ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 18
Trong Thảo Am
Mẫu Tử Trùng Phùng
Đã qua sáu ngày nay Chu
Mộng Châu đi ròng rã hầu như không nghỉ, chỉ
khi nào vào một tiểu trấn, đại thành mà gặp
phải giờ ăn uống, thì chàng mới tìm đến
một phạn điếm bình dân để lót dạ. Trong
lòng chàng chỉ nôn nóng muốn nhanh chóng tìm đến Hàn
Đàm thảo am để gặp lại vị trung niên
nữ ni kia.
Chàng cố vắt óc nhớ lại lần bị nạn
trong Thiếc Ngõa Tự, rồi chạy thoát, cho đến
khi ngất hẳn bên ngoài một thảo am. Chàng đã
mường tượng ra khuôn mặt trung niên nữ ni khi
thấy chàng tỉnh lại từ đôi mắt lộ ra
một nét vừa u buồn vừa trìu mến sâu xa
đến khó hiểu.
Cũng chính đôi bàn tay ấm áp ấy đặt trên trán
chàng khiến chàng mủi lòng đến muốn khóc, chàng
tự hỏi tại sao lại như vậy? Thật ra
trung niên nữ ni kia là ai?
Suốt cả ngày hành trình năm sáu ngày đường,
bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu chàng,
nhưng không giải đáp. Chàng cứ ngờ ngợ
một điều trung niên nữ ni kia chính là mẫu thân?
Lần ấy nữ ni chỉ buồn khổ nói là tiên phu
của bà bị thất tích, bà lên đầu thân cửa
Phật, nhưng không muốn học võ nghệ. Và thanh
kiếm mà bà tặng cho chàng lại là thanh kiếm của
tiên phu bà ta, sao lại có một sự trùng hợp như
thế này? Vậy chồng bà ta là ai?
Nếu là chủ nhân của thanh “Bích Long Kiếm Lệnh”
há chẳng phải chính là Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm hay sao? Hay là một người nào đó đã
đoạt được thanh kiếm này sau khi cha chàng
bị hại?
Nếu chồng bà ta không phải là Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm thì chẳng lẽ lại là người
dính líu đến vụ án này?
Nghi vấn càng lúc càng dày đặc khiến chàng đau
cả đầu vì vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chàng
lắc đầu thầm nói:
- Đằng nào cũng chờ đến lúc gặp
được vị nữ ni kia mới sáng tỏ hết
mọi chuyện.
Đến chiều hôm thứ sáu của hành trình chàng
mới tìm đến được thảo am.
Khung cảnh vẫn không có gì thay đổi, nhưng
lần này có một chú tiểu nhỏ đang quét sân
chiều.
Chu Mộng Châu bước thẳng vào thảo am, chú
tiểu liền chạy đến chấp tay hỏi:
- Đại thí chủ tìm ai?
Chu Mộng Châu nhã nhặn nói:
- Tôi là Chu Mộng Châu, muốn gặp ni cô Tuyệt Duyên, xin
chú báo lại giúp!
Chú tiểu vội chấp tay nói:
- Sư phụ đã xuống núi hai hôm nay, không biết bao
giờ mới về.
Chu Mộng Châu hơi thất vọng, chưa biết nên
làm thế nào, nhưng nhất định phải gặp
được Tuyệt Duyên nữ ni.
Có điều đây là thảo am ni, chàng không thể lưu
lại nghỉ ngơi được. Đang còn tần
ngần phân vân thì bên ngoài bỗng có tiếng người:
- Tịnh Hạnh! Tịnh Hạnh! Mau ra giúp sư phụ!
Chú tiểu vừa nghe tiếng người bỗng la
lớn lên:
- A! Sư phụ đã về, đại thí chủ
thật gặp may!
Vừa nói chú tiểu pháp danh Tịnh Hạnh vừa
chạy nhanh ra hướng đại môn thảo am. Chu
Mộng Châu cũng liền quay người nhìn theo. Chỉ
thấy một vị nữ ni trung niên, khuôn mặt gầy
gầy vẻ khắc khổ, nhưng đôi mắt sáng
long lanh và hàng mày liễu đều đặn, không thể
che dấu vẻ đẹp thiên phú.
Đúng là Tuyệt Duyên nữ ni mà lần trước
đã cứu chàng, nhưng có điều lần
trước mặc dù ở lại trong chùa mấy ngày chàng
không hề để ý quan sát, lúc này vì có chuyện nên
mới để ý như vậy. Nữ ni ngược
lại nhìn thấy Chu Mộng Châu thì mặt biến
sắc, cố tình cúi thấp đầu lánh đôi mắt
của chàng.
Bà lắp bắp hỏi chú tiểu:
- Chu thiếu hiệp đến tự bao giờ?
Chú tiểu trố mắt nhìn sư phụ, nói:
- Vừa mới đến, sư phụ biết
người này ư?
Tuyệt Duyên vừa bước vừa nói:
- Hai năm trước vị thí chủ này đã bị
nạn bên ngoài chùa, chính thầy đã mang vào dưỡng
thương trong thảo am này mấy ngày.
Nói đến đó thì đã gần trước mặt Chu
Mộng Châu, bà ta vẫn cố tình không nhìn thẳng vào
mắt chàng, hỏi:
- Chu thiếu hiệp tìm đến tệ tự viếng
thăm hay còn có chuyện gì?
Chu Mộng Châu cố tìm một nét gì thân quen trên khuôn
mặt gầy, nhưng thật tình chàng không thể nhớ
nổi, vì lúc mẫu thân chàng gửi chàng lại mà ra đi
thì chàng chỉ vừa lên ba, mười bảy mười
tám năm trôi qua, ai có thể hình dung ra nổi khuôn mặt
mẹ mình như thế nào chứ? Nhưng trong đôi
mắt nữ ni khiến chàng linh cảm có một mối
quan hệ sâu sắc giữa bà ta và chàng.
