ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 19
Kim La Hán Hàm Oan Ẩn
Tử
Khai Nguyên Tự
đối với chàng không còn lạ gì nữa, cho nên hai
ngày đi đường, chàng tìm thẳng vào phòng
phương trượng. Vừa đặt chân vào phòng,
chàng ngửi thấy mùi dược thảo, chàng nghĩ
ngay đã xảy ra chuyện gì, liền chạy nhanh vào.
Quả nhiên nhìn thấy Đạo An pháp sư nửa
nằm nửa ngồi trên giường, hai mắt thâm sâu.
Đứng bên giường hầu còn có Đạo
Huyền sư thúc và Bạch Thắng. Đầu
giường đặt một chiếc lư đồng,
mùi dược thảo chính tỏa ra từ đó.
Bọn Đạo Huyền nhìn thấy lại Chu Mộng
Châu thì vô cùng kinh ngạc, xa nhau mấy năm họ
từng nghe đến những hành tung của chàng, như
đả bại Nguyệt Hoa Đầu Đà, Thất
Bộ Truy Hồn. Gần đây nhất nghe tin chàng phó
hội tại Quy Hồn Bảo bị trúng một chiêu
của Đằng Thân, bỏ chạy mất tung tích,
đa phần nghĩ là đã chết, chẳng ngờ nay
lại trở về.
Khi ấy sau giây phút kinh ngạc, cả bọn la lên:
- Chu Mộng Châu, ngươi đã trở về?
Chu Mộng Châu liền quỳ lạy xuống bái kiến
Đạo Huyền sư thúc, rồi chạy đến
bên cạnh Đạo An pháp sư. Đạo An mắt
hiện hồi quang, miệng buông tiếng mệt mỏi:
- Sao? Chu Mộng Châu ư? Có phải là Chu Mộng Châu
đây không?
Vừa nói lão thiền sư vừa đưa đôi tay
gầy guộc sờ nắn tấm thân rắn chắc
của chàng thanh niên, từ khóe mắt hai giọt lệ
nóng rơi ra lăn dài trên đôi má hốc hác, chứng
tỏ lão thiền sư vô cùng xúc động. Chu Mộng
Châu thi đại lễ, vấn an một câu, rồi
lập tức vận công lực vào tả chưởng
đặt lên huyệt Linh Đài của Đạo An pháp
sư, một luồng chân khí từ tay chàng truyền qua
người thiền sư.
Đạo An thiền sư cả người rung
động nhẹ, mắt dần dần hữu thần
sáng lên, khuôn mặt đã thấy hồng hào đầy sinh
khí, qua chừng một bữa cơm thì thần thái của
thiền sư đã thấy ổn định. Lão
thiền sư ánh mắt hiện niềm vui cứ chăm
nhìn chàng thanh niên cường tráng trước mặt,
đoạn nói:
- Đây không phải giấc chiêm bao chứ?
Chu Mộng Châu lấy tay ra, ưỡn ngực khẳng
khái đáp:
- Đúng là Chu Mộng Châu điệt nhi về đây,
sư thúc vui mừng không?
Đạo An thiền sư ngồi thẳng người
lên, hai tay cứ nắm lấy đôi vai rắn chắc
của chàng, gật gù cười nói:
- Khá lắm, chẳng tồi tí nào, đúng là Chu Mộng Châu
sư điệt! Đáng tiếc sư huynh ... sư huynh
thì ...
Nói đến đó Đạo An thiền sư lặng
người đi không nói tiếp được.
Chu Mộng Châu giật thót người, vội giục
hỏi:
- Sư phụ làm sao? Điệt nhi ở Từ Vân Tự
đã tìm khắp mà không thấy sư phụ đâu cả?
- Tìm không thấy vậy là đã mang hài cốt sư huynh
đi?
Chu Mộng Châu càng chấn động hơn, vội
hỏi dồn:
- Sư thúc sao lại bảo là hài cốt của sư
phụ?
Đạo An thiền sư gật đầu nói:
- Chuyện khá dài, sư huynh năm xưa thân mang kỳ oan,
biết có kẻ ngấm ngầm gia oan thảm hại.
Thế nhưng nếu chỉ nghĩ về mình cố bày
tỏ thanh bạch, thì nhất định sẽ khiến
cho không biết bao nhiêu nhân vật thành danh trong giang hồ
phải chịu thân bại danh liệt, thậm chí còn có
thể phát sinh một trường phong ba huyết
kiếp. Cho nên sư huynh đã nguyện hàm oan ẩn
tử. Chuyện này duy nhất một người biết
rõ là vị tăng câm theo hầu sư huynh nhiều năm,
thế nhưng người này vô cùng kỳ quái, tuy biết
rõ nội tịnh, nhưng một chữ nhất
định không lộ ra.
Nói đến đó, lão thiền sư bỗng nhận ra
Chu Mộng Châu thân hình chao đảo muốn ngã, bèn
ngưng lại.
Đạo Huyền thiền sư ở bên cạnh cũng
thấy, liền chạy lại đỡ Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu mắt đứng tròng, miệng lẩm
nhẩm thốt lên:
- Chết! Chết ư?
Đạo Huyền thiền sư vỗ vào người
chàng mấy cái, nhưng vẫn chưa làm chàng tỉnh
lại, bèn ghé sát tai chàng nói lớn:
- Chu sư điệt, nhân sinh tại thế, có ai không
chết hử?
Chu Mộng Châu cả người giật mạnh một
cái mới thật sự tỉnh lại, mắt
ngước nhìn Đạo Huyền thiền sư
đầm đìa thống lệ, nấc nghẹn hỏi:
- Sư phụ qua đời từ lúc nào?
Đạo An chớp mắt hỏi lại:
- Sao ngươi lại hỏi ngược chúng ta?
