ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi kết
Vách Tội Ác,
Đằng Thân Lộ Nguyên Hình
Chu Mộng Châu đanh
giọng thét lớn:
- Đằng Thân, giờ thì ngươi không còn chối cãi
gì chứ?
Đằng Thân vừa rồi vì một phút thất
thần trước câu nói bất ngờ của Lạc
Đại Xuân, nhưng lúc này lão vẫn đứng lên
chỉ tay nói:
- Hừ! Các ngươi lập mưu vu cáo chúng ta, chỉ
là trả thù Quy Hồn Bảo chúng ta không chịu hợp
tác với Liên Vân Bảo các ngươi mà thôi.
Chu Mộng Châu không ngờ con cáo già này lợi hại
như vậy, khi ấy nhìn toàn trường nói:
- Chư vị bằng hữu, hôm nay trước mặt
quần hùng tứ phương, tại hạ chỉ xin
chư vị tự mình phân xử một cách công
đạo, Lạc Đại Xuân đã thừa nhận hai
điều tại hạ vừa hỏi, vật chứng
còn đây, nhân chứng cũng còn đây, Đằng Thân
nhất định phải chịu tội trước
thiên hạ.
Đằng Thân la lớn:
- Bằng chứng vậy há đủ để kết
tội Đằng mỗ là hung thủ mưu sát sao?
Chu Mộng Châu lại nhìn về phía lều của Liên Vân
Bảo nói lớn:
- Liêu huynh, Hồ đại thúc đâu?
Liêu Thứ liền bước ra trao cho Chu Mộng Châu
một phong thư nói:
- Trước khi chúng tôi lên đường đến
đây, Hồ sư phụ chỉ nói là không tiện đi
được, nhờ tôi đưa phong thư này cho Chu huynh!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên vô cùng, sao tự nhiên đã
ước định với nhau gặp mặt tại
đây, giờ Hồ Dã không đến mà chỉ trao
thư?
Trong lòng hoài nghi khó hiểu, nhưng chàng vẫn đón
lấy phong thư bóc ra xem. Chỉ thấy trong phong bì không
phải là một bức thư bằng giấy mà là
bằng lụa được việc bằng máu.
Chu Mộng Châu khựng cả người khi đọc
xong bức huyết thư, toàn trường thì bao nhiêu
cặp mắt đổ dồn vào chàng chờ đợi.
Chu Mộng Châu bỗng gào lên:
- Hồ đại thúc! Người quyết định
tự tuyệt như vậy sao?
Liễu Thứ và Hồ Vân Thường vốn vẫn
không hay biết gì về nội tình, nghe Hồ Dã bảo sao
thì làm vậy. Lúc này Hồ Vân Thường nghe Chu Mộng
Châu nói vậy thì kinh động thét lên một tiếng,
rồi chạy đến bên Chu Mộng Châu giật
lấy bức thư máu đọc nhanh. Đột nhiên
nàng thét lên một tiếng não ruột:
- Cha ...
Nàng buông tay để bức thư rơi trên đất,
rồi ôm mặt vừa khóc vừa chạy vọt
xuống núi.
Liễu Thứ vội chạy theo nàng vì sợ xảy ra
chuyện bất trắc.
Chu Mộng Châu nhặt bức thư lên trao cho Hư Không
đạo nhân, nói:
- Dám nhờ Lưu chưởng môn đọc lớn
bức thư này cho mọi người đều nghe.
Hư Không đạo nhân nhận lấy bức thư, lão
liếc nhanh bức thư máu xem ra chỉ mới viết
được vào hôm. Rồi từng tiếng đọc
lớn:
“Chư vị bằng hữu, Hồ Dã năm xưa vì
một phút hồ đồ thiếu suy nghĩ mà nghe
lời xúi giục của Đằng Thận nên đã
chịu để Đằng Thận lập mưu hãm
hại Chu đại gia. Hồ Dã xin lấy máu mình
để viết bức thư này để tạ
tội cùng thiên hạ, đồng thời khi các chư
vị đã niệm tình xá tội cho Hồ Dã thì Hồ Dã
đã tự tuyệt, không dám lưu lại trên trần gian
này một giây phút nào nữa. Chỉ có một nguyện
ước duy nhất là mong chư vị sáng suốt
rửa hết nỗi hàm oan của Kim La Hán thiền sư.
Cáo thư, Hồ Dã!”.
Vừa nghe đến đó thì quần hùng thét lên âm ĩ.
Đằng Thận thấy đã bại lộ mọi
chuyện, nhảy phắt ra thét lớn:
- Chu Mộng Châu, năm xưa mọi chuyện chỉ do
một mình Hồ Dã bày mưu hãm hại cha ngươi, ta
chẳng hề dính líu!