Nghe hỏi vậy, chàng ngập ngừng giây lát mới nói:
- Thật ra tại hạ sang năm mới lên đây
như đã hẹn trước, nhưng có chuyện
muốn hỏi thăm ni sư, nên mới mạo muội
đặt chân làm động thiền môn, xin ni sư
bỏ qua cho.
Tuyệt Duyên xua tay nói:
- Sao Chu thiếu hiệp khách sáo như vậy? Ít nhiều
thiếu hiệp và tệ tự cũng đã có duyên
với nhau trước đây! Nào, mời vào trong dùng trà
rồi thong thả nói chuyện.
Nói đến cuối câu Tuyệt Duyên vội bước
đi trước ngay.
Chu Mộng Châu từ từ theo chân bà ta vào trong hậu
viện.
Hàn Đàm thảo am trước đây lúc Chu Mộng Châu
bị nạn được cứu, thì trong am chỉ có
Huệ Tâm lão ni và Tuyệt Duyên ni sư. Nhưng từ sau
khi Huệ Tâm lão ni viên tịch thì thấy có vài chú tiểu
được nhận vào.
Lúc này Chu Mộng Châu được Tuyệt Duyên sư ni
mời vào hậu viện, đã thấy một chú tiểu
khác dâng trà lên.
Sau chén trà, Tuyệt Duyên ni sư hỏi:
- Chẳng hay Chu thiếu hiệp đến có việc gì?
Hỏi câu này, giọng Tuyệt Duyên ni sư vẻ hơi
ngần ngại.
Chu Mộng Châu nhìn ni sư thăm dò, rồi mới lôi thanh
“Bích Long Kiếm Lệnh” ra đặt lên bàn. Chỉ
thấy ni sư vừa nhìn thanh kiếm mặt đã
biến sắc, Chu Mộng Châu lòng càng thêm hoài nghi, hỏi:
- Tại hạ chỉ xin hỏi sư ni về lai lịch
thanh kiếm này mà thôi!
Tuyệt Duyên trong ánh mắt tỏ ra lúng túng, bà nhìn đi
nơi khác, hồi lâu vẫn chưa đáp gì.
Chu Mộng Châu hỏi tiếp:
- Hai năm trước, khi ni sư ban tặng thanh kiếm
này cho tại hạ, ni sư từng bảo nó là vật
của tiên phu sư ni, đúng thế chứ?
Tuyệt Duyên cúi thấp đầu, trên khuôn mặt bà ta
hiện nét đau khổ im lặng không đáp.
Chu Mộng Châu trong lòng run lên, linh cảm điều mà ni
sư sắp nói ra sẽ rất hệ trọng với
chàng. Chàng cố gắng giữ bình tĩnh nói:
- Cha của tôi vốn là Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm, thanh kiếm này là của cha tôi được
quyền thủ giữ khi người đoạt danh
hiệu trên từ một lần đại hội
Thập niên luận kiếm. Nhưng rồi cha tôi bị
mất tích một cách bí hiểm, từ đó đến
nay đã mười tám năm, thanh kiếm này cũng
biến mất trên giang hồ. Chẳng ngờ lại do ni
sư cất giữ, bởi vậy tại hạ mới
tìm đến hỏi ni sư ...
Chàng nói đến đó chỉ thấy Tuyệt Duyên ni
sư từ từ ngẩng đầu lên mặt
đầy nước mắt, bà ta cứ nhìn chăm vào
mặt Chu Mộng Châu, đôi môi run run một hồi,
cuối cùng mới đủ can đảm bật ra thành
tiếng:
- Châu nhi, con!
Chu Mộng Châu thật sự sửng sốt, chàng như
không dám tin vào tai mình, nhưng quả thật là như
vậy, chàng cứ ngưng mắt nhìn vào khuôn mặt
hơi gầy nhưng phúc hậu của Tuyệt Duyên ni
sư, hồi lâu chàng mới thốt lên:
- Ni sư là ... là ...
Chàng không hỏi được hết câu, nhưng đã
thấy Tuyệt Duyên gật đầu hiền hòa đáp:
- Đúng vậy, là mẹ của con đây, Châu nhi!
Lần thứ hai chàng được nghe người
gọi mình bằng hai chữ “Châu nhi” nghe mới ngọt
ngào tình cảm làm sao. Nhưng chàng cố ghìm tình cảm
trong lòng, khi chàng đến đây cũng từng nghĩ
đến khả năng Tuyệt Duyên ni sư là mẫu
thân của mình, nhưng không dám tin chắc như vậy.
Bấy giờ chàng giữ bình tĩnh, nói:
- Ni sư thật đúng là mẹ của tôi thật sao?
Chẳng lẽ hai năm trước trong lần tôi bị
thương chạy đến đây nương nhờ,
ni sư đã nhận ra con?
Tuyệt Duyên ni sư gật đầu:
- Đúng vậy, lần ấy khi thấy con bị nạn
nằm hôn mê ngoài thảm am, mẹ chưa biết là ai,
nhưng khi mang vào trong, thấy con hôn mê bất tỉnh
rất trầm trọng, chính mẹ đã tự tay cởi
áo ra xem xét có bị thương ở đâu không, chẳng
ngờ phát hiện được hai nốt ruồi sinh
đôi nằm gần nách trái, mẹ đã ngờ ngợ
lắm rồi. Vài hôm sau khi con tỉnh lại, hỏi ra tên
họ thì mẹ đã tin chắc chính là con. Nhưng mẹ
vốn không muốn con phải khổ sở nhiều
về chuyện năm xưa, bởi vậy mẹ mãi
vẫn không nói ra cho con biết.
