ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 20
Liên Vân Bảo
Hắc Y Tăng Đại Náo
Bấy giờ Tôn Chí
Tây đang đứng trước tình thế tiến thoái
lưỡng nan, bỗng nghe tiếng Liên Vân Bảo chủ
Hồ Dã nói lớn:
- Đại Xuân, đã hết năm mươi chiêu, xin
nhượng vị hộ đài thứ nhì xuất
thủ!
Dưới đài quần hùng thấy Tôn Chí Tây thế
tất bại rõ, chẳng ngờ bằng một chiêu
đảo người tuyệt diệu, giờ lại may
vượt qua chiêu thứ năm mươi, tự nhiên
lọt vào giải thứ hai, thì reo lên tán thưởng.
Ngược lại Thiên Cang Thủ Lạc Đại Xuân
thì vẻ mặt tỏ ra không vui với Hồ Dã, nhưng
lão cũng đành trở lại chỗ ngồi của
mình.
Tiếp đó liền thấy một lão già béo trùng trục
ngồi bên trái Lạc Đại Xuân đứng lên
bước ra đài đấu, ôm quyền nói:
- Lão phu tay không xin tiếp tôn giá năm mươi chiêu.
Dưới đài chừng như quần hùng không biết
lão nhân béo ục kia là ai, nhưng thấy Tôn Chí Tây võ công
quả không tồi, vậy mà lão ta chỉ dám bằng tay
không đấu trường kiếm năm mươi
chiêu, thì thật là cuồng ngạo.
Nào ngờ, chỉ thấy Tôn Chí Tây một lúc ngưng
mắt nhìn lão béo, đột nhiên thâu kiếm, rồi
lẳng lặng nói một câu nhảy xuống đài
chuồn lẫn vào đám quần hùng mất dạng.
Dưới đài quần hùng trố mắt nhìn không ai
hiểu ra chuyện gì.
Lão béo thấy Tôn Chí Tây tự rút lui cũng hơi bất
ngờ, khựng người đứng trên đài một
mình nhìn quanh, rồi cũng trở lại chỗ ngồi
của mình.
Nhưng lão ngồi còn chưa được mấy giây thì
liền thấy một bóng người vọt lên đài,
bằng thân pháp cũng đủ thấy người này
nội công thâm hậu.
Lúc dừng hẳn người, dưới đài mới
nhận ra một gã trung niên tuổi ngoài ba mươi,
đứng ưỡn ngực hiên ngang, mắt như
dạ tinh quắc lên quét nhìn toàn trường.
Lão già béo tròn tự nhiên liền đứng lên, bước
ra giữa đài đấu, chấp tay nói:
- Xem ra tôn giá có ý ...
Trung niên tráng hán không chờ lão già nói hết, gật
đầu tiếp ngay:
- Không sai, tại hạ Điền Ca Xuyên, chính muốn
đăng đài cầu hôn.
Điền Ca Xuyên vừa buông một câu, dưới
đài hào kiệt các phái reo ầm lên.
Điền Ca Xuyên thật ra cái tên này rất lạ trong võ
lâm, nhưng chỉ nghe ngữ khí cũng đủ thấy
gã cuồng ngạo, chừng như gã tin chắc
đăng đài tất không còn ai là địch thủ.
Chỉ thấy Liên Vân Bảo chủ mắt nhíu lại
hừ một tiếng lạnh nhạt.
Điền Ca Xuyên nhướng mày cười nói:
- Xin hỏi, nếu nội trong hai mươi chiêu, may
được tôn giá nhường chiêu thì thế nào?
Thiên cang thủ Lạc Đại Xuân vai tổng quản
chủ nhân, liền bước ra ứng lời đáp:
- Tự nhiên được coi qua một ải, chỉ
cần tôn giá tự tin có đủ bản lĩnh này!
Điền Ca Xuyên không để ý đến câu nói khích
này, tiếp tục hỏi:
- Có phải tại hạ được quyền chọn
ba vị trong bảy vị hộ đài tỷ đấu?
Lạc Đại Xuân lần này hơi do dự, nhưng
lão mập đã lên tiếng:
- Đương nhiên là có quyền chọn, tôn giá
đủ bản lĩnh qua nổi ba vị hộ đài
là được.
Điền Ca Xuyên vẻ mặt tự tin gật
đầu cười nói:
- Tất nhiên, tất nhiên! Đã thế tại hạ
trước hết xin lĩnh giáo các hạ!
Lão già béo mập cười ha hả, rồi bước
lên mấy bước đối mặt với
Điền Ca Xuyên, xem ra coi trọng đối
phương. Thần thái tuy bình thản tự nhiên, như
chẳng chút chuẩn bị, nhưng kỳ thực tay
phải hai ngón cái và trỏ đã bắt quyết chính là bãi
thúc dự bị của Thái Cực Môn.
Điền Ca Xuyên không hề để tâm, thân hình lay
động, bước lên ba bước, một chiêu Du
phong hấp mật bổ một chưởng vào ngực
lão già.
Lão già thần tình không chút giao động, mắt ngưng
nhìn trực tiếp vao tay quyền đối phương,
chờ đến khi quyền đến trước
mới thấy người xà nhẹ đủ để
đầu quyền đối phương lướt qua
vai, tay trái khoát lên định khóa chiêu đối
phương, hữu chưởng đánh ra nhắm hạ
bàn của Điền Ca Xuyên.
Điền Ca Xuyên mới chiêu đầu cũng đã
nhận ra đối phương thuộc Thái Cực môn,
mà võ học thì hấp thụ đầy đủ chân
truyền chính phái, cho nên ý khinh địch tự nhiên
biến mất.
Thoái bộ nhượng chiêu, chưởng biến thành
trảo chộp vào hổ khẩu lão nhân. Nháy mắt hai
người vây lại thành một cặp long tranh hổ
đấu, tùng thế quyền từng chiêu cước
đều chuẩn xác tinh luyện.
Nhìn lão già béo tròn trùng trục thực cảm thấy
rất nặng nề, vậy mà lâm trận bộ pháp linh
hoạt, thân hình nhẹ nhàng vô cùng, lão vốn thấp lùn,
bộ pháp đa phần dài mà thấp, nên càng thấp thêm.
Nhưng ngược lại Điền Ca Xuyên thân hình cao
lớn, chiêu thường thượng bộ, trở thành
một cặp đấu tương phản ngoạn
mục vô cùng.