Chu Mộng Châu giọng lạnh băng băng:
- Hừ! Đến nước này mà ngươi còn
chối cãi, Hoại thi tán là do ngươi có
được từ sư phụ ngươi Tây Thiên lão
quái từ Tây Vực mang vào Trung Nguyên. Ngươi còn dám
bảo chiếc bình độc dược này không phải
là của sư phụ ngươi không?
Đằng Thận nhìn thấy chiếc bình thì không dám nói
chẳng phải của sư phụ, vì trên thân bình còn
dấu triện biệt của Tây Thiên lão nhân.
Cuối cùng lão cũng đành nói:
- Chu Mộng Châu, đúng là độc dược của
ta, nhưng chủ mưu là Hồ Dã, người hành
động là Lạc Đại Xuân, xem như ta chỉ
chịu một phần nhỏ trách nhiệm mà thôi.
Chu Mộng Châu mắt nảy lửa:
- Ngươi giảo quyệt lắm, ngươi khéo
mồm lách lắm, nhưng lần này ngươi quyết
không thoát khỏi thanh “Bích Long Kiếm Lệnh” này đâu!
Vừa nói chàng vừa mở bọc lấy thanh “Bích Long
Kiếm Lệnh” ra, toàn trường la ó lên, kẻ thì
ủng hộ, người thì phản đối. Nguyên
kẻ phản đối chính là đám quần hào hắc
đạo đã được Đằng Thận
ngầm mời tới làm hậu thuẫn.
Khi ấy lão đã nghe thấy nhiều tiếng reo hò
ủng hộ cho mình, lão bỗng ngửa cổ cười
lên hắc hắc nói:
- Chu Mộng Châu, ngươi định mượn tay quần
hùng diệt Đằng mỗ đó sao? Nếu là anh hùng
hảo hán thì cùng ta động thủ quyết sống mái
một trận.
Chu Mộng Châu nhíu đôi mày kiếm, khẳng khái nói:
- Chu mỗ xưa nay tự làm tự lĩnh, chưa hề
nhờ tay ai, đã nói một mình giải quyết
chuyện này thì nhất quyết không có người thứ
hai.
Đằng Thận nghe vậy thì mừng khấp khởi
trong lòng nói:
- Hảo! Vậy thì lão phu xin lĩnh giáo!
Vừa nói lão vừa rút thanh trường kiếm
lưỡi lớn múa lên một đường, rồi
bước tới mấy bước:
- Nào, lão phu đang chờ ngươi đây.
Chu Mộng Châu cất thanh “Bích Long Kiếm Lệnh” vào
người rồi mới rút thanh trường kiếm
trên vai xuống, hất hàm nói:
- Đằng Thận, Chu mỗ thừa hưởng tiên
phụ danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm,
nhượng ngươi ba chiêu!
Ai cũng biết kiếm pháp của Đằng Thận
rất tinh diệu hiểm ác, lão luyện thành pho Quy
hồn kiếm từng làm nhiều tay kiếm thủ
xấc bất xang bang. Vậy mà giờ đây Chu Mộng
Châu dám lộng ngôn tuyên bố nhượng trước ba
chiêu thì thật hết sức cuồng ngạo.
Trong đánh nhau thì câu “tiên hạ thủ vi cường” ai
cũng biết, ra tay trước chiếm thế
thượng phong là điều hết sức quan
trọng. Vậy mà Chu Mộng Châu buông một câu này, cứ
như chàng chẳng hề coi kiếm pháp của
Đằng Thận vào đâu cả.
Đằng Thận vốn vô cùng tức giận, nhưng
lão vẫn cố kiềm chế trong lòng, lúc này chỉ tìm
cách nào đối phó với Chu Mộng Châu cho nên căn
bản lúc này chỉ bị cuốn hút vào đường
gươm thế kiếm, vốn chẳng để tâm
đến chuyện công đạo phân minh. Cho nên nhìn
thấy thế kiếm của Đằng Thận vô cùng
đẹp mắt, liền đồng thanh reo hò lên.
Đến ngay như những người đứng
đầu ngũ kiếm phái lấy kiếm làm sở
trường, kiếm thuật đã đạt đến
cảnh giới thượng thừa, mà lúc này nhìn thấy
một kiếm của Đằng Thận cũng phải
thốt lên tán thán.
Chu Mộng Châu thấy kiếm tà đâm xuống, liền
thuận đà ngã người rồi lăn ra ngoài mấy
vòng, mới thoát được một chiêu kiếm bí
hiểm của đối phương.
Thoạt trông thì ai cũng nghĩ chàng đã ở thế
hạ phong, kỳ thực vì chàng đã tuyên bố
nhượng đối phương ba chiêu đầu, cho
nên còn chưa xuất chiêu phản kích mà thôi.
