ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 16
Kiếm Lệnh Tái
Xuất Giang Hồ
Thời gian trôi nhanh.
Trăng thượng tuần hơn nửa vòng bán
nguyệt treo lơ lửng trên trời thu trong xanh tỏa
chiếu ánh sáng dịu dàng xuống khắp nơi.
Trên đỉnh Ngưu Giác, Mã Thử sơn nằm bên
một nhánh sông Hoàng Hà, một bóng người ngồi
mặt nhìn ra dòng sông lăn tăn gợn sóng bạc.
Dưới ánh trăng bàn bạc cũng nhận ra
được một khuôn mặt thiếu niên khôi ngô
tuấn tú, nhưng từ đầu mày thỉnh thoảng
hằn lên những nếp nhăn, đủ thấy
người này trong lòng hẳn có tâm sự trầm kín.
Đôi mắt chiếu hàn quang cứ nhìn ra xa tợ hồ
như không chú mục vào một mục đích nào, chẳng
biết thiếu niên ngồi vậy đã bao lâu.
Bỗng từ miệng thiếu niên một tiếng
thở dài, rồi lẩm bẩm tự nói một mình:
- Chu Mộng Châu ta thân hoài tuyệt học như hôm nay là
nhờ ân tư của sư phụ, chẳng lẽ không
làm tròn sứ mạng sư phụ giao phó thì còn mặt nào
với người nơi tiên cảnh sắc.
Đúng vậy, thiếu niên kia chính là Chu Mộng Châu.
Từ suốt mấy tháng nay, chàng sau khi chia tay với Lý
Uyển Nhược, vị nữ nhi giả nam trang
ngoại hiệu Nam Thiên Nhất Yến, chàng đã tìm
đến đây tĩnh dưỡng nội thương
và tu luyện võ học.
Thật ra thương thế của chàng không đến
nổi là trầm trọng, nhưng vì thời gian phó
hội với Quy Hồn Bảo còn lâu, vả lại chàng
linh cảm lần phó hội này với Quy Hồn Bảo là
chuyện rất hệ trọng. Thứ nhất chàng
phải đối đầu với nhiều thế
lực, ngoài Quy Hồn Bảo ra còn có bọn người
Quát Thương Sơn, mà nhất vẫn là Quy Hồn
Bảo thiếu bảo chủ Đằng Thanh, hẳn
chẳng khi nào hắn quên mối nhục mấy tháng
trước đây khi bị Thiên Tâm pháp sư buộc giao
trả tất cả mọi thứ cho chàng, và Lý Uyển
Nhược đã vuột khỏi tay hắn. Nhưng
điều hệ trọng nhất chính là vì Quy Hồn
Bảo chủ từng có thân giao với Liên Vân Bảo
chủ Hồ đại thúc.
Chu Mộng Châu không hiểu giữa Hồ Dã và Đằng
Thận quan hệ như thế nào với nhau, nhưng
hồi thiếu thời chàng vẫn thường thấy
Đằng Thận lui tới viếng thăm Liên Vân
Bảo, những lần ấy chỉ thấy Hồ Dã và
Đằng Thận vào tĩnh thất biệt viện hàn
huyên với nhau rất thân mật.
Lần này chàng phó ước với Quy Hồn Bảo thật
ra cũng không thù không oán, mà chỉ vì hoàn thành sứ
mệnh sư phụ Kim La Hán đã giao ký trong danh thiếp.
Không biết giữa sư phụ với Quy Hồn Bảo
năm xưa có hiềm khích gì với nhau?
Tất nhiên chàng áy náy lo lắng, nhất là không biết
liệu Hồ đại thúc có đến tham dự hay
không? Vì Đằng Thận nhất định ít nhiều
cũng mời một vài cao thủ võ lâm đến
chứng kiến cuộc phó hội, đồng thời
cũng là chỗ dựa cho lão ta.
Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn mảnh trăng
sắp đầy, nhẩm tính hôm nay hẳn đã là ngày
mười hai rồi, chỉ còn ba ngày nữa là
đến thời gian phó hội.
Từ đây chàng chỉ cần xuôi theo nhánh sông Hoàng Hà
hơn một ngày đường thì có thể đến
được Trường An, chàng quyết định
sáng sớm ngày mai lên đường.
Nghĩ mãi một hồi, Chu Mộng Châu từ từ
nhắm mắt lại, bắt đầu hít sâu điều
nhiếp chân khí, tập buổi công phu tối trước
lúc lên đường.
oo Cũng chính cùng đêm hôm ấy.
Trong một gian mật thất nối viện Quy Hồn
Bảo, dưới ánh đèn tờ mờ là hai bóng
người ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn
chạm trổ cầu kỳ.
Cả hai đều tóc hoa râm, xem ra niên kỷ đều
trạc tuổi nhau trong khoảng năm mươi mấy
sáu mươi.
Cả hai trầm ngâm rất lâu, nhưng chưa ai lên
tiếng, không khí xem vẻ rất nặng nề.
Qua hồi lâu, người ngồi phía trong, chừng như
là chủ nhân, hắng giọng đánh tan bầu không khí
tịch tĩnh oi bức, nói:
- Hồ huynh, kế hoạch tuy chúng ta sắp đặt
ổn thỏa, nhưng cũng không lường
trước những điều bất ngờ. Chỉ
cần có điều gì không ổn, khiến hào khách các phái
tỏ ra hoài nghi, thì chỉ e ...
Lão nhân được xưng là Hồ huynh gật
đầu lên tiếng tiếp lời:
- Đương nhiên đây là điều hệ trọng
đến cả hai chúng ta, liên can trọng đại
đến cả Quy Hồn Bảo của Đằng
huynh, và cả Liên Vân Bảo của tiểu đệ!
Thì ra, hai người này một chính là Quy Hồn Bảo
chủ Đằng Thận, và người họ Hồ
chính là Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã.
Nguyên là từ mấy tháng trước, sau lần phó
bảo chủ Khang Điền xuất chúng truy lung hậu
duệ nhà họ Bạch không thành trở về, báo là
bị bại thủ dưới tay Chu Mộng Châu.
Điều này đã khiến cho Đằng Thận lo
lắng, lão vốn không nhớ ra trong giang hồ có nhân
vật nào tên Chu Mộng Châu hay không, thế nhưng cái
họ Chu này khiến lão bỗng linh tính có liên hệ
đến một nhân vật năm xưa mà lão từng
dính líu ít nhiều.
Đến tiếp sau đó thì lại là Thiên Tâm pháp sư
cùng thiếu bảo chủ Đằng Tiểu Thanh trở
về báo cuộc phó ước với Chu Mộng Châu, mà
cho biết Chu Mộng Châu trong người có giữ pho
tượng Kim La Hán, thì Đằng Thận càng giật
mình chấn động hơn. Rồi tiếp đó lão còn
biết được Chu Mộng Châu là nhân vật mới
xuất hiện trên giang hồ, nhưng hai lần đánh
bại Thất Tinh Trang chủ Đổng Hành, và đại
náo Thiếc Ngõa Tự khiến Hoa Nguyệt Đầu
Đà cũng phải quýnh tay quýnh chân.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận không còn
ngồi yên được nữa, vì cuộc phó hội vào
đêm trung thu với Chu Mộng Châu đã gần kề,
lão liền tức tốc đến viếng Liên Vân
Bảo gặp Hồ Dã báo lại mọi chuyện.