Tuy thế, nhưng Điền Ca Xuyên từng chiêu từng
thức kỳ ảo hiếm thấy, mặc lão nhân
tấn chiêu công tới vẫn bị bức trở
lại, chung quy Điền Ca Xuyên vẫn thấy chiếm
thế thượng phong.
Lão già béo mập vốn ngoại hiệu Bàn Di Lặc Công
Tôn Vân, thuộc môn phái Thái Cực, từng thâm giao với
Liên Vân Bảo chủ, nên lần này được Hồ
Dã thịnh ý mới đến làm hộ đài.
Công Tôn Vân hấp thụ Thái Cực nội ngoại công
đều cao siêu, Thái Cực quyền pháp vốn lấy
tĩnh chế động, dùng tám lạng thắng nghìn cân,
mượn sức địch làm sức mình. Nhưng
lần này gặp Điền Ca Xuyên với lối công
thủ điều luyện, nắm bắt được
tình yếu của Thái Cực môn, nên đã ngoài hai
mươi chiêu Công Tôn Vân vẫn thấy bị yếu
thế.
Toàn quần hùng chỉ nhìn thấy Điền Ca Xuyên
mới hơn hai mươi chiêu đã bức Công Tôn Vân tay
chân khó thi thủ, đủ thấy gã ta lại đại
hành gia võ học, mà công lực cũng thuộc hạng
thặng thừa chứ chẳng nghi. Lo lắng nhất
vẫn là Hồ Dã, lão thầm nghĩ nếu Điền Ca
Xuyên nội trong năm mươi chiêu qua nổi Công Tôn Vân,
thậm chí đánh lão thảm bại, thì ái đồ
của lão Liêu Thứ xem ra phải đối đầu
với đại cao thủ, chỉ e tính toán của lão
không thành.
Nên biết, Hồ Dã nếu muốn chọn ái đồ
Liêu Thứ làm rể thì chẳng có gì khó, nhưng lão lần
này tổ chức Anh hùng lôi đài này là có dụng ý.
Chẳng những nhân cơ hội để Liêu Thứ ra
mắt dương danh trước quần hùng, thứ
đến cũng là gây dựng thêm uy danh của mình, ngoài
ra còn có một nguyên nhân sâu xa hơn mà chỉ một mình lão
trong lòng thầm giữ kín.
Trên đài đầu, Công Tôn Vân bị bức mãi
đến phát giận, lão thỉnh thoảng cũng
trực tiếp nghênh chiêu đó chỉ là bất
đắc dĩ trong lối đánh của Thái Cực môn.
Điền Ca Xuyên ngược lại càng đánh càng
hăng, chiêu thức ra càng lúc càng quái dị, khó ai nhận
ra được thuộc võ công môn phái nào. Chiêu thức
thấy cực nhanh mà lại chậm, thân hình hiêu hốt di
động lẹ làng, khiến Công Tôn Vân vừa xuất
chưởng công tới, thì đối phương đã
ở sau lưng, thật lão ở vào tình thế lúng túng vô
cùng.
Bấy giờ, lão đã ở ngoài mép đài, Điền Ca
Xuyên ở giữa đài, lão mấy lần tấn công tiếp
vẫn không làm gì nổi đối phương,
ngược lại còn suýt bị trúng chiêu, bất giác lòng
thầm nghĩ:
- Ta chức hộ đài, nếu nhượng đòn
để hắn qua được năm mươi chiêu
thì không có gì đáng nói, nhưng nếu nội trong năm
mươi chiêu, nhỡ trúng đòn bại dưới tay
hắn, há chẳng phải để tiếng cười
cho thiên hạ sao?
Lúc này Điền Ca Xuyên chính vừa lướt
người về sau, Công Tôn Vân nghĩ rồi liền thi
triển một chiêu uy lực nhất trong Thái Cực môn
Đảo chuyển kiền không, đo người
nghịch phản công liền hai chưởng nhắm
hạ, trung, bộ của đối phương.
Điền Ca Xuyên không ngờ đối phương
nghịch công sau lưng, thế chưởng thấy thì nhu
nhược nhưng bên trong ngầm một cổ kình
lực tợ sóng ngầm chực khởi.
Điền Ca Xuyên nhảy người né tránh, rồi ra
thức định hóa chiêu, Công Tôn Vân chỉ chờ giây phút
đó đã chuyển người tay công tay thủ giành
thế tiên.
Thoạt trông cả hai quần nhau để đến
chiêu thứ bốn mươi chín, lúc này Công Tôn Vân đã
lấy lại thế cân bằng, lão hứng khởi ra
chiêu mỗi lúc một nhanh mạnh. Điền Ca Xuyên
đang đấu bỗng nhiên tung người lên không
vọt ra ngoài ...
Công Tôn Vân khựng người thầm nghĩ không hiểu
sao còn một chiêu nữa mà hắn bỏ cuộc?
Nhưng đúng lúc lão nghĩ chưa dứt, đã thấy
thân hình Điền Ca Xuyên từ trên không như tàn diệp
lạc địa chao đảo gió lóc, rơi xuống
vừa nhanh vừa mạnh nhắm đúng người lão
già.
Công Tôn Vân chợt hiểu ra, thầm cười nhạt:
- Hừ, thì ra ngươi giở trò này!
Lão thét lên:
- Chiêu hay lắm!
Vừa hét lên lão hai tay hoa lên một vòng, tay công tay thủ ra
chiêu Nhĩ quải lục hợp công thủ kiếm toàn.
Nguyên Điền Ca Xuyên giở chiêu kết Lạc diệp
quy nguyên, Công Tôn Vân đã nhận ra, nên tay công tay thủ,
quyết đấu chiêu cuối bằng nội lực, lão
đã vận hết chín thành công lực vào chưởng
công.
Nhưng chẳng ngờ, thân hình Điền Ca Xuyên xoáy
tới, xem ra chưởng đã sắp chạm nhau, bỗng
gã lách người, tay nhanh như chớp hóa chưởng
thành trảo chộp vào uyển mạch đối
phương. Công Tôn Vân giật mình, lòng thốt lên một
tiếng, tay thủ đẩy ra năm thành nhắm thay
trảo đối phương, tay công thì thuận thế
nửa vòng chộp vào ngực đối phương.