Đằng Thận thấy một chiêu đắc thủ,
chí ít cũng khiến Chu Mộng Châu thất thủ thì trong
lòng mừng khấp khởi. Lão cười khan một
tiếng nham hiểm, đồng thời người
vừa chạm đất đã nhún mình phóng tới,
kiếm ra tiếp một chiêu Tam kiếm lạc phách.
Chu Mộng Châu người chưa kịp đứng lên
đã thấy kiếm lướt tới phân làm ba bộ
thượng trung hạ, hư thực lẫn lộn khó
phân. Chàng biết đây là chiêu kết của đối
phương, bản năng tự vệ dâng lên, kiếm
khoát một vòng thi triển pho hộ thân kiếm pháp mà Thiên
Lãnh Tử truyền thụ.
Đằng Thận kiếm phóng tới xem ra đã
đắc thủ, chẳng ngờ trước mắt
bỗng hoa lên một màn kiếm ảnh, lập tức
những ánh kiếm của lão tiêu biến đâu mất.
Gần như cùng lúc chỉ nghe “koong” một tiếng, tay
kiếm của lão bị đánh bạt ra ngoài, cổ tay
còn ê ẩm.
Chu Mộng Châu cũng đã dừng kiếm lại,
cười nhạt nói:
- Đằng Thận, ba chiêu đã hết, giờ
ngươi tiếp Chu mỗ ba chiêu nhé!
Đằng Thận vốn tự phụ kiêu căng, thét
lớn:
- Hảo! Tiếp chiêu!
Dứt lời, chàng vung kiếm ra liền một chiêu Thanh
long tham huyệt ai nhìn cũng đã nhận ra ngay chỉ là
chiêu kiếm hết sức tầm thường, bất
giác không khỏi cười ồ lên.
Thế nhưng những bậc dụng kiếm cao thủ,
tất thầm hiểu đây chỉ là hư chiêu mào
đầu mà thôi, họ chăm chú trương mắt nhìn
xem Chu Mộng Châu kiếm pháp đạt đến đâu.
Đằng Thận hiển nhiên cũng thừa hiểu
điều này, cho nên lão không hề khinh suất, thấy
kiếm đâm tới đã vung kiếm lên phát chiêu
chống trả.
Chu Mộng Châu thấy đối phương đã ra
kiếm, liền thâu thức biến chiêu. Kiếm rung lên
phát ra một màn kiếm mờ nhạt trùm tới cả
người Đằng Thận.
Đúng lúc ấy Hư Không đạo nhân la lên:
- A! Bích Long kiếm phổ!
Tòan trường chỉ nghe mấy tiếng Bích Long
kiếm phổ thì đã rúng động, bản thân
Đằng Thận cũng bị chấn động, lão
thâu kiếm nhảy phắt lui sau, không dám đối kháng.
Nguyên lão năm xưa cũng đã từng tận mắt
nhìn thấy uy lực của Bích Long kiếm pháp, nhưng
lúc ấy là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên thi
triển. Giờ đây trước mắt lão chỉ là Chu
Mộng Châu thôi, nhưng sao lão cảm tưởng như
chính Chu Hiên đang ra chiêu trước mặt mình. Chính
cảm giác này khiến lão mất bình tĩnh mà chùn tay.
Chu Mộng Châu thì chẳng cần nói tiếng nào, thấy
Đằng Thận nhảy thoái lùi, liền khoa kiếm
lên, thân kiếm hợp nhất phóng tới chiêu thứ hai.
Đằng Thận còn chưa hoàn hồn đã thấy
kiếm đến gần kề, lão nghiến răng
vận khí vào tay kiếm vung lên chống đỡ.
“Koong” một tiếng đanh lạnh nghe đến
đinh tai nhức óc, kèm theo đó là những ánh lửa tóe
ra từ hai thanh kiếm chạm nhau.
Đằng Thận cả người lảo đảo
về sau, tay nắm kiếm ê ẩm đến gần
vuột ra khỏi tay. Chu Mộng Châu thì đứng
sừng sững trước mặt lão vô cùng hiên ngang.
Chu Mộng Châu thét lớn:
- Đằng Thận, giây phút đền tội của
ngươi đã đến!
Dứt lời chàng tiếp tục vung kiếm lên chuẩn
bị ra chiêu thứ ba. Nhưng Đằng Thận
thấy bí đường liền vung tay mạnh một
cái, ba vệt đen lướt tới người Chu
Mộng Châu.
Chu Mộng Châu khựng người lại, thét lớn:
- Đằng Thận, lần này ngươi không còn cơ
hội thi triển Quy Hồn châm như năm ngoái nữa
đâu!