Chu Mộng Châu xúc động vô cùng, bỗng quỳ sụp
xuống lạy mẹ mình. Tuyệt Duyên ni sư vội
đỡ chàng dậy, âu yếm nói:
- Châu nhi, mẹ thật có lỗi với con, vì từ
nhỏ đến giờ mẹ đã bỏ con cho
người khác, mà không nuôi dưỡng con. Nhưng, chính vì
chuyện của cha con nên mẹ mới dứt áo
đầu cửa Phật, con hãy tha thứ cho mẹ!
Chu Mộng Châu nhìn mẹ mình hồi lâu mới nói:
- Chẳng lẽ mẹ biết rất rõ về huyết án
của cha con?
Tuyệt Duyên ni sư gật đầu trầm ngâm chưa
nói.
Chu Mộng Châu vừa mừng vừa kinh ngạc:
- Châu nhi chính vì chuyện huyết án của cha năm xưa
mà bị quần hùng bức dồn, may thương thế
không trầm trọng, lần này tìm đến đây chính
là muốn biết rõ về chuyện của cha, xin mẹ
hãy kể hết cho con biết.
Tuyệt Duyên ni sư kinh ngạc la lên:
- Con bị quần hùng bức ư?
Chu Mộng Châu gật đầu nói:
- Đêm trung thu vừa rồi, Quy Hồn Bảo đã
mời quần hùng đến tham dự cuộc ấn
chứng võ công giữa Đằng Thận với con,
đồng thời thưởng nguyệt uống
rượu. Trong đó Đằng Thận đã phát
thiếp mời năm vị đứng đầu Ngũ
kiếm phái. Thì ra âm mưu của lão ta chính là muốn
mượn tay Ngũ kiếm phái để đối phó
với con, bởi vì lão ta biết con là đệ tử
của Kim La Hán.
Mà Kim sư phụ thì năm xưa từng bị tình nghi là
hung thủ thảm hại cha con là Thiên Hạ Đệ
Nhất Kiếm, khiến hai lần đại hội
Thập niên luận kiếm không thành.
Tuyệt Duyên ni sư chặc lưỡi:
- Thì ra là vậy! Đằng Thận thật hiểm
độc.
Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn mẹ nói như van
cầu:
- Châu nhi vừa là rửa sạch thù cha và là lấy lại
thanh danh cho Kim La Hán sư phụ, xin mẫu thân hãy giúp Châu
nhi hoàn ước nguyện.
Tuyệt Duyên ni sư ngưng mắt nhìn ra ngoài xa, một
hồi lâu bà thở dài, đoạn gật đầu nói:
- Mẹ sẽ kể cho con nghe. Chuyện vốn rất
dài, bắt đầu là ...
... Liên Vân Bảo năm mươi năm về
trước được sáng nghiệp bởi Nam Lĩnh
Song Hiệp, một người gọi là Liên Sơn Phi
Bằng và một người là Vân Sơn Ẩn Hiệp.
Họ là một đôi kim bằng chí thân chí cốt, trong
một lần tương hội tại tửu lâu đã
tâm đầu ý hợp mà nguyện kết nghĩa huynh
đệ, cùng nhau hành hiệp giang hồ.
Liên Vân Bảo chính là lấy từ hai chữ đầu
ngoại hiệu của hai người mà thành.
Liên Sơn Phi Bằng chính là ngoại tổ của con,
người chỉ có duy nhất một mình mẹ là
nữ nhi, cho nên người đã xin một bé trai về
làm con nuôi. Nam tử ấy tuổi bằng mẹ, chính là
Hồ đại thúc, Hồ đại thúc vốn họ
gì không biết, nhưng sau mới đổi thành họ
Hồ, và chính thức trở thành nhi tử của Liên
Sơn Phi Bằng Hồ bảo chủ.
Ngược lại, Vân Sơn Ẩn Hiệp tính tình phóng
khoáng, thích tự do tự tại, nên người không
lập thê thất. Vân Sơn Ẩn Hiệp có một
người đệ tử tâm đắc nhất chính là
cha con về sau này, Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm
Chu Hiên.
Thời còn nhỏ, mẹ thường cùng Hồ
đại thúc của con chơi với nhau rất thân
thiết, đi đâu cũng có nhau, kể cả khi
luyện kiếm múa quyền cũng cùng nhau.
Nhưng cha con tính tình trầm tĩnh ít nói, vừa thông minh
vừa chịu khó, ngày đêm chỉ miệt mài học võ
nghệ với Vân thế bá. Tổ ngoại của con
rất thương yêu và mến phục tài trí của cha
con, người vốn trong lòng đã để tâm
đến tương lai của mẹ, nhưng thời
ấy mẹ còn ngây thơ không hề hay nghĩ chuyện
gì.
Về sau, khi ngoại tổ và Vân thế bá đều cao
tuổi, tính tình có thay đổi, Vân thế bá quyết
định rời Liên Vân Bảo về quy ẩn ở
cố hương. Trước khi đi, người
chỉ có ước nguyện gửi gắm cha con lại
cho ngoại tổ chăm lo dìu dắt. Thật ra lúc ấy
thì cha con cũng đã mười sáu mười bảy,
nghiệp nghệ sở học cũng đã thành tựu.
Sáu bảy năm sau, ngoại tổ đã quyết
định thành hôn cho cha con với mẹ, thật tình trong
lòng mẹ cũng cảm mến cha con, nhưng không
phải là yêu thương lắm như Hồ đại
thúc.
Tuy thế, mẹ và Hồ đại thúc dẫu sao danh
nghĩa cũng đã là người cùng một nhà, cho nên
không thể cãi được quyết định của
ngoại tổ.
Ngoại tổ ngày càng già, điều quan tâm suy nghĩ duy
nhất của người chính là sẽ nhường
lại chức Bảo chủ cho người nào đây?