Lại nói Hồ Dã từ ngày Chu Mộng Châu bỏ đi
khỏi Liên Vân Bảo, lão vừa thấy nhẹ lòng,
nhưng lại vừa thấy áy náy. Nhẹ lòng là vì lão
tự nhiên dứt được mối phiền phải
cưu mang thằng bé mà lão không hề muốn cưu mang tí
nào. Nhưng lo là vì chính thằng bé chừng như lúc nào
cũng có chút gì đó đe dọa cho lão, nhưng thật
sự lão không dám nghĩ đến.
Khi nghe Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận nói
đến Chu Mộng Châu, ban đầu Hồ Dã bán tín bán
nghi, vì nghĩ rằng Chu Mộng Châu mới bỏ đi
chừng năm sáu năm nay, há lại có thể luyện
thành nhất thân tuyệt học, đến nỗi đánh
bại một lúc mấy nhân vật cao thủ võ lâm, mà ngay
cả bản thân lão cũng phải nể trọng?
Thực ra, nếu bên trong nội tình không có gì khúc mắc
hệ trọng, thì bản thân Hồ Dã cũng không phải
lo lắng về chuyện xuất hiện của Chu
Mộng Châu, thậm chí còn mừng mới phải.
Quả vậy, từ lúc nhỏ đến khi Chu Mộng
Châu rời khỏi Liên Vân Bảo, thì duy nhất một
người trong Liên Vân Bảo có vẻ quan tâm đến
hắn thì chính là Hồ Dã. Nhưng, chuyện không phải
đơn giản như vậy.
Đằng Thận lần ấy đã bàn bạc với
Hồ Dã tìm cách đối phó, sau liền hai đêm suy tính,
bọn họ mới đi đến thực hiện
một kế hoạch.
Suốt mấy tháng trôi qua, mỗi người đều
làm đúng công việc của mình.
Đêm nay, trước ngày trung thu, Hồ Dã đã bí mật
đến gặp Đằng Thận trong mật thất
tại Quy Hồn Bảo.
Sau một lúc im lặng suy nghĩ, Đằng Thận
ngước mắt nhìn Hồ Dã dò xét hỏi:
- Hồ huynh, nghĩ xem người của các phái chuyên
kiếm có đến hay không nào?
Hồ Dã nghe hỏi trong lòng hơi chột dạ, hẳn
Đằng Thận lo về một chuyện bí mật
năm xưa, bèn nói:
- Đa phần tất sẽ đến, vì "Thập
niên luận kiếm" đại hội đã một
lần không thành công, một lần bị tạm ngưng.
Tất nhiên chuyện điều tra về Thiên Hạ ...
Nói đến đó lão ngập ngừng không nói tiếp
được. Đằng Thận phải tiếp
lời:
- Đằng nào thì chuyện cũng đã cách hơn
mười tám năm, về vụ án thất tích của
Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên, mọi
người và dư luận giang hồ đều nghĩ
rằng Kim La Hán là hung thủ. Vậy Hồ huynh lo sợ
gì chứ?
Hồ Dã nghe nhắc lại chuyện này, bỗng
người hơi co rúm, thật tình điều chôn sâu kín trong
lòng mười tám năm, nay nghe nhắc lại lão cũng
không khỏi chấn động.
Lão bỗng thở dài thườn thượt, than lên:
- Tiểu đệ thật hồ đồ, nhất
thời vì tình yêu với Tiên tử mà ghen tức với Chu
đại ca ...
Đằng Thận thấy Hồ Dã nhụt chí bèn cắt
ngang nói:
- Thật ra phải nên nói Hồ huynh hồ đồ khi
nhận cưu mang hậu nhân của Chu Hiên, tự
chuốc lấy hậu họa như hiện tại
trước mắt đây mới phải!
Hồ Dã gật đầu đáp:
- Chính vậy! Chỉ vì tiểu đệ đã quá yêu
thương và nể trọng Tiên Tử, nhận cưu
mang giọt máu của Chu đại ca với Tiên Tử,
thật không ngờ ...
Đằng Thận chau mày khó chịu:
- Đằng nào thì chuyện cũng không thay đổi gì
được, hiện tại chúng ta phải bình tĩnh
đối phó. Kết quả cần nhất là phải tiêu
diệt được Chu Mộng Châu, chỉ có như
vậy thì Giang Bắc Lưỡng Bảo chúng ta mới
đứng trong giang hồ võ lâm. Bằng không ...
Nói đến đó trong ánh mắt lão ta lóe lên một tia lo
lắng lẫn tàn độc khó hiểu, nhưng Hồ Dã
lúc này thần trí tập trung suy nghĩ đâu đâu, nên
căn bản không nhìn thấy:
- Đúng vậy, bằng không thì chúng ta đều bị tiêu
diệt!
Hồ Dã gật đầu khổ sở nói.
Đằng Thận trầm ngâm hồi lâu chuyển ý
hỏi:
- Bằng hữu các phương Hồ huynh cho Lạc
Đại Xuân đi mời đến đều thuận
lợi chứ?
Hồ Dã lại gật đầu nói:
- Ngoài Ngũ kiếm phái là những người có trách
nhiệm lớn với chuyện "Thập niên luận
kiếm" đại hội thì đều
được mời bằng hồng thiếp, còn lại
bằng hữu mời đến phòng bất trắc
đều là nhân vật trong hắc đạo, có lẽ
bọn họ cũng sẽ đến. Vì năm xưa ít
nhiều bọn họ từng có thù oán với Chu Hiên sư
huynh và Kim La Hán.
Đằng Thận gật gù vẻ hài lòng, nói:
- Chuyện này chỉ có đúng ba người biết,
Hồ huynh, Lạc Đại Xuân và tiểu đệ.
Hồ huynh cần nhắc nhủ với Lạc
Đại Xuân tuyệt đối giữ bí mật cho
đến cùng ...
Hồ Dã không đợi đối phương nói hết
đã gật đầu cắt ngang:
- Điều này hiển nhiên không phiền đến Đằng
huynh nhắc nhở, có điều ...
- Thế nào?
- Tiên Tử từ lần ấy chỉ vì chút bất hòa
với tiểu đệ mà đã âm thầm bỏ đi,
lưu lại bức thư với vỏn vẹn mấy
chữ là gởi gấm Chu Mộng Châu, không biết
giờ hạ lạc nơi nào?
Đằng Thận nhíu mày nghĩ ngợi, rồi phát tay
một cái vẻ an nhiên, nói:
- Đằng nào Hồ huynh cũng không phải là chuyện
này, vì nội tình chuyện năm xưa, Tiên Tử chính là
nguyên nhân gây ra tất cả, lẽ nào cô ta còn dám đi
thổ lộ với người khác chứ?
