bộ Truy Hôn thương pháp mà thành.
Đào Văn Kỳ nhìn thấy Đổng Hàng bắt
trường thương nặng có đến trên
mười cân nhẹ nhàng bằng hai ngón tay thì buộc
miệng khen lên:
- Tuyệt thủ!
Đổng Hằng hoành ngọn thương trước
ngực, cười tự nhiên:
- Đáng cười!
Đào Văn Kỳ nét kiêu ngạo đã thấy vơi
đi, bất ngờ thanh nhuyễn kiếm trong tay đang
cuộn tròn lại, bỗng thả lỏng khiến
lưỡi kiếm bung ra phát tiếng kêu chói tai, trầm
giọng nói:
- Trang chủ, xin ra chiêu!
Đổng Hằng chỉ cưỡi nhẹ, nói:
- Thiếu hiệp từ phương xa đến là khách.
Đổng mỗ xin nhường chiêu!
Đào Văn Kỳ lúc này chỉ nhìn binh khí đôi bên
cũng đã thấy được mình hơi yếu
thế, nhuyễn kiếm đối trường
thương nặng trên mười cân, từ
trường độ tấn công cho đến cẩn
trọng nhất thất đều kém thấy rõ, khi
ấy nếu như không nhân thế tiên xuất thủ
chiếm thế ưu, thì chỉ sợ khó thắng nổi
đối phương. Bấy giờ hắn chẳng nhún
nhường nữa, liền múa kiếm vun vút phát chiêu
tấn công.
Đổng Hằng trầm tĩnh vô cùng, thế kiếm
đã thấy đến gần, người chỉ còn
cách mấy xích.
mà người lão vẫn bất động.
Quần hùng chung quanh thấy thế thì "ồ" lên
kinh ngạc. Chu Mộng Châu ngưng lực nhãn thần chú ý
xem Đổng Hằng ứng phó thế nào để tránh
chiêu kiếm này.
Thật ra chiêu đầu của Đào Văn Kỳ
chỉ là một chiêu kiếm hư phát, đợi khi
đối phương tránh người thì biến chiêu và
tấn công.
Chẳng ngờ Thất Bộ Truy Hồn Đổng
Hằng lão luyện giang hồ, kinh nghiệm thì dồi dào,
vừa nghe tiếng gió trong thế kiếm của
đối phương thì thầm hiểu tâm ý đối
phương, cho nên lão trầm tĩnh đáo để.
Đào Văn Kỳ thấy đối phương bất
động thì giật mình, mới hiểu ra Thất
Bộ Truy Hồn Đổng Hằng chẳng phải là
hư danh, chẳng đơn giản như mình nghĩ.
Thế kiếm đã hết, từ hư thành thực, chém
xuống trước ngực Đổng Hằng. Thế
kiếm từ hư thành thực buộc người
dụng kiếm phải lão luyện mới dụng
đắc thủ. Chỉ thấy Đổng Hằng
hơi nghiêng người, thương tà xuống kịp
để lưỡi nhuyễn kiếm thuận thế
thương chệch ra ngoài, rồi một đầu thương
theo đà quét vào tiểu phức Đào Văn Kỳ.
Đào Văn Kỳ nhảy né hai bộ, tay rung nhẹ
liền thấy nhuyễn kiếm như hồi long
đoạt châu, nhắm đúng cổ tay trái trên ngân
thương chém tới. Mọi chiêu biến hóa hồi
kiếm này quả thực với loại kiếm bình
thường không sao thi triển được, đây vẫn
là biến chiêu của tiên pháp được những
bậc danh kiếm chọn dụng cho loại nhuyễn
kiếm, nên hiểm ác vô cùng. Lúc này nếu như
Đổng Hằng không nhượng chiêu, buông tay ra thì
lập tức bàn tay bị tiện ngọt.
Đổng Hằng thương pháp cao tuyệt mà cũng
phải giật mình trước thế kiếm hiểm
này, lúc ấy tay trái buông nhanh, tay phải quay thương
biến đoạn ngắn nhất thành đoản kích
mới hóa giải nổi thế kiếm.
Binh khí xưa nay sử dụng trường đoản
đều có chỗ lợi thế của nó.
Vừa rồi Đào Văn Kỳ đã có chủ ý
tiếp cận, ra tay trước chiếm tiên cơ,
chẳng ngờ Đổng Hằng không hốt hoảng mà
hoành thương phản chiêu giành lại nửa ưu
thế. Nhưng chiêu kiếm biến ảo Hồi Long
Đoạt Châu của Đào Văn Kỳ đắc
thủ bức đối phương rất cận,
chẳng khi nào chịu để đối phương
thoát ra khỏi vòng phong tỏa của mình, nên một chiêu
vừa dứt, chiêu thứ hai tiếp tục ngay.
