ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 17
Huyết Án Xưa
Bức Màn Hé Mở
Quần hùng toàn
trường bấy giờ đã nhận ra nét kinh ngạc
thất sắc trên mặt Chu Mộng Châu, tự nhiên ai
cũng nghĩ thanh kiếm trên tay chàng đúng là thanh “Bích Long
Kiếm Lệnh”.
Nhưng có một điều khiến người suy
nghĩ tinh tế hơn thì nhận ra một điều
mâu thuẫn, lẽ nào Chu Mộng Châu giữ thanh kiếm
lệnh trong người mà lại không biết chút gì
về nó?
Bấy giờ đã có nhiều người la lên hỏi:
- Đúng là kiếm lệnh ư?
- Có pho Bích Long kiếm phổ chứ?
Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào thanh kiếm
trong tay Chu Mộng Châu, ai nấy đều ngạc nhiên xen
lẫn kinh động. Nhưng trong đó người có
thể nói là kinh động nhất vẫn là Quy Hồn
Bảo chủ Đằng Thận. Vì lão không thể
ngờ rằng thanh kiếm lệnh lại nằm trên
người Chu Mộng Châu.
Lúc này Chu Mộng Châu đã thuận tay vặn đốc
kiếm ra, quả nhiên chuôi kiếm rỗng không, bên trong
chứa một cuộn gì tròn tròn, chàng liền kéo nó ra.
Chỉ thấy đó là một bó như con gì trơn
nhẫn màu xanh rêu như đã có từ hằng trăm
năm về trước.
- Ồ!
Nhiều người không kìm được kích
động, đã reo ầm lên:
- Đúng là “Bích Long Kiếm Lệnh”!
- Đúng là thanh kiếm lệnh!
- Phải buộc tên tiểu tử nói ra hết sự
thật!
Đến năm nhân vật đứng đầu ngũ
kiếm phái cũng kinh hãi, qua một lúc sững sờ,
bấy giờ Hư Không đạo nhân mới la lên:
- Rõ ràng là thanh “Bích Long Kiếm Lệnh”, ngươi
phải nói cho rõ chuyện này mới được!
Phiêu Phong đạo trưởng ôn tồn hơn, giữ
bình tĩnh nói:
- Thanh kiếm trên tay Chu thiếu hiệp đúng là thanh
"Bích Long Kiếm Lệnh". Pho kiếm phổ
được ghi tải lại trên một tấm da giao
long màu xanh rêu, cho nên mới được mệnh danh là
“Bích Long”, ngoài ra lão đạo thường nghe nói chiêu
thức của pho kiếm phổ đều mang chữ
“Long”, thế kiếm dựa theo “Long trượng”, lúc
ẩn lúc hiện, biến hóa khôn lường mà thành chiêu.
Chu Mộng Châu sau phút sững người, giờ đã
thâu kiếm lại trong bọc vải, chàng hôm nay không
ngờ lại biết quá nhiều điều như
vậy. Nhưng hiện tại trước mắt là làm
sao đối phó được với tình thế này.
Bấy giờ còn trầm ngâm suy nghĩ chưa có chủ ý.
Thái Bạch Chân Nhân Trần Bất Nhiễm lên tiếng:
- Huyết án mười tám năm trước của Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm nay đã hé lộ ít
nhiều chân tướng, tuy chưa thật sự
được đưa ra ánh sáng công đạo, nhưng
Chu thiếu hiệp là người chịu hết trọng
trách và giải quyết huyết án, chúng ta tạm thời
không nói. Có điều ...
Lão dừng lại chỉ tay vào thanh "Bích Long Kiếm
Lệnh" trong tay Chu Mộng Châu nói tiếp:
- Thanh kiếm lệnh này là thuộc về toàn võ lâm,
chỉ trao cho người đoạt danh hiệu Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm chấp thủ, vậy
thiếu hiệp cần phải trao nó lại cho võ lâm!
Hư Không đạo nhân gật đầu họa vào ngay:
- Đúng! Đúng! Phải trao lại cho toàn võ lâm quyết
định!
Chu Mộng Châu nghe câu này không khỏi tức giận, rõ ràng
nó là vật riêng của chàng được trung niên nữ
ni kia trao tặng, sao có thể gọi là bảo vật
của toàn bộ võ lâm. Vả lại chàng là hậu nhân
của vị tiền chấp Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm thì chuyện chàng giữ thanh kiếm
lệnh cũng không phải là chuyện không thể.
Nghĩ vậy chàng nói:
- Tại hạ thân phận là hậu nhân của Thiên Hạ
Đệ Nhất Kiếm, há cũng không đủ tư
cách giữ thanh kiếm lệnh này sao? Vả lại,
đại hội Thập niên luận kiếm chưa
tổ chức để chọn người kế
nhậm, vậy thì trao cho ai giữ bây giờ?
Bị hỏi vặn một câu đầy lý lẽ, cả
năm vị đứng đầu ngũ kiếm phái
nhất thời không đáp được, bởi vì
kiếm thì một mà người dụng kiếm thì
nhiều, thử hỏi ai chịu nhường cho ai
chấp chưởng kiếm lệnh?
Bấy giờ người này nhìn người kia như dò
xét lẫn nhau, chưa ai nói được một câu nào.
Mọi người thấy câu nói của Chu Mộng Châu là
hoàn toàn có lý, vị tiền chấp chức vị Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm thất tích. Tuy rằng
hậu nhân không được quyền kế nhiệm
chấp chưởng, nhưng thử hỏi trong thời
gian chưa chọn được người kế
nhiệm thì ai nhường cho ai chấp chưởng
"Bích Long Kiếm Lệnh" và chức vị Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm?
Cuối cùng thì Liễu Nguyên Sư Thái cũng lên tiếng
đề nghị:
- Chuyện đã thế này, chúng ta tạm thời
để kiếm lệnh cho Chu thiếu hiệp chấp
chưởng, thế nhưng hiện tại cần bàn
nghị quyết định tổ chức một lần
Thập niên luận kiếm, để chọn ra
người tài tuyệt, người đó mới đích
thực kế nhiệm chức Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm và có quyền giữ thanh "Bích Long
Kiếm Lệnh". Không biết ý các vị thế nào?
Đây đó trong quần hùng đã thấy nhiều lời
xầm xì bàn tán, nhưng liền thấy Phó bảo chủ
Quy Hồn Bảo là Khang Điền lên tiếng:
- Ngũ kiếm phái xưa nay vẫn được
xưng là danh môn kiếm phái uy tín hơn người,
tại hạ nhận thấy tốt nhất chọn ra
một tiểu ban tổ chức đại hội
“Thập niên luận kiếm”, vì chính tiểu ban này có
quyền giữ thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" cho
đến khi đại hội thành công, chọn ra
được người kế nhậm chấp
chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm.
Hư Không đạo nhân liền lên tiếng họa theo:
- Đúng! Đúng! Lão đạo đồng ý với ý
kiến của Phó bảo chủ!