Hồ Dã nghe vậy thì cũng thấy yên tâm phần nào,
hồi lâu lão chợt như nhớ ra chuyện gì bèn
hỏi:
- Đằng huynh, tiểu đệ có nghe chuyện
Đằng huynh cho người truy sát hậu nhân của
Bạch Vĩ Hồng, chẳng hay có kết quả gì không?
Đằng Thận nghe Hồ Dã nhắc lại chuyện
Bạch Vĩ Hồng, trên nét mặt lướt qua thoáng
khủng hoảng lẫn tàn độc, rít qua kẽ
răng:
- Năm xưa không ngờ bọn thuộc hạ của
tiểu đệ lại để sót hai đứa con
của Bạch Vĩ Hồng, thực tức chết
được! Nếu không thì làm sao tiểu đệ
phải phí nhiều công hao tâm nhiều năm nay truy tìm
bọn chúng? Nghiệt một điều lần
trước khi phó bảo chủ Khang Điền tìm
được con nha đầu Bạch Vân, không ngờ
lại bị tên tiểu tử Chu Mộng Châu cứu thoát!
Hồ Dã bị bất ngờ khi nghe tình tiết này, lão “á”
lên một tiếng, lắc đầu lẩm nhẩm:
- Không ngờ chuyện lại là vậy!
Rồi lão bỗng hỏi:
- Nhưng bọn nhóc kia đã biết ra chuyện năm
xưa chưa?
Đằng Thận chau mày suy nghĩ, đoạn nói:
- Cứ như phó bảo chủ báo cáo, chỉ sợ
đến giờ bọn chúng vẫn chưa biết chút gì
trong chuyện này.
Hồ Dã gật đầu, cảm thấy bọn họ
hai người đồng cảnh tương lân, thật
ra thì cả hai năm xưa từng ngấm ngầm liên
thủ tạo nghiệt chướng, định làm sóng
gió giang hồ, nhưng chưa thành lắm. Chuyện
đang vỡ lỡ đành phải tạm để yên
sóng lặng gió, giờ nghĩ lại mà Hồ Dã còn
thấy rúng động. Trong đầu lão lướt nhanh
câu chuyện hai mươi năm về trước . ...
Đằng Thận thấy Hồ Dã cứ để tâm
nghĩ ngợi, bèn hắng giọng nói:
- Thật ra thì để đối phó với bọn chúng
cũng không phải là gian nan lắm, nhưng chỉ vì chúng
ta vẫn muốn giữ bí mật năm xưa. Có
điều lần này đích thân Chu Mộng Châu ước
hội với tệ bảo, cho nên tiểu đệ
mới nghĩ ra kế hoạch ứng phó này mà thôi.
Hồ Dã như sực tỉnh, gật đầu nói:
- Đằng huynh nói chí phải, Chu Mộng Châu tuy nghe
truyền khẩu thân hoài tuyệt học, nhưng chung quy
nó vẫn chưa hay biết gì đến chuyện năm
xưa. Lần này chúng ta nhân kế tính kế, mượn
tay danh môn chính phái bức tội nó, thật là diệu
kế. Tiểu đệ đằng nào cũng danh là
đại sư thúc của nó nên không tiện ra mặt.
Đằng huynh cứ tùng quyền mà hành sự vậy!
Đằng Thận cười giả lả nói:
- Hồ huynh yên tâm, chuyện của Liên Vân Bảo cũng
là chuyện của Quy Hồn Bảo, chẳng lẽ
Đằng mỗ khoanh tay bàng quan, huống gì năm xưa
chúng ta đã có lời thề ước ...
Hồ Dã tiếp lời ngay:
- Chí phải! Xong mối họa nhà họ Chu rồi,
tiểu đệ nhất định dốc quân khuyển
mã giúp Đằng huynh truy tìm hậu nhân nhà họ Bạch!
Đằng Thận cười thầm trong bụng,
nghĩ:
- Hừ, bao năm nay mới nghe ngươi nói một câu
để tâm đến Đằng mỗ.
Tuy nghĩ vậy nhưng bên ngoài vẫn cười khiêm
tốn:
- Đa tạ thịnh ý của Hồ huynh!
- Sao lại thế? Chẳng phải Đằng huynh
bảo là chuyện của tiểu đệ là chuyện
của Đằng huynh, mà chuyện của Đằng
huynh tất cũng là chuyện của tiểu đệ
đó sao?
Đằng Thận ngưng mắt nhìn Hồ Dã rồi
bỗng cất tiếng cười phá lên vui vẻ.
Hồ Dã cũng cười, nhưng hẳn tiếng
cười có khác đối phương.
Chính trong lúc bọn họ còn mãi cười lớn
đắc chí, thì bên ngoài cửa một bóng người
nhỏ nhắn nhún người phóng đi, chung quy bọn
Đằng Thận không kịp nghe tiếng áo lướt
gió.
Sau khi bàn bạc thêm một hồi nữa, Đằng
Thận tiễn chân Hồ Dã, rồi quay về mật
thất nghĩ ngơi.
Khi đến gần phòng mình lão bỗng thấy một
vật gì nằm trên đường hành lang, lão cúi
xuống nhặt lên xem mới hay là một chiếc hoa trâm
nhỏ xíu. Lão lật đi lật lại trên tay, chợt
“à” lên một tiếng, lẩm bẩm:
- Của Anh muội đây mà!
Lão cố nhớ xem Đằng Anh cả ngày hôm nay có
từng đến phòng lão hay không, rồi chợt gật
gù yên tâm trở vào phòng đóng cửa.
oo Trong Quy Hồn Bảo, từ một ngày trước
rằm Trung thu đã thấy khách giang hồ các
phương đổ về rất nhiều. Nguyên do là
họ được mời hoặc bằng hồng
thiếp hoặc bằng miệng, nhưng đích thân
người đại diện Quy Hồn Bảo
đến gặp mặt mở lời mời.
Trong thiệp của những danh môn kiếm phái thì ghi rõ
chuyện liên quan đến vụ huyết án của Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm mười mấy năm
về trước. Cho nên những danh phái này hoặc
chưởng môn, hoặc là người được
chưởng môn ủy thác, đã có mặt từ hôm
trước. Hiển nhiên ai cũng muốn đến
sớm một hai ngày hỏi thăm trước sự tình
hư thực thế nào. Bọn họ đều
được Quy Hồn Bảo chủ Đằng
Thận cho biết đại để là trên võ lâm
thời gian gần đây xuất hiện một nhân
vật trẻ tuổi họ Chu, trong người mang pho
tượng Kim La Hán, từng công nhận Kim La Hán chính là
sư phụ truyền y bát. Người mà bấy lâu
mọi danh gia kiếm phái đang truy tìm để làm rõ
huyết án năm xưa đã từng xảy ra
trước đại hội "Thập niên luận
kiếm".
Lần này đích thân đệ tử của Kim La Hán
đến phó hội với Quy Hồn Bảo, cho nên
mới mời mọi người trước là
đến để chứng kiến cuộc ấn
chứng võ công, sau đó là có cơ hội truy vấn
về Kim La Hán.