Hồ đại thúc dù là con nuôi nhưng cũng là con, cha
con tuy là rể nhưng lại là đệ tử truyền
y bát của Vân Sơn Ẩn Hiệp, người có công cùng
cha con lập nên Liên Vân Bảo, hiển nhiên cha con cũng có
quyền thừa chấp vị Bảo chủ.
Trăn trở hoài, cuối cùng ngoại tổ quyết
định trao quyền Bảo chủ cho cha con
trước lúc người qua đời.
Hồ đại thúc là người vui tươi thành
thật, vốn không hề ghen tức với cha con, duy
nhất chỉ một điều là không còn
được gần gũi bên mẹ mà thôi. Chính
điều này làm cho Hồ đại thúc trở nên
thầm lặng ưu sầu, mặc dù Hồ đại
thúc sau đó cũng nên gia thất với Đinh thẩm
thẩm.
Chuyện cứ nghĩ rồi cũng êm xuôi phẳng
lặng, nào ngờ ...
Kể đến đây Tuyệt Duyên ni sư thở dài im
lặng một lúc.
Chu Mộng Châu ngưng mắt nhìn mẫu thân của mình
chờ đợi, chàng không ngờ câu chuyện lại có
nguyên nhân từ sự xấu xa như vậy. Tuyệt
Duyên ni sư khép mắt lại không dám nhìn thẳng vào
mặt con trai của mình rồi kể tiếp:
- Trong một lần quá hồ đồ, mẹ đã
vụng trộm quan hệ với Hồ đại thúc,
thực sự là đã không kiềm chế được
lòng mình. Ài ... Khổ hải, khổ hải! Đây chính là
mầm họa cho tất cả mọi chuyện về sau.
Cha con không hề nghi ngờ gì cả, thế nhưng Thiên
Cang Thủ Lạc Đại Xuân thì phát hiện
được chuyện giữa mẹ và Hồ
đại thúc. Hắn là con người gian hiểm,
vốn từng bị cha con quở trách những khi hắn
có hành động sai trái. Hắn đã ngấm ngầm xúi
giục Hồ đại thúc mưu hại cha con. Hồ
đại thúc đã bị hắn nắm mũi,
đồng thời cũng là quá si yêu mẹ, cho nên một
âm mưu hãm hại cha con đã xảy ra, mẹ tuyệt
nhiên không hề hay biết gì đến chuyện này.
Lạc Đại Xuân tâm địa chỉ muốn sát
hại cha con để Hồ đại thúc lên nắm
quyền Bảo chủ, khi ấy hắn đã nắm
mũi cha con, tất nhiên mặc sức tung hoành. Khi mẹ
hay tin cha con bị sát hại trong khuôn viên Thiền Quang
Tự thì mẹ đã hốt hoảng cùng Hồ
đại thúc và nhiều người nữa đến
đó, thi thể cha con bị cháy rữa ra không còn nguyên
vẹn ... Hu ...
hu . ...
Kể đến đó bà không cầm được
nước mắt khóc òa lên. Chu Mộng Châu thì sửng
sốt lẫn căm hận nghiến răng lên trèo
trẹo:
- Cha chết thật thảm! Con nhất định băm
xác hung thủ ra trăm nghìn mảnh mới hả dạ và
cha cũng yên tâm nhắm mắt nơi chín suối.
Tuyệt Duyên ni sư khóc sướt mướt rõ ràng bà
cũng đang đau khổ vô cùng.
Hồi lâu Chu Mộng Châu trấn an nói:
- Mẫu thân xin tĩnh tâm mà kể tiếp cho con nghe, dù hung
thủ là ai, con nhất định cũng trả thù cho
cha!
Tuyệt Duyên ni sư lắc đầu thở dài nói:
- Hung thủ là ai thì mẹ thật không dám biết chắc,
thế nhưng sau khi lo hậu sự cho cha con, mặc dù
nhiều lời loan truyền đồn đại hung
thủ bị tình nghi là Kim La Hán đại sư. Vì chính sau
khi cha con bị hại thì Kim La Hán đại sư cũng
tự nhiên biệt tăm biệt tích, không ai hay biết ông
ta đi đâu. Người ta hoài nghi Kim La Hán thật ra
cũng chỉ vì nguyên nhân thứ nhất là án mạng
xảy ra trong khuôn viên Thiền Quang Tự mà Kim La Hán
đang trụ trì. Thứ hai là vì năm xưa khi Kim La Hán
còn hành cước giang hồ từng thua kiếm cha con.
Biết rằng chưa thể bằng vào mấy
điểm đó để kết án Kim La Hán là hung
thủ, thế nhưng võ lâm đã quyết định
để cho năm vị đứng đầu Ngũ
kiếm phái điều tra vụ án này. Và họ đã chú
tâm truy lung tung tích của Kim La Hán ...
Chu Mộng Châu chen ngang nói:
- Nhưng rồi làm sao mẫu thân biết được
nội tình âm mưu này?
Tuyệt Duyên ni sư than dài, kể tiếp:
- Sau khi hậu sự của cha con hoàn tất, mẹ bình
tâm tĩnh trí nghĩ lại thì hồ nghi chuyện do
Hồ đại thúc gây ra, nên đã tìm cách bức vấn
ông ta. Hồ đại thúc đã ba lần vẫn chối
quanh và bài bác, nhưng một lần mẹ đã lẻn vào
mật thất của Hồ đại thúc lục soát tìm
thấy được thanh “Bích Long Kiếm Lệnh” chính
là thanh kiếm đang ở trong người con mà hai
năm trước mẹ đã từng tặng cho con.