Liễu Nguyên Sư Thái và cả Phiêu Phong đạo
trưởng đưa mắt nhìn Chu Mộng Châu vẻ dè
dặt như dò hỏi.
Chu Mộng Châu nhận thấy chuyện ngày hôm nay đa
phần là có sắp đặt, mà chủ yếu là do
một tay Quy Hồn Bảo chủ. Bên trong còn có
người nào nữa thì không biết được.
Chuyện liên quan đến toàn thể võ lâm thế nào thì
chưa nói, nhưng bản thân chàng thì chuyện chẳng
những vừa liên quan đến huyết án của
phụ thân mà còn liên quan hệ trọng đến ân sư,
cho nên chàng không thể xử sự sơ xuất
được. Khi ấy sau một hồi ngẫm
nghĩ, chàng nói:
- Nếu quý vị hôm nay tín nhiệm một cao nhân nào
đủ tư cách để giữ thanh "Bích Long
Kiếm Lệnh" thì tại hạ tất sẽ hai tay
dâng trao cho vị ấy. Thế nhưng tại hạ
cũng cần có một điều kiện ...
Nói đến đó chàng cố dừng lại, đưa
mắt quét nhìn toàn trường, hẳn là hôm nay chàng
đơn thân độc mã phó hội quần hùng, không
thể không tính toán kỹ lưỡng.
Liền thấy Hư Không đạo nhân lên tiếng:
- Điều kiện gì?
Chu Mộng Châu đanh giọng khẳng khái nói:
- Nội trong ba mươi chiêu, người đó phải
thắng tại hạ!
Một câu này buông ra khiến toàn trường vừa
chấn động vừa phẫn nộ, rõ ràng câu nói
đầy tự tin và ngông cuồng khiến quần hùng
không khỏi giật mình. Bởi vì ít nhiều thì ai cũng
đã biết những chuyện thời gian vừa qua Chu
Mộng Châu đã gây ra trên võ lâm. Nhưng đồng
thời phẫn nộ vì câu nói đầy cuồng
ngạo, tự nhiên hàm ý thách đấu với
người được coi là cao thủ nhất ở
đây rồi vậy!
Đừng nói gì đến những người không có
hảo cảm với chàng, mà ngay cả những
người đầy thiện ý như Liễu Nguyên
Sư Thái và Phiêu Phong đạo trưởng, nghe một
câu này cũng giật mình kinh ngạc.
Bọn họ thật không ngờ Chu Mộng Châu lại
cuồng ngạo như vậy, nhưng bản thân chàng
đã tự tuyên bố như vậy thì người khác
còn có thể nói được điều gì? Khi ấy
chỉ thấy không khí trầm lắng xuống, mỗi
người đeo đuổi theo một dòng suy nghĩ
riêng của mình.
Phó bảo chủ Khang Điền lóe nhanh trong đầu
một suy nghĩ, chớp lấy cơ hội nói ngay:
- Ý kiến của Chu thiếu hiệp quả rất
tuyệt, chúng ta lẽ nào không thành toàn cho một nhân
vật trẻ tuổi hậu khởi?
Ngay lúc gã vừa nói xong, thì một người cao lớn,
râu ria xồm xoàm vụt đứng lên, chỉ tay vào Chu
Mộng Châu nói giọng cộc cằn:
- Tiểu tử ngông cuồng, cho nó biết lợi hại
của các bậc tiền bối!
- Đúng! Đúng!
Tiếp đó liền có nhiều tiếng hò reo, hiển
nhiên trong số họ đa phần là hùa theo hoặc là
đơn giản chỉ muốn tận mắt chứng
kiến một cuộc long tranh hổ đấu mà thôi.
Vô hình trung ai nấy đều quên mất vai trò của Quy
Hồn Bảo chủ ngày hôm nay là mời đến dự
cuộc tỷ đấu ấn chứng võ công.
Tuy vậy, nhưng giờ đây ai là người có
thể đứng ra tỷ đấu với Chu Mộng
Châu?
Những người thân phận không nhỏ tự nhiên
nửa muốn ra mặt, nửa không muốn, vì rằng
nếu đấu thắng thì có chút vinh dự, nhưng
nếu thua một gã hậu sinh vô danh vô phận, há không
bẽ mặt xấu danh lắm sao?
Chỉ nghĩ đến đó là có nhiều người
do dự không quyết.
Chẳng biết lúc ấy Phiêu Phong đạo
trưởng bàn gì với Hư Không đạo nhân và Thái
Bạch chân nhân rồi quay sang nhìn Quy Hồn Bảo
chủ, nói:
- Thật ra thì chuyện hôm nay tạm giữ thanh "Bích
Long Kiếm Lệnh" không là quan trọng, thế
nhưng cần nhất phải là uy tín, đúng lần
đại hội tới đây mà chúng ta tổ chức
phải có mặt và giữ thanh kiếm lệnh không
thất lạc là được. Theo ý bần đạo
thì lần này, Quy Hồn Bảo chủ đã có cuộc
tỷ thí ấn chứng võ công với Chu thiếu hiệp,
không bằng cứ để Bảo chủ ra mặt
tỷ đấu với Chu thiếu hiệp, nếu
thiếu hiệp hạnh vận thắng được
Bảo chủ thì quyền giữ kiếm lệnh vẫn
thuộc về Chu thiếu hiệp. Không biết chư
vị bằng hữu nghĩ vậy có đúng không?
Một giải pháp rất hay khiến mọi người
đồng tình, nhưng Quy Hồn Bảo chủ thì
bất ngờ hơi lúng túng. Lão ta chẳng ngờ
chuyện cuối cùng lại là đổ vào mình.
Khi ấy lão chẳng thể thoái từ, bèn nói:
- Ấn chứng võ công thì tất nhiên, nhưng nếu
lấy sự thắng phụ này để chịu
trọng trách thủ giữ "Bích Long Kiếm
Lệnh" thì Đằng mỗ thật không dám
đảm đương. Bởi vì ...
Hư Không đạo nhân nghe đến đó liền chen
vào cắt ngang:
- Bảo chủ không nên thoái thác, đằng nào cũng
phải có một người thủ giữ kiếm
lệnh, đợi đến trung thu năm tới chúng ta
khai đại hội "Thập niên luận kiếm"
vậy.
Lại một đề nghị của Hư Không
đạo nhân, mọi người tự nhiên ai cũng
muốn chóng đến lần tái đại hội
"Thập niên luận kiếm", khi ấy liền có
nhiều tiếng hô lên đồng tình.
Quy Hồn Bảo chủ không ngờ cuối cùng cũng
chỉ một mình lão phải ra mặt đấu với
Chu Mộng Châu. Ban đầu lão chỉ muốn
mượn nhiều tay giang hồ võ lâm khống chế, ép
bức Chu Mộng Châu, nhưng chẳng ngờ tình thế
lại diễn biến ra như thế này. Khi ấy
chẳng thể thoái thác, bèn chấp tay xá quanh một
lượt, nói:
- Đa tạ thịnh ý chư vị bằng hữu,
Đằng mỗ tự nhiên sẽ dốc hết sở
học để không phụ lòng chư vị.