Chu Mộng Châu nghe vậy thì ngớ cả người, lát
sau như tỉnh ngộ ra, hỏi:
- Sư thúc, bảy năm trước, lúc sư thúc vừa
nhìn thấy pho tượng Kim La Hán từ tay tiểu
điệt, có phải đã biết sư phụ tự
tuyệt?
Đạo An thiền sư gật đầu đáp:
- Sư huynh tuổi lớn hơn lão nạp không nhiều,
có nhiều chuyện về sư huynh lão nạp không
biết, nhưng lão nạp từng đáp ứng một
yêu cầu của sư huynh là hễ nhìn thấy
người nào mang pho tượng Kim La Hán trên tay
đến đây thì lão nạp đem hết bổn môn võ
học truyền thụ cho người đó. Sư huynh
cũng từng nói, ngày nào lão nạp nhìn thấy pho
tượng Kim La Hán, thì ngày ấy ông trở về Tây
phương cực lạc sau khi hoàn thành ý nguyện
của mình, người nắm pho tượng Kim La Hán
chính là truyền nhân duy nhất của sư huynh!
Chu Mộng Châu hồi ức lại chuyện mình bái sư
Kim La Hán trong rừng táo bảy năm trước, trong lòng
đã hiểu ra hết mọi chuyện, chàng lặng
người hồi lâu rồi nói với Đạo An
thiền sư:
- Tiểu điệt thân hoài tuyệt học như ngày hôm
nay đều là nhờ ân của sư phụ, lẽ nào có
thể để cho hài cốt của người hư
nát trong rừng hoang? Đã vậy tiểu điệt xin
bái biệt nhanh trở lại tìm thi hài của người
chôn cất cho trọn nghĩa sư đồ, có thế
mới không hổ thẹn với người ở
miền cực lạc.
Đạo An thiền sư nghĩ cũng không nên lưu
bước chàng, bèn nói:
- Sư điệt nghĩ như thế là đúng, sư
huynh năm xưa cừu gia lợi hại rất
nhiều, bản thân sư huynh không tự tay rửa
hận báo cừu, việc sắp đặt thành toàn cho
ngươi đến các nơi danh đầu hấp
thụ võ nghệ chỉ e bên trong có hàm ý. Tốt nhất
ngươi tìm cho được vị tăng câm kia mà
hỏi cho rõ, nhưng cần nhớ trước lúc nội
tình còn chưa rõ ràng, tuyệt đối không nên để
lộ hành tích, tránh để đối phương
nắm bắt được tin tức của
ngươi.
Chu Mộng Châu cúi đầu tạ ơn lời dạy
bảo của Đạo An sư thúc.
Đạo An còn căn dặn thêm một hồi nữa,
rồi mới để cho chàng rời tự xuống núi
trở lại Trường An.
Chu Mộng Châu xuống khỏi Mễ Thương Sơn,
trước hết tìm một chiếc tăng y màu đen
mặc vào, rồi mới lên đường trở
lại Trường An.
Chàng trong lòng nôn nóng tìm hài cốt sư phụ, nên bất
quản ngày đêm thi triển hết khinh công thân pháp phóng
đi như một con chim ưng vạn lý.
Chỉ sau hơn một ngày đã về đến
rừng táo năm nào. Vào đến rừng táo, chàng nhớ
lại phương hướng rồi tìm đến
đúng nơi mà chàng đã gặp sư phụ, trong
rừng táo tối xẩm, nhưng với nội lực
của Chu Mộng Châu hiện tại thì có thể vận
nhãn thần nhìn thấy trong bóng đêm, nội trong
mười trượng có thể phân biệt
được sự vật.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh một vòng,
chỉ thấy cỏ mọc um tùm trùm lên mặt
đất.
Chàng vén cỏ tìm quanh một vùng khá rộng, nhưng
vẫn không phát hiện thấy dấu vết gì. Đang
phân vân thì bất chợt trong tầm mắt chàng thấy
một vùng cỏ xanh tốt vượt lên rất rõ ràng,
chàng lấy làm lạ bèn lần bước đến,
đưa tay vén cỏ xem mới hay đó là một
miệng hố đen ngòm.
Chàng bước lần vén cỏ quanh miệng hố, lúc
này mới phát hiện đây là một miệng giếng
khô, chàng không chút do dự đề chân khí nhún mình phi
xuống.
Giếng không sâu lắm, nên nháy mắt đã đứng
dưới đáy giếng khô, định nhãn quang chỉ
nhìn là chàng đã nhận ra một bộ xương khô
trắng phếu nằm trên mặt đất.
Chu Mộng Châu thống khổ thốt lên:
- Sư phụ!
Rồi chàng quỳ xuống trên đất, chấp tay vái
lạy bộ hài cốt ba lạy, mắt chàng rướm
lệ, lát sau chàng lấy tấm áo choàng của mình ra
đem bộ xương khô gói kỹ lại, đoạn
tung người lên quay về Từ Vân Tự.
Việc đầu tiên là chàng tìm một nơi cao ráo thoáng
đãng chôn cất bộ hài cốt của sư phụ,
đoạn tìm một tấm đá dựng lên làm bia, chàng
vốn định dùng chỉ lực khắc lên đó
mấy chữ “Ân sư Kim La Hán chi mộ”, nhưng chợt
nhớ lại lời căn dặn của Đạo An
sư thúc, nên chàng để tấm bia trống, tạm
thời chưa khắc chữ.
Chôn cất hài cốt sư phụ xong, chàng ngồi tựa
người bên bia đá, đầu óc hồi tưởng
lại những chuyện xảy ra trong bảy năm
vừa qua kể từ ngày duyên hạnh gặp
được sư phụ. Càng nghĩ chàng càng cảm
phục thương mến tấm lòng quãng đại
từ bi của sư phụ, bất giác thốt lên thành
lời:
- Sư phụ, Đạo An sư thúc bảo rằng
sư phụ thân mang kỳ oan, nhưng sống để
bụng chết mang theo, nguyện chịu ẩn khúc mà
chết, không nguyện để võ lâm phân tranh khởi sóng.