Đúng lúc ấy chỉ nghe thấy Điền Ca Xuyên
cười vang lên kha kha, tay công thâu thế, tay còn nhanh
như năm vuốt chim ưng chộp tới,
người đồng thời cùng lúc tung lên không kịp
tránh một chiêu của Công Tôn Vân.
Mọi người chỉ nghe thấy “soạt” một
tiếng, hai thân hình tách ra, Điền Ca Xuyên thì lơ
lửng trên không với tràng cười đắc ý, còn
Công Tôn Vân thì chết khựng người với tà áo
bị xé rách một mảnh.
Sự tình xảy ra nói thì chậm nhưng thực tế
chỉ là cái nháy mắt, quần hùng chỉ có dăm ba
người nhãn lực phi phàm mới kịp nhận ra song
phương đấu với nhau chiêu cuối.
Đến bản thân Hồ Dã cũng phải bật
người đứng dậy, miệng la lớn:
- Công Tôn huynh, coi chừng!
Quần hùng thì sau giây phút sững người mới reo
ồ lên.
Rõ ràng là trong năm mươi chiêu, Công Tôn Vân chẳng
những không thắng được Điền Ca Xuyên,
ngược lại còn bị thua chiêu cuối.
Có dũng phải có trí mới thắng được
đối phương, Điền Ca Xuyên chiêu thức quái
lạ, ứng biến phàm tốc, khiến Công Tôn Vân thua
chiêu cuối, tuy không hề thương tích, nhưng
vạt áo bị xé toạc cũng là thảm bại
rồi.
Mặt lão sa sầm, lẳng lặng quay người
trở lại ngồi vào ghế của mình, nuốt
nghẹn trong lòng.
Điền Ca Xuyên thắng trận đầu dương
dương tự đắc, liền đến
trước mặt một gã trung niên hán tử ngồi bên
cạnh Công Tôn Vân khiêu chiến.
Trung niên hán tử này họ Trương tên Dịch, vốn
là tục gia đệ tử phái Võ Đang, luận
kiếm thuật thì bảy tỉnh phía bắc
được xưng là Đệ nhất kiếm.
Tuy là thế, nhưng vừa rồi tận mắt mục
kích Điền Ca Xuyên đánh bại Công Tôn Vân cho nên
vừa vào trận gã đã thi triển kiếm pháp tuyệt
luân cố công chiếm tiên cơ. Nhưng Điền Ca
Xuyên ngược lại vừa thắng trận, hào khí
hứng khởi còn dâng cao, cho nên đánh rất hăng.
Chớp mắt, năm mươi chiêu đã qua, lần này
Trương Dịch không đến nỗi bại,
nhưng đối phương vẫn qua được
năm mươi chiêu dễ dàng.
Quần hùng dưới đài thấy Điền Ca Xuyên
qua liền hai ải thì reo lên vỡ trời vỡ
đất, thật ra Điền Ca Xuyên thắng phụ
thế nào với bọn họ vô can, nhưng thấy
Điền Ca Xuyên càng đấu chiêu thức càng tinh thâm
quái lạ, quả là họ ít khi chứng kiến. Nên
vỗ tay tán thưởng một cách hết sức vô tâm.
Điền Ca Xuyên tuy qua được hai cửa ải,
thế nhưng lần này trên mặt có vẻ hơi
nặng nề.
Rõ ràng gã qua được hai cửa ải này cũng không
phải là không phí nhiều sức lực, tuy rằng võ
nghệ cao cường, nhưng đấu liền ba
trận chẳng phải là chuyện đơn giản,
huống gì những tay hộ đài đều là võ lâm cao
thủ.
Nhưng chỉ thấy gã tiếp tục mời
đấu với một lão nhân khác trong đám hộ
đài.
Hồ Dã chau mày giật mình, nguyên vì Điền Ca Xuyên
chọn ba người thách đấu đều là ba nhân
vật có võ công thâm hậu nhất trong đám bảy
vị hộ đài. Lão nhân gầy ốm này họ Thôi tên
Bàng, ngoại hiệu “Độc cước vạn trình”,
lão vô môn vô phái, đơn hành lang bạt, giao lưu đó
đây, nhưng người trên giang hồ đều
biết đến nghĩa khí của lão ta.
Vào trận đấu chỉ thấy “Độc
cước vạn trình” thân pháp kỳ ảo, thoắt
đông thoắt tây, thủ nhiều công ít, chừng như
nhường đòn cho Điền Ca Xuyên là nhiều.
Đứng bên ngoài, Thiên cang thủ Lạc Đại Xuân
nhíu mày như không hài lòng với lối đánh cầm
chừng của “Độc cước vạn trình”,
nhưng lão ta vốn là thượng khách ca Liên Vân Bảo
chủ. Cho nên Thiên Cang Thủ không dám lên tiếng.
Đánh mới ngoài ba mươi chiêu, chẳng hiểu
“Độc cước vạn trình” nghĩ sao, tự nhiên
cười lớn tiếng vui vẻ, nhảy ra ngoài ôm
quyền nói:
- Cung hỷ các hạ qua liền ba ải!
Đến nước này thì Thiên Cang Thủ không nhịn
được, lão hừ một tiếng lạnh lùng khinh
bỉ ra mặt, liền nhận được một cái
lườm của Hồ Dã, lão mới thôi.
Rõ ràng Thiên Cang Thủ nhận ra Độc Cước
Vạn Trình chưa đấu hết sức, cố ý
nhượng bước cho Điền Ca Xuyên qua ải.
Điền Ca Xuyên hẳn cũng thừa hiểu ra
điều này, khi ấy chấp tay xá dài nói:
- Đa tạ các hạ nhượng chiêu!
Dưới đài võ lâm hào kiệt reo hò lên tán tụng
Điền Ca Xuyên.
Hồ Dã là người vừa kinh ngạc vừa thảo
dị nhất, bởi vì lão thành danh lập nghiệp
dựng Liên Vân Bảo này mấy mươi năm nay,
chưa từng nghe đến một cái danh nào là
Điền Ca Xuyên.
Đến võ công của gã thuộc môn phái nào lão cũng
không nhận ra nổi, mà chọn đấu lại là ba cao
thủ võ nghệ cao cường nhất trong bảy
vị hộ đài, điều này khiến lão thấy
rầu trong lòng.
Hẳn là lão đang lo thầm cho ái đồ Liêu Thứ
của mình, tuy rằng Liêu Thứ theo lão hấp thụ võ
nghệ hơn hai mươi năm. Liêu Thứ khí cốt
hơn người, thông minh đĩnh ngộ, lão ưu ái
nhất mà đem hết tuyệt học truyền thụ.