Một câu này cũng thấy lão cố tình lôi kéo và tìm
nhiều sự ủng hộ của các cao thủ các phái.
Chu Mộng Châu thầm cười nhạt, với Quy
Hồn Bảo chủ chỉ cần lần đầu
diện kiến, nhưng chàng linh cảm đối
phương là một con cáo già gian giảo và nguy hiểm vô
cùng.
Bấy giờ Đằng Thận nói xong đã thấy
bước lên hai bước, hẳn là sẵn sàng
để tỷ thí.
Chu Mộng Châu liếc nhanh toàn trường, bỗng trong
đầu nghĩ nhanh một ý, bèn hỏi lại:
- Đại hội "Thập niên luận kiếm"
như ý của Đằng bảo chủ ấn
định vào tiết Trung thu sang năm, không biết
chư vị có nhất trí hay không?
Năm nhân vật đứng đầu ngũ kiếm phái
nhìn nhau, rồi ai cũng gật đầu đáp chấp
nhận, đồng thời địa điểm tổ
chức sẽ được thông báo chính thức trong
thiếp mời.
Chu Mộng Châu nghe xong, bước lên trước mặt
Quy Hồn Bảo chủ, ôm quyền nói:
- Tại hạ sở học thiển bạc, xin
Đằng bảo chủ chỉ giáo!
Đằng Thận đôi mắt giảo hoạt nhìn nhanh
đối thủ, rồi cười lên kha khả:
- Chu thiếu hiệp chớ quá khách khí, đằng nào
cuộc tỷ đấu ấn chứng võ học hôm nay
ấn định trong ba mươi chiêu phân cao hạ! Chu thiếu hiệp xin cứ ra tay trước!
Chu Mộng Châu đơn thân độc thế đến
đây, nhưng căn bản không có chút hoảng sợ
trước thế lực của Quy Hồn Bảo,
bấy giờ ngạo nghễ nói:
- “Cường long bất áp địa đầu xà”,
tại hạ là khách lẽ nào lại ra tay trước
chủ!
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận nghe vậy thì
mặt biến sắc, chẳng ngờ Chu Mộng Châu
đơn thân độc mã vào tận đây mà dám buông
một câu mục hạ vô nhân như vậy. Khi ấy
chẳng cần khách khí nữa, liền hét lớn:
- Hảo! Tiểu tử cuồng ngạo. Xem chiêu!
Dứt lời một chiêu từ hữu thủ đánh ra
nhắm ngực Chu Mộng Châu tấn công ngay.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận thành danh không
nhỏ, tự nhiên võ công sở học phải đạt
một trình độ phi thường. Một
chưởng đánh ra thấy nhanh nhưng nhẹ nhàng,
ngược lại bên trong hàm chứa một kình lực
ghê gớm.
Chu Mộng Châu thầm hiểu đối phương không
phải hạng tầm thường, vì chính lần
trước chàng đã đấu mấy chưởng
với đại hộ pháp Quy Hồn Bảo là Thiên Tâm
pháp sư.
Hiển nhiên vị Quy Hồn Bảo chủ không thể
công lực lại kém Thiên Tâm pháp sư được.
Vừa thấy đối phương ra chiêu, chàng liền
giơ chưởng lên nghênh tiếp. Nhưng Quy Hồn
Bảo chủ vốn ngoại danh Bách Thủ Thần
Cơ, chẳng những thân thủ bất phàm mà
ngược lại cơ trí hơn người, tuyệt
chiêu chẳng khi nào dụng Hằng Sơn lực
để cương đả ngạnh đấu
với Chu Mộng Châu.
Chỉ thấy chưởng đến gần kề, lão
khoát một vòng chưởng chỉ thâu nửa vời,
rồi hóa trảo chộp lấy uyển mạch của
Chu Mộng Châu.
Chưởng ra đã nhanh mà biến chiêu càng nhanh hơn, Chu
Mộng Châu giật mình, nghĩ nếu không thoái bộ
nhượng chiêu tất thất thủ, chí ít cũng
để đối phương chiếm lấy tiên
cơ.
Khi ấy liền nhún chân nhảy phắt lùi hai bộ,
hữu chưởng thâu nhanh, tả chưởng lại
phóng ra một chiêu nhắm Quy Hồn Bảo chủ công vào
quyết tranh tiên cơ.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận nhìn thấy
bộ pháp của chàng nhanh như vậy cũng phải
thốt lên khen ngợi:
- Hảo thân pháp!
Vừa lúc ấy thì tả chưởng của Chu Mộng
Châu cũng đã đến gần, lão không hốt
hoảng, gia kình lực đến sáu bảy thành vào
chưởng lực nghênh tiếp.
“Bình” một tiếng, dư phong tản ra tứ phía
khiến không ít người ở gần phải giật
mình bị đẩy lùi.
Đằng Thận và Chu Mộng Châu mỗi người
đều thoái lùi hai bước, một chưởng
đầu chưa phân được thắng bại.
Nhưng cũng chỉ một chưởng này cũng
đủ khiến quần hùng toàn trường cũng
phải khiếp nể Chu Mộng Châu.
Bởi vì Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận trong
võ lâm thuộc hạng cao thủ nhất lưu, tiếp
được lão một chưởng với sáu bảy
thành công lực này mà bình thủ, thì không phải nhiều
người làm được. Huống gì đây chỉ là
một trang thiếu niên vừa xuất đạo giang
hồ, đồng thời cũng một chưởng này
chứng thực cho mọi người hiểu những
lời truyền ngôn trong thời gian vừa qua về Chu
Mộng Châu là không giả tí nào.
Bấy giờ đã thấy Đằng Thận và Chu
Mộng Châu quấn lấy nhau tạo thành một trận
long tranh hổ đấu, quần hùng ngưng mắt theo
dõi say mê đến mất hết thần tình.
Chu Mộng Châu sau ba chiêu đã hiểu đối
phương bản lĩnh như thế nào rồi, xem ra
còn hơn hẳn cả Thiên Tâm pháp sư, may mà từ
nhiều tháng nay chàng điều nhiếp tu luyện
lại sở học của mình đến chỗ tinh túy
nhất. Cho nên lúc này càng đấu chàng càng thấy
phấn chấn và dũng mãnh, qua đến chiêu thứ
mười thì vẫn bình thủ, thậm chí chàng có
phần lấn thế vì thân pháp mau lẹ nhẹ nhàng.
Quy Hồn Bảo chủ vốn vẫn đã
được nghe chính phó bảo chủ Khang Điền
và cả Thiên Tâm pháp sư nói về võ công của Chu
Mộng Châu, nhưng lão ta vẫn không thể hình dung
nổi như thế nào. Lúc này động thủ với
chàng lão mới giật mình chấn động, lão thật
không thể tin nổi đấu thủ trẻ tuổi
trước mặt mình lại có võ công thâm hậu
đến dường ấy.