Ngược lại những nhân vật giang hồ các
phương, thì chỉ nói là mời đến
thưởng nguyệt uống rượu, đồng
thời thưởng thức một cuộc ấn chứng
võ công. Thực ra đây chính là lực lượng làm
chỗ dựa của Quy Hồn Bảo chủ.
Lại nói Chu Mộng Châu trong mấy tháng vừa qua tợ
hồ như không mảy may biết trên giang hồ đang
nhốn nháo trước chuyện đệ tử của
Kim La Hán xuất hiện. Cho nên đúng ngày ước
hẹn chàng thản nhiên xuôi Hoàng Hà tìm đến Quy Hồn
Bảo.
Hôm ấy đúng ngày rằm trung thu, Quy Hồn Bảo không
khí khác thường, người vào kẻ ra tấp
nập, mới chập xâm xẩm tối mà đèn hoa
rực rỡ, một đài thưởng nguyệt
được dựng tạm lên rất quy mô, có thể
chứa đến mấy trăm người theo hình vòng
cung. Hẳn bố trí đều được chủ nhân
đặt tâm dụng ý vào đó rồi. Ngay chính giữa
ngược lại là một lôi đài như mọi lôi
đài bình thường không có gì khác biệt.
Chu Mộng Châu ăn vận như một nho sinh tuấn
mỹ, đầu vấn khăn, trường kiếm và
các vật dụng khác chàng gói trong một túi gấm dài mang
trong người. Bấy giờ đến trước Quy
Hồn Bảo chàng dừng chân đưa mắt nhìn quanh
một lúc, thấy người ra vào ai nấy dáng bộ
oai hùng, xem ra đều là người trong võ lâm, bất
chợt chàng nhíu mày không hiểu tại sao lại đông
người thế này.
Lại nói, trong Quy Hồn Bảo trừ một vài
người biết mặt chàng ra, thì ít người
nhận ra chàng trong đám quan khách, cho nên chẳng mấy ai
chú ý đến một bạch y nho sinh theo chân quần hùng
bước vào Quy Hồn Bảo.
Chu Mộng Châu dừng chân lại dưới một tán
tùng nhìn toàn trường, chàng nhận ra ngay phía
trước lôi đài là dãy ghế sang trọng, ngồi
trên đó đều là những khuôn mặt khá lạ,
nhưng xem sắc phục của họ thì chừng như
đều là thuộc nhiều môn phái khác nhau.
Kế sau đó mới là những hàng ghế dài xếp hình
vòng cung, lúc này đang đông người ngồi nói
cười huyên náo. Chu Mộng Châu tính nhanh trong đầu,
rồi thong thả tiến tới một hàng ghế, chọn
dãy ghế đoạn cong nhất ngồi xuống. Từ
đây chàng có thể quan sát được một góc
độ rộng nhất toàn trường.
Dưới ánh đèn sáng rực, gia đình trong Quy Hồn
Bảo chạy lui chạy tới mang trà cho khách.
Qua một lúc, bỗng thấy một đoàn người
từ trong nội viện bước ra.
Khi cả đoàn bước lên đài thì không khí toàn
trường lắng xuống, đây đó có người
khe khẽ thốt lên:
- Vị mặc áo đạo sĩ, mang trường
kiếm râu năm chòm kia chính là Bách Thủ Thần Cơ Quy
Hồn Bảo chủ Đằng Thận.
Chu Mộng Châu ngưng mắt chú thị, chàng chưa
một lần gặp mặt Quy Hồn Bảo chủ, cho
nên chung quy không biết mặt. Nhưng đi bên cạnh lão
ta thì chàng kịp nhận ra vài người, như lão phó
bảo chủ Khang Điền, thiếu bảo chủ
Đằng Tiểu Thanh, nhưng không thấy Thiên Tâm pháp
sư và cả Câu Hồn Diễm Sứ Đằng Anh.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận bước
lên trước đài chấp tay vái quanh một vòng,
rồi bắt đầu nói:
- Chư vị bằng hữu, Quy Hồn Bảo từ ngày
khai kiện đến nay, thừa mong chư vị
bằng hữu các phương ưu ái để mắt,
nên mới có chút tiểu danh trong võ lâm. Từ sau khi vị
tiền nhiệm bảo chủ Bạch sư huynh chẳng
may gặp đại nạn đến nay, Đằng
Thận này gánh hết trọng trách trong tệ bảo, cùng
với huynh đệ các phương chung sức giữ
gìn võ lâm an ổn thái hòa. Lẽ ra từ đầu
Đằng Thận này đã có ý mời chư vị
bằng hữu quan lâm tệ bảo dùng bữa cơm
đạm bạc tỏ lòng tạ ý, nhưng đến
hôm nay nhân dịp trung thu, mời chư vị tề
tựu đến tệ bảo thưởng nguyệt uống
rượu gọi là tỏ lòng cảm tạ ...
Đây đó đã nghe có tiếng xì xầm, hiển nhiên ai
cũng biết lão chưa đi thẳng vào vấn
đề chính.
Đằng Thận đưa mắt nhìn quanh một vòng,
chừng như lão cố tìm ai đó trong đám quần
hùng, rồi nói tiếp:
- Kế đến, tại hạ xin dẫn kiến
với chư vị bằng hữu một nhân vật anh
hùng trẻ tuổi mới vang danh gần đây, Chu
thiếu hiệp chính là hậu nhân của Kim La Hán ...
Vừa nói đến đó, từ phía dưới quần
hùng đã nghe nhiều tiếng “ồ” lên kinh ngạc, Chu
Mộng Châu cũng hơi thót dạ, không hiểu tại sao
quần hùng vừa mới nghe đến ba tiếng Kim La
Hán thì đã chấn động đến thế?
Đằng Thận đưa tay ra hiệu xin mọi
người giữ yên lặng, rồi với giọng nói
cao hơn hỏi:
- Không biết Chu thiếu hiệp có mặt tại đây
chưa? Xin mời đăng đài diện kiến.
Quần hùng xôn xao hẳn lên, người này nhìn
người kia như dò hỏi đối phương có
phải là Chu thiếu hiệp hay không? Một lúc vẫn
chưa thấy ai xuất hiện.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận
đương nhiên không hề biết mặt Chu Mộng
Châu, dù rằng trước đây khi Chu Mộng Châu còn
ở trong Liên Vân Bảo, lão ta cũng từng đến
viếng thăm Hồ Dã. Nhưng chung quy lão không hay
biết chuyện Hồ Dã cưu mang Chu Mộng Châu,
đồng thời Đằng Thận cũng không
để tâm đến chuyện này.
Trên hàng ghế đầu tiền là số nhân vật danh
đầu của các danh môn kiếm phái, lúc ấy cũng
đưa mắt nhìn quanh dò xét.
Chu Mộng Châu trong lòng cảm thấy hơi hoảng, linh
tính chuyện có vẻ trọng đại chứ không
đơn thuần là cuộc phó hội với Quy Hồn
Bảo chủ. Chàng vốn nghĩ lần này đến
đây ấn chứng với Quy Hồn Bảo chủ
chỉ là theo ý nguyện của sư phụ Kim La Hán,
chứ không hề lường trước Quy Hồn
Bảo chủ sắp đặt mời đến
nhiều nhân vật trong võ lâm như thế. Tiếng là Quy
Hồn Bảo chủ tuyên bố mời khách thưởng
nguyệt ẩm tửu, nhưng lẽ ra cũng không nên
mời quá nhiều người như thế.