Chu Mộng Châu nếu năm xưa không gặp
được ân sư thì làm sao có được ngày hôm
nay. Chu Mộng Châu này xin thề ngày nào còn một hơi
thở, sẽ dốc sức rửa sạch hàm oan của
ân sư năm xưa.
Nói rồi chàng chưa kịp đứng lên thì một giọng
cười khan vang lên từ sau lưng, tiếp đến
nói:
- Con người ngươi mới thật là tuyệt,
lảm nhảm nửa ngày chỉ nói được có
bấy nhiêu.
Chu Mộng Châu giật mình chấn động, không ngờ
trong tự viện còn có người thứ hai, thân hình
chàng nhanh như tia chớp xẹt đến hướng
vừa có tiếng người. Người kia chừng
như rất gần trước thân pháp phi phàm của
chàng, chỉ kịp “ái” lên một tiếng thì đã
thấy người chàng ở trước mặt rồi,
đành phải để lộ thân hình.
Lúc này Chu Mộng Châu nhìn thấy đối phương thì
ngược lại há hốc mồm miệng kinh ngạc,
một lúc mới cười lớn la lên:
- A, thì ra Đào huynh ... Ồ! Không, là ... Lý cô nương ...
Nguyên người kia chính là nữ giả nam trang Nam Thiên
Nhất Yến Đào Văn Kỳ.
Lý Uyển Nhược trách móc:
- Con người ngươi mới thật là kỳ!
Chu Mộng Châu cảm thấy ky lạ, thầm nghĩ:
- Làm sao cô nương vừa mở miệng là đã trách
người ta chứ?
Nhưng ngoài miệng vẫn vui vẻ nói:
- Sao cô nương lại đến Trường An?
Lý Uyển Nhược hai tay chống nạnh, hất hàm
nói:
- Liên Vân Bảo chủ mở lôi đài kén chồng cho con
gái, ngươi nghĩ thân nam nhi như ta há bỏ qua cơ
hội tốt như thế này sao chứ?
Nói cuối câu nàng cười khúc khích.
Chu Mộng Châu vỗ trán thốt lên:
- A! Chút nữa thì tôi đã quên mất hôm nay là ngày thứ
hai đấu lôi đài trong Liên Vân Bảo!
Nhắc đến mấy tiếng Liên Vân Bảo, lập
tức hình bóng Vân Thường, Liêu Thứ, Hồ Dã
rồi cả Thiên Lai Thủ Lạc Đại Xuân hiện
lên trong đầu chàng với bao cay đắng, phẫn
uất lẫn thù hận.
Bên trai chàng tiếng Lý Uyển Nhược cất lên
hỏi:
- Chu huynh cũng có ý đăng đài thi đấu
chứ?
Chu Mộng Châu cố nén tâm sự trong lòng, gật
đầu đáp:
- Tại hạ cũng có ý thử một phen!
Lý Uyển Nhược vừa nghe sắc mặt không còn
được tự nhiên, nói:
- Lần này Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã mở “anh hùng lôi
đài” là để kén rể, nếu ngươi mà
đăng đài thi đấu thì chẳng có kẻ nào
thắng nổi, xem ra vòng nguyệt quế đăng
đài hoa chúc thuộc về ngươi rồi
đấy.
Lý Uyển Nhược càng nói cuối câu sắc mặt
diễn biến càng phức tạp.
Chu Mộng Châu vốn không để tâm đến
chuyện này, mà trong đầu chàng nghĩ đến
một vấn đề khác, bất chợt chàng rút
phắt thanh trường kiếm trên vai múa một vòng,
giọng đầy hào khí nói:
- Chỉ bằng thanh kiếm này, nhất định
đánh bại hắn!
Một câu nói bất ngờ, Lý Uyển Nhược
đương nhiên không thể biết được
“hắn” trong câu nói của Chu Mộng Châu muốn ám chỉ
ai? Thế nhưng cô nàng thầm đoán được
người kia tất có liên quan trọng yếu
đến cuộc đả lôi đài lần này.
Hai người đứng đối diện nhau lặng
lẽ không nói. Trong tự viện chỉ còn lại
tiếng dạ phong đung đưa cành tùng kêu xào xạt.
Nên biết, trước đây chừng nửa tháng, nhiêu
phương các xứ giang hồ đều nhận
được thiếp mời, thông báo đấu lôi
đài kén rể cho vị thiên kim ái nữ của Liên Vân
Bảo chủ Cương Kiếm Đoạt Hồn Hồ
Dã. Anh hùng trai trẻ các môn hộ từng nghe nhắc
đến vị thiên kim ái nữ của Hồ Dã,
đương nhiên chẳng ai bỏ qua cơ hội này.
Thứ nhất là hy vọng có cơ may đoạt
được giai nhân, sau đó tất nghiễm nhiên
trở thành người kế vị Bảo chủ Liên Vân
Bảo. Thứ hai, nhân cơ hội này ra mặt quần
hùng, chẳng ít thì nhiều danh tiếng cũng xuất
hiện trên giang hồ. Chính vì vậy mà hào kiệt trẻ
tuổi các phương nườm nượp kéo về
phó hội. Tính chất cuộc đấu chỉ
đơn thuần là thi thố tài nghệ phân thắng
phụ để tranh vòng nguyệt quế giai nhân, nhưng
hai ngày vừa rồi các trận đấu diễn ra
cũng không kém phần quyết liệt.
Bởi vì bọn họ đều là tuổi trẻ
hiếu thắng, phần vì sĩ diện, cho nên đã
đấu là đấu tới cùng. May mà đích thân Hồ
Dã cùng thêm vài nhân vật lão bối danh đầu
đứng làm trọng tài mới không để dẫn
đến tình trạng thảm sát lẫn nhau.
Chu Mộng Châu lần này tìm về Trường An cũng
vì nhiều nguyên nhân, trong đó không ngoại trừ lần
đấu lôi đài này.
