ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 14
Nam Hùng Lạc Bước
Vướng Dây Oan
Đào Văn Kỳ
nghe gọi, đầu cũng không quay lại, mà còn tăng
tốc độ, chung thủy bỏ Chu Mộng Châu ở
khoảng cách ngoài mười trượng.
Chu Mộng Châu nhíu mày chẳng hiểu có gì mà Đào Văn
Kỳ nghe rõ tiếng mình gọi, thế mà vẫn chạy
như điên như cuồng, thật hết sức khó
hiểu.
Khi ấy chẳng còn nghĩ gì nữa, Chu Mộng Châu
tức tốc thay đổi thân pháp tuyệt luân Lăng ba
nhiếp bộ, cả người vọt phóng như ánh
sao băng.
Đào Văn Kỳ chỉ nghe tiếng lướt gió vù
một cái, bóng người hoa lên trước mắt
khiến hắn chợt giật mình khựng người
đứng lại. Nhưng khi nhận rõ là Chu Mộng Châu,
Đào Văn Kỳ chẳng những không vui mà còn lạnh
lùng đưa mắt nhìn chàng vẻ tức giận.
Nguyên Đào Văn Kỳ vừa rồi thua Thất Bộ
Truy Hồn một chiêu, ban đầu thấy hối
hận lẫn hổ thẹn, thế nhưng chợt
nghĩ thua Thất Bộ Truy Hồn là một nhân vật
thành danh trong giang hồ, thì cũng không đáng phải
thẹn. Lúc này thấy một thanh niên vô danh tiểu
tốt như Chu Mộng Châu mà lại truy bắt kịp
mình, thậm chí vượt qua người mình chẳng chút
phí sức, thì mới thật sự thấy hổ
thẹn. Thẹn quá thành tức giận, cho nên mới nhìn
chằm chằm vào chàng như thế.
Chu Mộng Châu không ngờ đối phương có thái
độ như thế với mình, hết sức bất
ngờ, lắp bắp la lên:
- Áo khoác của Đào huynh đây, nên nhanh mặc vào.
Đào Văn Kỳ giật lại chiếc áo, nhưng
không vội mặc lên ngay, vẫn cứ chăm mắt nhìn
chàng thêm một hồi nữa, cơn giận như
lắng xuống, trầm giọng hỏi:
- Vừa rồi ngươi đứng ngoài quan sát, có
nhận ra Đổng Hằng sơ hở chỗ nào không?
Chu Mộng Châu trầm ngâm một lúc mới nói:
- Thương pháp của Thất Bộ Truy Hồn thế
mãnh lực trầm, thật chẳng hổ danh cao thủ
võ lâm, xem chiêu thức của lão ta, ngoài cận chiến thì
không còn cách nào hơn nữa!
Đào Văn Kỳ hậm hực:
- Hôm nay ta thua lão một chiêu, thật không cam lòng chịu
phục!
Chu Mộng Châu vốn vẫn có hảo cảm với
Đào Văn Kỳ, nhưng vừa rồi để chàng
truy đuổi cật lực mà chẳng thèm để ý
tới chàng, cho nên có chút bực tức. Nhưng lúc này
gặp lại rồi, thì tức giận vơi biến,
lại nghĩ tình cảnh vừa rồi Đào Văn
Kỳ thua một chiêu thật đáng thương, chàng làm
vui, cười nói:
- Thôi thì thế này, ngày mai tôi đến tìm Đổng
Hằng khiêu chiến, khi tôi động thủ với lão
ta thì Đào huynh ở bên ngoài quan sát, nhất định
tìm thấy được chỗ hở của lão ta.
Đào Văn Kỳ vui hiện ra mặt, nhưng chốc
lát lập tức ủ rủ trở lại, lắc
đầu chẳng tin tưởng nói:
- Ngươi nghĩ là có thể đỡ nổi
Đổng Hằng mấy chiêu chứ?
Thì ra Đào Văn Kỳ vốn kiêu ngạo tự phụ,
nghĩ rằng hạng thiếu niên trẻ tuổi ngang
trang ngang lứa không có ai là đối thủ của mình.
Thực tình thì chẳng quá đáng lắm, vì hàng hậu
bối trẻ tuổi, chẳng có ai công lực võ học
từng qua nổi hắn.
Ngay đến Chu Mộng Châu hắn đánh giá võ công không
tồi, nhưng cảm thấy vẫn không thể qua
nổi hắn, cho nên mới buông lời như vậy.
Chu Mộng Châu vừa nghe thì hơi tức, nhưng
trầm ổn nói:
- Đại khái là không thể bại ...
Đào Văn Kỳ vừa nghe vậy thì đảo
cặp nhãn châu liếc xéo Chu Mộng Châu một cái, gắt
hỏi:
- Ngươi nói gì? Ngươi nắm phần thắng khi
đấu với Thất Bộ Truy Hồn ư?
Chu Mộng Châu đột nhiên cũng trở nên tự cao,
gật đầu khẳng khái đáp:
- Ta nắm chắc tám chín phần!
Đào Văn Kỳ ánh mắt nhìn Chu Mộng Châu từ
đầu xuống chân rồi từ chân lên đầu
hỏi dồn:
- Lời ngươi thật đấy chứ?
Chu Mộng Châu rõ ràng nhận ra đối phương coi
thường mình, nhíu mày bực tức hỏi ngược
lại:
- Ngươi thấy võ công của Thất Bộ Truy
Hồn so với Hoa Nguyệt Đầu Đà trên Thiếc
Ngõa Tự như thế nào?
Đào Văn Kỳ nghe hỏi thì ngớ người
chốc lát đáp:
- Võ công của Hoa Nguyệt Đầu Đà tinh thuần
uyên thâm, từ chưởng pháp, kiếm pháp đều
nhất nhất vượt hẳn Thất Bộ Truy
Hồn. Lão tuy danh đầu không nhỏ trong vùng miền
bắc này, thế nhưng làm sao sánh được với
Hoa Nguyệt Đầu Đà?
Chu Mộng Châu thốt lên:
- À ra thế!
Rồi chàng gật gật đầu nói tiếp:
- Ta từng thắng qua Hoa Nguyệt Đầu Đà
một chiêu!
Đào Văn Kỳ lần nữa không tin vào tai mình,
hỏi lại:
- Ngươi nói gì chứ?
Chu Mộng Châu khi ấy lượt kể qua hai lần
đấu nhau với Hoa Nguyệt Đầu Đà cho
Đào Văn Kỳ nghe.
Đào Văn Kỳ tròn mắt nhìn chăm Chu Mộng Châu
chừng như vẫn còn bán tín bán nghi, đột nhiên
vứt áo choàng trên đất, tay rút phắt thanh nhuyễn
kiếm, hoa lên một vòng nói:
- Vậy thì ta tiếp ngươi vài chiêu xem!
Chu Mộng Châu biết khó thuyết phục đối
phương, khi ấy nhướng mày nói:
- Đã vậy thì cũng được. Ta có một pho
kiếm phòng thân, ngươi cứ tự nhiên tấn công,
xem thử pho kiếm của ta diệu dụng đến
chừng nào?
Vừa nói chàng vừa rút thanh trường kiếm ra
cầm ở tay chuẩn bị cho đối phương
vào chiêu.
Đào Văn Kỳ không nói thêm câu nào, hoa kiếm vào chiêu
đâm trúng vai trái Chu Mộng Châu. Chu Mộng Châu lách
người, nhấc tay, ra chiêu tợ hồ như chỉ
trong nháy mắt. Đào Văn Kỳ là tay kiếm lão
luyện, tự nhiên giật mình thầm phục
đối phương.
Bấy giờ Đào Văn Kỳ biến chiêu tấn công,
thanh nhuyễn kiếm trong tay như con mãnh xà uốn
lượn biến hóa khôn lường.
Chu Mộng Châu vừa rồi đã chứng kiến Đào
Văn Kỳ thi triển kiếm pháp đấu với
Đổng Hằng, cho nên chàng đã ngầm ghi nhớ phân
tích chiêu kiếm, cho đến cách hóa giải, nên lúc này ra
kiếm đã giở pho hộ thân kiếm pháp mà Thiên Lãng
Tử truyền thụ, chung thủy không để cho
đối phương vào kiếm biến chiêu Hồi Long
Đoạt Châu.