Chàng cúi thấp đầu tính nhanh kế sách ứng phó, nhưng
chung quy đơn thân độc mã, hoặc là xuất
đầu lộ diện, đến đâu hay đến
đó. Hai là tìm cách rút lui, nhưng rút lui thì tên tuổi Chu
Mộng Châu há còn đáng mặt trên võ lâm sau này hay sao?
Bên tai đã nghe Quy Hồn Bảo chủ cất tiếng
hỏi lần thứ hai.
Toàn trường im phăng phắt chờ đợi,
bỗng mọi người “ồ” lên ngưng mắt nhìn
về một thiếu niên nho sinh vừa đứng
phắt dậy, rồi từng bước rời ghế
tiến lên trước lôi đài.
Chu Mộng Châu nhún nhẹ người lên lôi đài
đỉnh lập trước mặt Quy Hồn Bảo
chủ, chấp tay xá mấy cái nói:
- Tại hạ Chu Mộng Châu, thừa lệnh ân sư
đến diện kiến Bảo chủ!
Đằng Thận liếc nhanh mắt nhìn Phó bảo
chủ Khang Điền, chỉ thấy lão gật nhẹ
đầu.
Đằng Thận trấn tĩnh nhìn thiếu niên nho sinh
từ đầu đến chân, thoạt trông tợ
hồ như không phải là người có võ công cao
cường mới đúng.
Đằng Thận chấp tay hoàn lễ, rồi nói:
- Sóng Trường Giang, sóng sau xô sóng trước, Chu thiếu hiệp anh tuấn đĩnh ngộ, võ nghệ cao
cường, hôm nay lão phu được tận mắt
diện kiến, thật là hạnh ngộ! Hạnh
ngộ!
Chu Mộng Châu nói:
- Bảo chủ chớ quá khách khí, tại hạ
đến đây thực theo ý ân sư, vì đã có lời
phó ước trước với bảo chủ, cho nên
mới đến đây. Nếu hôm nay Bảo chủ
thấy không tiện, thì tại hạ ...
Đằng Thận liền xua tay, cười khan mấy
tiếng nói:
- Ấy! Ấy! Ngược lại là khác, hôm nay thiếu
hiệp đến thật khéo, lão phu xin dẫn kiến
thiếu hiệp với các vị cao nhân ở đây.
Nói rồi lão chỉ tay vào người đứng
đầu tiên tính từ bên trái hàng ghế trước lôi
đài, giới thiệu:
- Vị này chính là Hư Không đạo nhân, Lưu
chưởng môn của Võ Đang phái.
Tiếp đó lão giới thiệu liền bốn
người nữa là Phiêu Phong đạo trưởng
Hoàng Vĩnh Thế, chưởng môn phái Hoa Sơn, Liễu
Nguyên sư thái, chưởng môn Nga My, Thái Bạch chân nhân
Trần Bất Nhiễm, chưởng môn Không Động
phái và người nữa là đại hộ pháp Hằng
Sơn phái Nhất Huyền đạo trưởng.
Tiếp đó Quy Hồn Bảo chủ còn giới thiệu
thêm một số nhân vật giang hồ khác ngoài danh môn chánh
phái, nhưng chung quy thân phận không nhỏ, ít nhiều
cũng là hùng cứ một phương.
Chu Mộng Châu giật mình, không ngờ ngày hôm nay lại có
nhiều nhân vật đứng đầu danh môn chánh phái
như vậy. Nhưng rồi nghĩ vậy cũng hay,
biết đâu lần này chàng chẳng được
dịp xuất diện trước quần hùng?
Đằng Thận giới thiệu xong, mới nhìn
một lượt năm vị đứng đầu
kiếm phái lên tiếng mớm hỏi:
- Chu thiếu hiệp là đệ tử truyền y bát
của Kim La Hán thiền sư, chuyện có liên quan
đến năm xưa, không biết các vị có muốn
hỏi gì không?
Chu Mộng Châu nghe câu này thì nhíu mày, chẳng hiểu
Đằng Thận nói “liên quan đến chuyện năm
xưa” là chuyện gì, khi ấy lướt mắt nhìn
năm vị đứng đầu kiếm phái chờ
đợi.
Liền thấy Hư Không đạo nhân Lưu Mạc
Thanh, chưởng môn phái Võ Đang đứng lên.
Lão nhìn Chu Mộng Châu từ đầu đến chân
rồi cao giọng sang sảng nói:
- Dám hỏi Chu thiếu hiệp là truyền nhân của Kim
La Hán thiền sư?
Chu Mộng Châu gật đầu thừa nhận không chút
ngần ngại:
- Đúng vậy!
Lưu Mặc Thanh nói tiếp:
- Xin hỏi ân sư hiện tại ẩn cư
phương nào?
Chu Mộng Châu không hiểu sao đối phương
hỏi sư phụ mình vẻ cặn kẽ như
vậy, chẳng lẽ bọn họ năm xưa
đều có gì hiềm khích với sư phụ hay sao?
Thật tình thì chàng chỉ gặp Kim La Hán trong vài khắc
giờ, nhưng giữa họ như đã có tiền duyên
với nhau, nên Kim La Hán chẳng những thâu nhận Chu
Mộng Châu làm đệ tử mà còn thành toàn ước
nguyện của chàng.
Ngoài ra chàng không còn hay biết gì nhiều hơn về
sư phụ của mình, cũng giống như chàng không
hề hay biết gì về cha mình ngoài cái danh Thiên Hạ
Đệ Nhất Kiếm.
Bấy giờ nghĩ ngợi trong đầu, chàng chợt
nhìn thẳng vào mắt đạo nhân nói:
- Xin thứ cho Chu mỗ không thể nói ra điều này,
nhưng nếu chư vị năm xưa từng có
hiềm khích quá tiết gì với ân sư, thì Chu mỗ xin
đảm nhận trách nhiệm tất cả!
Một câu này tuyên bố thẳng thừng khiến toàn
quần hùng chấn động, đây đó có nhiều
tiếng la ó phản đối:
- Thật là tên tiểu tử cuồng ngạo!
Quả là không sợ hàn phong qua lưỡi mới dám buông
lời cuồng ngôn như vậy.
Chu Mộng Châu mặt lãnh nhiên nhìn quần hùng như không
hề thấy.
Bản thân Hư Không đạo nhân Lưu Mặc Thông
cũng tái mặt, nguyên lão chỉ muốn qua Chu Mộng
Châu hỏi Kim La Hán là để làm sáng tỏ một
huyết án năm xưa, không ngờ bị chàng nói như
vậy, nhưng lão vẫn bình tĩnh nói:
- Chu thiếu hiệp chớ hiểu lầm, chúng ta hỏi
nơi ở của Kim La Hán chỉ là muốn tận
mặt gặp lão ta hỏi một chuyện rất hệ
trọng ...