Thế nhưng, chàng chưa bao giờ nghĩ đến
muốn chiếm được Hồ Vân Thường, mà
chỉ muốn rửa nhục một kiếm của Liêu
Thứ năm xưa, đồng thời truy vấn Hồ
Dã và Lạc Đại Xuân.
Hai người vẫn đứng lặng theo đuổi
ý nghĩ riêng của mình, đột nhiên có tiếng áo
lướt gió, Chu Mộng Châu giật mình thét hỏi:
- Bằng hữu đêm khuya đột nhập bổn
tự, há chẳng thấy thất lễ sao?
Lý Uyển Nhược đã nhận ra người vừa
phóng vào là ai, bèn la lên:
- Chu huynh, là người một nhà!
Chu Mộng Châu khi thét hỏi liền tung chưởng,
bấy giờ nghe thế vội thâu chưởng.
Bóng người kia né chưởng phóng đến
đứng bên cạnh Lý Uyển Nhược, mới hay là
một thiếu niên mặt hoa mày ngài, dáng vẻ thanh thoát vô
cùng.
Chu Mộng Châu thấy thiếu niên lạ mặt, bèn
ngưng mắt chăm nhìn, chỉ thấy sắc mặt
thiếu niên ửng hồng, rồi cúi đầu thẹn
thùng như một thiếu nữ.
Lý Uyển Nhược đứng bên cạnh nói:
- Chỉ mới cách nửa năm mà Chu huynh không nhận ra
sao?
Chu Mộng Châu nghe vậy thì càng chăm nhìn vào mặt
thiếu niên, lúc này chàng mới thấy quen quen, chừng như
đã gặp qua ở đâu, thế nhưng nhất
thời chàng không nhớ ra nổi.
Lý Uyển Nhược thì nắm lấy tay thiếu niên,
kề vai rất thân thiết, thầm thầm thì thì to
nhỏ với nhau một hồi.
Chu Mộng Châu tuy không nghe rõ họ nói gì với nhau, thế
nhưng thanh điệu ngữ khí của người kia
trong trẻo khiến chàng càng sinh nghi.
Câu chuyện của họ chừng như xoay quanh
chuyện đả lôi đài, hai người cứ
đứng say sưa nói chuyện với nhau, chẳng
biết cố ý hay vô tình mà bỏ mặc Chu Mộng Châu
đứng ngây người như trời trồng.
Bọn họ nói chuyện đến cả canh giờ
mới thôi.
Chu Mộng Châu vẫn kiên trì chờ đợi không hề
đả động đến bọn họ.
Cuối cùng thì Lý Uyển Nhược mới quay lại nói
với chàng:
- Chúng tôi muốn ở nơi đây nghỉ ngơi
điều nhiếp tinh thần chân lực, Chu huynh hẳn
không từ chối?
Chu Mộng Châu gật đầu nói:
- Tệ tự vốn là của gia sư, hiện thời
tại hạ tạm quyền làm chủ, xin cô nương
và vị bằng hữu kia cứ tự nhiên.
Đêm ấy Lý Uyển Nhược và thiếu niên kia
ở chung phòng, Chu Mộng Châu không lấy làm ngạc nhiên,
vì chàng đã nhận ra thiếu niên kia chừng như
mười phần cũng là nữ hóa nam trang.
Lôi đài cả thảy năm ngày.
Hai ngày sau đó, cứ sáng ra là Lý Uyển Nhược cùng
thiếu niên kia lên đường, chiều tối mới
về, bọn họ bàn chuyện đấu lôi đài trong
ngày, cho nên Chu Mộng Châu ít nhiều cũng nắm
được tình hình.
Nhưng chàng chung thủy chỉ ở lại bên mộ
sư phụ, trong lòng thầm tính đến ngày cuối
cùng mới lộ diện.
Tối hôm ấy, Lý Uyển Nhược tìm đến
gặp Chu Mộng Châu nói gọn:
- Cảm tạ Chu huynh đã chiếu cố, mấy ngày qua
xem đấu đài vậy quá đủ, giờ chúng tôi
xin cáo từ!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên hỏi:
- Ngày cuối cùng là hấp dẫn nhất, lẽ nào
nhị vị không nán lại xem cho hết?
Lý Uyển Nhược điềm nhiên cười nói:
- Kết quả thi đấu “Anh hung lôi đài” thế nào
cũng đã nhìn thấy rõ, xem hay không xem cũng vậy
thôi! Vả lại, người của Quy Hồn Bảo
mỗi khi nhìn thấy Chu huynh xuất hiện đấu
đài, tất liên tưởng tôi đi cùng Chu huynh, chỉ
thêm phiền phức. Chúng ta hậu ngộ có lúc!
Nói rồi định đi ngay, nhưng Chu Mộng Châu
cản lại:
- Lý cô nương về đâu? Sau chuyện này nhất
định tôi đến thăm.
Lý Uyển Nhược nói:
- Tôi hiện tại vẫn tạm thời ở cùng sư
muội, sư thúc lại không thích người ngoài
đặt chân đến, nhất là đàn ông. Chu huynh đừng đến thì hơn!
Nói xong nàng quày quả nắm tay thiếu niên bỏ đi.
Chu Mộng Châu không cản nữa, chỉ đưa
mắt tiễn chân bọn họ như chính lần nào
bọn họ ngóng mắt tiễn chân chàng ra khỏi u
cốc.
Đến lúc này thì cũng đã nhận ra thiếu niên kia
chính là vị ni cô xinh xắn trong u cốc mà hơn nửa
năm trước chàng đã gặp khi Lý Uyển
Nhược đưa chàng đến đó định trú
lại dưỡng thương.
Khi bóng họ khuất hẳn trong rừng cây, chàng trở
lại trước mộ sư phụ lặng
người tưởng niệm đến người.