Tiếp đó mấy tiếng leng keng, ba ngọn phi châm
rơi trên đất.
Nhưng gần như đúng lúc Chu Mộng Châu vung kiếm
chém bạt ba ngọn phi châm thì bóng Đằng Thận tung
vọt ra ngoài biến xuống núi.
Ngay lúc ấy nghe có hai tiếng thét lớn:
- Đằng Thận, ngươi chạy đi đâu?
Mọi người đưa mắt nhìn thì thấy bóng
một nam một nữ từ hai góc độ khác nhau
vọt lên phóng đuổi theo Đằng Thận.
Chu Mộng Châu đã nhận ra bóng nữ nhân chính là
Bạch Vân, thế nhưng bóng thiếu niên kia thì nhất
thời chàng chưa nhận ra là ai.
Chàng nghĩ nhanh trong đầu, rồi thi triển thân pháp
Hư không nhiếp bộ lướt đi. Cả
người chàng tợ như làn sương chiều
thoảng xuống núi, cả quần hùng đều hò reo
tán thưởng không dứt.
Bọn Hư Không đạo nhân nhìn nhau lắc đầu
thốt lên:
- Không ngờ tiểu tử này thân thủ xem ra cao
cường hơn cả Chu Hiên năm xưa!
Lại nói, Đằng Thận thân pháp cũng rất tinh
thâm, lão nhanh chân phóng chạy những tưởng có thể
thoát thân. Bọn Bạch Vân đuổi theo khó lòng kịp
được, nhưng trước mắt lão bỗng
thoáng một bóng nhân ảnh, rồi một tiếng thét
lớn:
- Đằng Thận, ngươi hết đường
chạy rồi.
Đằng Thận khựng người đứng
lại, lão như không tin trước mặt mình chính là Chu
Mộng Châu. Thực là thân pháp lão chưa từng
được chứng kiến.
Lúc này có nghĩ cũng không kịp để lão nghĩ, Chu
Mộng Châu cả người lẫn kiếm đã
lướt tới. Đằng Thận không dám đánh,
nhảy người lùi sau né tránh.
Hai bóng người kia cũng đã vây đến, Bạch
Vân kịp nhận ra là ai thốt lên vui mừng:
- Hân đệ đệ!
- Vân tỷ tỷ!
Thì ra bóng thiếu niên kia chính là Bạch Hân, bọn họ
gặp nhau vô cùng mừng vui, nhất thời quên chuyện
trước mắt.
Đằng Thận chẳng ngờ lại thêm chị em
họ Bạch xuất hiện, lão nhìn thấy bọn
họ vui mừng gặp nhau mà trong giây phút quên mất
hiện tại. Lão vung kiếm lên người Bạch Vân
chém tới.
Chu Mộng Châu thấy vậy hốt hoảng la lớn:
- Vân tỷ, coi chừng!
Đồng thời với tiếng thét chàng lao cả
người tới, thế kiếm nhanh như điện
xẹt nhắm lưng Đằng Thận đâm tới.
Đằng Thận nham hiểm định đánh lén
Bạch Vân, chẳng ngờ nghe tiếng kiếm thép rít lên
sau lưng. Lão biết nếu lão có đâm trúng Bạch Vân
thì lão cũng nhận đủ một kiếm của Chu
Mộng Châu.
Nói thì chậm, lúc ấy cực nhanh, lão thuận thế
nhào người ra ngoài định phóng chạy tiếp.
Nhưng Chu Mộng Châu đã theo sát không buông lão ra.
Đằng Thận cười gằn lên một tiếng,
tay vung mạnh lên trời, lập tức ba tiếng pháo
hiệu kèm theo ba đốm lửa sáng trên nền trời
chiều ngã xẩm tối.
Thì ra đã có chuẩn bị trước, nháy mắt
từ nhiều hướng đã thấy người
của Quy Hồn Bảo ào ạt kéo đến. Lúc này
quần hùng từ trên núi cũng đã có nhiều
người chạy xuống, tạo thành một vòng vây kín
lấy bọn Đằng Thận và Chu Mộng Châu.
Đằng Thận thấy lực lượng ứng
viện đã tới, lập tức thét lớn:
- Huynh đệ, nhanh giết hết bọn chúng!
Bên ngoài bọn người của Quy Hồn Bảo
nhớn nhác đao kiếm định xông vào, nhưng
lập tức bị Bạch Vân thét lớn:
- Dừng tay!
Thế nhưng trong lòng chàng thầm nói:
- Cha! Châu nhi đã làm được ước nguyện
hưng chấn uy danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm
của cha năm xưa. Sư phụ! Đệ tử
đã rửa được nỗi hàm oan cho người
ngậm cười nơi chín suối.
HẾT