Đào Văn Kỳ ra liên hoàn mười chiêu, mà vẫn
không sao lọt qua màn kiếm ảnh của Chu Mộng Châu,
càng đánh càng tức, bất giác thanh kiếm trong tay càng
phi vũ ra chiêu hung mãnh hơn.
Ngoài hai mươi chiêu thì chẳng còn nhận ra ai với
ai, chỉ thấy hai màn kiếm ảnh của Chu Mộng
Châu, lại càng tức thêm, bất giác thanh kiếm tỏa
sáng, kiếm thép rít lên trong gió nghe đến rợn người.
Mặc dầu là tỷ đấu ấn chứng võ công,
nhưng đấu đến lúc say máu thì một chút sơ
hở cũng dễ táng mạng. Chu Mộng Châu càng
đấu càng nhận ra chỗ uyên thâm trong kiếm pháp
của đối phương, khi cương thì uy dũng
ào ạt, khi nhu thì mềm mại uyển chuyển như
lưu thủy, không luyện thành pho Hộ thân kiếm pháp
của Thiên Lãng Tử thì e khó lòng giữ nổi đến
lúc này.
Qua chừng ba mươi chiêu, Chu Mộng Châu cảm
thấy nếu cứ giữ mãi cho đối phương
công thì ngoài trăm chiêu khó lòng khiến đối
phương phục, khi ấy vừa khoát kiếm ra
liền hai chiêu hộ thân, thuận thế phóng kiếm
dụng Đạt Ma kiếm pháp đệ tam thức.
Đào Văn Kỳ đã qua ba mươi chiêu không đánh
lọt qua màn kiếm ảnh của Chu Mộng Châu thì lòng
càng nôn càng tức, khi ấy vào một chiêu hắn tâm
đắc nhất là Cô Kiếm Phi Hồng. Lúc đó
nhận thấy kiếm chiêu của Chu Mộng Châu
đột biến, không thủ mà công, hắn hơi
hoảng vội vàng thâu kiếm, nhưng không còn kịp ...
“Koong” một tiếng cực lớn, tiếp đó
kiếm hồng tỏa ra, hồi lâu mới biến
mất.
Chu Mộng Châu đứng trầm ổn, kiếm tà ngang
người, thần thái uy nghi.
Đào Văn Kỳ ngược lại bị dội lùi
mấy bước, mắt sững sờ hết nhìn thanh
kiếm gãy trong tay, lại nhìn Chu Mộng Châu như không tin
vào mắt mình.
Chu Mộng Châu vừa rồi đã quyết không
nhượng Đào Văn Kỳ một chiêu, nên ra chiêu
xuất thủ phản công, một chiêu kiếm uy mãnh
đã chém gãy đoạn thanh nhuyễn kiếm của
Đào Văn Kỳ. Chàng không khỏi ngớ người
một lúc mới nói:
- Tiểu đệ nhất thời không cẩn thận,
làm gãy kiếm Đào huynh!
Đào Văn Kỳ như sực tỉnh, lắc
đầu nói:
- Không, không! Chu huynh quả là cao thủ tuyệt kiếm!
Tuyệt kiếm!
Vừa nói hắn vừa vứt nửa thanh kiếm gãy
xuống đất, nói tiếp:
- Chu huynh thần dũng, tiểu đệ bội phục
vô cùng!
Chu Mộng Châu nghe Đào Văn Kỳ nói thế thì lòng
bất an, ngượng ngập nói:
- Đào huynh sao nói thế, tiểu đệ làm hỏng
bảo kiếm của Đào huynh, nhất định sau
này sẽ bồi thường.
Đào Văn Kỳ lắc đầu nói:
- Chỉ thanh kiếm mọn, nào đáng để Chu huynh
bận tâm ...
Nói đến đó Đào Văn Kỳ dừng lại,
cười cười tiếp:
- Không phải tiểu đệ mặt dày, nhưng
tiểu đệ có luyện vài chiêu ám khí, những
tưởng thọ giáo Chu huynh, ấy cũng là để
tiểu đệ tâm phục khẩu phục, không biết
ý Chu huynh thế nào?
Chu Mộng Châu đối với ám khí, thực dụng
Cửu Dao Châu của Bạch Cốt Ma Quân truyền
thụ khó lòng ai chống đỡ nổi, nhưng chàng
nghĩ không nên lạm dụng đến Cửu Dao Châu, cho
nên lúc này nghe Đào Văn Kỳ nói tỷ thí ám khí, nhất
thời trì nghi chưa quyết.
Chẳng ngờ Đào Văn Kỳ ngỡ chàng sợ, nên
cười nói tiếp:
- Như Chu huynh thấy không tiện, thì ta đổi môn
khác vậy?
Chu Mộng Châu nghe vậy thì ngớ người gật
đầu nói ngay:
- Thôi được, ta tỷ thí ám khí vậy!
Nhưng chàng liền nghĩ mình với Đào Văn Kỳ
vốn không thù không oán, tốt nhất chỉ cần tránh
được môn ám khí của đối phương là
được, đâu cần dụng đến Cửu
Dao Châu.
Đào Văn Kỳ bấy giờ đã thấy lấy
trong người ra sáu viên Tử Yến đạn xanh bóng
như ngọc bích. Chu Mộng Châu vừa nhìn thấy
cũng nghĩ ngay ám khí thủ pháp của đối
phương phải là hạng thặng thừa chứ
chẳng nghi.
Chu Mộng Châu nghĩ nhanh trong đầu, rồi
bước lùi năm bước, tự vạch một
vòng tròn chu vị chừng vài trượng, rồi
đứng ngay giữa vòng tròn, nói:
- Tiểu đệ ở trong vòng tròn này lĩnh giáo ám khí
thủ pháp của Đào huynh, nếu như Đào huynh
bức được tiểu đệ ra khỏi vòng
tròn, kể như tiểu đệ thua!
Nguyên là Chu Mộng Châu nhìn thấy mấy viên Tử Yến
châu trên tay Đào Văn Kỳ, nghĩ là thứ ám khí
tuyệt môn chế tác ra nó không dễ chút nào. Chàng với
Đào Văn Kỳ hoàn toàn không thù oán, nếu dùng kiếm
đánh bạt ám khí tất sẽ hỏng mấy viên
Tử Yến châu, không đáng tiếc lắm sao. Còn
nếu như dụng đến Cửu Dao Châu đối
ám khí, thì thực không phải đáng như vậy. Nghĩ
thế cho nên chàng mới nghĩ ra cách đấu này.
Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ cùng liền
tự động thoái năm bước, nghiêm túc nói:
- Chu huynh đã nói như vậy, tiểu đệ xin
hiến chiêu!
Nói thì chậm, những diễn biến xảy ra rất
nhanh, chỉ thấy câu nói vừa dứt thì từ tay
Đào Văn Kỳ một viên Tử Yến châu bay vọt
ra như chiếc hàn tinh. Chu Mộng Châu nhanh mắt,
vừa nhìn đã biết đây chỉ mới là hư chiêu
thăm dò đối phương, mục đích khiến
đối phương dao động hoảng loạng. Sát
chiêu chính là tiếp sau đó, cho nên ngưng thần tụ
khí đề phòng.
Quả nhiên hai viên Tử Yến châu khác bay ra, ban
đầu phân hai cánh tả hữu, rồi bỗng vòng vào
chạm nhau kêu “Coong” một tiếng, lại tiếp
tục phân hai bay tới.
Chu Mộng Châu vẫn chỉ liếc nhìn một cái, chung
quy nhận ra chưa phải là thực chiêu, khiến
Đào Văn Kỳ cũng phải ngầm thán phục là
chàng trấn tĩnh.
Đào Văn Kỳ cả thảy có sáu viên Tử Yến,
giờ đã phát ba viên, trong tay chỉ còn lại ba viên.
Những viên Tử Yến châu này bình thường ít khi
dụng đến, mỗi khi dụng đến thì đối
phương khó tránh khỏi mang thương tích. Nhưng
lúc này thì đã không thể không sử dụng hết, ba
viên nhất loạt bay vọt ra khỏi tay.