Hồi lâu chàng bất giác thở dài thốt lên:
- Sư phụ chịu hàm oan uổng tử, đệ
tử Chu Mộng Châu nhất định rửa oan cho
người ...
Vừa nói đến đó, bỗng chàng nghe có tiếng chân
người, liền quay phắt lại hỏi:
- Ai?
Bước chân kia dừng hẳn, như hcợt phát
hiện ra người quen, người kia reo lên:
- A! Châu đệ phải không?
Chu Mộng Châu cũng đã nhận ra giọng nói quen quen,
bèn hỏi:
- Cô là ...
Thì ra người kia là một thiếu nữ, bấy giờ
bước đến gần, Chu Mộng Châu reo lên:
- Vân tỷ, là tỷ đây rồi!
Bạch Vân gật đầu, hỏi:
- Châu đệ lâu nay vẫn khỏe chứ?
- Khỏe, thế Vân tỷ?
- Ừm, lần ấy Châu đệ đi rồi, bỗng
ta nghe bên ngoài có tiếng người, may mắn lúc ấy
thương thế đã khá hồi phục, lẻn ra lén
nhìn mới hay là bọn người của Quy Hồn
Bảo. Ta liền trốn bỏ chạy, chỉ kịp
để lại chút tin cho Châu đệ, hẳn khiến
ngươi lo lắng?
Chu Mộng Châu đối với Bạch Vân quả
thật tình như chị em, chàng nhận thấy Bạch
Vân dịu dàng nhu mì, chăm sóc chàng chu đáo, nên tình cảm
đối với Bạch Vân rất lớn. Khi ấy chàng
nói:
- Có nhiều chuyện để nói lắm, ài ... không
ngờ chúng ta lại gặp nhau, Vân tỷ sao lại
đến đây?
Bạch Vân nói:
- Lần ấy ta nghe Châu đệ sau này sẽ về
Từ Vân Tự, lần này nghe có tỷ đấu lôi
đài trong Liên Vân Bảo, ta nghĩ thế nào Châu
đệ cũng về Trường An, nên mới tìm
đến đây.
Chẳng may khéo gặp ...
Nói đến câu cuối, mắt nàng nhìn quanh, phát hiện
ra ngôi mộ mới nhưng tấm bia thì chưa khắc
chữ, ngạc nhiên hỏi:
- Mộ phần này của ai? Tại sao trên bia không khắc
tên tuổi?
Chu Mộng Châu mặt u buồn, nói:
- Chính là của gia sư ...
- Hả? Kim La Hán thiền sư viên tịch rồi ư?
Bao giờ? Tại sao?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:
- Mọi điều còn chưa rõ lắm, nhưng có lẽ
từ sau khi tiểu đệ rời người ...
Nói rồi chàng kể nhiều điều mà chàng đã nói
chuyện với Đạo An thiền sư cho Bạch Vân
nghe.
Cuối cùng chàng nói:
- Chính vì nội tình huyết án năm xưa chưa rõ ràng,
cho nên tiểu đệ mới không dám khắc tên tuổi
ân sư lên bia, sợ đối phương bị đánh
động tất có sự chuẩn bị đối phó.
Bạch Vân nói:
- Kim sư phụ bị hàm oan mà uổng tử, chẳng
lẽ năm xưa Kim sư phụ bị dính líu vào
một vụ án nào sao?
Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn Bạch Vân, chàng
vốn không định nói ra cho Bạch Vân nghe, nhưng
rồi nghĩ giờ chàng chỉ có duy nhất bước
là thân cận, có thể giải bày nỗi lòng. Khi ấy
chàng bèn kể ra những điều mấu chốt trong
huyết án năm xưa của cha chàng cho Bạch Vân nghe,
nhưng chung quy không nhắc đến mẫu thân chàng là
Tuyệt Dương nữ ni.
Bạch Vân nghe xong trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Không ngờ trong chuyện của Châu đệ cũng có
tay Đằng Thận nhúng vào, con người hắn
thật là nham hiểm thâm độc!
Nói đến cuối câu nàng tỏ ra vô cùng căm hận,
Chu Mộng Châu bèn hỏi:
- Vân tỷ sao mãi chạy trốn bọn Quy Hồn Bảo
vậy, chẳng lẽ giữa Vân tỷ với bọn
chúng có thù oán gì?
Bạch Vân nghe hỏi thì thở dài, hồi lâu mới
kể:
- Năm xưa khi gia phụ bị nạn thì ta còn nhỏ
lắm, chưa biết gì nhiều. Nhưng sau này khi
kiếp nạn ập đến cho gia đình chúng ta thì ta
đã mười ba tuổi. Ta nhớ là một bọn
người bịt mặt đánh gia đình chúng ta không
chừa, sau đó lại còn phóng hỏa đốt cháy
sạch. May mà hai chị em ta thoát nạn ...
Chu Mộng Châu chen ngang hỏi:
- Nhưng mà giữa gia đình Vân tỷ với Quy Hồn
Bảo thì có thù oán gì?
Bạch Vân lắc đầu nói:
- Thù oán thì có lẽ không, nhưng tranh chấp thì có thể có
... Gia phụ vốn là tiền nhiệm Quy Hồn Bảo
chủ, sau khi người mất tích một cách bí mật
thì Đằng Thận mới nghiễm nhiên lên
được cương vị Quy Hồn Bảo
chủ!
Chu Mộng Châu gật đầu thốt lên:
- A! Thì ra thế, sao mà giống tình cảnh gia phụ
tiểu đệ đến thế?
Bạch Vân gật đầu:
- Phải, tiểu đệ không bị truy sát, còn chị
em chúng ta phải dắt nhau chạy lánh nạn, bọn
người Quy Hồn Bảo không lúc nào không truy
đuổi.
Chu Mộng Châu ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ Đằng Thận dám ngang nhiên như
vậy sao?
Bạch Vân nói:
- Chúng hô hoán lên là chị em ta trộm Bảo lệnh
trốn chạy, cho nên truy bắt lấy lại Bảo
lệnh.