Nghe đến câu này thì Chu Mộng Châu thấy chuyện
không đơn giản nữa, nhưng từng nghe sư phụ
vì nguyên nhân nào đó mà ẩn cư tỵ thế, cho nên
chàng quyết giữ kín nơi ẩn cư của sư
phụ.
Khi ấy tiếp lời nói ngay:
- Chu mỗ xưa nay chỉ nói một lời, có gì xin
đạo nhân cứ hỏi Chu mỗ, thứ cho không
bẩm cáo điều ấy.
Thái Bạch chân nhân Trần Bất Nhiễm bấy giờ
không nhịn được, liền đứng lên chỉ
tay lớn tiếng gắt:
- Tiểu tử thật cuồng ngạo, quả đúng
như tính khí của sư phụ ngươi năm
xưa. Nhưng hôm nay dẫu thế nào ngươi cũng
phải nói ra nơi ẩn thân của Kim La Hán. Bằng không
...
Nói đến đó Thái Bạch chân nhân bỏ lửng câu
nói với cái nhìn đe dọa.
Chu Mộng Châu không để tâm đến cái nhìn ấy,
hiên ngang nói:
- Chu mỗ đã nói rồi, thừa mong ân sư giao sứ
mệnh, Chu mỗ nguyện tiếp những ân oán năm
xưa của ân sư. Hôm nay Chu mỗ đến Quy
Hồn Bảo diện kiến Bảo chủ chính là vì
điều ấy.
Vừa nói chàng vừa đưa mắt nhìn Đằng
Thận, lão ta nhìn quần hùng một vòng rồi nói:
- Đúng như Chu thiếu hiệp nói, hôm nay giữa chúng
ta có cuộc phó ước ấn chứng võ công. Nhưng
nếu quý vị còn có điều gì muốn nói thì xin
cứ tùy nghi, nếu không thì ...
Vừa nói đến đó, ánh mắt lão đưa nhìn
năm vị đứng đầu ngũ kiếm phái.
Liễu Nguyên sư thái liền đứng lên, tay chấp
trước ngực niệm Phật hiệu nói:
- A di đà phật! Năm xưa đã hai lần
đại hộ "Thập niên luận kiếm" không
thành, chỉ là vì huyết án của Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm chưa phá được. Điều này
hệ trọng đến toàn võ lâm, mà nhất là với
những chính phái dụng kiếm như chúng ta, cho nên hôm nay
chúng tôi muốn hỏi thiếu hiệp về Kim La Hán,
chính là có liên quan đến chuyện này, mong thiếu
hiệp cứ thật lòng đáp cho!
Chu Mộng Châu vừa nghe câu này thì giật thót cả
người, chính vì Liễu Nguyên sư thái vừa nhắc
đến chuyện của cha chàng, mà lại là một
huyết án. Quả thật đây là lần đầu tiên
chàng biết được một điều là cha chàng
mất tích trong một huyết án, mà sao lại còn liên quan
đến sư phụ Kim La Hán? Thật chàng không thể
hiểu ra sao nữa, nhưng nghĩ lại nội tình
hệ trọng, nhân dịp này biết được
nhiều điều thì càng hay. Nghĩ vậy bèn uyển
chuyển nói:
- Nếu sư thái đã nói vậy thì tại hạ có
thể phụng cáo. Thế nhưng ... tại hạ
muốn biết chuyện liên quan thế nào với ân
sư.
Thái Bạch chân nhân vụt nói ngay:
- Chuyện cả võ lâm xưa nay đều biết,
vậy mà ngươi không biết lại còn hỏi, thì
thật là lạ đấy!
Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu trước thái độ
không mấy thiện ý của Thái Bạch chân nhân, nhưng
Liễu Nguyên sư thái đã chen nói ngay:
- Có lẽ Kim La Hán đã giấu nhẹm chuyện này mà
chưa từng nói cho thiếu hiệp biết, mười
bảy năm về trước lúc xảy ra vụ
huyết án, thì đồng thời cũng là lúc Kim La Hán
tự nhiên bặt tâm bặt tích. Qua nhiều chứng
cứ mọi người đã hoài nghi Kim La Hán dính líu
đến sự mất tích của Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm. Cho nên đã từng phái nhiều cao
thủ các phái điều tra chuyện này, nhưng
đến nay chuyện dần phải nhạt đi.
Chuyện thật ra chỉ vì liên quan đến đại
hội "Thập niên luận kiếm", cho nên mới
quyết định tìm cho được Kim La Hán, bằng
không thì bất tất ...
Chu Mộng Châu vừa nghe đến đó như một
tiếng sét ngang tai, chàng không ngờ sư phụ lại
liên quan đến vụ án của cha mình là như vậy.
Nhưng chàng không thể tin rằng có chuyện ấy,
nhất định không thể!
Chu Mộng Châu trấn tĩnh khi nghe hết chuyện này,
nói:
- Gia sư là người tu hành đức cao vọng
trọng, lẽ nào có thể gây ra chuyện như vậy
được?
Liễu Nguyên sư thái chấp tay nói:
- Ngã Phật từ bi! Lão ni cũng chỉ nguyện như
vậy, nhưng năm xưa mọi chuyện xảy ra
nằm ngay trong khuôn viên Thiền Quang tự, chính là nơi
Kim La Hán trụ trì, chuyện không thể không liên quan
đến lão ta. Bởi vậy cho nên mới vấn từ
thiếu hiệp ...
Chu Mộng Châu vừa ngạc nhiên vừa kinh động,
không ngờ sư phụ năm xưa từng là trụ trì
Thiền Quang tự, chứ không phải chỉ ẩn
cư trong rừng táo ngoại vị Từ Viên Tự. Chàng
linh cảm câu chuyện hôm nay nghe được có liên quan
hệ trọng đến việc hành tẩu năm xưa
của sư phụ.
Vả lại, trước mắt mọi người, duy
nhất chỉ thấy Quy Hồn Bảo chủ
Đằng Thận như có địch ý với mình, nên
mới mở ra cuộc hội ngộ rộng lớn
như hôm nay giữa võ lâm các phái.
Còn lại những người khác như Liễu Nguyên
sư thái tợ hồ như chưa đoán định
chắc có đúng là sư phụ mình chịu trách nhiệm
huyết án năm xưa hay không.
Đồng thời điều đau lòng nhất, nạn
nhân huyết án lại chính là cha của chàng.
Thật là mâu thuẫn, mà cũng thật là bất ngờ,
Chu Mộng Châu lóe lên một nỗi hoài nghi bên trong nội
tình tất có một âm mưu đen tối nào đây.
Chàng nhớ lại lần đầu tiên khi gặp sư
phụ tại rừng táo thâm u, khi nghe chàng tự nhận
là con trai của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm,
sư phụ tỏ ra vô cùng kinh ngạc, miệng cứ
lẩm bẩm:
- Hảo duyên thiên định! Hảo duyên thiên định!
Có lẽ người ta chờ bao năm nay chính là đây!