Thế nhưng, thấy Chu Mộng Châu trầm tĩnh quá,
tợ hồ như trong lòng đã có tính toán sẵn, Đào
Văn Kỳ hơi áy náy, nghĩ sáu viên Tử Yến châu
đã bắn ra, nếu đả thương đối
phương thì sao? Mà như không đả thương
nổi đối phương thì sao?
Đằng nào thì lúc này hai viên Tử Yến châu đã
chạm vào nhau nghe vang một tiếng, rồi phân tả
hữu nhắm đúng vai chàng phóng tới, viên còn lại
ở hạ bộ bắn tới theo hình tam giác.
Chu Mộng Châu đã nhận ra chiêu thức của
đối phương, chỉ chờ khi nghe kiếm pháp
xé đến, mới phát chưởng Hấp vật
thần công, hoa lên một cái, hai vệt hàn tinh biến
mất. Đồng thời cả người nghiêng nhanh,
khiến viên cuối cùng lướt qua người, chàng
bổ nhào tới nhanh như chớp dụng hai ngón tay
bắt lấy. Rồi cả ba viên Tử Yến châu
đều trả lại hết cho Đào Văn Kỳ,
nói:
- Chu huynh thủ pháp thần kỳ, tiểu đệ xin
bội phục.
Nam Thiên Nhất Yến ngớ cả người, tròn
mắt nhìn chàng như vô cùng kinh ngạc, thực tình
hắn không kịp nhận ra Chu Mộng Châu vừa rồi
dụng thủ pháp gì để bắt những viên Tử
Yến châu của mình.
Bình thường thì có lẽ Đào Văn Kỳ đã
nổi giận lôi đình mà quyết sống mái với
đối phương rồi, nhưng không hiểu sao lúc
này trong thâm tâm hắn chỉ mong cho Chu Mộng Châu võ công
càng cao càng tốt. Tuy là thế, nhưng chút đố
kỵ trong lòng vẫn không phải đã hết, hắn
chạy đi nhặt những viên Tử Yến châu,
ngượng ngùng nói:
- Chẳng giấu gì Chu huynh, tiểu đệ từ khi
xuất đạo giang hồ đến giờ đã
đánh bại không biết mấy mươi nhân vật
giang hồ cao thủ, dạng như Thất Bộ Truy
Hồn thương pháp tuyệt luân thì hiếm gặp. Sáng
nay tuy thua lão ta một chiêu, nhưng lòng hoàn toàn không
phục.
Chỉ có Chu huynh thì tiểu đệ xin dùng ngũ lễ
bái phục, bái phục!
Chu Mộng Châu tận tai nghe nhân vật thành danh ngạo
nghễ võ lâm gần đây Nam Thiên Nhất Yến mà
thốt ra những lời trang trọng kính phục mình
như vậy thì hơi bất ngờ, vội nói:
- Nào dám, nào dám! Vài miếng công phu của tôi đáng gì!
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng đã cảm
thấy đắc ý lắm rồi.
Đào Văn Kỳ đảo đôi nhãn châu nhìn chàng
chợt hỏi:
- Chu huynh thử nghĩ xem Thất Bộ Truy Hồn sau khi
thắng ta một chiêu, sẽ có cảm tưởng như
thế nào?
Chu Mộng Châu buộc miệng nói:
- Đương nhiên là rất đắc ý!
- Hừ, nào chỉ có đắc ý mà thôi, lão ta nhất
định nghĩ rằng hạng trẻ tuổi hậu
bâối không còn người nào dám tìm lão tỷ đấu.
Chu Mộng Châu nghe vậy hào khí trổi lên, ưỡn
ngực nói:
- Ngày mai tôi sẽ đến đấu với lão ta
một trận.
Đào Văn Kỳ chừng như thấy Chu Mộng Châu
đã lọt vào kế của mình, khi ấy cười
hớn hở. Nhưng bất chợt mày nhíu lại,
vẻ mặt nặng nề.
Chu Mộng Châu nhận ra đối phương như có
tâm sự gì, quan tâm hỏi:
- Đào huynh chừng như có chuyện gì khó xử, xin
cứ nói hết ra, nếu như tiểu đệ có
thể nhất định giúp Đào huynh một tay!
Đào Văn Kỳ đã cất hết sáu viên Tử
Yến châu vào áo, bấy giờ ngồi xuống gốc cây
bên đường. Chu Mộng Châu cũng liền tự
động ngồi xuống cạnh hắn. Đào Văn
Kỳ mới nói:
- Ta ngươi tuy quen nhau chưa lâu, thế nhưng ta
đã nhận ra con người ngươi trung hậu
thẳng thắn, cho nên quyết định đem tâm
sự thổ lộ. Ân sư ta vốn định kết
thân sự cho ta với con một nhà võ học danh gia, thế
nhưng ta không chấp nhận, cho nên nhân lúc sư phụ
bế môn nhập tịnh liền chạy trốn xuống
núi lưu lạc giang hồ.
Chu Mộng Châu thầm nghĩ:
- Xem hắn mặt phơi phới xuân phong, chẳng
ngờ lòng cũng nặng tâm sự bất như ý này!
Đào Văn Kỳ nói tiếp:
- Ta chỉ hơn nửa năm đã náo danh giang hồ, ý
định cứ đợi đến lúc đó tất có
cách tuyệt hôn sự.
Chu Mộng Châu chẳng ngờ là chuyện thế này, chàng
vốn chỉ biết võ học và báo cừu, cho nên căn
bản chẳng khi nào để tâm đến những
chuyện tình ái, lúc này lắc đầu cười
gượng nói:
- Chuyện này thì tại hạ chịu, không giúp
được!
Chẳng ngờ Đào Văn Kỳ nói:
- Chỉ cần Chu huynh thành ý giúp đỡ, thì chuyện có
thể xong.
Chu Mộng Châu nhíu mày hỏi vẻ ngạc nhiên:
- Thật vậy sao?
Đào Văn Kỳ gật đầu nói tiếp:
- Chu huynh như không chê, thì chúng ta từ nay cùng nhau hành
đạo giang hồ. Bình thường do tiểu
đệ ra mặt, gặp lúc phải cường
địch thì mới do Chu huynh xuất thủ.
Chu Mộng Châu cũng chẳng suy nghĩ nhiều, thấy
Đào Văn Kỳ nói thế nào thì nghe theo thế
đấy, khi ấy gật đầu chấp nhận.
Đào Văn Kỳ vô cùng cao hứng, hai má tự dưng
ửng hồng lên, trong ánh mắt lộ vẻ khác
thường, chuyện vừa rồi thất thủ
bại dưới tay Chu Mộng Châu tự nhiên tiên tan
đâu mất.
Bấy giờ trời đã tối, hai người
chẳng về khách điếm, mà tìm một ngôi miếu
hoang nghỉ lại một đêm.
Qua một đêm điều khí dưỡng thần,
cả hai người tinh thần sảng khoái, phấn
chấn vô cùng.
Hôm nay khi về đến trấn thì trời đã đúng
ngọ.
Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng chừng
như đoán chắc bọn Chu Mộng Châu và Đào
Văn Kỳ nhất định quay lại, cho nên khi hai
người vừa vào đến trấn thì đã có
người chạy về báo cho lão ta biết.
Đổng Hằng đích thân đến nghênh tiếp
bọn họ, Đào Văn Kỳ hôm qua thua một chiêu,
cho nên cố tình lùi sau, chỉ do Chu Mộng Châu ra mặt
nói chuyện.
Đổng Hằng sau mấy câu xã giao, mời hai
người trở lại Thất Tinh Trang.
Bọn họ ba người vào đến một quãng
trường rộng chừng hai mẫu sau lưng Thất
Tinh Trang. Ngay chính giữa là ngọn trường
thương mà Thất Bộ Truy Hồn thường dùng
được gác lên giá sắt.
Đào Văn Kỳ lanh trí ghé tai nói nhỏ:
- Chu huynh, xem tình hình chừng như Đổng Hằng
đã biết hôm nay chúng ta sẽ quay lại, mà chừng
như lão ta rất coi trọng Chu huynh, nên càng phải
cẩn thận.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì biết hắn một nửa
quan tâm với mình, nhưng một nửa là lo cho hắn,
bèn nói:
- Chẳng lẽ ngươi không yên tâm?
Một lúc cũng không nghe Đào Văn Kỳ đáp
lại, Chu Mộng Châu quay đầu thì thấy hắn
đang đưa mắt nhìn vào một gã trung niên hán tử
đứng ở góc trường đấu đến
sững người.