- Thì ra là vậy!
Chu Mộng Châu hỏi tiếp:
- Vậy Vân tỷ chẳng lẽ chạy trốn mãi?
- Không, ta định trước hết tìm cho
được Hân đệ đệ, sau đó truy tìm
mọi chứng cớ rõ ràng rồi mới thanh toán với
Đằng Thận.
Nói rồi nàng lại hỏi Chu Mộng Châu:
- Vậy Châu đệ giờ định làm gì?
Chu Mộng Châu đáp:
- Trước hết tiểu đệ sẽ vào Liên Vân
Bảo tìm cách bức vấn Hồ Dã, nếu lão chịu
nói ra thì tiểu đệ sẽ nhẹ tay, bằng không
sẽ quyết với lão ta một trận, sau đó
sẽ tìm đến Đằng Thận.
Chàng dừng lại một lúc, rồi nói tiếp:
- Sáng mai tiểu đệ vào Liên Vân Bảo, Vân tỷ
cứ ở lại đây, hy vọng tiểu đệ có
tin tức về cho Vân tỷ.
- Ừm, hy vọng là như vậy!
oo Trong Liên Vân Bảo đã trải qua bốn ngày thi
đấu vừa ngoạn mục vừa gay cấn, anh
hùng hào khách các lộ được dịp thi thố tài
năng sở học của mình, càng gần đến ngày
chung cuộc thì không khí càng trở lên sôi động hơn.
Những ngày qua, thiên kim ái nữ của Liên Vân Bảo
chủ - Hồ Vân Thường thỉnh thoảng vẫn
xuất hiện trên khán đài với chiếc
trường y thiên thanh, quả thật là trang quốc
sắc thiên hương nghiêng nước nghiêng thành,
khiến cho hào khách càng thêm phấn chấn tinh thần thi
đấu. Bọn họ lần này tề tựu về
đây đấu lôi đài hiển nhiên không chỉ
để dương danh đánh tiếng, mà chính là còn
muốn chiếm được giai nhân.
Thế nhưng, Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã hẳn bên
trong đã ngầm có sự chuẩn bị, lần mở
lôi đài này đều có tính toán trong đầu, thiên kim ái
nữ của mình gả cho ai thì tự bản thân ông đã
có chỗ định, cho nên ông đã ngầm mời
bảy tay cao thủ làm hộ đài giám thị, thật
chất chính là để đề phòng Liêu Thứ vạn
nhất gặp bất trắc.
Phàm là người đến đây thuần túy đấu
tài trau luyện võ nghệ thì có thể tùy nghi chọn
đối thủ tỷ đấu, nhưng người
nào có ý men thêm bước nữa chiếm lấy giai nhân,
thì tất phải qua kiếm khảo ba trong số bảy
vị giám sát hộ đài này. Chỉ khi nào qua nổi
cửa quan này thì mới được gọi là
đủ tư cách vào đấu chính thức tranh chức
hộ hoa sứ giả.
Hôm nay là ngày cuối cùng đấu lôi đài, Hồ Dã cùng
thêm mấy tay cao thủ thân phận cực cao đăng
khán đài. Toàn trường vẫn tề tựu
trước mặt lôi đài như thường lệ,
nhưng hôm nay không khí xem ra trang trọng khẩn trương
hơn nhiều. Vừa thấy Hồ Dã lên khán đài,
lập tức mọi người im phăng phắc,
hẳn bọn họ đều chờ lời tuyên bố
của vị Liên Vân Bảo chủ.
Hồ Dã quét mắt nhìn toàn trường, hắng giọng
mấy tiếng mới bắt đầu nói:
- Tại hạ lần này mở ra “anh hùng lôi đài”,
mục đích chính cũng chỉ là tề tập anh hùng
trẻ tuổi về đây, mọi người bằng
vào tuyệt học của mình đấu luyện trau
dồi, ngõ hầu tìm ra nhân tài tương đồng có
thể tiến cử chấp chưởng vài địa
vị quan trọng trong giang hồ về sau.
Thứ đến mới là chuyện chọn vị
hiền tế cho tiểu nữ.
Nói đến đó lão hơi dừng lại, đưa
mắt nhìn tiếp một vòng rồi nói:
- Hôm nay là ngày chung cuộc đấu lôi đài, chư
vị anh hùng như chỉ trau dồi võ nghệ thì tự
tìm đấu thủ, thắng phụ thế nào
đều có tưởng thưởng, đến
chiều sẽ chọn ra người võ nghệ
được xem cao cường nhất. Còn nếu
vị có ý sánh duyên cùng tiểu nữ, thì vẫn theo lệ
như bốn ngày trước, thông qua khảo nghiệm
của ba trong bảy vị hộ đài. Nếu như
số người đủ tư cách không chỉ là
một người, thì sẽ tỷ đấu kén chọn
hiền tế của lão phu!
Thật ra thì những lời tuyên bố này ngay từ ngày
đầu tiên khi khai mạc lôi đài, vị tổng
quản Thiên Cang Thủ Lạc Đại Xuân cũng đã
nói rõ.
Nhưng lúc này chính đích thân Liên Vân Bảo chủ Hồ
Dã tuyên bố thì toàn trường cũng không tránh khỏi
ồ lên sôi động.
Hồ Dã tuyên bố xong, vừa ngồi xuống ghế
thái sư đã lập tức thấy một gã đại
hán trạc tuổi ba mươi nhảy lên lôi đài.
Thiên Cang thủ thân phận tổng quản, lúc này cũng
nằm trong bảy vị hộ đài, bản thân là
chủ nên liền đứng lên ra mặt trước.
Gã đại hán liền báo tính danh:
- Tại hạ họ Tôn, tên Chí Tây, đệ tử
đời thứ mười ba phái Hoa Sơn, xin lĩnh
giáo cao kiến các vị hộ đài.