Đồng thời có lẽ nỗi lo sợ len lén dấy
lên, khiến lão trong lòng vừa đấu vừa bấm
bụng nhẩm tính, là vì Chu Mộng Châu lại chính là
hậu duệ của Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm.
Có lẽ do nhiều nguyên do, nhưng sức ép của
quần hùng là lớn nhất, khiến Quy Hồn Bảo
chủ cảm thấy hôm nay phải hạ gục Chu
Mộng Châu, bằng không thì uy danh lão không còn, mà còn lưu
lại một mối hậu họa rất lớn.
Đằng Thận vốn là đệ tử của Tây
Thiên môn, võ nghệ hấp thụ từ Quy Hồn pháp môn,
tất cả gồm có Quy Hồn đao pháp, Quy Hồn
chưởng công, Quy Hồn chỉ pháp, Quy Hồn
cước pháp, Quy Hồn tiêu pháp. Đây là một môn võ
công được xem là tà công vì mỗi một chiêu thế
trong từng vũ pháp đều bí hiểm thâm độc,
nguyên được lưu nhập từ vùng Tây Cương
về Trung Nguyên. Quy Hồn Bảo được sáng
lập bởi A Nhĩ Lạp, lấy ngoại hiệu Tây
Bá Tẩu.
Thành lập Quy Hồn Bảo mấy mươi năm
đứng chân trong Trung Nguyên, Tây Bá Tẩu chỉ
truyền võ nghệ cho hai đệ tử duy nhất là
Đằng Thận và đại sư huynh là Bạch
Vĩ Hồng. Sau khi Tây Bá Tẩu qua đời thì chức
bảo chủ tự nhiên trao truyền cho Bạch Vĩ
Hồng, nhưng không ngờ Bạch Vĩ Hồng nhậm
chức chưa được mười năm thì
đột nhiên mất tích một cách bí mật,
đồng thời cả gia quyến cũng bị
thảm sát cách đó không lâu. Nghi án thì nhiều, nhưng
vẫn là chuyện riêng của Quy Hồn Bảo, cho nên võ
lâm tuy dị nghị, vẫn không ai nhúng tay xen vào. Chuyện
kể ra cũng đã gần hai mươi năm, mọi
người tợ hồ như quên bẵng nghi án của
nhà họ Bạch.
Trở lại Đằng Thận, lão ta hấp thụ võ
nghệ tuyệt học của sư phụ gần như
đạt đến tám chín thành hỏa hầu, nhất là
độc môn ám khí, lại thêm tâm cơ linh lợi, nên lão
đã chóng thành danh trong giang hồ là vậy.
Bấy giờ đấu với Chu Mộng Châu đã
gần ba mươi chiêu, lão thầm hiểu chưởng
pháp lão có cao cường đến mấy thì oai lực
vẫn không qua được Phiên Thiên chưởng. Nên sau
một chiêu hóa giải một chưởng công tới
của Chu Mộng Châu, lão lách nhanh người, đảo
bộ tung cước bằng một chiêu hiểm
độc vào hạ bộ của Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu thật hơi bất ngờ, đang
đấu quyền chưởng, đối phương
trở thế bằng một chiêu cước cực nhanh.
Chàng chỉ kịp thốt lên:
- Tuyệt cước!
Rồi nhún mình vọt nhanh ra ngoài mới thoát hiểm,
nhưng đúng lúc ấy chàng bỗng thấy tay
Đằng Thận vung mạnh, ba vệt đen mảnh
như khói xẹt nhanh đến trước mặt.
Chu Mộng Châu giật mình thầm kêu lên:
- Nguy rồi!
Nói thì chậm nhưng lúc ấy xảy ra cực nhanh,
đến quần hùng dưới đài đấu
cũng không kịp nhận thấy, là vì Đằng
Thận bấy giờ lưng quay về hướng
quần hùng, mặt quay vào trong, nên một chiêu ám khí này khó
ai phát hiện nổi.
Chu Mộng Châu người đang lên đà rơi xuống
đài sau khi thoát một cước hiểm, bấy
giờ ba vệt đen lóe lên trước mắt chỉ là
trong tích tắc, chàng chỉ còn biết đề khí
bằng một chiêu thức Hư không nhiếp bộ, hoán
khí tụ lực tung người vọt tiếp lùi sau.
Nhưng “bộp” một tiếng rất nhẹ, chàng
cảm thấy vai phải tê dại ngay tức thời. Chu
Mộng Châu hiểu đây là một loại ám khí có tẩm
kịch độc, bèn thốt lên:
- Đằng Thận, ngươi thật hiểm, Chu mỗ hẹn ngươi lần luận kiếm tới đây
trả món nợ này!
Dứt lời, chàng không dám nấn ná tiếp, cả cánh tay
đã nghe thấy buốt dại, nên tiếp tục
đề khí tung người vụt đi nhanh như
một làn khói xám.
Đến đám quần hùng chăm chú nhìn cũng không
kịp cản chân chàng, có vài bóng người truy theo,
nhưng chỉ sau vài cái nhún chân thì bóng Chu Mộng Châu đã
khuất hẳn trong rừng cây mờ nhạt dưới
ánh trăng ...
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận thấy
một chiêu hiểm đắc thủ thì mừng khấp
khởi trong lòng, nghĩ:
- Họ Chu lần này nhất định tuyệt tự,
xem ra ta đã diệt xong một họa căn!
Bấy giờ lão mới thở phào nhẹ nhõm, quay lại
vái chào quần hùng nói:
- Đằng mỗ thực tài mọn trí hẹp mới
không câu lưu được tiểu tử họ Chu, để hắn mang thanh "Bích Long Kiếm Lệnh"
đi! Nhưng Đằng mỗ nhất định phái
người truy lùng bằng được.
Phiêu Phong đạo trưởng nói:
- Xem ra bất tất phiền nhiều đến Bảo
chủ như vậy, Chu Mộng Châu hẳn sẽ
đến dự đại hội "Thập niên
luận kiếm" như chúng ta đã định.
Đằng Thận hỏi:
- Căn cứ vào đâu đạo trưởng nói vẻ
tin chắc như vậy chứ?
Phiêu Phong đạo trưởng nói:
- Chuyện can hệ đến vừa là cha của hắn
vừa là sư phụ của hắn, mọi trách nhiệm
đều một mình hắn gánh lấy, hắn lẽ nào
không nhân cơ hội để giải quyết cho xong
huyết án năm xưa. Vả lại nếu hắn không
đến thì hắn vừa tự bôi nhục cha hắn
lại vừa bôi nhục sư phụ hắn, đều
là hai nhân vật thành danh không nhỏ năm xưa.