Chàng trong lòng chẳng hiểu đối phương sao
tự nhiên lại như vậy.
Lúc này Đổng Hằng đã bước vào
trường đấu, nhấc ngọn thương lên,
cao giọng nói:
- Tại hạ bình sanh quen dụng ngọn trường
thương này, hoàn toàn không có ý muốn chiếm lợi
thế về binh khí trường đoản. Hôm qua may
được Đào thiếu hiệp nhượng
một chiêu, âu cũng chỉ là nhờ vào thế lợi
trường thương, chứ chẳng phải công phu
võ học qua nổi Đào thiếu hiệp.
Đào Văn Kỳ tuy nghe đối phương một
giọng khiêm tốn, nhưng nghĩ đối
phương cố ý nhắc nhở về chuyện
của mình bại thủ, trong lòng bực tức, hừ
một tiếng vẻ hậm hực.
Chu Mộng Châu đã nhận ra Đào Văn Kỳ không vui,
bèn nói ngay:
- Đổng trang chủ bất tất khách khí nhiều
lời, binh khí là binh khí, công phu là công phu, trang chủ
thương dài lực mãnh, nhưng tại hạ với
thanh bảo kiếm này ...
Nói đến đó chàng bằng một thế ra kiếm
điêu luyện, chỉ nghe “coong” một tiếng,
người lướt nhanh như chớp chém đứt
ngang ba chân giá thương bằng sắt. Toàn trường
trố mắt kinh ngạc đến sững người.
Đổng Hằng mắt chú đến thanh bảo
kiếm trong tay Chu Mộng Châu, nhất thời không nói
được câu nào.
Chu Mộng Châu nói tiếp:
- Chẳng phải tại hạ có ý hiển lộ bảo
kiếm chém sắt như chém bùn để dọa
người, nhưng là có lời nói trước, binh khí
tại hạ cũng chiếm ưu thế, trang chủ
bất tất cố lự, cứ việc tận lực
thi thố tài nghệ.
Một câu này nói ra, toàn trường kể cả
Đổng Hằng đều cảm phục, chưa nói
đến võ công của chàng nhưng tính khí lỗi lạc
này cũng đủ làm người ta phải bội
phục rồi. Duy nhất chỉ có Đào Văn Kỳ
thì không hài lòng, hắn nghĩ Chu Mộng Châu không nên làm
vậy, lẽ ra cần để bất ngờ chiếm
tiên cơ lúc thi đấu mới đúng.
Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng thấy Chu
Mộng Châu uy thái hiên ngang, hoành kiếm tĩnh lập, khi
ấy nắm trường thương bước
đến hai bước, thương từ từ
đưa lên, nhưng kình lực dồn ra thân thương
đã thấy thương phát kình phong kêu thành tiếng, toàn
trường đều reo lên:
- Hảo, hảo!
Đổng Hằng hành lễ nói:
- Chu thiếu hiệp, xin ra chiêu!
Chu Mộng Châu nói:
- Mời!
Đổng Hằng một thương phóng ra đâm
thẳng tới người Chu Mộng Châu, đây chỉ
là chiêu Thanh long thám huyệt, khởi đầu mà thôi.
Chu Mộng Châu đợi đến khi thế
thương đã già tầm, mới vung kiếm đánh
bạt ra, thế kiếm cực nhanh đủ tránh chiêu
thương đối phương.
Đổng Hằng thấy thanh bảo kiếm của Chu
Mộng Châu sắc bén như thế thì không dám trực
tiếp đón chiêu, tay thâu nhanh ngọn thương,
thuận đà nhào người ra ngoài một bộ, phóng
thương công vào hông trái của chàng.
Chu Mộng Châu lần này không bạt kiếm mà chỉ thi
triển thân pháp nhảy né tránh.
Đổng Hằng công liền ba thương, Chu Mộng
Châu chung thủy chỉ thủ chứ chưa phản công.
Đổng Hằng công thêm hai chiêu nữa, Chu Mộng Châu
vẫn chưa công trả, Đổng Hằng bỗng
dừng thương nói:
- Tại hạ đã công năm chiêu, mời Chu thiếu
hiệp xuất cao chiêu. Thanh bảo kiếm của
người tuy sắc bén, nhưng chưa hẳn đã
đụng đến được thương của
tại hạ.
Chu Mộng Châu bỗng thâu thanh bảo kiếm vào
người, tay đổi thanh trường kiếm mà
Thiên Lãng Tử tặng cho mình, nói:
- Trang chủ cứ việc thi thố hết bản
lĩnh!
Thất Bộ Truy Hồn dụng ngọn thiếc
thương này đã nhiều năm, quý nó như con,
vừa rồi mấy lần ra chiêu, chỉ vì sợ
chạm phải thanh bảo kiếm của Chu Mộng Châu
tất sẽ hỏng ngọn thương, nên chung quy thi
triển chỉ năm sáu thành công phu.
Thấy Chu Mộng Châu đã thay kiếm lão mới an tâm thi
triển hết sở học, hai người khi ấy
mới thật sự tỷ đấu.
Mười chiêu đầu thì còn nhận ra người này
công một chiêu, người kia phản một chiêu,
thế đấu một thương một kiếm
như quân bình, nhưng sau chiêu thứ mười trở
đi, chẳng còn nhìn thấy bóng Chu Mộng Châu đâu
nữa. Nguyên là cả người chàng như hòa vào trong
rừng thương ảnh và kiếm ảnh ngời
ngời. Đây đó khắp trường nghe nhiều
tiếng xầm xì tán thưởng thương pháp của
Thất Bộ Truy Hồn uy mãnh tuyệt luân, thật là danh
bất hư truyền, đặc biệt là đôi mắt
ngưng tụ vào thương pháp của Thất Bộ
Truy Hồn, từng chiêu tấn thoái, cho đến bộ
pháp, nhất nhất được nhìn rất kỹ càng.
Ngọn thương trong tay Thất Bộ Truy Hồn lúc
này như con phi long đắc địa, vân vũ tung hoành
rợp không gian chỉ là ánh thương, xem ra tuyệt
diệu và uy mãnh hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Thất Bộ Truy Hồn liền một hơi công
đến hai mươi chiêu, trên bề mặt thì Thất
Bộ Truy Hồn chiếm thế thượng phong,
nhưng thực tế thì chẳng đúng như vậy.
Càng tấn công mà không vào nổi đối phương, thì
lão ta càng tỏ ra lúng túng, ngược lại Chu Mộng
Châu trầm ổn ra chiêu, thế kiếm liên hoàn phủ kín
cả người, chẳng hề để lộ
một chỗ hở nào, mắt thì ngược lại quan
sát đối phương rất sát.
Thế thương của Đổng Hằng lúc này
từ nhanh mãnh đã trở nên hòa hoãn, bóng Chu Mộng Châu
cũng từ đó đã nhìn thấy rõ.
Thất Bộ Truy Hồn công thêm năm sáu chiêu nữa,
nhưng xét ra khá vất vả, Chu Mộng Châu vẫn
thế kiếm giữ thủ, nhưng rất bình tĩnh
chắc chắn, Đào Văn Kỳ thoạt nhìn cũng
đã nhận ra trận đấu của họ đã
đến cao điểm.
Sau một thế thương quét ngang không thành, Thất
Bộ Truy Hồn thương hình vòng cung phóng tới. Chu
Mộng Châu vừa nhảy né người tránh chiêu, nhân khi
người hạ xuống, kiếm cản thương,
lập tức thương kiếm giữ chắc vào nhau.
Đổng Hằng vội vận chân lực vào
thương, thương nặng như thiếc bảng,
thanh trường kiếm cũng liền hạ thấp
xuống.
Chu Mộng Châu liền vận hết mười thành công
lực vào thân kiếm, bỗng hét lên một tiếng
thật dài rồi kiếm vung mạnh lên một vòng,
ngọn thương bị chấn động, đầu
thương tung lên cao ...
Đổng Hằng chỉ thấy hổ khẩu ở hai
tay ê ẩm, tay như không nắm nổi thương,
bất giác buông ra mất tự chủ, ngọn
thương bay vèo lên không cao đến hai trượng
rồi rơi lăn lóc trên đất.