Tôn Chí Tây vừa đăng đài tuyên bố rõ như
vậy, cả trường quần hùng reo ầm lên vang
dậy.
Nguyên là trong bốn ngày qua đã có không ít những trận
đấu ngoạn mục, tuy thế trước sau
vẫn chỉ mới là những trận đấu có tính
khai mào dương uy diễn võ. Chứ chưa có
người nào mạnh dạn thách đấu vượt
ải bảy vị hộ đài, nguyên do bọn họ
đều nhận ra bảy vị hộ đài cao niên lão
bối, thần thái mỗi người cũng đủ
thấy đều là cao thủ thành danh không nhỏ trong
giang hồ, nên ai cũng chờ đợi có người
ra mặt trước xem tình hình thế nào mới dám
hạ kế sách.
Thiên Cang Thủ nghe báo danh tánh môn phái, ôm quyền thi lễ
nói:
- Như tôn giá đã có ý chỉ giáo, Thiên Cang Thủ Lạc
Đại Xuân này nguyện tiếp trận đầu. Tôn
giá qua nổi năm mươi chiêu, coi như qua
được cửa thứ nhất!
Tôn Chí Tây không muốn nhiều lời, liền rút
trường kiếm hoa lên một vòng, nói:
- Tôn Chí Tây xin lĩnh giáo vài chiêu kiếm!
Phái Hoa Sơn kiếm pháp kỳ tuyệt, thịnh danh giang
hồ, gã vừa đăng đài yêu cầu đấu
kiếm không phải là chuyện khiến người ta
đáng lấy làm ngạc nhiên.
Thiên Cang Thủ cũng liền lấy thanh bảo kiếm
tùy thân từ góc đài, bước ra giữa, ngưng
thần cao giọng nói:
- Mời!
Tôn Chí Tây đã có chuẩn bị nên vừa nghe thì tả
thủ yết lưỡi kiếm, hữu thủ thâu
kiếm rồi lướt tới đâm một thế
Thanh Long Thám Huyệt nhắm vào bả vai trái đối
phương.
Thiên Cang Thủ hai mắt nhìn chăm vào mũi kiếm
đang lướt đến, hẳn lão cũng thừa
hiểu đây chỉ là chiêu đầu dò thám nhau, nên không
hốt hoảng cũng chẳng vội vàng né tránh hay
trả đòn. Đợi đến khi mũi kiếm
chỉ còn cách vai trái mấy thốn, lão xoay nhẹ vai
đủ để lưỡi kiếm lướt qua, tay
trái thuận thế búng ra kình chỉ lực vào lưỡi
kiếm, hữu thủ lướt kiếm ra chiêu Phi Giao
Nhập Huyệt từ trên chếch xuống đúng
tiểu phúc đối phương.
Một chiêu vừa nhanh vừa hiểm khiến chẳng
những đám quần hùng dưới đài vỗ tay reo
hò, mà ngay cả vị chủ tọa Liên Vân Bảo chủ
và những nhân vật danh đầu cũng phải kêu:
- Hảo!
Tôn Chí Tây chiêu đầu bị đối phương
vừa hóa vừa công thật sự hơi bất ngờ,
thế nhưng không dễ bị hoảng loạn.
Lưỡng kiếm đi bộ tránh chiêu, đồng
thời thế kiếm đang hết đà biến chiêu Tà
Khiêu Bắc Đẩu hồi kiếm nhắm đúng
ngực Thiên Cang Thủ đâm tới.
Chỉ một chiêu phản thủ tấn công này cũng
đủ thấy Tôn Chí Tây không kém Thiên Cang Thủ chút nào.
Đám quần hùng võ lâm đến đây tuy để tham
dự “anh hùng lôi đài” nhưng thực chất phần
đông chỉ là đến chiêm ngưỡng thưởng
thức tinh hoa võ học các phái, cho nên hễ thấy
bất kỳ ai có thức hay thế lạ, họ
đều reo hò hoan hô một cách vô tư.
Lúc này nhìn thấy một chiêu tuyệt học của Tôn Chí
Tây, họ không thể không vỗ tay tán thưởng.
Song phương trên đài đấu, ngược lại
chỉ qua giao thủ một chiêu đầu cũng đã
nhận biết nhau, cho nên không ai dám khinh suất coi
thường đối phương. Ai cũng liền
giở hết sở học ra chiêu quyết đấu.
Trong nháy mắt, bọn Tôn Chí Tây và Thiên Cang Thủ đã
đấu nhau ba mươi chiêu, bên ngoài thì thấy
đấu rất quyết liệt, nhưng nói chung không bí
hiểm tinh ảo như những chiêu đầu.
Thiên Cang Thủ vai chủ nhà, cho nên trong đầu đã có
tính toán, đánh rất tỉnh táo thong thả, nhưng Tôn
Chí Tây thì thấy càng lúc càng nao núng nóng vội.
Tôn Chí Tây vốn là cao thủ nhất nhì trong đời
thứ mười ba đệ tử phái Hoa Sơn,
bản lĩnh kiếm pháp tự nhiên hấp thụ
được chính truyền, hỏa hầu cũng
đạt bảy tám phần. Mấy hôm nay gã chỉ ở
dưới đài quan sát theo dõi các trận đấu,
nhận thấy kiếm pháp Hoa Sơn tinh diệu hơn
cả, tự bản thân gã hấp thụ bảy tám thành
hỏa hầu, tuy không dám chắc có thể qua nổi ba
vị hộ đài, nhưng cũng không đến nỗi
mới trận đầu đã bị đánh lui.
Thấy sau ba mươi chiêu trở đi, kiếm pháp
của Thiên Cang Thủ vẫn trầm ổn thong thả,
quả khó lòng phá nổi, Tôn Chí Tây càng giở hết các ngón
tuyệt học tấn công.
Thiên Cang Thủ đã nhận thấy từ đầu, Tôn
Chí Tây kiếm thuật tinh thông, thế nhưng công lực
chưa đạt đến trình độ thâm hậu.