Chẳng lẽ sự thật là sư phụ có dính líu
đến cái chết bí ẩn của cha mình? Nhưng
như vậy thì tại sao sư phụ còn nhận mình làm
đệ tử, và thành toàn cho mình thân hoài tuyệt học
như hôm nay?
Càng nghĩ thật càng khó hiểu, nhưng chàng không tin
chuyện thật là như vậy, mà nhất định có
một âm mưu đen tối nào đây. Đằng nào thì
tình hình trước mắt cũng không cho phép chàng suy
nghĩ nhiều, cần phải đối phó, khi ấy
nghĩ nhanh rồi nói:
- Chuyện không ngờ hệ trọng như vậy, Chu
mỗ thân là đệ tử ân sư Kim La Hán, tất xin
nhận hết trách nhiệm này. Nhưng tại hạ
nhận thấy vấn đề chưa được
sáng tỏ, tuyệt đối cần phải truy xét
cẩn thận, vậy mong chư vị hoãn lại một
thời gian nữa, tại hạ nhất định có
sự giao bàn thỏa đáng.
Hư Không đạo nhân lên tiếng:
- Chuyện giờ đã không còn phức tạp, chỉ
cần ngươi nói ra nơi ẩn thân của Kim La Hán là
xong!
Chu Mộng Châu nhíu mày tỏ thái độ bất phục,
nói:
- Đạo trưởng không nên quá hồ đồ,
tại hạ đã đứng ra nhận trách nhiệm này,
sao đạo trưởng còn nói vậy hử?
Hư Không đạo nhân cao giọng hỏi:
- Ngươi tuy nghe gần đây có chút danh đầu trong
võ lâm, nhưng thử hỏi đủ tư cách chịu
gánh hết rách nhiệm này sao chứ?
Chu Mộng Châu thầm bực tức lão đạo
trưởng ngoan cố này, bèn hiên ngang đáp:
- Đương nhiên là đủ tư cách! Thứ
nhất tại hạ là đệ tử của Kim La Hán
sư phụ, thứ nhì, như tại hạ đã nói là
đảm nhận sư mệnh là Kim La Hán sư phụ
giao phó, thanh toán hết tất cả những ẩn khúc
năm xưa của sư phụ. Và còn một điều
nữa ...
Nói đến đó chàng ngập ngừng, cuối cùng
cũng không nói ra.
Hư Không đạo nhân giục ngay:
- Điều gì nữa chứ?
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh toàn trường
một vòng, cao giọng tuyên bố:
- Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm chính là gia phụ,
huyết án này tất có tại hạ giải quyết.
Một câu này buông ra khiến toàn trường vô cùng
chấn động kinh ngạc.
Thật tình không ai nghĩ được Chu Mộng Châu lại
là hậu nhân duy nhất còn sót lại của Thiên Hạ
Đệ Nhất Kiếm.
Đồng thời họ còn kinh ngạc hơn, vì
người bị hại là chàng, nhưng người
bị nghi là hung thủ lại là sư phụ của chàng.
Thật là vô cùng khó hiểu? Chẳng lẽ Kim La Hán đã
sắp đặt ra hết mọi chuyện này? Trong
đầu ai nấy đều mang nhiều nghi vấn.
Bấy giờ chỉ nghe Liễu Nguyên sư thái chấp
tay niệm Phật:
- Thiện tai! Thiện tai! Lẽ nào chuyện lại là
như vậy!
Còn Thái Bạch chân nhân thì trố mắt hỏi lại:
- Thiếu hiệp thật đúng là hậu nhân của Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên sao?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp:
- Không sai!
Thực tình thì Ngũ kiếm phái không hề có hiềm khích
ân oán gì với tiền chấp Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm. Vì đại hội "Thập niên
luận kiếm" xưa nay vẫn tiến hành, mục
đích là vừa trau dồi giao lưu kiếm thuật,
đồng thời chọn ra một người kiếm
pháp tinh diệu tuyệt luân nhất trong mười năm
đó mà thôi. Và một điều quan trọng, chính mỗi
lần đại hội là một lần chấn
chỉnh ổn định lại võ lâm, cho nên người
thua cũng không lấy đó làm cừu hận đến
nỗi thanh trừng lẫn nhau.
Lúc ấy chưởng môn Hoa Sơn là Phiêu Phong đạo
trưởng đứng lên nói:
- Nếu quả thực thiếu hiệp đã là
trưởng tử của Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm thì không còn gì để nói. Huyết án thì do
thiếu hiệp tự điều tra giải quyết
lấy, thế nhưng phải có một lời giao bàn
sớm nhất để kiếm phái chúng ta có thể tái
tổ chức đại hội "Thập niên luận
kiếm", có như vậy thì võ lâm mới bình yên ổn
định.
- Đúng! Đúng vậy! Cần sớm tái tổ chức
đại hội "Thập niên luận kiếm".
Từ phía quần hùng đã thấy có nhiều tiếng la
lên ủng hộ ý kiến của Phiêu Phong đạo
trưởng.
Liễu Nguyên sư thái cất giọng ôn hòa nói:
- Ý kiến của đạo trưởng rất hay,
thế nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta
phải tìm cho được thanh "Bích Long Kiếm
Lệnh", đó là bảo vật truyền thừa
vị chấp chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm trước cho người kế nhiệm.
Vừa nghe nhắc đến mấy tiếng "Bích Long
Kiếm Lệnh", nhiều người reo lên tán
đồng.
Nguyên vì thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" chỉ có
người đoạt danh hiệu Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm mới được chấp
chưởng.
Chính từ sau khi Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu
Hiên bị hại thì thanh bảo kiếm truyền thừa
cũng thất lạc, đến giờ người ta
vẫn chỉ hoài nghi là nằm trong tay Kim La Hán.
Lúc này bỗng Hư Không đạo nhân lớn tiếng la
lên:
- Chư vị bằng hữu, năm xưa khi vụ án
xảy ra, nghi án đều đổ vào Kim La Hán, ai dám chắc
thanh kiếm lệnh truyền thừa là không nắm trong
tay lão ta?
Vừa nói cuối câu, lão ta nhìn bọc vải dài nằm
trên vai Chu Mộng Châu, hiển nhiên mọi người
đều nhận ra là lão nghi ngờ thanh kiếm lệnh
chính nằm trong đó.
Đằng Thận từ đầu đến giờ
thân phận chủ nhân, nhưng lão cố tình rút lui
nhường cho quần hùng chất vấn Chu Mộng Châu.
Lúc này, lão mới bước lên, tươi cười
hỏi chàng:
- Xin hỏi Chu thiếu hiệp từng nhìn thấy thanh
"Bích Long Kiếm Lệnh" chứ?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp ngay:
- Tại hạ chẳng biết thanh "Bích Long Kiếm
Lệnh" nào cả, lúc gia phụ bị hại thì
tại hạ chưa biết gì, còn ân sư Kim La Hán thì không
thấy dụng kiếm!
Đằng Thận cười cười hỏi bồi
một câu:
- Vậy không biết trong túi vải kia của Chu thiếu hiệp đựng gì?