Toàn trường thất sắc, kêu lên một tiếng,
sững sờ cả người.
Đổng Hằng mặt xanh như tàu lá, hai tay ôm vào nhau,
mắt tròn xoe nhìn thiếu niên trước mặt mình,
chẳng thốt lên được câu nào.
Đào Văn Kỳ ngược lại lúc này tự nhiên
trong lòng vừa khâm phục Chu Mộng Châu vừa sinh lòng
đố kỵ, rồi bất giác bắn vọt
người lên không phóng ra khỏi Thất Tinh Trang.
Chu Mộng Châu chẳng hiểu nguyên do thế nào, nhưng
thấy đồng bọn đã bỏ đi, cũng
liền tung người phóng chạy theo. Người trong
Thất Tinh Trang chẳng ai dám cản đường.
Thất Bộ Truy Hồn uy danh mấy mươi năm
chừng như bị hủy một ngày, lão mặt mày thê
thảm, bước chân không nổi về phía ngọn
thương nằm cách ngoài sáu bảy trượng,
nhặt thương lên định dùng hết chân lực
bẻ gãy. Nhưng bất chợt nhớ ra điều gì,
lại thôi, khi ấy gọi lão tổng quản Bát Diệu
Lung Linh và một số thuộc hạ thân tín vào nội
trang nói chuyện.
Lại nói Chu Mộng Châu phóng chạy theo Đào Văn
Kỳ, trong lòng không hiểu nguyên do thế nào. Hôm qua thì còn
nói vì hắn thẹn mà bỏ chạy như ma đuổi,
thế nhưng hôm nay đâu có lý gì mà phải bỏ
chạy?
Chạy được chừng ba bốn dặm, khi
ấy thấy đã cách Thất Tinh Trang xa rồi, Chu
Mộng Châu định lên tiếng gọi, nhưng
liền thấy Đào Văn Kỳ ở phía trước
đã dừng chân lại bên khe núi, đưa tay vẫy
vẫy mình, chừng thầm nghĩ hẳn đối
phương có lời muốn nói gì đây.
Đào Văn Kỳ đợi đến khi Chu Mộng
Châu đã dừng chân lại trước mặt, cắn
môi nói dứt khoát:
- Bắt đầu từ đây về sau, chúng ta ai đi
đường nấy, ngươi bất tất theo ta!
Chu Mộng Châu thấy kỳ quặc, hỏi:
- Chẳng phải Đào huynh đã nói là chúng ta cùng nhau hành
cước giang hồ sao?
Đào Văn Kỳ lắc đầu nói:
- Không được, ta đã nghĩ ra, con người ta
phải tự mình bằng vào bản lĩnh của mình
dựng sự nghiệp. Ngươi tuy đối với
ta chuyện gì cũng tốt, nhưng thiên hạ thì mắt
đâu có mù, thừa nhìn ra Nam Thiên Nhất Yến ta bản
lĩnh tuy cao cường, thế nhưng đi bên
ngươi chỉ như ánh sao mờ!
Chu Mộng Châu nói ngay:
- Kẻ nào dám buông lời như vậy, ta sẽ đánh
người ấy.
Đào Văn Kỳ bật cười thành tiếng, nói:
- Con người ngươi mới thật là hay, có đâu
thật thà như vậy chứ? Ngươi thử nói xem,
nếu như toàn thiên hạ này đều nói như
vậy, liệu ngươi có đánh nổi hết
bọn họ không chứ?
Chu Mộng Châu ngớ người, lắp bắp:
- Điều này thì không thể ...
Đào Văn Kỳ cười cười tiếp lời
ngay:
- Cho nên ta mới nói tốt nhất mỗi người
một ngã. Ngươi chẳng nên áy náy vì ta, ta tuy thua
Thất Bộ Truy Hồn một chiêu, nhưng lão ta là nhân
vật thành danh giang hồ, thua lão ta thì chẳng có gì là
mất mặt. Vả lại, vừa rồi khi
ngươi đấu với lão ta, ta đã nhận ra
chỗ hở trong thương pháp của lão, ba tháng sau,
nhất định lấy lại món nợ đó.
Chu Mộng Châu môi mấp máy như định nói gì
nhưng vẫn không nói ra được.
Thật ra chàng cũng chẳng biết phải làm như
thế nào, đề xuất chủ ý đi chung với
nhau hành hiệp giang hồ cũng là do Đào Văn Kỳ,
giờ nói chia tay mỗi người mỗi ngã thì cũng
lại là Đào Văn Kỳ, thử hỏi nên nói thế
nào đây chứ?
Tần ngần một lúc, nghĩ lại cũng nên như
thế, chàng bèn nói:
- Thôi được, vậy chúng ta ai đi
đường nấy!
Đào Văn Kỳ vừa nghe chàng nói vậy thì thốt
lên một tiếng:
- Tạm biệt!
Rồi lập tức quay người đi ngay, thế
nhưng mới đi được chừng hai ba
bước, bỗng quay người vung tay ném một
vật gì về phía chàng nói:
- Tặng ngươi vật này làm kỷ niệm!
Chu Mộng Châu chỉ đưa tay bắt theo phản
xạ, khi nhìn lại mới hay đó là một chiếc
tiểu kim châm, chàng ngớ người suy nghĩ:
- Hắn tặng ta vật nữ nhi thường dùng này
để làm gì chứ?
Ngẩng đầu lên nhìn, thì bóng Đào Văn Kỳ
đã lẫn khuất trong rừng.
Chu Mộng Châu còn đứng ngẩn người hồi
lâu vẫn chưa đi.
Khi quay người lại định bước về
khách điếm, thì bỗng nghe có tiếng áo lướt
gió, biết lại là nhân vật giang hồ, chính
định tránh mặt thì trước mặt đã
thấy xuất hiện ba người, không còn cách nào
bỏ đi.
Chu Mộng Châu đã nhận ra người đi
đầu chính là gã trung niên hán tử mà khi trong Thất Tinh
Trang đã chạm mắt với Đào Văn Kỳ, hai
người đi sau là một đôi nam thanh nữ tú,
thoạt nhìn cũng biết bọn người này
đều có võ công cao cường.
Trung niên hán tử vừa đến trước mặt
chàng thì dừng lại, chấp tay thi lễ hỏi ngay:
- Xin hỏi Nam Thiên Nhất Yến hiện tại ở
đâu?
Chu Mộng Châu vừa nghe hỏi thì định đáp
thật, nhưng chợt nhớ ra Đào Văn Kỳ
vừa rồi kể là vì nhân chuyện hôn sự mà phải
trốn xuống núi lang bạc giang hồ. Nhìn thiếu
nữ kia, chẳng phải chính là vị hôn thê bị ép
buộc của hắn hay sao chứ?
Nghĩ thế liền tìm lời hỏi vặn lại:
- Các hạ hỏi hắn làm gì?
Trung niên hán tử vẻ không vui, nhưng nén giận nói:
- Ta tìm hắn có chuyện gì với ngươi vô can,
ngươi chỉ việc nói ra hắn hiện tại
ở đâu, ta tự tìm đến hắn là
được!
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Ta không biết, nếu như ta biết thì ta cũng
đi tìm hắn!
Trung niên hán tử giận lên, quát:
- Ngươi có tư cách gì mà đi tìm hắn chứ?
Thiếu nữ lúc này đã bước lên bên cạnh trung
niên hán tử, chẳng biết nói gì với hắn, chỉ
thấy hắn gật đầu lia lịa, miệng
lại thốt lên:
- Hảo, hảo!
Chu Mộng Châu nhân lúc bọn họ không chú ý, liền nhún
nhẹ người vọt vào rừng, qua mấy cái
nhảy đã xa tầm mấy mươi trượng,
nhìn lui không thấy họ đuổi theo, mới thư
thái bước đi.
Chàng đi một mạch về khách điếm, lúc này
mới nhớ ra mình quả sơ hốt, lần này
đến Thất Tinh Trang là có chủ ý, chẳng ngờ
hai lần chạm mặt Thất Tinh trang chủ mà
chẳng để lão ta biết mình đến với
mục đích gì. Khi ấy liền mượn giấy bút
thảo một phong bái thiếp định nhờ tiểu
nhị đưa đến cho Thất Bộ Truy Hồn
Đổng Hằng, chẳng ngờ còn chưa kịp
đưa thiếp thì bên ngoài đã nghe có người tìm
gặp mình, chàng bước ra khách phòng mới hay chính là
Thất Bộ Truy Hồn tự động đến tìm.