Vốn lão có ý để cho Tôn Chí Tây vượt qua ải
này, thế nhưng nhận thấy nếu để cho
hắn qua được, tất nhiên có nhiều cao
thủ trẻ tuổi khác cũng phấn chí mà đăng
đài quyết đấu, như thế kết cục
sẽ thêm khó cho Liêu Thứ, bởi vậy lão thi triển
kiếm pháp càng tinh diệu hơn, quyết bức lùi Tôn
Chí Tây. Chẳng ngờ ngoài bốn mươi chiêu, Tôn Chí
Tây bỗng thay đổi kiếm pháp, thi triển liên hoàn
cửu kiếm, chín chiêu tuyệt học chân truyền
của Hoa Sơn.
Toàn trường quần hùng dưới đài nhìn thấy
song phương quyện lấy nhau kiếm thép trùm không
gian, biết trận đấu đã đến hồi
quyết liệt nhất, cho nên họ càng ngưng mắt
chuyên chú hơn. Hai người ra chiêu cực nhanh, nháy
mắt đã năm chiêu chỉ nghe Tôn Chí Tây hét lớn
một tiếng, thân hình từ trong vòng kiếm ảnh
vọt nhanh ra ngoài. Thiên Cang Thủ mặt đắc ý,
trường kiếm vươn theo một chiêu Nộ Sát
Hoàng Long nhắm ngực Tôn Chí Tây lướt tới.
Tôn Chí Tây vừa rồi phải nhảy tránh ra ngoài màn
kiếm ảnh, lúc này thấy thế kiếm hung mãnh
tuyệt luân của đối phương truy tới,
thoáng chút chần chừ, rồi vội nhảy
người năm bộ né đòn, không dám trực tiếp
nghênh chiêu. Thiên Cang Thủ thấy thế thì mừng
thầm trong lòng, cười lạt một tiếng,
người lướt tới kiếm thổ xuất
tiếp một chiêu, trùm lấy toàn thân Tôn Chí Tây.
Tôn Chí Tây vừa rồi không dám trực tiếp nghênh chiêu,
cũng chỉ là vì nhất thời thất cơ trúng chiêu,
tay trái còn ê ẩm, nhưng lúc này cũng đã ổn
định trở lại. Lần này quyết định
lên đài tỷ đấu, trong lòng gã vốn tự tin,
huống gì đây còn là danh dự cho toàn phái Hoa Sơn,
lẽ nào dễ dàng để bại trước Thiên Cang
Thủ.
Lúc ấy nghiến răng vận tận chân lực, múa
kiếm ra liền ba chiêu cuối tinh diệu nhất trong
Hoa Sơn kiếm pháp Tiên Viên Hiến Quả, Thượng
Cùng Cửu U, Nhất Nguyên Phục Thỉ.
Tuy thế Thiên Cang Thủ kiếm thuật tinh thông,
chẳng những hoá giải được ba chiêu kiếm
của đối phương, mà còn bức Tôn Chí Tây lùi
liền mấy bước.
Lôi đài bằng gỗ diện tích không lớn lắm, lúc
này sau khi Tôn Chí Tây lùi liên tiếp bảy bộ thì đã
thấy đến mé đài, nếu chỉ cần lùi thêm
một bước nữa tất sẽ rơi xuống
đài, chẳng phải là thua một cách đáng thẹn
mặt sao?
Dưới đài, quần hùng thưởng mục đã
nghe thấy những tiếng reo hò kích động sôi
nổi, xem ra cuộc đấu đã đến hồi
kết thúc. Thiên Cang Thủ chiếm hoàn toàn ở thế
thượng phong không bỏ lỡ cơ hội, kiếm
ảnh loang loáng ra tiếp một chiêu Quân Lâm Đại
Địa, kiếm trùm cả không gian phân làm ngũ
hướng, ập tới người Tôn Chí Tây.
Nên biết đây là chiêu kiếm tối uy lực nhất
trong Thiên Cang kiếm pháp, Thiên Cang Thủ Lạc Đại
Xuân vẫn thường kết thúc đối phương
bằng chiêu kiếm đầy uy vũ này.
Tôn Chí Tây nghiến răng múa kiếm phong kín cả
người hóa giải chiêu tuyệt kiếm của
đối phương. Tuy rằng đắc thủ,
nhưng vốn nội công căn bản của Tôn Chí Tây
vẫn kém so với Thiên Cang Thủ, bởi thấy
kiếm khí bức tới ngực khiến gã thót mình, không
thể không nhảy thoái lui né tránh.
Thân hình Tôn Chí Tây đã thấy tung lên không nhào hai vòng,
thoạt xem thì sắp rơi xuống đất trong
chớp mắt. Nào ngờ Tôn Chí Tây chẳng thẹn
mặt cao thủ nhất lưu Hoa Sơn phái, đề
khí đan điền nhào người bằng thế Lý
Ngư Đả Đỉnh, người đang rơi
xuống tung ngược lên mặt đài đứng
một cách trầm ổn, tuy vậy cách vị trí ban
đầu đến tám chín xích.
Quần hùng lần này lại reo hò tán thưởng một
thế đảo người phi thân của Tôn Chí Tây.
Thiên Cang Thủ chẳng ngờ đối phương
vẫn chưa bị rơi xuống đất, lão hơi
tức giận liền phóng người nhảy tới,
kiếm tiếp tục ra chiêu.
Tôn Chí Tây trở lại được mặt đài đã
là thành công lớn, lúc này người chưa ổn
định đã thấy kiếm ào ào chém tới cực
kỳ hung mãnh, gã lạnh người định nhảy
sang bên né tránh, nhưng nghĩ né tránh mãi thì đáng mặt
anh hùng sao? Mà nếu không tránh, trực tiếp ra chiêu
chống đỡ thì nguy hiểm vô cùng ...
Xem Tiếp Hồi 20