Liêu Thứ có thể nói hấp thụ được tám
chín phần võ học của lão. Việc qua ba cửa
ải này không thành vấn đề, nhưng mỗi khi
đối đầu với nhân vật này, thì chuyện
thắng địch không thể dám đoán chắc được.
Lập “Anh hùng lôi đài” kén rể lần này, hiển nhiên
Hồ Dã đã có chủ đích. Mời bảy cao thủ
lão bối võ lâm về làm hộ đài, tất là một
cửa quan cản đường những tay hào kiệt
trẻ tuổi mon men đăng đài cầu hôn. Bốn
ngày qua không một người nào qua được ba
ải này, vốn khiến Hồ Dã thấy yên tâm.
Nào ngờ, ngày cuối cùng vừa bắt đầu từ
đâu đã xuất hiện một Điền Ca Xuyên này.
Từ đây cho đến khi cây nêu đứng bóng còn lâu,
chẳng biết còn bao nhiêu nhân vật như Điền Ca
Xuyên nữa, chính điều này càng khiến cho Hồ Dã lo
lắng bất an.
Tiếp theo Điền Ca Xuyên chính là nhân vật tâm ý
của Hồ Dã, Liêu Thứ.
Gã là chủ bài, tự nhiên việc qua ba ải này không
mấy khó khăn.
Đám quần hùng cũng hoan hô vang dậy khi thấy
một thanh niên trẻ tuổi tao nhã đấu với ba
cao thủ liền ba trận.
Đương nhiên ít nhiều gì trong đám quần hùng
cũng hiểu được có sự sắp đặt
của chủ nhà đối với vị đệ
tử ưu ái nhất của mình.
Trong bảy vị hộ đài, thì Lạc Đại Xuân
là sư thúc của Liêu Thứ không nói, còn lại sáu vị
được mời đến tự nhiên chẳng khi
nào đấu hết sức với đệ tử
của chủ nhà.
Liêu Thứ uy nghi tuấn tú, qua liền hai trận
được quần hùng nhiệt liệt hoan hô thì
hớn hở ra mặt, nhưng khi liếc nhìn Điền
Ca Xuyên đĩnh lập im lặng cuối đài thì
hơi ngần ngại.
Điền Ca Xuyên hai tay vòng trước ngực, mắt
nhìn ra xa, tợ như không để tâm đến
những gì đang diễn ra trên đài đấu.
Tiếp theo Liêu Thứ, quần hào trẻ tuổi như
được bồi thêm lòng dũng cảm lẫn chí khí,
nhiều người tình nguyện đăng đài
cầu hôn. Nhưng từ sáng đến gần đúng
ngọ vẫn không có thêm một người nào vượt
được qua ải thứ hai, chứ đừng nói
đến qua được ba ải.
Cứ theo như quy định ban đầu thì có ý
đăng đài tỷ thí cầu hôn phải lên đài
đấu trước ngọ. Sau ngọ mọi
người tạm nghỉ, buổi chiều là chính
thức vào chung cuộc tỷ đấu kén hiền
tế.
Cả Lạc Đại Xuân lẫn Hồ Dã nôn nóng chỉ
mong thời gian chóng qua, càng ít đấu cho Liêu Thứ
chừng nào càng tốt chừng nấy.
Thời gian còn chưa đầy một khắc thì hết
giờ đấu, quần hùng ban đầu nhiều
người muốn đăng đài, nhưng chưa lên
thì chưa biết, khi thấy cả bảy tám
người nữa đăng đài đều bại
thủ, thì họ mới nhụt chí. Tự nhiên mọi
người đều có cùng suy nghĩ, buổi chiều
trận đấu chung cuộc e rằng chỉ có Liêu
Thứ với Điền Ca Xuyên mà thôi. Lập tức
đây đó có nhiều tiếng tranh luận phán đoán,
xem ai có thể là người đoạt vòng nguyệt
quế hôm nay.
Chỉ thấy lúc này Điền Ca Xuyên vẫn vòng tay
đỉnh lập, mắt nhìn ra xa vẻ rất tự
tin, nhưng Liêu Thứ thì thỉnh thoảng mắt không
khỏi liếc nhìn đối thủ của mình.
Dưới đài tiếng tranh luận càng lúc càng sôi
nổi, nhưng trên đài ngược lại càng im
lặng lạnh lùng, chẳng còn thấy có người nào
nhảy lên đài đấu.
Thiên Cang Thủ phải đứng lên nói:
- Chư vị anh hùng, còn ai muốn đăng đài
cầu hôn, xin nhanh chân cho!
Tính ra chỉ còn chừng vài ba phút nữa là phần
đấu loại kết thúc, dưới đài nghe
vậy liền im bặt, người này đưa mắt
nhìn người kia như ngầm hỏi nhau.
Đang lúc không khí lắng xuống im phăng phắt,
bỗng một tiếng áo lướt gió, một bóng
tăng bào đen phi lên đài đấu, toàn trường
ngưng mắt chú nhìn. Chỉ thấy đó là một
thiếu tăng, đầu đội mũ vải, bên má
trái là một vết bớt đen rất lớn.
Vừa đặt chân lên đài, tăng nhân lên tiếng
hỏi lớn:
- Chẳng biết người xuất gia có thể
đăng đài tỷ đấu không?
Thiên Cang Thủ nghe hỏi nhất thời ngớ
người, bởi lão không lường được
người xuất gia lại có thể tham gia vào
chuyện này, mà ngay lúc đầu thì cũng không có quy
định là người xuất gia không được
tham gia.
Dưới đài, quần hùng thấy tự nhiên có
người Phật môn nhảy vào tham dự thì cảm
thấy không khí càng hấp dẫn hơn, bất giác
đều vỗ tay reo hò.
Thiên Cang Thủ lúng túng, đành đưa mắt chờ
chỉ thị của Hồ Dã.
Hồ Dã vốn vừa rồi mãi lo lắng cho Liêu Thứ
đối đầu với Điền Ca Xuyên, lúc này
thấy có vị tăng trẻ lên đài đòi tham gia,
trong đầu nghĩ nhanh, gật đầu nói:
- Chẳng có quy định cấm người xuất gia
tham dự, pháp sư như nguyện ý thì cứ thử
một phen chẳng ngại gì.