Chu Mộng Châu không ngờ đối phương cũng
có ý đến tìm mình, ban đầu hơi giật mình,
nhưng khi thấy thần thái lão ta và cả Bát Diệu
Lung Linh Trịnh tổng quản chẳng có vẻ gì là ác ý
mới yên tâm.
Chu Mộng Châu thi lễ nói:
- Tại hạ chính định đưa bái thiếp
đến Trang chủ, chẳng ngờ Trang chủ lại
đến đây, thật may. Chẳng hay Trang chủ có gì
chỉ giáo?
Thất Bộ Truy Hồn vốn sau khi thua Chu Mộng Châu
một kiếm, trong lòng sầu não thất vọng vô cùng.
Nhưng lão bỗng nhận ra còn chuyện hết sức
hệ trọng, cho nên mới tạm không bẻ
thương quy ẩn, lại tự mình tìm đến khách
điếm gặp Chu Mộng Châu. Bấy giờ lão
chẳng quanh co, hỏi thẳng vấn đề:
- Xin hỏi tôn giá với vị Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm Chu đại hiệp năm xưa có quan
hệ gì với nhau?
Chu Mộng Châu giật mình, chẳng ngờ đối
phương lại hỏi điều này, ngập
ngừng giây lát mới đáp thật:
- Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm chính là tiên phụ!
Vừa nghe đến đó, Thất Bộ Truy Hồn
dậm chân than lên:
- Ái da! Ta chỉ nghe Chu huynh thất tích không biết thế
nào, chẳng ngờ đã qua đời, thật đáng
tiếc, đáng tiếc!
Chu Mộng Châu nhìn thần thái và ngữ khí của lão
đối với phụ thân mình thống thiết như
vậy, chừng như năm xưa cùng cha mình thâm giao, bất
giác cảm thấy chuyện mình vừa rồi hạ lão
một chiêu áy náy vô cùng. Chàng đứng lặng
người một hồi mới hỏi:
- Trang chủ với tiên phụ năm xưa giao tình
thế nào?
Đổng Hằng nói:
- Thật ra nghe tiếng thần giao đã lâu, nhưng vì
tục sự liên miên nên chưa có cơ hội diện
kiến.
Chu Mộng Châu nghe vậy “a” lên một tiếng, gật gù
nói:
- Thế nhưng sư phụ tôi nhất định
bảo tôi phải tìm đến đây, bất luận
thắng bại cũng phải cùng Trang chủ lĩnh giáo
vài chiêu, nếu không tôi trở về chẳng biết
ăn nói thế nào với người.
Đổng Hằng tròn mắt hỏi:
- Lệnh sư là vị cao nhân nào?
Chu Mộng Châu khi ấy mới lấy pho tượng Kim
La Hán trong người ra đưa cho lão xem.
Đổng Hằng gật đầu chặt lưỡi
nói:
- Thảo nào mà ta lấy làm ngạc nhiên, ta với Chu đại hiệp năm xưa vãn danh biết người,
chưa từng có chút ác cảm với nhau, lấy đâu ra
thù hận, hậu nhân của người có lý gì tìm
đến ta thọ giáo. Nguyên là lệnh sư phái
đến, chẳng trách ...
Nói đến đó lão ngừng lại thở dài một
tiếng, rồi tiếp:
- Nhân bất thập toàn, chung quy có lúc cũng sai. Chẳng
ngờ hai mươi năm trước ta một lần
thất thủ, mà tạo thành hậu nghiệp hôm nay ...
Lão bỗng dừng lời, khiến Chu Mộng Châu bất
giác đưa mắt nhìn ra cửa, quả nhiên đã
thấy có người bước nhanh vào.
Vừa nhìn thấy họ, Chu Mộng Châu “a” lên một
tiếng, thầm nghĩ:
- Chẳng ngờ lại gặp phải bọn họ!
Thì ra lại là ba người vừa rồi gặp nhau
ngoài rừng hỏi thăm Đào Văn Kỳ.
Trung niên hán tử mắt trừng trừng nhìn chàng như
còn phẫn nộ.
Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng thấy tình
hình không ổn, bèn tiến lên cười giả lả nói:
- Đến đây, đến đây! Ta giới thiệu
cùng các người, vị này là hậu nhân của Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu đại hiệp,
cũng là môn đồ của vị cao tăng nhất
đại Kim La Hán - Chu Mộng Châu. Còn vị này là
Thiếu bảo chủ Đằng Tiểu Thanh,
trưởng tử của Bảo chủ Quy Hồn
Bảo oai danh khắp thiên hạ.
Vị Thiếu bảo chủ Quy Hồn Bảo đưa
mắt nhìn đối phương, bắt gặp ánh
mắt đối phương cũng nhìn mình sắc bén.
Hồi sau mới thấy hòa hoãn trở lại, khi ấy
Đổng Hằng mới trịnh trọng tuyên bố:
- Nhị vị thiếu niên anh hùng sau này nhất
định thân giao với nhau. Hiện tại lão hủ
muốn Đằng thiếu bảo chủ làm chứng, lão
hủ từ nay rửa tay gát kiếm, thoái xuất giang
hồ.
Đổng Hằng vừa nói ra câu này, mọi người
chung quanh đều chấn động.
Bát Diệu Lung Linh buộc miệng la lên:
- Trang chủ ...
Thất Bộ Truy Hồn không để cho lão ta kịp nói
gì, cắt ngang:
- Ý ta đã quyết, tổng quản chớ nhiều
lời.
Bát Diệu Lung Linh Trịnh Quảng Thái còn định lên
tiếng, nhưng bắt gặp ánh mắt của
Đổng Hằng thì đành nín lời trong họng,
chẳng dám nói ra.
Thất Bộ Truy Hồn khi ấy mới nhìn Chu Mộng
Châu nói tiếp:
- Tôn giá hồi sơn, xin báo lại với lệnh sư là
lão hủ đã giữ đúng lời hứa năm xưa,
từ nay thoái xuất giang hồ.
Nói rồi lão quắt mắt nhìn Trịnh tổng quản
ra lệnh:
- Quảng Thái, chúng ta đi!
Dứt lời đã thấy cả người lão xông nhanh
ra cửa, Bát Diệu Lung Linh mặt mày còn uẩn khúc, nhìn
chăm Chu Mộng Châu một lúc nữa, cuối cùng
cũng sãi chân bước theo.
Chu Mộng Châu nhìn thấy gã trung niên hán tử trong bọn
ba người kia thì không có thái độ biểu hiện
gì, thế nhưng gã Đằng thiếu bảo chủ Quy
Hồn Bảo và thiếu nữ thì mắt đầy
giận dữ nhìn mình.
Chu Mộng Châu bị họ nhìn chăm đến lúng túng
tay chân, la lên hỏi:
- Các ngươi cứ chăm nhìn ta làm gì chứ?
Đằng Tiểu Thanh còn chưa kịp lên tiếng,
thiếu nữ đã cướp lời:
- Nhìn ngươi là nhìn ngươi chứ gì?
Chu Mộng Châu cứ nghĩ thiếu nữ này là
người ước hôn với Đào Văn Kỳ, trong
lòng rủa thầm:
- Thứ không biết xấu hổ!
Đằng Tiểu Thanh lúc này mới nói giọng
đầy tức giận:
- Hiện tại Thất Bộ Truy Hồn Đổng
Hằng đã thoái xuất giang hồ, Quy Hồn Bảo
chúng ta chẳng cần phải lo lắng gì về lão,
nếu ngươi còn ngang ngược thì sẽ cho
ngươi biết mùi lợi hại!
Chu Mộng Châu thấy đối phương vô văn
cớ kiếm chuyện, hừ một tiếng nói:
- Ngươi đủ tư cách nói câu ấy?
Đằng Tiểu Thanh nghe thế liền rút cặp
đơn hoàn câu đao lưỡi cong như trăng khuyết,
đầu đao có một vòng tròn sáng loáng, thét lớn:
- Ngươi thử rồi sẽ biết!