Chu Mộng Châu thầm gật đầu khen:
- Tuyệt!
Mắt chàng luôn tập trung theo dõi kiếm pháp và
thương pháp của cả song phương, trong
đầu thì phân tích nhanh chỗ hay chỗ dở của
cả hai.
Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng xưa nay
nhờ vào pho thương thành danh giang hồ, ấy
cũng là dựa vào pho thương pháp tuyệt thủ. Lúc
nãy đối phương bức cận chiến, chỉ
dụng lưỡng đầu thương chính
đoản kích đối phó, thì tự nhiên chiêu số
bị hạn chế rất nhiều. Lại thêm thanh
kiếm trong tay Đào Văn Kỳ lúc cương lúc nhu,
chiêu thức quái lạ, thực khiến lão chống
đỡ vất vả, trước mắt đã thấy
Đào Văn Kỳ chiếm thượng phong hoàn toàn.
Qua chừng mười chiều, Đổng Hằng
vừa hóa giải được một kiếm của
Đào Văn Kỳ thì lại thấy kiếm loang loáng
một chiêu Thái Sơn áp đỉnh bổ xuống.
Đổng Hằng hai tay giữ thương, khoát lên nghênh
tiếp. "Koong " một tiếng, quả nhiên
tiếp đúng thế kiếm đối phương.
Nhưng chẳng ngờ thân kiếm của Đào Văn
Kỳ từ cương hóa nhu, nửa đầu rủ
xuống như thế Thùy phong đào liễu mũi
kiếm nhằm đúng diện bộ Đổng Hằng
lướt lời.
Đổng Hằng khiếp hoảng, lúc này kiếm đã
giá trên thương, nếu hất ra cũng rất nguy,
chỉ cúi nhanh đầu, những cũng nghe
"soẹt" một tiếng, mũi kiếm chém
đứt một mớ tóc của lão.
Đổng Hằng từ khi xuất đạo giang
hồ đến giờ chưa từng bị thua một
chiêu nhục thế này, lúc ấy mặt lão giận tái xanh,
thét lớn một tiếng, cả người theo thế
thương chống đất tung ra ngoài cả mấy
trượng. Hẳn nhìn cũng biết chỉ là kế
Thiền thoái thoát thân.
Đào Văn Kỳ một kiếm đắc thủ, khi
ấy thấy đối phương thoát thân, không khi nào
bỏ qua cơ hội nên liền tung người truy theo
rất gấp.
Đổng Hằng vốn biết cận chiến tất
thua, cho nên vừa rồi mới giở sách Thiền thoái
thoát thân chẳng ngờ đối phương truy theo sát
như vậy. Cả người đang lơ lửng
không trung, lão bằng một chiêu Đơn thủ hồi
thương, ngọn thương dài cả hơn một
trượng đâm mạnh về phía sau nhằm đúng
ngực Đào Văn Kỳ, chẳng kể gì thế
kiếm của gã ta đang phóng tới.
Đào Văn Kỳ truy sát đúng sách, thế nhưng
thật tình thì vừa rồi đã có hơi chậm
một giây, nên để khoảng cánh giữa song
phương kéo dài ra. Bởi vậy Đổng Hằng
mới thi triển được chiêu Đơn thủ
hồi thương, lúc này Đào Văn Kỳ thấy nguy
mới chịu dừng chân lại, không truy nữa.
Người vừa chạm đất, Đổng
Hằng quay lại bấy giờ mới thi triển
hết tuyệt học chính danh Thất Bộ Truy Hồn
thương pháp phản công đầu thương,
chỉ thấy uốn lượn như mãnh xà,
thượng hạ tả hữu, đâu đâu cũng
như có ánh thương ào ào như thần thác lũ,
hẳn là trong lòng lão đã giận cực.
Đào Văn Kỳ thấy thế thương dũng mãnh
thì tạm thời thoái liền ba bộ, nhưng bỗng
phát hiện thế thương chậm lại, tợ
như sơ hở dễ vào chiêu. Đào Văn Kỳ
thầm nghĩ:
- Chỉ cần nhuyễn kiếm quyện được
thân thương thì chẳng khó gì tiếp cận
đối phương ra tay.
Khi ấy hắn vung kiếm lên từ cương biến
nhu, xem ra đã cuộn được thân thương,
thế nhưng chợt nghĩ sao tự nhiên thế
thương đối phương lỏng như vậy,
chẳng phải là cố ý dụ mình hay sao?