Với bằng chứng này thì Hồ đại thúc không còn
chối cãi được với mẹ, nhưng chuyện
cũng chỉ gói gọn giữa mẹ và Hồ
đại thúc, mẹ cũng nhận ra nguyên nhân xấu xa
là vì mẹ mà ra tất cả. Mọi tội lỗi tự
nhiên lương tâm mẹ trừng phạt mẹ, và mẹ
đã quyết định đầu thân cửa Phật
sám hối tội lỗi, đồng thời cầu
kiếm cho cha con giải nỗi hàm khuất nơi chín
suối, chóng siêu sanh cực lạc. Trước khi rời
Liên Vân Bảo, mẹ chỉ trộm lấy thanh “Bích Long
Kiếm Lênh” mang theo, và để lại cho Hồ bảo
chủ một mảnh giấy với vài dòng gửi
gắm con cho ông ta.
Chu Mộng Châu vừa kích động vừa kinh ngạc la
lên:
- Mẹ trao con cho kẻ thù của cha con, chẳng lẽ
không thấy trao trứng cho ác hay sao?
Tuyệt Duyên ni sư lắc đầu, rơi nước
mắt nói:
- Có lẽ không ai hiểu Hồ đại thúc hơn
mẹ, con người Hồ đại thúc vốn phúc
hậu trung thực, từ nhỏ đến lớn ở
cùng với mẹ tuyệt đối chưa từng nghe
nói dối lấy nửa câu. Bản tính rất tốt,
nhưng âm mưu kia tất cả đều là bị
Lạc Đại Xuân giật dây nắm đầu mà thôi.
Chính vì mẹ tin tưởng như vậy, cho nên mới
yên tâm gửi con cho Hồ đại thúc.
Nói đến đó, bà ngưng mắt nhìn Chu Mộng Châu
trìu mến hỏi:
- Châu nhi, mẹ hỏi con phải nói thật lòng, thời
gian con còn ở trong Liên Vân Bảo, Hồ đại thúc
đối đãi với con không tệ chứ?
Chu Mộng Châu trầm mặc, nhớ lại thời
thơ ấu ở trong Liên Vân Bảo quả thật
người duy nhất chăm sóc để mắt
đến chàng là Hồ đại thúc, ông ta đối
với chàng như một người cha với
đứa con rơi của mình.
Mỗi lần chàng bị Lạc Đại Xuân đánh
đập hành hạ, chỉ cầu mong Hồ đại
thúc đến giải cứu. Chỉ khi ấy có mặt
Hồ đại thúc thì chàng mới cảm thấy yên tâm
nhất.
Khi ấy chàng nhìn mẹ hỏi tiếp:
- Nhưng Hồ đại thúc không ra tay hại cha con thì ai
có thể làm chuyện này?
Tuyệt Duyên ni sư lại thở dài thườn
thượt, nói:
- Sau khi Hồ đại thúc bất đắc dĩ
thuận ý Lạc Đại Xuân là hãm hại cha con, thì chính
Lạc Đại Xuân sắp đặt hết mọi âm
mưu, và đã nhờ đến tay Quy Hồn Bảo
chủ Đằng Thận dụng một loại kịch
độc thuộc ngoại phái Tây Vực để
giết cha con.
Chu Mộng Châu rít lên:
- Đằng Thận! Đằng Thận! Chính là
ngươi, Chu Mộng Châu ta nhất định báo thù này!
Tuyệt Duyên ni sư nói tiếp:
- Đằng Thận vì sao nhận lời giúp Hồ
đại thúc giết hại cha con, thì mẹ không
tường tận lắm, nhưng nghe phong phanh giữa
bọn họ hai người vốn có quan hệ mật
thiết với nhau, và hình như còn dính líu đến
vụ án Bạch Vĩ Hồng. Sau này khi mẹ đã
đầu thân cửa Phật, ẩn tu ở thảo am này
với Huệ tâm ni sư, từng có nghe đến
chuyện kiếp nạn của cả nhà họ Bạch.
Lúc ấy mẹ đã liên tưởng đến chính tay
Đằng Thận làm, mẹ càng thấy khiếp sợ
hơn chuyện giang hồ hiểm độc. Chỉ vì
chút danh lợi, chỉ vì chút tình cảm riêng tư, mà bao
nhiêu chuyện huynh đệ tương tàn, sư
đồ đoạn tuyệt, ân oán dằng dặc mãi
không cùng tận. Ài! Mẹ đầu thân cửa Phật
nhiều năm, mặc dù có lẽ đến hết
kiếp này cũng không rửa gột được
tội lỗi của mình, nhưng trong lòng cũng có
phần nào an ủi nhẹ nhàng hơn. Chỉ cầu
nguyện Phật tổ từ bi, sớm siêu độ cho cha
con về miền tiên cảnh.
Chu Mộng Châu nghe xong câu chuyện, chàng chết lặng
người. Thật ra giờ chàng trong lòng bao nhiêu tâm
sự hỗn tạp quyện lại vói nhau thành một
khối uất kết nặng nề, chàng chỉ muốn
chạy ra một vùng trời bao la, gào thét thật lớn,
gào thét đến vỡ ngực, đến khi khối
uất trong lòng tiêu tan. Chàng ngồi bất động,
mắt ngầu đỏ lên cay xè, trước mắt chàng
hình ảnh mẫu thân trong chiếc áo cà sa nhòe đi theo làn
nước mắt, chàng muốn khóc ...
Nhưng lúc bên tai lại tiếp tục nghe văng vẳng
tiếng Tuyệt Duyên ni sư:
- Châu nhi, mẹ biết con vô cùng xúc động, nhưng con
cần hết sức bình tĩnh minh mẫn hơn bao
giờ hết để phân định rạch ròi mọi
chuyện. Trong huyết án của cha con, tội nhân
đầu tiên đã ăn năn sám hối là mẹ.
Nhưng cái nhân mẹ đã gieo đi rồi, giờ
nghiệp quả tất đến, mẹ không thể
ngăn cản con phục thù rửa hận cho cha và lấy
lại sự thanh bạch cho Kim La Hán thiền sư.