Thái Bạch chân nhân gật đầu tán đồng:
- Chí phải! Bần đạo cũng suy nghĩ như
vậy!
Đằng Thận nghe thế hơi thót dạ, nhưng
chợt nghĩ đến ngọn Quy Hồn tiêu trên vai Chu
Mộng Châu thì lão yên tâm, cười thầm trong bụng
với mấy lão đạo lẩm cẩm này. Khi ấy
hắn mở nụ cười giả lả mời
quần hùng nhập tiệc thưởng nguyệt.
oo Lại nói Chu Mộng Châu lúc ấy trên vai trúng một
ngọn phi châm tẩm độc của Quy Hồn Bảo
chủ Đằng Thận, chàng biết nếu lưu
lại lâu hơn nữa thì khó lòng thoát nỗi Quy Hồn
Bảo, vốn lúc này quần hùng tề tập như
vậy dễ nào để cho chàng thoát, cho nên nhân lúc
xuất kỳ bất ý, vừa trúng độc châm chàng
liền thuận đà vọt người thi triển thân
pháp kỳ diệu lao đi như làn sương đêm.
Mấy tay thuộc hạ của Quy Hồn Bảo có truy
theo, nhưng chỉ được một đoạn là
đã mất dấu chàng, tuy vậy vẫn có một bóng
người bám riết theo sau, nhưng Chu Mộng Châu chung
quy không để ý đến, chỉ cắm đầu
phóng chạy.
Chẳng biết chạy đã bao xa và theo phương
hướng nào, nhưng Chu Mộng Châu chỉ thấy
trước mắt lướt qua là những cánh rừng
núi càng lúc càng thâm u, bên tai tiếng gió ào ào, chàng mặc
kệ, chỉ nghĩ một điều chạy càng xa càng
tốt. Nhưng chỉ sau một lúc nữa chàng đã
thấy cơn tê dại lan tỏa nhanh dần, cuối cùng
cũng dừng chân lại khi cảm thấy đã an toàn vì
không có người của Quy Hồn Bảo truy theo.
Chu Mộng Châu ngồi xuống dưới một gốc
cây bên rừng, trước tiên chàng ngồi xếp bằng
vận khí điều tức, dồn chân lực theo kinh
mạch đến khống chế độc tính đang
phát tác ở tay trái, cứ vậy chàng không còn để ý
tới ngoại giới nữa ...
Chẳng biết qua thêm bao nhiêu lâu, Chu Mộng Châu thấy
độc tính đã tạm thời bị ngăn chặn,
khi ấy chàng hít sâu một hơi rồi từ từ
mở mắt ra. Nhưng chàng bỗng giật thót mình,
đứng vụt dậy đánh ra một quyền theo
bản năng tự vệ, người kia nhảy né
tránh, đồng thời la lên:
- Ái! Chu công tử, là tôi đây mà?
Chu Mộng Châu nghe một giọng nữ cao mà rất quen,
chàng định thần nhìn kỹ mới la lên đầy
ngạc nhiên:
- Là cô!
Thì ra chàng đã nhận ra đó chính là Câu Hồn Diễm
Sứ Đằng Anh.
Đằng Anh nói:
- Chu công tử thấy thương thế trong
người như thế nào?
Chu Mộng Châu ngạc nhiên, vì lúc chàng đấu nhau
với Đằng Thận thì không nhìn thấy mặt cô ta,
sao cô ta có thể biết được chàng bị
thương, mà lại còn tìm được đến
nơi này?
Chu Mộng Châu còn ngập ngừng chưa đáp,
Đằng Anh như đọc được suy nghĩ
của chàng, bèn nói:
- Chu công tử hẳn rất ngạc nhiên tại sao tôi
biết công tử thân trúng độc châm? Thật ra từ
đầu đến giờ tôi luôn để mắt
đến công tử, nhưng công tử không biết đó
mà thôi. Ân cứu mạng của công tử năm xưa
thoát khỏi tay con súc sinh cuồng viên kia, Đằng Anh này
không bao giờ quên được.
Chu Mộng Châu xua tay nói:
- Giữa đường gặp người bị
nạn ra tay cứu giúp là chuyện thường tình
của người trong võ lâm chúng ta, nào phải chuyện
ghê gớm gì mà cô nương bận tâm.
Đằng Anh nói vẻ trách móc:
- Tuy rằng vậy, nhưng lẽ nào công tử đi mà
không nói với Đằng Anh này tới một câu,
để tôi tiễn một bước cũng là mãn
nguyện.
Nghe nhắc đến chuyện năm xưa khi chàng
trốn Đằng Anh bỏ đi, tự nhiên chàng
thấy đỏ mặt, lắp bắp không nói ra lời.
Đằng Anh khi ấy đỡ lời nói:
- Công tử không nên lúng túng, thật ra tôi không có ý trách gì công
tử đâu, nhưng lần này công tử thân trúng kỳ
độc, tôi không thể không cứu giúp công tử.
Chu Mộng Châu nghe nói đến ngọn độc châm
của Đằng Thận thì bỗng tức giận nói:
- Tôn huynh của cô nương là người thân phận
cao trọng trong võ lâm, vậy mà không ngờ ... Hừ, có
thể ra tay một cách đê hèn như vậy!
Đằng Anh nghe nhiếc mắng ca ca của mình thì
cũng thấy thẹn, nhưng chỉ thở dài nói:
- Có lẽ câu nói xưa nay “Bất độc bất
trượng phu” cũng chẳng mấy sai, có vậy mà mãi
đến hiện tại tôi mới biết
được chuyện vô cùng hệ trọng đối
với Chu công tử.
Chu Mộng Châu vừa nghe nói vậy thì giật mình hỏi
gấp:
- Cô nương biết được chuyện gì?
Đằng Anh biết mình bị lỡ lời, trong lúc
phấn kích xúc động nên mới buông một câu như
vậy, khi ấy cứ ấp úng chưa đáp
được.
Chu Mộng Châu hỏi dồn:
- Sao cô nương không nói?
Đằng Anh thở dài trong lòng rồi giả lả thay
đổi câu chuyện:
- Đằng nào thì việc trị thương độc
trên vai công tử là điều đầu tiên phải làm
...
Vừa nói cô ta vừa lấy trong người ra một
bình tử ngọc sắc tím trao cho Chu Mộng Châu, nói
tiếp:
- Công tử nhanh uống thuốc giải này vào!
Nhưng Chu Mộng Châu gạt tay bất mãn nói:
- Chu Mộng Châu này nhờ ân sư thân hôm nay có chút
nghiệp nghệ, lẽ nào chỉ chút thương thế
này mà đáng bận tâm!
Đằng Anh trố mắt la lên:
- Không đơn giản như vậy đâu. Chu công tử
nên biết ngọn độc châm của ca ca tôi có tên
gọi Quy Hồn châm, tẩm một loại kịch
độc không thuốc giải của ngoại phái Tây
Vực.
Xưa nay người trúng kịch độc này hễ
hết giờ Tý, khi gà gáy canh đầu thì tắt thở.