Chu Mộng Châu thấy rõ bọn ba người này tìm mình
kiếm chuyện, đằng nào họ không tìm chàng thì sau
này chàng cũng tự tìm đến Quy Hồn Bảo,
đấu sớm một trận cũng hay. Khi ấy chàng
liền rút thanh bảo kiếm ra. Đằng Tiểu Thanh
nhìn thấy thanh bảo kiếm thì đã hơi chùn lòng,
chẳng ngờ Chu Mộng Châu định dụng bảo
kiếm chém hủy cặp bảo đao của đối
phương, trừng trị thói cuồng ngạo tự
phụ.
Gã trung niên hán tử đã nhanh nhẹn chạy quanh một
vòng dẹp hết bàn ghế tạo thành một khoảng
không rộng lớn ngay trong tửu điếm để
bọn họ quyết đấu.
Đằng Tiểu Thanh hai tay nắm cây đao, nhưng
vẫn chần chừ chưa dám ra chiêu.
Thiếu nữ thấy tình hình, liền đưa mắt
ra hiệu cho gã trung niên hán tử, gã ta liền chạy vào
giữa nói lớn:
- Thiếu bảo chủ xin tạm lùi, giết gà đâu
cần đến dao mổ trâu, tiểu tử này cứ
để tại hạ dùng tay không tiếp nó mấy chiêu!
Đằng Tiểu Thanh nghe vậy lập tức thâu
đao nhảy về sau, gật đầu nói:
- Hảo! Cát Thiên Long, trước hết cho hắn nếm
mùi Thiên Long trảo!
Gã trung niên hán tử cười nói với Chu Mộng Châu:
- Cát Thiên Long ta xin tiếp tiểu huynh đệ vài chiêu!
Rõ ràng bọn người này ngông cuồng ngạo mạn,
đã chứng kiến Chu Mộng Châu động thủ
thắng Đổng Hằng, mà vẫn còn buông lời
ngạo mạn.
Chu Mộng Châu khi ấy thấy đối phương tay
không, liền thâu kiếm vào vỏ.
Cát Thiên Long không nói thêm tiếng nào, nhảy tới phóng
chưởng tấn công.
Chu Mộng Châu bằng vào kình lực cũng nhận ra
đối phương võ công cao cường, khi ấy ra
chưởng nghênh tiếp. Cát Thiên Long khoát tay hóa
chưởng thành trảo, chộp nhanh vào uyển mạch
của Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu hơi giật mình, rụt tay phải
lại, tả chưởng đánh bật nhanh, Cát Thiên Long
hơi ngớ người, nhưng né không kịp, liền
tung chưởng chống đỡ.
“Bình” một tiếng, cả hai sững người,
tất nhiên đã thầm hiểu đối phương
công lực thế nào.
Chu Mộng Châu biết gặp phải cường
địch, nên không dám khinh xuất.
Khi ấy gia thêm mấy thành công lực vào chưởng
chiêu tấn công.
Qua chiêu thứ hai, đôi bên vẫn bình phân, chưa
thắng phụ rõ ràng.
Lần này Chu Mộng Châu không chờ đối
phương ra chiêu, lập tức phóng chưởng trong
Phiên Thiên chưởng tấn công với chín thành công
lực.
Cát Thiên Long chưởng trảo cùng xuất, nghênh liền
một chưởng của Chu Mộng Châu.
Nên biết Cát Thiên Long trong Quy Hồn Bảo công lực
đứng thứ nhì chỉ sau Quy Hồn Bảo chủ,
vậy mà lần này một chưởng bị Chu Mộng
Châu đánh bật ngược về sau bốn năm bước,
hai tay ê ẩm.
Chu Mộng Châu cả người bất động,
thế nhưng nếu nhìn kỹ thì đã thấy nền
gạch dưới chân rạn nứt, đôi bàn chân lún
xuống có đến hơn một phân.
Sau ba chưởng, bỉ thử đã biết nhau, Cát Thiên
Long ngầm vận khí khống chế nhanh cơn đau ê
ẩm ở hổ khẩu, ra chiêu “Thôi sòng vọng
nguyệt” chộp hờ vào ngực Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu né người, tay trái đón hữu
chưởng đối phương, tay phải một
chưởng đánh thốc vào hạ sườn. Cát Thiên
Long ra chiêu đầu chỉ là hư chiêu, khi thấy
đối phương đã phát chiêu hóa giải và tấn
công, lập tức thâu chưởng hóa chiêu “Kim ty triền
uyển” vòng cổ tay thộp vào uyển mạch của
Chu Mộng Châu. Trong thế chưởng thì hàm ẩn
thế cầm nả thủ pháp. Thấy biến thế
của mình như sắp đắc thủ gã cười
quát luôn:
- Ngươi chết!
Chu Mộng Châu cười thầm trong lòng đáp lại:
- Chưa chắc!
Vừa nói tay vừa cong lại tạo thế đối
chiêu với Cát Thiên Long.
Cát Thiên Long chộp vào tay Chu Mộng Châu mà cứ ngỡ
như chộp vào một vật cứng như sắt thép,
đồng thời có một cỗ kình lực đẩy
ngược lại, gã giật thót mình, liền buông ba ngón
tay, cả người nhảy lùi về sau.
Chu Mộng Châu nhanh như chớp thi triển chiêu Phiên Thiên
chưởng truy theo tấn công.
Cát Thiên Long một chiêu không thành, để đối
phương chiếm tiên cơ tấn công ào ạt, nháy
mắt thế thượng phong đã thuộc hẳn
về phía Chu Mộng Châu.
Chính tại lúc này, Chu Mộng Châu nghe sau lưng có tiếng
ám khí rít gió, chàng không quay đầu cũng hiểu là thiếu
nữ đã lén ra tay.
Chu Mộng Châu định phát chưởng đánh bật
ám khí trở lại đối phương, nên vừa
chần chờ thì đã thấy Cát Thiên Long chộp lấy
thời cơ vào tấn công một chưởng như
trời giáng.
Chu Mộng Châu nghĩ nếu phát chưởng đẩy
bật ám khí thì tất trúng chưởng của Cát Thiên
Long, trong đầu chợt nhớ đến Bạch
Cốt Y hộ thân, bèn tay đổi ý định.
Chưởng nghênh tiếp Cát Thiên Long với chiêu “Bồ đề
dẫn độ” đẩy bật Cát Thiên Long về sau,
đồng thời trở người thuận tay
chộp lấy ám khí.
Vốn chàng cứ ngỡ chỉ là ám vật bình
thường cho nên đưa tay bắt lấy, nào ngờ
tay vừa chạm phải ám khí thì bỗng thấy tê
dại, biết chuyện không xong, liền nhắm mắt
vận khí, nhưng ngay lúc ấy đầu óc tối
sầm, ngã người trên đất hôn mê bất
tỉnh.
Chỉ trong tích tắc đó chàng còn kịp nghe loáng thoáng
giọng cười thiếu nữ, và câu nói:
- Ta không tin là ngươi thoát nổi tay Kim Châm Thánh Nữ
Trầm Phi Phi này. Ha ha ...
Chẳng biết hôn mê qua bao lâu.
Khi chàng tỉnh dậy thì thấy bị giam trong một
thùng xe ngựa bít kín bằng vải bố. Người tuy
đã tỉnh nhưng cảm thấy yếu như không còn
chút sức lực nào. Ban đầu chàng cứ ngỡ là
bị phong bế huyệt đạo, nhưng thử
vận khí mới biết là không phải nên hơi nhẹ
lòng.
Chính đang lúc suy nghĩ cách thoát thân, bỗng nghe có
tiếng người nói chuyện:
- Tiểu tử này đã là hậu nhân của Thiên Hạ
Đệ Nhất Kiếm, lại là cao đồ của
kỳ tăng Kim La Hán, nhưng trong người hắn
lại có Cửu Dao Châu là ám khí độc môn của Trường
Bạch lão nhân, còn thêm chiếc kim trâm sở dụng
của Lý Uyển Nhược, thân thế của hắn
thật khả nghi.
Chu Mộng Châu nghe vậy, biết lúc hôn mê đã bị
đối phương lục soát trên người.
Tiếp đó liền nghe tiếng Đằng Tiểu
Thanh:
- Ta chẳng kể hắn thế nào, chỉ cần
giữa hắn với Lý Uyển Nhược có quan hệ
bất minh, thì ta nhất định không tha!