Nhưng mẹ chỉ cầu xin con nương tay
đến mức có thể được, nếu có
thể tha được kẻ thù cũng nên tha, chỉ
làm sao cho đối phương nhận ra lỗi lầm
của mình mà cải tà quy chánh, ăn năn hối cải.
Chỉ có cách đó là sự trả thù cao cả nhất, và
con cũng không phải hổ thẹn là đệ tử
truyền y bát của vị cao tăng Kim La Hán.
Những lời mẹ rót vào tai Chu Mộng Châu như ngây
như dại, chàng như rơi vào một khoảng không vô
định, chưa biết phải bám víu vào đâu.
Tuyệt Duyên ni sư cứ ngồi nhìn vào mặt Chu
Mộng Châu im lặng, một lúc sau bà gọi khẽ:
- Châu nhi, Châu nhi, con làm sao thế?
Chu Mộng Châu giật mình sực tỉnh, lúng túng không nói
được tiếng nào.
Tuyệt Duyên ni sư nói tiếp:
- Theo như con nói là thanh “Bích Long Kiếm Lệnh” này đã
lộ ra trước mắt quần hùng võ lâm đúng
vậy chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp:
- Đúng vậy!
Tuyệt Duyên ni sư trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:
- Như vậy là Đằng Thận và Hồ đại
thúc cũng biết chuyện mẹ con ta đã gặp nhau,
nhất định bọn họ sẽ có đối phó.
Cho nên con cần phải hết sức cẩn thận
mới được. Từ đây đến tiết
trung thu sang năm còn rất lâu, trước hết con nên
khổ công luyện thành Bích Long kiếm phổ chứa
trong thanh kiếm này. Mẹ chỉ mong sau này con tiếp
tục dương danh Thiên Hạ Đệ Nhất
Kiếm của cha con, và hào hiệp hành cước cứu
nguy phò nhược mà thôi.
Chu Mộng Châu cúi đầu cảm tạ mẫu thân.
Từ đó chàng lưu lại trong thảo am ngày đêm
khổ luyện pho Bích Long kiếm phổ.
Bích Long kiếm phổ vốn là pho tuyệt kiếm,
nhưng xưa nay ít người luyện thành.
Chu Mộng Châu trẻ tuổi lại có thiên bẩm hơn
người, công lực đã vững căn cơ, thêm
nữa trước đây chàng từng luyện pho
Đạt Ma kiếm pháp và pho kiếm hộ thân mà Thiên Lãng
Tử đã truyền thụ, cho nên khi đưa vào
luyện Bích Long kiếm phổ khá thuận lợi. Đã
vậy lại nhờ mẫu thân của chàng giúp
đỡ, năm xưa chính bà đã từng cùng chồng
giải mã các thế kiếm trong pho kiếm này, cho nên ít
nhiều nắm được mấu chốt cơ
bản. Tất cả những điều kiện đã
giúp cho Chu Mộng Châu luyện thành pho kiếm rất nhanh.
Tuyệt Duyên ni sư thật không ngờ nhi tử của
mình lại thông minh đĩnh ngộ, hấp thụ
kiếm pháp cực nhanh như vậy. Trong lòng vui mừng,
tự cảm thấy mình đã làm được một
điều gì đó để tạ lỗi với tiên phu
của mình.
oo Những tháng đông trôi qua.
Khi ánh mặt trời lấp lánh trên những chồi non báo
hiệu mùa xuân đang đến, cũng là lúc mà Chu
Mộng Châu đã luyện xong pho Bích Long kiếm pháp.
Mấy tháng qua từ sau lần phó hội với Quy
Hồn Bảo, chàng lưu lại trong thảo am khổ
luyện pho kiếm pháp với một ý chí kiên định.
Trong lòng chàng nung nấu một tinh thần phục thù và
hưng danh cho cha mình, đồng thời rửa sạch
danh dự cho sư phụ.
Một sáng đầu năm, Chu Mộng Châu thức
dậy sớm chuẩn bị lên đường.
Chàng quyết định trở lại Trường An,
việc đầu tiên là tìm gặp sư phụ của
mình hỏi cho ra mọi vấn đề, rồi sau đó
mới quyết định hành động.
Mẫu thân chàng, Tuyệt Duyên ni sư tiễn chân chàng
xuống hết núi, trước khi chia tay bà trao cho Chu
Mộng Châu một vật gì đó gói trong lần vải
đỏ, nói:
- Đây là một kỷ vật năm xưa khi mẹ
chưa thành gia thất với cha con, chính Hồ đại
thúc đã tặng mẹ. Con nên cất giữ, lúc gặp
cần thiết thì cứ dùng đến.
Chu Mộng Châu bái tạ mẫu thân, chàng nói:
- Sau khi mọi chuyện đã giải quyết xong, con
sẽ lên thăm mẹ!
Tuyệt Duyên ni sư lắc đầu nói:
- Mẹ đã muốn dứt cảnh hồng trần,
đầu thân cửa Phật là để sám hối
tội lỗi, từ nay con tốt nhất đừng bao
giờ đến thăm mẹ nữa. Tình mẫu tử
chúng ta chỉ nên ghi khắc trong lòng vì quá đủ
rồi. Bởi vì mỗi lần nhìn thấy con, mẹ
lại phải soi chiếu bản thân mình những ngày tháng
xưa, như vậy chỉ thêm đau khổ, trở
ngại đường tu.
Chu Mộng Châu nghe mẹ nói thế thì cũng chỉ
đành nuốt nước mắt vào lòng, khấu
đầu tạ mẹ lần nữa rồi lên
đường.
Gió xuân nhẹ thổi đưa những cành lá non là đà
trên dòng Thủy êm đềm.
Cổ thành Trường An vẫn y nhiên nằm lặng
lẽ in mình xuống dòng nước trong xanh, vẻ cổ
kính mãi vẫn còn theo thời gian.