Chu Mộng Châu vốn chuyện giang hồ không lịch
duyệt lắm, cho nên đây là lần đầu tiên chàng
nghe nói đến loại Quy Hồn châm này. Chàng tuy tin
lời Đằng Anh là đúng, nhưng tự nhiên cảm
thấy Đằng Anh biết một bí mật quan
trọng nào đó mà không chịu nói thật ra cho mình
biết, bất giác chàng thấy cô ta không phải là
người thành thật đáng tin.
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Dù thế nào thì Chu Mộng Châu này cũng không dám nhận
ân sủng của cô nương, vì tôi từ nay có lẽ
đã trở thành kẻ thù của Quy Hồn Bảo rồi!
Đằng Anh cắn môi chẳng biết phải nên nói
thế nào cho Chu Mộng Châu hiểu.
Thật ra đêm ấy cô ta vô tình đi ngang mật
thất của Đằng Thận, thấy đêm đã
khuya mà trong phòng có ánh đèn, bèn đến xem ca ca làm gì.
Không ngờ chân vừa đến bậc cửa thì nàng nghe
tiếng Đằng Thận to nhỏ bàn bạc với
Hồ Dã. Từ đó cô ta biết được bí
mật một âm mưu khủng khiếp không những liên
quan đến sự mất tích bí mật của Thiên
Hạ Đệ Nhất Kiếm, mà còn liên quan đến
cả vị tiềm nhiệm Quy Hồn Bảo chủ
Bạch Vĩ Hồng. Đồng thời cả vụ
kiếp nạn toàn gia họ Bạch. Thật tình
Đằng Anh cũng là con người ngoại
đạo, nhưng chỉ là tính dâm đãng lẳng lơ,
chứ không đến nỗi ác độc bất nhân.
Bạch Vĩ Hồng vừa là thân phận Bảo chủ
vừa là sư phụ truyền võ nghệ cho Đằng
Anh. Điều này khiến cô ta vừa đau lòng lại
vừa cảm thấy sợ con người thâm hiểm
của ca ca mình.
Lúc này nghe Chu Mộng Châu nói vậy, Đằng Anh nhất
thời chưa biết phải nói thế nào, cứ
tần ngần chưa quyết.
Chu Mộng Châu phát một cử chỉ bất cần nói:
- Cô nương đi đi, tại hạ tự lo
được cho mình.
Đằng Anh mắt long lanh ngấn lệ, cắn
chặt môi một hồi mới nói được:
- Chu công tử năm xưa ân cứu mạng tôi, lẽ nào
không để tôi có lần báo đáp.
Chu Mộng Châu cười khổ sở nói:
- Chu mỗ xưa nay làm ân chưa hề mong báo trả, cô
nương đã nói vậy thì Chu mỗ xin nhận lấy
thịnh tình ghi khắc trong lòng, nhưng ...
Đằng Anh cướp lời nói ngay:
- Dẫu sao thì Chu công tử cũng phải nhận lấy
thuốc giải này.
Chu Mộng Châu lặng người, bao nhiêu ý nghĩ cứ
đan nhau trong đầu chàng, chàng linh cảm bí mật
của Đằng Anh biết được liên quan
đến chuyện của chàng đang lo nghĩ trong lòng.
Nhưng làm thế nào để cô ta tự nguyện nói ra
đây?
Trầm ngâm nghĩ hồi lâu, chàng nói:
- Nếu như cô nương đã để mắt
đến Chu Mộng Châu này từ đầu đến
giờ, hẳn cô nương cũng biết hiện
tại trong lòng tôi rối như thế nào về huyết
án năm xưa của thân phụ Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm? Cha tôi chết không tiếc, nhưng
chỉ thẹn là không rửa được sự thanh
bạch cho sư phụ và rửa thù cho cha mình mà thôi.
Thật đáng thẹn, đáng thẹn!
Nói đến câu cuối cùng chàng tự đấm vào
ngực mình vô cùng đau khổ.
Đằng Anh thấy vậy cũng tự lấy làm
thẹn vì không dám nói thẳng ra, nhưng rõ ràng chuyện
liên quan rất lớn đến sinh tồn của ca ca
mình, lẽ nào cô ta nguyện hy sinh người thân của
mình? Thật là rơi vào tình thế khó xử!
Đột nhiên lúc ấy từ xa xa nghe vẳng lại
tiếng gà rừng gáy đầu canh.
Chu Mộng Châu không để ý, nhưng Đằng Anh
bỗng giật mình ngước mắt nhìn trời,
thấy trăng đã chếch đầu Tây từ lúc nào,
cô ta phát hoảng la lên:
- Có lẽ đã sang giờ Tý từ lâu, Chu công tử nhanh
phục thuốc giải kẻo không thì muộn mất!
Chu Mộng Châu nghe vậy mới nhớ tiếng gà gáy
vừa rồi, nhưng vết kim châm trên vai chừng
như vẫn khu trú không phát triển, chàng hơi có chút
ngờ vực, lắc đầu nói:
- Tại hạ nói là tự lo liệu được,
Đằng cô nương không nên quá bận tâm!
Nhưng vừa nói đến đó, bỗng thấy vai
trúng độc nhói lên một cái khiến chàng giật mình
la “ối” lên một tiếng.
Tiếng gà lại vẳng lên, Đằng Anh không tự
chủ được bước đến nắm
lấy tay chàng, giục:
- Chu công tử! Nhanh uống thuốc giải!
Chu Mộng Châu vẫn lắc đầu cương quyết:
- Không, tại hạ đa tạ thịnh ý ...
Nói đến đó bỗng chàng lại rú lên một
tiếng nữa, biết độc tính lại phát tác, mà
xem ra còn nhanh mạnh hơn lúc đầu, chàng liền
ngồi xuống xếp bằng, vận khí điều
tức dụng chân lực đẩy dồn độc
tính không cho xâm nhập vào tạng phủ. Thế nhưng,
lần này thấy ít có công hiệu, độc tính như
đã thẩm thấu vào từng gân cơ khí huyết,
cứ lan dần xuống bất chấp chàng đã vận
chân khí dồn đến.
Đằng Anh đứng bên chàng chỉ trố mắt
chăm nhìn không nói được câu nào, một lúc đã
thấy trên trán Chu Mộng Châu mồ hôi lạnh toát ra
từng giọt lớn như hạt đậu.
Đằng Anh biết chàng đã phí rất nhiều chân
lực, chỉ e nếu chàng đẩy được
độc tính khu trú lại bả vai thì tổn hao chân
lực cũng không phải là nhỏ, khi ấy muốn
điều dưỡng để phục hồi toàn
bộ nguyên khí phải mất rất nhiều thời gian.
Thế nhưng lúc này Chu Mộng Châu đang chuyên tâm vận
khí, nếu cô ta kêu lên ngăn cản chàng thì cũng rất
nguy hiểm cho chàng. Nên chỉ còn biết đứng
lặng người, nước mắt từ đâu
đã chảy tròn quanh mi.