Nghĩ đến đó, tự nhiên thế kiếm hơi
chậm lại. Chính đúng lúc ấy "vút" một
tiếng, đầu thương như mãnh xà nhất
điểm lướt vèo tới. Đào Văn Kỳ
bất thần nhảy né người sang trái, đồng
thời tay phải phất kiếm chống đỡ theo
phản xạ.
Chỉ nghe ""koong " một tiếng, kiếm
chạm thương, cương biến nhu, quả nhiên
thân kiếm cuộn thân thương.
Đúng ngay lúc ấy, Đổng Hằng cười
nhạt một tiếng, trường thương rớt
mạnh, cả người Đào Văn Kỳ bị
chấn động, vội vận kình lực trụ
lại. Nhưng người Đổng Hằng thuận
thế lướt tới, lấy trái chộp vào cổ tay
cầm kiếm của Đào Văn Kỳ.
Vừa rời chiêu thì đúng như dự liệu của
Đào Văn Kỳ, nhưng vì nhất thời phân tâm, cho
nên không chủ động mà chỉ phản xạ theo
bản năng, ra nhiêu chủ động ngược
lại Đổng Hằng, đúng như kế dụ
đối phương của lão.
Lúc này thấy đã nguy, nên buông kiếm thì bị
đối phương đoạt kiếm, Đào Văn
Kỳ tay phải thâu lực khiến thân kiếm mềm
ra, tay trái đồng thời phất chưởng đánh
vào ngực đối phương.
Đổng Hằng chỉ chờ có thế, người
thoái nửa bộ, tay trái thâu chiêu, tay phải nắm
thương thuận thế quét một thương vào
hạ bộ đối phương.
Đào Văn Kỳ thất sắc kêu lên một tiếng,
nhảy lùi rất nhanh, nhưng nghe "soạt"
một tiếng, mũi thương cũng đã chém
thoạt một mảng quần ở đùi để
lộ ra làn da trắng muốt. Đào Văn Kỳ
thẹn đỏ cả mặt quay người phóng
chạy, không quên buông một câu hằn học:
- Trang chủ thương pháp thật cao minh, nửa năm
sau xin đến lĩnh giáo!
Nói đến đó cả người đã vọt ra ngoài
tường phóng chạy như bay.
Chu Mộng Châu vừa rồi thần tình như say mê
trầm nhập vào kiếm pháp và thương pháp của bọn
họ, nhất là chiêu cuối cùng của Đổng
Hằng khiến chàng suy ngẫm cách phá giải đến
nát óc.
Bấy giờ Đào Văn Kỳ phóng chạy đột
ngột, đã dẫn đến toàn trưỡng
"ồ" lên reo lớn khiến Chu Mộng Châu
giật mình sực tỉnh, nếu để hắn
vận chiếc quần đã rách ở đùi thì chẳng
ra làm sao, khi ấy tung người lướt đuổi
theo như phi vân hành tẩu.
Đổng Hằng vốn chẳng để ý đến
Chu Mộng Châu, khi nghe tiếng lướt gió, ngưng
mắt nhìn thì đã thấy cả người Chu Mộng
Châu như làn khói nhạt vọt ra ngoài sáu bảy
trượng, khiến toàn trường lại lần
nữa la lên kinh động.
Đổng Hằng mặt không chút biểu lộ, nhưng
trong lòng đã tối xạm lại.
Vừa rồi, mọi người thấy rõ Chu Mộng
Châu chỉ đi theo cầm áo cho Đào Văn Kỳ, nên
chung quy chỉ tập trung chú ý đến hắn, ai
cũng ngỡ Chu Mộng Châu thân thủ võ học
đều kém Đào Văn Kỳ, nhưng vừa rồi
chứng kiến Chu Mộng Châu thi triển khinh công thân
pháp, thì bất giác suy nghĩ của họ đều
cải đổi, nhận ra Chu Mộng Châu công lực
bản lĩnh hẳn phải hơn cả Đào Văn
Kỳ.
Lại nói, vừa rồi Chu Mộng Châu vì nhất thời
muốn truy theo kịp Đào Văn Kỳ, cho nên chẳng
suy nghĩ gì mà thi triển thặng thừa thân pháp. Lúc này
vọt theo ra ngoài cả mấy dặm, thấy rõ ràng
người trong Thất Thinh Trang không hề suy
đuổi theo, vậy tại sao Đào Văn Kỳ
vẫn phóng chạy như ma đuổi?
Chàng nhíu mày không hiểu nổi duyên cớ, trong lòng lấy
làm lạ, nên gia tăng tốc độ, chỉ nhoáng sau
đã thấy còn cách Đào Văn Kỳ chừng
mươi trượng, liền lớn tiếng gọi:
- Đào huynh, xin dừng bước ...
Xem Tiếp Hồi 14