Liên Vân Bảo nguy nga tráng lệ nằm ở ngoại thành
Trường An về phía đông bắc chễm chệ,
nghiễm nhiên như một hộ sĩ bảo vệ
cổ thành, khiến người ta lần đầu
đặt chân đến đây nhìn thấy không khỏi
chặc lưỡi tán thán.
Liên Vân Bảo cảnh sắc vẫn như cũ, chỉ
có điều hôm nay bỗng nhiên người ra vào tấp
nập, bộ dạng đều khẩn trương
nhưng nét mặt thì hớn hở.
Nội bảo trang tráng lệ, tợ như một ngày hội
vui đang chuẩn bị diễn ra ở đây.
Chủ nhân Liên Vân Bảo là Cương Kiếm Đoạt
Hồn Hồ Dã, ông lúc ở bên này lúc ở bên kia hạ
lệnh cho thuộc hạ trong nhà treo đèn kết hoa
chuẩn bị cho ngày hội, thần thái ông tỏ ra
rất sung sướng tự đắc.
Trời ngã dần về chiều rồi tối nhanh, bên
ngoài tường thành hậu bảo một bóng đen
lướt qua rất nhanh rồi biến mất vào
rừng táo bạt ngàn.
Chỉ sau chừng mấy giây, một bóng người khác
vọt lên đầu tiếng, dừng chân lại
đưa mắt nhìn vào khu rừng táo vẻ ngần
ngại, mặt hiện vẻ hồ nghi lẩm bẩm
một mình:
- Ái, thật đúng là người, thì người này công
lực thân pháp nhất định đạt đến
cảnh giới siêu thần nhập hóa!
Vừa dứt lời, bỗng lại thêm một bóng
người mảnh mai vọt lên đầu tường
đưa mắt ngóng nhìn vào rừng táo, rồi quay
đầu chớp mắt nhìn người kia lộ chân
tình, giọng nhẹ nhàng nói:
- Liêu ca, huynh vừa nhìn thấy gì vậy?
Người được gọi là Liêu ca mắt vẫn
còn nghi hoặc nhìn rừng táo, nói vẻ hồ nghi:
- Ta nhìn thấy một bóng người vượt ngang qua
đây liền truy đuổi theo, nào ngờ vừa
vọt lên đầu tường này thì bóng người kia
nhanh như chớp mất hút trong rừng táo. Chỉ
trước sau một cái chớp mắt, đối
phương bỏ xa như vậy, Thường muội
thử nghĩ ...
Thì ra thiếu nữ mảnh mai thon thả kia chính là thiên
kim ái nữ của Liên Vân Bảo chủ, ngoại hiệu
Liễu Kiếm Tiên Cơ.
Gã hán tử kia lại là đại đệ tử ưu
ái nhất của Liên Vân Bảo chủ, ngoại hiệu
Ngọc Diện thư sinh Liêu Thứ.
Vừa rồi đang nói chuyện với nhau sau hậu
viện, Liêu Thứ phát hiện thấy bóng người
lạ, liền vọt đuổi theo không kịp gọi
Vân Thường, nàng cũng liền chạy theo chàng xem
sự thể thế nào.
Bấy giờ Vân Thường nghe nói vậy chừng
như còn hoài nghi, bèn nói:
- Liêu ca, trời chỉ vừa tối huynh chớ nghi
thần nghi quỷ? Muội thấy huynh hôm nay hơi
hốt hoảng làm sao ấy. Ngày mai là tết Nguyên Tiêu
rồi, huynh nếu như để người khác
đả bại, thì tiểu muội chỉ e ... thuộc
về người khác.
Nói đoạn cuối câu nàng hơi thẹn mặt, cúi
đầu lặng im. Liêu Thứ nắm lấy tay Vân
Thường, giọng đầy hào khí nói:
- Thường muội, nàng yên tâm, Liêu Thứ ta tuy không hoài
công kỳ học, thế nhưng cũng không dễ gì
để người khác đả bại đâu. Có
điều sư phụ từ trung thu năm trước
sau khi đến phó hội ở Quy Hồn Bảo trở
lại chừng như có tâm sự gì rất lớn,
mấy gian tĩnh thất của sư phụ tuyệt
đối không cho phép một người nào đặt
chân đến, đồng thời thỉnh thoảng
sư phụ bí mật ra ngoài mấy ngày mới quay trở
về. Ngu huynh lượng định như sắp
xảy ra một chuyện gì vô cùng hệ trọng, nhưng
mãi vẫn không dám hỏi.
Hồ Vân Thường cũng như nhớ lại, nói:
- Có lẽ muội quên mất, huynh còn nhớ tên tiểu
tử họ Châu bỏ đi từ bảy năm
trước chứ?
Chẳng ngờ sau mấy năm không gặp, hắn
trở thành nhân vật thân hoài tuyệt học, bản
lĩnh cao cường, mấy lần đả bại
những tay cự phách giang hồ, nếu như không
phải Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận
đánh hắn một chưởng, huynh dám nói rằng ngày
mai hắn không đến chứ? Đã vậy gần
đây trên giang hồ còn xuất hiện một số nhân
vật anh hùng trẻ tuổi có võ nghệ cao cường,
huynh nghĩ bọn họ bỏ qua cơ hội
dương danh lần này sao?
Liêu Thứ ngưng mắt nhìn hoa diện người trong
mộng không hề chớp, quả nhiên trong đầu gã
cũng lường tới điều này, vì ngày mai là ngày
hết sức quan trọng trong đời gã, liệu gã có
thành danh giang hồ, đồng thời tối yếu
nhất là đoạt được chức phò mã của
vị Liên Vân Bảo chủ hay không?