Qua chừng một tuần trà, trên đỉnh đầu
Chu Mộng Châu đã thấy một làn khói trắng
mảnh, đây là biểu hiện chân khí vận hành dồn
đến tuyệt đỉnh. Đằng Anh lại thêm
phần lo lắng, cứ bứt rứt đi tới
đi lui không yên.
Đột nhiên Chu Mộng Châu mặt tím tái, rồi ngã
người gục trên đất, từ khóe miệng
rỉ ra một dòng máu đen, chàng đã hôn mê bất
tỉnh nhân sự.
Đằng Anh ngồi xuống đỡ dậy ôm chàng vào
lòng, chỉ thấy người chàng lạnh toát, duy
nhất vùng đầu là nóng hầm. Ả vội vàng
mở bình ngọc lấy ra một viên giải dược
màu đỏ tía như máu, nhét vội vào miệng chàng
rồi dùng chân lực đẩy thuốc xuống.
Đằng Anh tính nhanh trong đầu, rồi đứng
dậy vác Chu Mộng Châu lên vai phóng chạy ...
Khi Chu Mộng Châu tỉnh lại, đầu tiên chàng
cảm thấy một bàn tay mềm mại ấm áp sờ
sờ trên trán mình. Trong đầu chàng nhớ lại
cũng một lần đâu đó, một bàn tay mềm
mại ấm áp như thế này âu yếm đặt trên
trán mình.
Bất giác chàng cảm thấy mủi lòng, thật sự
từ nhỏ đến lớn chàng chưa cảm
nhận được một bàn tay đầy tình cảm
như thế của mẫu thân mình.
Khi chàng biết mọi chuyện thì mẫu thân chàng đã
không còn ở bên, chỉ nghe Hồ đại thúc nói là bà
thất lạc từ lâu, sau khi hay tin cha chàng gặp
nạn.
Bấy giờ chàng còn nhỏ nên không hề suy nghĩ gì
nhiều, nhưng hiện tại thì chàng đã hiểu
biết, cảm thấy trong mọi chuyện chừng
như đều có liên quan mật thiết với nhau.
Chu Mộng Châu từ từ mở mắt ra, mới hay
chính là Đằng Anh đang ngồi bên cạnh, chàng
lại nằm trên một chiếc giường, đưa
mắt nhìn quanh mới phát hiện chừng như là
một phòng trong khách điếm.
Đằng Anh thấy Chu Mộng Châu hồi tỉnh
lại, vui mừng reo lên:
- A! Chu công tử đã tỉnh lại rồi!
Vừa nói cô ta vừa rút tay lại.
Chu Mộng Châu mấy máy đôi môi định hỏi gì,
nhưng cảm thấy cổ họng đắng khát,
chỉ thốt lên:
- Nước!
Đằng Anh liền lấy cho chàng chén nước,
đỡ đầu chàng dậy cho chàng uống.
Từng ngụm nước vào cổ cảm thấy
dễ chịu vô cùng, uống xong Chu Mộng Châu mới
cố nhớ lại mọi chuyện xảy ra,
đoạn hỏi:
- Đây là đâu?
Đằng Anh nói:
- Một khách điếm nhỏ trong sơn trấn vùng
Thiểm Tây!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên:
- Cách xa Quy Hồn Bảo vậy sao?
Đằng Anh gật đầu mỉm cười,
rồi nói:
- Chu công tử vừa hồi tỉnh lại, nên nghỉ
ngơi cho khỏe, hẳn trong người chân lực hao
tổn không ít.
Chu Mộng Châu nhớ lại khi ấy chàng ngồi vận
khí khống chế độc tính, nhưng rồi hôn mê lúc
nào không biết.
Bấy giờ chàng không biết có phải chính vì chàng
vận chân khí đẩy độc tính mới hồi
phục hay là Đằng Anh cho chàng uống giải
dược bèn nói:
- Cô nương có phải đã cứu tôi?
Đằng Anh cười nói:
- Thật khéo đúng như lần trước công tử
đã cứu tôi, chúng ta quả là có duyên phận với
nhau!
Nói đến câu cuối, cô ta ửng đỏ cả
đôi má, tuy là đã tuổi ba mươi, nhưng
Đằng Anh tỏ ra thanh thoát xung mãn tuổi xuân, khuôn
mặt tròn đầy, mắt ngọc mày liễu, môi
hạnh xinh tươi, chẳng thua kém gì thiếu nữ
đôi mươi. Thật nam nhi gặp cô ta không ai không rung
cảm, nhất là làn da trắng mịn nõn nà.
Chu Mộng Châu nghe câu ấy cũng phải chín cả
mặt, vội hỏi lấp một câu:
- Là cô nương đã cho tôi uống giải dược?
Đằng Anh gật đầu với nụ cười
trên môi.
Chu Mộng Châu không ngờ chuyện đến thế này,
khi ấy chàng cảm thấy bực tức bèn nói:
- Tại hạ đã nói chỉ muốn tự mình lo
liệu, sao ...
Đằng Anh cướp lời nói ngay:
- Giữa đường thấy người bị
nạn lẽ nào không giúp? Chẳng phải Chu công tử
đã nói câu này đó sao?
Chu Mộng Châu im bặt, không biết đáp thế nào
mới phải.
Nhưng một hồi chàng nói:
- Đằng cô nương có thịnh tình với tại
hạ như vậy, lẽ nào chỉ một vài bí mật
liên quan đến tại hạ mà lại không thể nói
cho nghe sao chứ?
Đằng Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt chàng, cô ta
thật sự rung cảm trước vẻ tú mỹ và
tráng kiện của Chu Mộng Châu.
Đằng Anh nhấp nháy đôi mắt nửa như
muốn nói nửa lại muốn không.
Chu Mộng Châu quay mặt vào tường bực tức
nói:
- Đã thế thì cô nương nên đi đi, từ nay
chúng ta coi như không nợ nần gì nhau, khỏi phải
ai bận tâm đến ai!
Đằng Anh mỉm cười, cô ta hơn hẳn Chu
Mộng Châu gần một giáp, tự nhiên phải lịch
duyệt và rộng lượng hơn, bèn nói:
- Tôi nói cho công tử nghe cũng được, nhưng có
một cầu xin nhỏ, không biết công tử có
đồng ý chấp nhận hay không?
Chu Mộng Châu quay lại nhìn Đằng Anh, hồi lâu
gật đầu nói:
- Lẽ nào tại hạ không chấp nhận, khi cô
nương đã thật lòng với tại hạ như
vậy?
Đằng Anh giọng hơi run nói:
- Thật ra tôi cũng không biết nội tình tỉ mỉ
như thế nào, nhưng huyết án năm xưa của
lệnh tôn Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm là một
âm mưu được sắp đặt trước, mà
Kim La Hán chỉ là người bị vu cáo giá họa!