Thiên Cang Thủ khựng cả người, lão thật
không ngờ Hồ Dã chấp nhận nhanh chóng như
vậy, nhưng Hồ Dã đã nói ra thì không còn cãi vào đâu
được nữa.
Hắc y tăng lướt mắt nhìn một lượt
bảy vị hộ đài, rồi dõng dạc nói:
- Dám phiền Bàn Di Lặc Công Tôn Vân, một trong Tần
Lĩnh tam lão, Tây Hán thượng nhân Ngô Đông Nguyên, Thanh
Bằng kiếm khách Trương Dịch và Thiên cang thủ
Lạc Đại Xuân, bốn vị cùng ra tay chỉ giáo.
Một câu này vừa tuyên bố khiến quần hùng
“ồ” lên vẻ kinh ngạc chấn động.
Điền Ca Xuyên từ đầu đến giờ lãnh
tĩnh cao ngạo, nhưng lúc này mày rậm nhíu chặt,
bất giác liếc xéo hắc y tăng một cái vẻ
thỏa dị vô cùng.
Nguyên là bốn vị hộ đài được hắc
tăng chọn đấu, ngoài Thiên Cang Thủ ra thì ba
người kia chính là ba người trước đây
Điền Ca Xuyên chọn đấu, là ba người có
công lực cao nhất trong bảy vị hộ đài.
Thiên Cang Thủ thấy hắc tăng mở miệng ra
buông lời cuồng ngạo như vậy, mà còn trái
hẳn với quy định, lão vốn định lên
tiếng quát tháo. Nhưng nghĩ làm như thế hóa ra
quần hùng nghĩ rằng lão hoảng sợ. Vả
lại hắc y tăng dám buông lời như vậy,
tất phải có bản lĩnh phi thường, chứ
không khi nào tự nhiên dám nghênh ngôn trước thiên hạ.
Nếu để hắc y tăng đấu với
từng người thì xem ra tám phần chắc thắng,
như vậy chẳng phải thêm phiền phức cho Liêu
Thứ.
Nghĩ đến đó, lão lớn tiếng:
- Người xuất gia mà không chút khiêm tốn, đã
vậy lão phu sẽ tiếp ngươi năm mươi
chiêu!
Hắc y tăng lãnh tĩnh nói:
- Bằng vào ngươi mà cũng dám buông đại ngôn!
Điền Ca Xuyên tuy thái độ cao ngạo, nhưng
cũng chưa đến nỗi buông lời hạ
nhục người.
Vị tăng này chưa xuất thủ mà lời lẽ
ngông cuồng đến thế, khiến Lạc
Đại Xuân hừ một tiếng tức gận, tuy
vậy lão vẫn trấn tĩnh không vội bộc phát
ngay. Là vì lão nghĩ nếu không nhẫn nhịn lên tiếng
đáp lại, nhỡ thua một chiêu há chẳng thẹn
với chúng khách. Nhưng trong lòng thì đã quyết tâm
hạ nhục vị tăng lạ này một phen.
Lão nghĩ thế cười gằn nói:
- Được, dã tăng, mời!
Hắc y tăng không nói thêm tiếng nào, vung tay phải
tới xuất chưởng đánh ngay vào ngực
đối phương.
Lạc Đại Xuân giật mình, lão thật hết
sức bất ngờ, không hiểu ra hắc y tăng
chỉ tỷ đấu quá quan mà vừa ra chiêu đã
dũng mãnh nhanh cực như vậy, đã thế lại
là đấu nội công.
Lão thân phận hộ đài lại là tổng quản Liên
Vân Bảo, khách ra chiêu đầu đấu nội
lực, chẳng có lý gì sợ mà lãnh tránh. Khi ấy đành
giơ chưởng vận năm thành công lực tiếp
chiêu.
Chỉ nghe “bình” một tiếng, cuồng phong khởi
dậy, trong tiếng thốt lên đầy kinh ngạc
của quần hùng, chỉ thấy hắc y tăng
trầm ổn đĩnh lập như Thái Sơn, không chút
dao động thân hình, vậy mà Lạc Đại Xuân
bị chấn lùi ba bước. Đến ngay bọn
Điền Ca Xuyên, Liêu Thứ và sáu vị hộ đài
ngồi gần đó bị dư phong ập tới
khiến áo bay phần phật, cả bọn đều tái
mặt.
Lạc Đại Xuân mặt đỏ gay vừa thẹn
vừa tức giận, nhưng lão nghĩ chưởng
đầu tiếp đối phương lão dụng
chưa hết lực, nếu dụng hết chẳng
dễ thua đối phương thế này, lão gằn
giọng một tiếng, thét lớn:
- Dã tăng tiếp chưởng!
Một chưởng thứ hai, Lạc Đại Xuân
dồn hết tinh hoa chân lực quyết lấy lại
thể diện, nên ra chưởng với mười hai
thành công lực.
Hắc y tăng mặt lạnh như tiền, ở khóe
môi nở nụ cười xéo đầy khinh thị,
rồi thân hình đột nhiên thấp xuống, một
chiêu Đồng tử bái Quan Âm phản chiêu.
Một chiêu của hắc y tăng kỳ diệu,
ngoại cương nhưng hàm nội nhu.
Lạc Đại Xuân lúc đầu cứ ngỡ song
chưởng toàn lực đối đầu nhau, không
ngờ khi phát hiện ra mắc kế đối
phương thì một chưởng với mười hai
thành công lực đã phát tận. Đối phương
chỉ chờ một chưởng đánh hết, thì
chỉ cần bồi liền một chưởng với
ba bốn thành công lực cũng đủ khiến lão
trọng thương, vì nội lực đề kháng
đã hết tận.
Chỉ lóe nghĩ tới đó Lạc Đại Xuân
lưng đã toát mồ hôi lạnh, nhưng lúc này có
muốn thâu hồi công lực cũng đã muộn, khoảng
cách song phương rất gần, mà chưởng đánh
ra thì mạnh.
Liêu Thứ đứng gần đó đã nhận ra tình
hình nguy cấp của Lạc Đại Xuân, liền
thấy gã chuẩn bị đề phòng nhảy vào ứng
cứu cho sư thúc khi nguy cấp.
Nói thì chậm, lúc ấy lại rất nhanh, chỉ nghe
Lạc Đại Xuân hừ một tiếng, thân hình
lảo đảo nhào chúi tới trước.