Hồ Vân Thường bị Liêu Thứ nhìn chăm
đến đỏ mặt, vội cúi đầu thấp
giọng:
- Liêu sư ca, chàng yên tâm, bất luận anh hùng lôi đài
ngày mai thắng phụ thế nào, Hồ Vân Thường
thiếp sống là người của họ Liêu, chết
cũng thành ma nhà họ Liêu ...
Liêu Thứ càng nắm chặt tay nàng hơn, giọng
đầy xúc động:
- Vân Thường, nàng ...
Vân Thường tay ngọc bị chàng nắm chặt, không
hề vùng ra, đồng thời thân hình vô tri vô giác từ
từ ngã tựa vào người chàng.
Liêu Thứ từ nhiều năm nay vô cùng yêu thương
vị sư muội này, chính vì hết sức thương
yêu quý trọng, cho nên thường ngày cử chỉ cư
xử luôn luôn giữ đúng mực, lúc người nàng
dựa vào ngực ấm áp khiến Liêu Thứ sung
sướng đến ngây ngất như quên đi tất
cả xung quanh.
Lúc này đây, trong đầu Liêu Thứ hẳn đã quên
bóng người vừa rồi vọt vào khu rừng táo,
thần tình dao đãng với giai nhân trong lòng, bất giác
đôi tay ôm lấy ngang eo lưng Vân Thường lúc nào
không hay.
Hồ Vân Thường giật mình, chợt nhận
thấy hai người chính đang đứng trên
đầu tường rất dễ bị người
khác nhìn thấy, khi ấy nhẹ nhàng đẩy Liêu
Thứ ra.
Liêu Thứ cũng giật thót mình vì nhận thấy hành
động của mình vừa rồi hơi lộ
liễu, may mà nàng không hề lên tiếng trách cứ, bèn nói:
- Thường muội, chúng ta trở về đi thôi!
Hồ Vân Thường mặt ửng hồng, gật
nhẹ đầu rồi người lướt nhẹ
đi như hồng hồ điệp, thân pháp quả là
điêu luynện đẹp mắt.
Liêu Thứ cũng liền tung người phóng theo nàng,
cả hai phút chốc hòa vào bóng tối của khu hoa viên.
Lại nói, bóng đen kia sau khi vượt qua hận
tường của Liên Vân Bảo, chừng như không
hề hay biết có người bám theo mình cứ tiếp
tục phóng nhanh vào khu rừng táo.
Thân pháp của người này cực nhanh, hành trình hơn
mười dặm vậy mà chỉ trong nháy mắt đã
thấy vượt qua rồi.
Trong màn đêm nhờ nhợ, trước mặt đã
xuất hiện một bức tường vàng ngói
đỏ, còn cách chừng bảy tám trượng,
người kia phóng vọt lên vượt rào tường
thành, miệng sung sướng gọi lớn:
- Sư phụ, sư phụ, đệ tử về
đây!
Trong nội viện tịch lặng như tờ.
Thì ra bóng đen kia không ai khác ngoài Chu Mộng Châu.
Sau khi chia tay với mẫu thân, chàng quyết định
trước hết trở về thăm sư phụ,
đồng thời hỏi người thêm một số
điều mà chàng còn hoài nghi trong lòng.
Chu Mộng Châu đứng khựng người đưa
mắt nhìn quanh, bất giác chàng thấy kinh ngạc, nguyên
là trong lâm viên cây phủ dày đặc, cỏ mọc um tùmg,
chừng như là một nơi bị bỏ hoang phế
đã từ lâu.
Chính điện Phật đường mở toang,
chỉ nhìn vào trong cũng có thể nhận ra ngay từ lâu
không có người nhang khói quét dọn.
Chu Mộng Châu tần ngần một lúc, rồi cất
tiếng gọi lớn:
- Sư phụ, sư phụ!
Chu Mộng Châu gọi không lớn, thế nhưng trong khuôn
viên Từ Vân Tự nếu có người, nhất
định sẽ nghe thấy. Nhưng tiếng chàng
lọt thỏm trong màn đêm, rồi lại lặng
ngắt không một tiếng người đáp lại. Chu
Mộng Châu không còn kiên nhẫn được nữa, chàng
phóng chạy vào Phật đường.
Phật đường bài trí vẫn như cũ, không có
gì thay đổi, nhưng nhện giăng bụi mốc
thành nhiều lớp, cũng đủ biết đã
bị bỏ hoang nhiều năm rồi. Chu Mộng Châu
trong lòng kinh ngạc, chàng liền chạy lui sau thiền
phòng, nhưng vẫn là căn phòng trống không, mốc meo
bụi bặm từng lớp, rõ ràng là sư phụ đã
không ở đây từ lâu, vậy sư phụ đi đâu?
Chu Mộng Châu đứng thừ người nghĩ
ngợi hồi lâu, rồi chạy quanh tìm khắp mọi
xó xỉnh trong chùa, nhưng đâu đâu cũng rêu phong u
tịch, tuyệt nhiên không một dấu người.
Chàng linh cảm đã có điều gì không hay xảy ra
với sư phụ, chàng với sư phụ Kim La Hán tuy
ở với nhau không mấy khắc, thế nhưng ba
lạy bái sư cũng đủ khiến chàng quý trọng
người. Huống gì chính Kim La Hán đã sắp
đặt thành toàn cho ước nguyện của chàng
về sau, nên bây giờ trong người chàng mới mang
được tuyệt học, thử hỏi chừng
đó không đủ để chàng cảm nhận thâm ân
của sư phụ.
Đứng lặng người suy nghĩ hồi lâu, chàng
quyết định tạm thời rời Trường An
tìm đến Khai Nguyên Tự ở Mễ Thương
Sơn, vì vị phương trượng Khai Nguyên Tự,
Đạo An thiền sư chính là sư đệ của
sư phụ, nhất định có liên lạc với sư
phụ.
Xem Tiếp Hồi 19