Chu Mộng Châu nghe nói vậy thì giật nảy
người, quả nhiên điều chàng thầm hoài nghi
cuối cùng cũng đã có người nói ra, chàng vội
hỏi:
- Căn cứ vào đâu mà Đằng cô nương nói
vậy?
Đằng Anh lắc đầu ngập ngừng đáp:
- Tôi chỉ nghe lén được một cuộc nói
chuyện bí mật giữa hai người, một
người rất thân thiết với tôi, còn một
người thì chẳng hề xa lạ với công tử
...
Chu Mộng Châu vừa nghe vậy đã liên tưởng ngay
tới Quy Hồn Bảo chủ, nhưng người không
xa lạ với chàng là ai?
Chàng cố nghĩ mãi không ra, một lúc mới nói:
- Một người có phải là lệnh huynh Quy Hồn
Bảo chủ không?
Đằng Anh ngưng mắt nhìn chàng hồi lâu, cuối
cùng đã gật đầu nói:
- Tôi chỉ mong công tử giữ kín chuyện này cho
đến khi có đầy đủ chứng cứ
nội tình, và điều thứ hai muốn cầu xin công
tử oán nên giải không nên kết, đừng đối
đầu với gia huynh.
Chu Mộng Châu giật mình nghĩ nhanh:
- Chỉ một câu này đủ thấy Đằng
Thận nhất định có dính líu đến vụ án
của cha ta, nhưng Đằng Anh đã cầu xin như
vậy, ta biết phải làm sao đây?
Chàng nghĩ rất mông lung, nhưng vẫn chưa có
chủ ý.
Đằng Anh thúc giục:
- Chu công tử đồng ý chứ?
Chu Mộng Châu không thể không đáp, vì cô ta còn chưa nói
ra sự thật.
Khi ấy chàng thở dài nói:
- Tại hạ sẽ cố gắng hết sức
để hậu chuyện không quá bi đát. Nhưng ân
đền oán trả vẫn là thường tình xưa nay,
huống gì chuyện vừa liên quan đến gia phụ
lại vừa liên quan đến gia sư.
Đằng Anh nghẹn lời, quả thật thì Chu
Mộng Châu không nói sai tí nào, nhưng cô ta không thể không lo
lắng cho ca ca của mình, đành nói:
- Chỉ cầu mong Chu công tử nên giải quyết
mọi chuyện nhẹ nhàng chừng nào hay chừng ấy
mà thôi. Có vậy Đằng Anh mới không thẹn lòng mình.
Chu Mộng Châu hiển nhiên thầm hiểu cô ta nói vậy
vì chuyện lại hệ trọng chẳng những
một mình Đằng Thận mà có thể là cả Quy
Hồn Bảo.
Chàng nói:
- Tại hạ nguyện nghe lời cô nương, xin cô
nương cứ nói hết ra đi!
Đằng Anh gật đầu rồi nói:
- Người thứ hai chính là vị đại sư thúc
của Chu công tử, Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã.
- Hả?
Chu Mộng Châu không làm chủ được mình, giật
thót người la lên đầy ngạc nhiên:
- Là Hồ đại thúc?
Đằng Anh gật đầu đáp:
- Không sai!
Bấy giờ cô ta kể những điều nghe nhặt
được từ câu chuyện bí mật giữa
Đằng Thận và Hồ Dã cho Chu Mộng Châu nghe, duy
nhất chuyện liên quan đến Bạch Vĩ Hồng
thì không nói ra.
Cuối cùng, cô ta nói:
- Tôi chỉ biết nội tình là một âm mưu sát
hại Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm của Hồ
Dã và ca ca tôi, nguyên nhân chính là vì mẫu thân của công
tử.
Chu Mộng Châu khựng cả người, chưa nói
được gì, chàng không biết bây giờ phải
bắt đầu hành động như thế nào đây
để rửa thanh bạch cho sư phụ mình và
trả thù cho cha mình.
Bỗng nghe Đằng Anh cất tiếng hỏi:
- Thanh "Bích Long Kiếm Lệnh", Chu công tử do
đâu mà có?
Chu Mộng Châu nghe nói giật mình, lúc ấy mới nhớ
lại thanh kiếm lệnh mà chính vì nó chàng mới bị
quần hùng bức vấn mấy hôm trước.
Khi ấy chàng với tay mò lấy chiếc túi vải, thanh
kiếm vẫn nằm kỹ bên trong, chàng lấy ra
ngắm nghía một hồi, miệng lẩm bẩm:
- Sao lại nằm trong tay bà ta? Sao lại vậy
được? Chẳng lẽ ...
Đằng Anh giục hỏi:
- Công tử vừa nhắc đến một người
nào vậy?
Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn Đằng Anh, bây
giờ mới cảm nhận được sự tin
tưởng trong ánh mắt Đằng Anh, khi ấy nói:
- Một vị trung niên nữ ni đã tặng cho tôi sau
lần tôi đả bại Hoa Nguyệt Đầu Đà
trên đỉnh núi nằm ngoài Thiếc Ngõa Tự
đến mấy mươi dặm. Nữ ni từng nói
thanh kiếm này là của tiên phu bà ta, đã hơn
mười mấy năm nay không hề dùng đến ...
Vừa nghe đến đó, Đằng Anh la lên:
- Á! Lẽ nào ...?
Nhưng cô ta chỉ thốt được đến
đó thì dừng lại không nói tiếp được.
Chu Mộng Châu như cũng đã hiểu hết
được câu nói:
- Lẽ nào lại vậy? Lẽ nào nữ ni lại là . ...
Đằng Anh gật đầu nói nhanh:
- Chu công tử còn nhớ đường đến
thảo am đó chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu hiểu ý, nói:
- Phải, tôi cần phải đến đó một
chuyến!
Vừa nói chàng vừa định ngồi dậy, nhưng
bỗng cảm thấy người rất yếu lại
nằm vật xuống giường.
Đằng Anh đỡ lấy người chàng nói trìu
mến:
- Công tử còn yếu lắm, cần phải nghỉ
ngơi tĩnh dưỡng một thời gian rồi
mới lên đường.
Bấy giờ Chu Mộng Châu phải nằm lại khách
điếm hơn một tuần mới hoàn toàn phục
hồi.
Mọi việc đều được Đằng Anh
chăm lo rất chu đáo.
Cuối cùng chàng chia tay với Đằng Anh, hẹn tái
ngộ trong tiết trung thu tại đại hội
"Thập niên luận kiếm".
Đằng Anh tiễn chân chàng, nhưng không quên dặn dò:
- Nhớ trên đường gặp khó khăn cứ liên
lạc với người Quy Hồn Bảo báo cho tôi
biết, nhất định tôi sẽ đến gặp Chu công tử.
- Đa tạ!
Nói câu cuối cùng, Chu Mộng Châu phóng người ra
trấn ngược lên hướng bắc.
Xem Tiếp Hồi 18