Chu Mộng Châu đã nhận ra ánh mắt soi mói của Quy
Hồn Bảo chủ Đằng Thận, nhưng chàng
chỉ cười thầm rồi nói:
- Chỉ là một túi vải đựng vật dụng
của tại hạ mà thôi!
Hư Không đạo nhân nói:
- Nếu vậy chẳng ngại gì thiếu hiệp cứ
mở ra cho chúng ta cùng xem xem.
Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu:
- Hẳn đạo trưởng nghĩ rằng thanh
"Bích Long Kiếm Lệnh" là nằm trong túi vải
này của tại hạ?
Hư Không đạo nhân cười giả lả:
- Không dám! Không dám! Nhưng để làm sáng tỏ vấn
đề, xin thiếu hiệp đừng câu chấp!
Chu Mộng Châu vốn không muốn để cho đối
phương uy hiếp mình, nhưng lúc ấy Liễu Nguyên
sư thái đã hòa hoãn nói với chàng đầy thiện ý:
- Chu thiếu hiệp đã dám đứng ra chịu trách
nhiệm hết về huyết án năm xưa, há không dám
chứng minh cho mọi người thấy hoài nghi của
họ là không đúng?
Bà nói đến chữ “họ” cố gắng nhấn
mạnh, chứng tỏ bà tin tưởng ở chàng
thiếu niên với đôi mắt đầy nghị
lực và trung thực này.
Chu Mộng Châu nhìn quanh liền bắt gặp những ánh
mắt và cái nhìn đồng tình với suy nghĩ của
Liễu Nguyên sư thái, khi ấy chàng nói:
- Vậy được, mời các vị tận mắt
xem cho.
Vừa nói chàng vừa cởi túi vải lôi ra từng
thứ một, đầu tiên chính là chiếc hộp
gỗ đựng pho tượng Kim La Hán, chính là tín
vật của chàng.
Trên giang hồ từ nhiều năm nay đã không còn ai nhìn
thấy pho tượng Kim La Hán nữa, lần này nhìn
thấy lại hiển nhiên không ít người thốt lên
chấn động.
Tiếp đó là thanh trường kiếm mà Thiên Lãng Tử
đã tặng cho chàng.
Sau cùng chàng lấy ra tiếp một thanh đoản
kiếm, mọi người vừa nhìn thấy thanh
đoản kiếm đã nghe thấy nhiều tiếng
ồ lên xầm xì bàn tán. Nhất là những người
thuộc hành gia kiếm pháp thì ngưng mắt chú mục
chăm nhìn thanh kiếm đến không chớp mắt.
Chu Mộng Châu giật mình thầm nghĩ, thanh đoản
kiếm tầm thường này có gì đáng để
mọi người chú ý đến thế.
Đã thấy năm nhân vật đứng danh môn chính phái
nhỏ to bàn luận với nhau, nguyên là họ nhìn thanh
đoản kiếm trong tay Chu Mộng Châu rất giống
với thanh "Bích Long Kiếm Lệnh", nhưng vì
đã cách gần hai mươi năm không hề nhìn
lại cho nên mới còn ngờ ngợ chưa dám đoán
định như thế.
Phiêu Phong đạo trưởng lên tiếng trước
tiên:
- Xin hỏi thiếu hiệp thanh kiếm kia thiếu
hiệp có từ đâu?
Chu Mộng Châu vốn đã rối đầu vì nhiều
suy nghĩ, giờ lại càng rối hơn.
Thanh đoản kiếm này chính là thanh kiếm hai năm
trước một vị trung niên nữ ni đã tặng
cho chàng, trong lần chàng gặp nạn ngất bên một
thảo am. Trung niên nữ ni đã cho chàng mượn thanh
kiếm này đánh bại Hoa Nguyệt Đầu Đà.
Sau đó chính nữ ni tặng luôn cho chàng. Nữ ni chỉ
nói rằng đó là thanh kiếm trước đây
chồng bà thường dùng đến, từ sau khi
chồng bà bị thất tích, bà đầu thân cửa
Phật rồi cất giữ từ đó đến nay
...
Trong đầu Chu Mộng Châu lướt nhanh qua chuyện
mình đã duyên hạnh gặp nữ ni kia thế nào,
nhất thời chàng sững người không đáp.
Bỗng nghe Quy Hồn Bảo chủ chen vào giục một
câu:
- Sao Phiêu Phong đạo trưởng hỏi mà thiếu
hiệp không đáp?
Chu Mộng Châu như sực tỉnh người, nói:
- Là một vị ân nhân cứu mạng tại hạ ban
tặng!
Quy Hồn Bảo chủ nhíu mày hỏi:
- Không phải là Kim La Hán thiền sư chứ?
Chu Mộng Châu thừa hiểu thâm ý trong câu hỏi này
của đối phương mắt lộ nét lạnh
lùng nói:
- Đương nhiên là không!
- Ồ!
Lão ta thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi nói:
- Vậy thì thật khó hiểu.
Lão vốn định nói “thật khó tin” nhưng nghĩ
lại không nên tạo gay cấn cho Chu Mộng Châu một
cách ra mặt như vậy, bèn đổi lời nói
thế.
Liễu Nguyên sư thái hỏi:
- Chu thiếu hiệp có thể nói cho biết vị kia là ai
không?
Chu Mộng Châu nghĩ nhanh, không đáp mà hỏi
ngược lại:
- Chẳng lẽ chuyện này mà cũng có liên quan hay sao? Dám
hỏi thanh kiếm này chẳng lẽ lại là thanh
"Bích Long Kiếm Lệnh"?
Phiêu Phong đạo trưởng lên tiếng đáp ngay:
- "Bích Long Kiếm Lệnh" nhìn bên ngoài thì từ hình
dạng màu sắc thật không khác gì một thanh
đoản kiếm bình thường, dài chỉ ba xích,
bản kiếm hơi thô, lưỡi kiếm không bén, màu
sẫm tối, nhưng lại là một thanh báu kiếm
không một binh khí nào sánh bằng. Ngoài ra chuôi kiếm
rỗng, bên trong tàng chứa một pho kiếm pháp gọi
là Bích Long kiếm phổ, chỉ có người chấp
chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm mới
được giữ và tu luyện. Thế nhưng Bích
Long kiếm phổ từ ngày được Bích Long
Thần Kiếm đại thiền sư khai sáng ra
đến nay hơn một trăm năm mươi
năm, qua mười mấy đời truyền thừa
chấp chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm
vẫn chưa có một người nào thật sự
luyện tập thành công pho kiếm phổ đó.
Chu Mộng Châu “á” lên một tiếng, ngưng mắt nhìn
thanh kiếm trong tay mình, thật sự không có gì khác lạ.
Rồi lật đi lật lại nhìn kỹ chuôi kiếm,
bỗng phát hiện ra cuối đốc kiếm có một
đường hở cực nhỏ, tinh mắt chú ý
lắm mới phát hiện ra.
Chu Mộng Châu giật mình chấn động, nghĩ
nhanh:
- Chẳng lẽ đúng là thanh "Bích Long Kiếm
Lệnh"? Lẽ nào lại là sự thật ...
Xem Tiếp Hồi 17