Đúng lúc này, hai bóng người từ hai cánh tả
hữu nhảy vào tấn công hắc y tăng.
Hắc y tang vừa rồi chỉ hóa chiêu bồi nhẹ
một chưởng vào lưng Lạc Đại Xuân, lúc
này nhận thấy có người vào ứng cứu cho
Lạc Đại Xuân, song chưởng xoay tròn rồi phát
ra hai chưởng nghênh tiếp.
“Bình bình” tiếp liền hai tiếng, hai thân hình vọt
nhanh vào rồi cũng nhào nhanh trở ra ngoài. Bấy
giờ mới thấy rõ người nhảy vào cánh trái
chính là Bàn Di Lặc Công Tôn Vân, lão sau một chưởng
thân hình vẫn trầm ổn, tợ hồ như không
hề hấn gì. Nhưng người cánh phải chính Liêu
Thứ, gã bị đánh bật lùi phải khó khăn
lắm mới đứng vững.
Lạc Đại Xuân cố gắng khống chế
huyết nghịch trong tâm mạch, lớn tiếng hỏi:
- Dã tăng, mau báo tính danh!
Hắc y tăng trên môi nở một nụ cười
khinh miệt:
- Hừ, Lạc Đại Xuân, ngươi là cái thá gì mà dám
hỏi đến pháp hiệu Phật gia?
Lạc Đại Xuân nghe vậy thì giận tím mặt,
chẳng kể đang thụ thương, định xông
tới vung chưởng thí mạng.
Nào ngờ, lão thụ thương chẳng nhẹ tí nào,
không tức giận thì tốt, tức giận vận khí
lên thì lập tức nghịch thượng xung, chỉ
thấy cổ họng lờm lợm, rồi không
cưỡng lại được. “Hộc” một
tiếng, máu phun ra thành vòi, người lảo đảo
muốn ngã khụy.
Liêu Thứ vội nhảy đến đỡ lấy
người Lạc Đại Xuân mới khỏi ngã,
rồi dìu lão tạm về chỗ ngồi. Nhưng Lạc
Đại Xuân trong vòng tay Liêu Thứ vẫn tức
giận hỏi:
- Dã tăng, thật ra ngươi là ai?
Nguyên là vừa rồi, Lạc Đại Xuân khi nghe hắc
y tăng nói một câu “Hừ, Lạc Đại Xuân,
ngươi là cái thá gì ...” thì lão cảm nhận giọng nói
người này rất quen, có điều nhất thời
lão không nghĩ ra đã nghe qua ở đâu.
Lạc Đại Xuân tức giận vô cùng, nhưng
biết đã bại trận, giờ ở đây chỉ
càng thêm xấu mặt cho nên bảo Liêu Thứ dìu mình vào
hẳn nội bảo nghỉ dưỡng thương.
Quần hùng dưới đài đã xầm xì bàn tán lớn
nhỏ, đa phần đều tập trung bàn luận
về vị tăng lạ này, họ tất nhiên không ai
biết được hắc y tăng kia là ai? Thuộc
môn phái nào?
Thậm chí chưa một người nào từng nghe qua hay
thấy một vị hắc y tăng nào như vậy.
Người buồn phiền nhất lúc này là Hồ Dã. Lão
không ngờ lại xuất hiện thêm một hắc y
tăng, mà chỉ mới chiêu thứ hai đã đánh
tổng quản Lạc Đại Xuân trọng
thương.
Lão vốn định ra mặt, nhưng nghĩ lại
đây chỉ là nằm trong phạm vi đấu đài,
không thể lỗ mãng được, nên mới thôi.
Bấy giờ đã thấy hắc y tăng đấu
nhau với Bàn Di Lặc Công Tôn Vân.
Lần này hắc y tăng đấu rất chậm rãi hòa
hoãn, không còn hung bạo cuồng mãnh như chiêu vừa
rồi ra tay đấu Lạc Đại Xuân. Điều
này khiến Công Tôn Vân cũng bị bất ngờ, vốn
vào đầu trận lão đã chú tâm chuyên đánh, cứ
nghĩ đối phương sẽ đấu như
đã đấu với Lạc Đại Xuân. Nhưng
chẳng ngờ cuộc đấu đã khác, khách chủ
nhượng chiêu tấn chiêu đều đủ lễ.
Qua chừng hai mươi chiêu, hắc y tăng bỗng thét
lớn:
- Tôn giá cẩn thận!
Dứt lời, bóng áo tăng phất lên xoay tròn một vòng
tợ như làn khói, chưởng ảnh một hóa hai, hai
hóa bốn, bốn hóa vạn chưởng trùm lấy
cả người Bàn Di Lặc.
Bàn Di Lặc từ đầu đến giờ vừa
đánh vừa cố nhận ra đối phương môn
hạ là ai, nhưng không tài nào nhận ra được.
Lúc này vừa thấy hắc y tăng ra chiêu, thì toát mồ
hôi, vội nhảy lùi xa miệng la lên:
- Oái, Thiên Phiên chưởng!
Hắc y tăng đã thâu chưởng đĩnh lập,
thầm khen đối phương nhãn lực không tồi.
Công Tôn Vân chấp tay xá dài, nói:
- Tại hạ xin chịu nhường bước.
Nhưng dám hỏi pháp sư với Nhẫn đại sư
quan hệ thế nào?
Hắc y tăng chỉ cười nói:
- Không là gì cả!
Công Tôn Vân ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng lẽ một chưởng vừa rồi Mãn
thiên bách thủ chẳng phải nằm trong Phiên Thiên
chưởng là gì? Thử hỏi trên võ lâm giang hồ có ai
sử dụng được môn tuyệt luân chưởng
pháp này?
Hắc y tăng vẫn nụ cười thản nhiên:
- Thứ lỗi bần tăng không thể trả lời
câu này.
Bàn Di Lặc thấy đối phương không chịu
đáp thẳng, nhưng đằng nào thì lão cũng không
địch nổi một chưởng vừa rồi nên
đành lặng lui.
Tiếp đó là lão nhân gầy ốm Tây Hán thượng
nhân Ngô Đông Nguyên và Thanh Bằng kiếm khách Trương
Dịch ra đấu.
Bọn họ thật ra đến đây theo lời
mời của Liên Vân Bảo chủ là nhiệm vụ
hộ đài, với họ chỉ cần thấy
người nào có bản lĩnh thì nhẹ nhàng để
thông qua. Đằng nào thì hôm nay cũng chỉ là tỷ
đấu chọn hiền tài, chứ không tư thù
đại oán nên xuất thủ tự nhiên ít nhiều
chẳng hết sức.