Khi ấy lại nghe giọng Kim Châm Thánh Nữ Trầm Phi
Phi:
- Đương nhiên Quy Hồn Bảo danh chấn thiên
hạ, cho dù hắn thân thế ra sao cũng không phải
sợ. Thế nhưng theo ý tôi thì trước hết chúng
ta cần bắt cho được Đào Văn Kỳ, xem
nó có đúng chính là Lý Uyển Nhược hóa nam trang hay
không, khi ấy sẽ định bước hành
động tiếp:
- Đằng Tiểu Thanh nói:
- Theo ta thì không sai được, chiếc kim trâm kia là
vật chứng.
Trầm Phi Phi nói:
- Suỵt! Phải khẽ thôi, không chừng tiểu tử
kia đã tỉnh lại, để tôi vào xem!
Chu Mộng Châu nghe đến đó liền nhắm mắt
thở nhẹ, quả nhiên đã thấy có ánh sáng lùa vào,
một người chui vào xe đưa tay sờ lên mũi
chàng, lại sờ lên người xem xét, rồi mới
bỏ trở ra ngoài. Chu Mộng Châu nhắm mắt
trầm tư suy nghĩ những lời bọn họ
vừa nói chuyện với nhau.
Xe vẫn tiếp tục lăn bánh trên đường,
thân xe lắc lư theo câu chuyện vô bổ của bọn
ba người ngồi phía trước. Sau chừng hai canh
giờ, xe bỗng dừng lại, chàng thấy có
người khiêng mình xuống xe, tiếp đó bước
chân nhiều người từ xa lại gần. Chu
Mộng Châu vẫn nhắm kín mắt thở nhẹ vờ
làm như còn mê man chưa tỉnh.
Một lúc bỗng có người lên tiếng hỏi:
- Thiền Long huynh, tiểu tử vừa đưa
xuống xe là ai vậy?
Chu Mộng Châu hé mắt nhìn, chỉ thấy người
hỏi Cát Thiên Long là một lão già, Cát Thiên Long cố ý
thấp giọng nói:
- Đây là vì lão trượng hỏi, chứ người khác
hỏi thì tôi không dám nói. Người này chính hôm qua từng
đánh bại Thất Tinh Trang chủ Thất Bộ Truy
Hồn Đổng Hằng một chiêu. Bởi vì có chỗ
hiểu lầm giữa hắn với Thiếu gia chúng tôi,
nên tạm thời giữ lại đưa về Quy
Hồn Bảo.
Lão già nghe tợ hồ như không tin, đưa mắt nhìn
vào người Chu Mộng Châu, chung thủy không thốt lên
lời, cuối cùng quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu nghe không khỏi sung sướng trong lòng, lát
sau có người khiêng chàng vào một căn phòng, khi
thấy người đã ra ngoài hết, chàng mở
hẳn mắt thì đã thấy trên bàn để sẵn
thức ăn, nhưng không còn ai đến xem chàng thế
nào nữa.
Sáng hôm sau, bọn họ lại tiếp tục lên
đường.
Nhưng lần này Chu Mộng Châu được
người dìu lên xe, chàng đã tỉnh táo, nhưng cơ
thể cảm thấy yếu đuối vô lực, ngoài ra
không có biểu hiện gì khác.
Bọn họ cứ đi đi nghỉ nghỉ lại
trong một khách điếm nhỏ ở tiểu trấn
ven chân núi. Nửa đêm chừng canh ba, Chu Mộng Châu
vốn không ngủ, chỉ nghĩ kế thoát thân. Nhưng
chưa tìm ra kế gì hay, chàng tuy được tự do,
nhưng cơ thể vô lực thì làm sao thoát nổi tay
đối phương.
Đang lúc buồn rầu chợt phát hiện có tiếng
bước chân trên mái ngói, mà tợ hồ như có
đến hai người ở hai đầu hồi. Nghe
tiếng bước chân, cũng đoán là người trong
giang hồ, mà người xuất hiện đầu
chừng như cao minh hơn người xuất hiện
sau.
Bước chân người chạy trên ngói nghe rất rõ,
tợ hồ như cố ý gây tiếng động. Chu
Mộng Châu không hiểu dụng ý của người kia
thế nào.
Đột nhiên phòng kế bên cạnh thấy đèn sáng
lên, có tiếng người quát hỏi:
- Cao nhân phương nào, thâm dạ quang lâm, Cát Thiên Long xin
mời vào phòng nói chuyện.
Không có tiếng đáp lại, thế nhưng tiếng áo
lướt gió, rõ ràng người kia đã phóng chạy
về phía hậu viện.
Cát Thiên Long thét lớn:
- Tôn giá đã không ra mặt, Cát Thiên Long đành cưỡng
lưu chân khách.
Dứt lời đã nghe tiếng áo lướt gió vù vù
từ xa đến gần.
Chu Mộng Châu biết Cát Thiên Long đã đuổi theo
người kia, trong lòng thầm nghĩ không biết
người kia là ai? Sao nửa đêm lại lẻn vào
đây là gì?
Chính lúc này bỗng lại nghe tiếng gió rất nhẹ,
nếu như Chu Mộng Châu không ngưng thần lắng
nghe chỉ e không phát hiện ra. Người kia dừng chân
lại ngay bên ngoài cửa sổ phòng Chu Mộng Châu, gõ
nhẹ mấy tiếng, lập tức có tiếng của
Trầm Phi Phi chẳng biết ẩn người ở
đâu phát hỏi:
- Tôn giá là ai? Sao nửa đêm đột nhập vào đây?
Mau khai báo tính danh!
Chỉ nghe người kia cười gằn một
tiếng, nói:
- Ta đã nhiều năm không hành cước giang hồ,
tính danh nói ra ngươi cũng chẳng biết.
Chỉ cần ngươi giao người mà các
ngươi đã bắt kia, thì ta cũng chẳng làm khó các
ngươi!
Trầm Phi Phi thé giọng:
- Phế ngôn! Người được Quy Hồn Bảo
đã giữ, ai dám nhúng tay xen vào?
Người kia cười gằn:
- Hừ, ta thì chẳng tin!
“Ầm” một tiếng, cánh cửa sổ phòng Chu Mộng
Châu nằm ngủ bỗng nhiên mở toang, chàng kịp
nhận ra một lão già cao gầy.
Chẳng biết Trầm Phi Phi nấp ở đâu bỗng
nhiên nhảy vọt tới, lão già phất tay một cái,
lập tức thấy Trầm Phi Phi cả người
khựng lại.
Lão già cười lên mấy tiếng hắc hắc, nói:
- Xem kẻ nào dám cản đường lão phu?
Kim Châm Thánh Nữ Trầm Phi Phi hai tay buông thỏng
đứng yên, rõ ràng là đã bị phong bế huyệt
đạo. Đằng Tiểu Thanh từ đâu liền
xuất hiện, nhảy tới sau lưng lão già, cặp
song câu vung lên bổ xuống hai vai lão già vô thanh vô sắc.
Lão già đứng yên tợ hồ như không hề hay
biết, Chu Mộng Châu ngược lại nằm trong nhìn
ra thấy rất rõ, chàng lạnh toát cả người,
nhưng nhất thời chẳng biết nên la lên báo cho lão
tay biết hay không. Đúng lúc cặp câu đao chỉ còn
cách vai lão nhân mấy thốn, cả người lão
bỗng ngã xuống bung lên song cước đá liền
“bốp bốp” hai cái trúng đích vào ngực Đằng
Tiểu Thanh nhanh như chớp. Đằng Tiểu Thanh
lòng đang khấp khởi vì bổ cặp câu đao trúng
vai đối phương, không ngờ đối
phương ngã người bằng đôi Hồi long song
cước, gã bật người ngã xuống mồm
hộc máu tươi.
Chu Mộng Châu tận mắt chứng kiến lão nhân thi
triển quái chiêu, lòng thầm khâm phục lão ta.
Còn đang ngớ người, đã thấy thân hình lão nhân
nhẹ nhàng vọt vào phòng, một tay cắp chàng
dưới nách như diều hâu cắp gà con, rồi
vọt lẹ ra phòng biến mất trong màn đêm.
Xem Tiếp Hồi 15