Hắc y tăng đấu với Tây Hán thượng nhân
bằng quyền cước, ngoài hai mươi chiêu
cũng thắng được một chiêu. Nhưng
đấu với Thanh Bằng kiếm khách thì dụng
kiếm, lần này chính chiêu thứ ba trong Đạt Ma
kiếm pháp đã thắng được Trương
Dịch.
Quần hùng dưới đài càng xem càng phấn chấn
reo hò vang trời dậy đất, bọn họ chừng
như quên hẳn bọn Điền Ca Xuyên và Liêu Thứ
vừa rồi.
oo Buổi chiều.
Vừa vào giữa giờ mùi.
Trên đài đấu có khác hẳn, một chiếc màn
hồng che làm phóng rực rỡ, Liên Vân Bảo chủ
Hồ Dã tay dắt thiên kim ái nữ Hồ Vân Thường
trong bộ xiêm y kiều diễm bước ra.
Quần hùng hào kiệt hàng trăm cặp mắt
đều đổ dồn vào thiếu nữ xinh
đẹp, mà quên hẳn còn ba đấu thủ chính vào chung
cuộc là Điền Ca Xuyên, Liêu Thứ và hắc y tăng
đang đứng một hàng trước đài
đấu.
Hồ Dã trên mặt hiện nụ cười vui vẻ,
thế nhưng tinh ý lắm mới nhận ra trong mắt
lão chút lo lắng lẫn phiền muộn.
Lão chấp tay xá chào mọi người vòng, rồi dõng
dạc nói:
- Sau năm ngày thi đấu, chúng ta đã chọn ra
được ba người hiền tài vào chung kết ...
Lão dừng lại hắng giọng một cái rồi nói:
- Để công bằng, lão phu có một kế nhỏ, ba
vị đây mỗi người nắm lấy một giây
thép mảnh, chỉ bằng vào nội lực chấn gãy
dây thép, ai nắm được đoạn dài nhất thì
được quyền chọn đấu thủ
trước.
Lão nói dứt đã thấy Hồ Vân Thường
cười tươi nắm ba đoạn dây thép
đến trước mặt trao cho ba đấu thủ,
ngang hắc y tăng cô nàng hơi dừng lại với cái
nhìn hoài nghi.
Hắc y tăng mặt lạnh lùng như không.
Nên biết, cách làm thăm dò này của Hồ Dã có dụng
ý, nếu người nào công lực kém cỏi tất có
thể làm chấn động gãy dây thép được.
Lúc này vừa nhận dây thép xong, lập tức thấy
hắc y tăng hét dài một tiếng, tay phải nắm
dây thép phất lên một cái, chỉ thấy cả
đoạn dây thép dài hơn trượng mềm yếu
liền thẳng cứng lên, đủ thấy toàn nội
lực hắc y tăng vận dồn vào đấy.
Rồi sau một cái rung tay mạnh, “kong” một tiếng,
đoạn thép gãy làm đôi, một nửa rơi xuống
đất, đoạn còn lại dài chừng năm xích
trong tay hắc y tăng.
Quần hùng lại được một phen thưởng
mục pha nội công thâm hậu, bất giác đồng
thanh reo lên tán thưởng.
Hồ Dã giật thót mình, đầu mày nhíu lại, thật
tình nếu bản thân lão ra tay cũng chưa chắc đã
đạt đến trình độ đó, vậy thì
đủ thấy Liêu Thứ không phải là đối
thủ của hắc y tăng rồi.
Điền Ca Xuyên vốn cao ngạo, nhưng lúc này nhìn
thấy cũng do dự, gã nếu nói dụng nội
lực chấn động gãy đoạn thép thì không khó,
nhưng nói vận chú nội lực vào đoạn thép
dựng thẳng lên như vậy thì chỉ e không dám
chắc.
Liêu Thứ hẳn cũng tự lượng bản thân
mình, lúc này thầm hiểu mình so với đối
phương thế nào. Vốn lúc nghỉ trưa nay, gã
đã được sư phụ bài bố mọi chuyện.
Bày ra trò này, chính Hồ Dã biết chắc hoặc là hắc
y tăng hoặc là Điền Ca Xuyên sẽ làm nổi, sau
đó quyền chọn đối thủ đấu
đầu tiên thuộc về bọn họ. Tất nhiên
đang mặt anh hùng đại trượng phu, thì không
khi nào chọn người yếu nhất là Liêu Thứ
để đấu.
Liêu Thứ tính vốn cũng khẳng khái, lúc này thấy
vậy định thử xem, nhưng nhận
được ánh mắt ngăn cản của sư
phụ thì thôi.
Điền Ca Xuyên cố chờ Liêu Thứ, nhưng
thấy gã đứng yên bất động, bấy
giờ liền bước lên một bước,
ưỡn ngực hít sâu vận chân khí thập thành vào tay
phất mạnh một cái, sợi thép liền vút lên
thẳng cứng. Rồi cũng chỉ một cái vung tay,
đoạn thép gãy làm đôi, xem ra ngắn dài cũng chính
bằng đoạn thép trong tay hắc y tăng.
Còn lại một mình Liêu Thứ, lúc này gã trong lòng đã
ngưỡng mộ tài năng công lực của hai
đối thủ của mình, nhưng hàng trăm cặp
mắt đang đổ dồn vào gã chờ đợi gã
thi thố tài nghệ, khiến gã rơi vào tình thế nan xử.
Đang lúc lúng túng chưa biết thế nào, Hồ Dã
tiến lên cười lớn vui vẻ nói:
- Hai vị công lực thật phi phàm, tiểu đồ
Liêu Thứ tự nhiên cũng có thể làm như nhị
vị, khi ấy ba người bình thủ thì cũng không
định được người có quyền chọn
đấu trước. Theo ý lão phu, đằng nào thì Liêu
Thứ phận chủ nhà, nhường nhị vị
được quyền chọn đấu trước
vậy, không biết ý nhị vị thế nào?
Lời Hồ Dã nghe ra thì phóng khoáng cởi mở, nhưng
kỳ thực gian giảo khôn ngoan.
Tất nhiên ít ai hiểu rằng lão cố ý để cho
khách song phương đấu nhau, ai thắng cũng
mặc, đến lúc ấy mới cho ái đồ Liêu
Thứ rỗi tay. Có vậy phần thắng mới
nắm chắc được.
Hắc y tăng bấy giờ nghe Hồ Dã nói vậy thì
liếc xéo Điền Ca Xuyên dò ý, đồng thời không
khỏi hàm chút khiêu khích.
Điền Ca Xuyên thầm hiểu hắc y tăng rất
khó đấu, nhưng bổn tính cao ngạo lẽ nào
chịu lép vế, khi ấy hừ một tiếng, cao
giọng nói:
- Bảo chủ đã nói vậy, cung kính không bằng tòng
mệnh!
Hồ Dã ngầm thở phào trong lòng, lão vốn thấy
một tay thư sinh nho nhã Điền Ca Xuyên đã
khiến lão lo lắng, huống gì tự nhiên thêm một
hắc y tăng, vừa ra tay đã đánh thụ
thương sư đệ Lạc Đại Xuân. Cho nên
bọn họ hai người như hai khối đá đè
nặng trong lòng lão từ sáng đến giờ, lúc này
tợ hồ như cất được hai khối
đá ấy ra. Nghĩ đằng nào cứ để cho
hai hổ đấu nhau, thắng phụ thế nào rồi
sẽ tính tiếp.
Hắc y tăng cười nhạt nhìn Điền Ca Xuyên
nói:
- Ý ngươi thế nào? Nếu ta chọn, thì nhất
định là chọn ngươi!
Mọi người chẳng ngờ hắc y tăng tuyên
bố thẳng thừng như vậy, nhất loạn reo
ầm lên.
Điền Ca Xuyên hơi nóng mặt, chỉ thẳng tay vào
hắc y tăng thét lớn:
- Ta cũng chính muốn chọn ngươi đây. Tốt
lắm, vậy càng đỡ phiền hà.
Hắc y tăng nói:
- Đấu pháp thế nào? Ngươi nói đi, ta sẽ
tiếp hết!
Lời lẽ hắc y tăng cực cuồng ngạo,
chừng như không xem Điền Ca Xuyên vào đâu,
khiến Điền Ca Xuyên phải chút chờn lòng trầm
ngâm rồi nói:
- Võ học mỗi người đều có sở
trường, đấu môn này mà không đấu môn kia thì
có người lợi, có người thiệt. Chẳng
bằng chúng ta đấu liền bốn môn chưởng
pháp, binh khí, khinh công và ám khí, thế nào hử?
Hắc y tăng không chút do dự, cười lớn nói:
- Tuyệt! Có lẽ ngươi muốn thua một cách tâm
phục khẩu phục, nếu chúng ta mỗi người
thắng hai trận thì coi như ngươi thắng,
nếu ngươi bại thì ta muốn ở ngươi
một vật!
Điền Ca Xuyên ưỡn ngực nói:
- Ngươi muốn lấy chỗ đội nón của
họ Điền này, thì Điền mỗ cũng không
tiếc. Huống gì là một vật ngoài thân, chỉ
cần ngươi đủ bản lĩnh thắng
Điền mỗ.
Điền Ca Xuyên đối với hắc y tăng không
còn dám khinh thị, lúc ấy nói xong liền lấy từ
trên vai xuống một món binh khí hình thù kỳ lạ,
vừa giống kiếm vừa giống phán quan bút, thô
ngắn tợ đao hình bồ đào.
- Chúng ta trận đầu đấu binh khí vậy!
Vừa nói gã vừa vung thanh quái kiếm lên khua một vòng
tạo ra một thế khởi thủ kỳ lạ.
Hắc y tăng chỉ cười nhạt, rồi rút thanh
trường kiếm trên lưng ra nói:
- Kiếm thì kiếm, ngươi công ta thủ, chỉ
cần ngươi công vào trúng một kiếm kể như
ta thua! Ngược lại ...
Hắc y tăng nói chưa dứt, Điền Ca Xuyên đã
tức giận trước lời ngông cuồng, thét
lớn:
- Chớ đại ngôn, xem kiếm Điền gia!
Dứt lời, kiếm hoa lên phát chiêu Thanh long thám huyệt
đâm vào ngực hắc y tăng thăm dò. Chỉ
thấy hắc y tăng kiếm xoay nửa vòng hóa liền
chiêu đầu.
Điền Ca Xuyên thấy kiếm thế đầu
đối phương hơi lạ, nhưng kín bên trái thì
bên phải để hở một khoảng lớn,
cười thầm rồi la lên:
- Đón chiêu này!
Kiếm đang thuận đà vòng ngược lên trên
bổ xuống huyệt Kiên tỉnh trên vai phải
để hở của hắc y tăng.
Nào ngờ, kiếm thế ra trước, nhưng khi
đến nơi thì đã thấy trường kiếm
của đối phương chắn ngang, chẳng
hiểu đối phương vừa ra chiêu kiếm gì
để giải nổi chiêu kiếm của mình.
Điền Ca Xuyên ra liền hai chiêu không đắc
thủ, tức giận thi xuất tuyệt học công vào
vùn vụt. Chỉ thấy hắc y tăng hết tả
đến hữu, hết thượng đến hạ,
từng kiếm liên hoàn không đầu không cuối trùm che
kín cả người hoá giải hết tất cả các
thế kiếm của Điền Ca Xuyên.
Điền Ca Xuyên lúc sáng cũng đã tận mắt
chứng kiến hắc y tăng đấu kiếm
với Thanh Bằng kiếm khách Trương Dịch,
nhưng chỉ là pho Đạt Ma kiếm pháp phổ
biến của Thiếu Lâm phái. Không ngờ lúc này hắc y
tăng dụng một pho kiếm phòng thân kỳ lạ,
tợ hở mà không hở, tợ kín mà không kín, cứ
hư hư ảo ảo chẳng thật, nhưng không
đâu là không thực. Hễ thấy hở đánh vào là
đã bị phong kín, thủy chung hơn hai mươi
hiệp chưa đắc được một chiêu.
Ngược lại càng đánh càng lúng túng, vì công mãi mà
vẫn không vào.
Dưới đài tiếng la hét hô hào của quần hùng
hẳn là cổ vũ nhiều cho hắc y tăng, bọn
họ trong đời luyện võ học chừng như
chưa từng nhìn thấy một pho kiếm pháp hộ
thân nào tinh diệu và kỳ lạ như vậy.
Xem Tiếp Hồi 21
