ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 6
Ngộ Quái Nhân, Ban
Kỳ Thư Bảo Vật
Trở lại Chu
Mộng Châu, quái nhân hình như xương khô kẹp chàng
nhẹ người đi xuống vực núi như không,
tại một mỏm đã nhô ra lưng chừng vách núi,
quái nhân dừng lại đặt chàng trên mỏm đá,
rồi giúp chàng điều khí hoạt huyết.
Sau một hồi, Chu Mộng Châu từ từ tỉnh
lại, chàng rên khe khẽ, cả người cảm giác
vừa lạnh vừa đau, tợ hồ như có
trăm nghìn mũi lạnh kiếm đâm vào. Cuối cùng
chàng cảm giác một mũi kiếm đâm thẳng vào
ngực, đau không chịu nổi, thét lớn một
tiếng, lúc ấy mới thật sự tỉnh hẳn.
Vừa tỉnh lại, thì chuyện đầu tiên chàng
nhớ như in trong đầu là còn đánh tiếp
một chưởng với Khảm Ly Tử. Khi ấy
trước mắt thấy loáng thoáng có bóng người,
cứ ngỡ là lão ta, liền vung tay phất chưởng,
miệng cố thét lớn:
- Xem ... chưởng!
Nhưng cả người đã run bắn lên, một
cỗ hàn khí áp tới khiến chàng phát khiếp, lúc ấy
thần trí mới thật sự tỉnh lại, chợt
nhận ra người ngồi bên cạnh là ai, khiếp
hoảng đến hồn tiêu phách tán. Trước mặt
Chu Mộng Châu chẳng phải là Khảm Ly Tử, mà là
một quái nhân hình như bộ xương khô, hai hố
mắt sau thẳm phát ra hai tia hàn quanh xanh lè, đến mái
tóc bạc khô chừng như cũng pha sắc xanh. Quái nhân
chính đáng nhe răng cười, hai hằm răng
đánh vào nhau, nhưng không nghe thấy tiếng
động.
Chu Mộng Châu, sau một hồi run sợ mới lấy
lại bình tĩnh, nghĩ quái nhân đằng nào cũng là
người chứ không thể là quỷ, ta sợ gì
chứ?
Nghĩ vậy bèn đánh bạo hỏi:
- Ngươi là ai? Làm hình quỷ dọa người ư?
Ta không sợ!
Chỉ thấy quái nhân chớp chớp mắt nhìn chàng,
không đáp tiếng nào.
Chu Mộng Châu lần nữa đoán định quái nhân
không phải là quỷ, tuy rằng trong lòng vẫn còn
sợ, nhưng thấy quái nhân im lặng, được
nước đánh bạo hỏi dồn.
Lần này thì quái nhân trả lời:
- Thì ra trên thế gian này chẳng có lấy một
người tốt, đến thằng nhãi như
ngươi cũng buông lời hung hăng như vậy!
Chu Mộng Châu bị trách một câu thì ngớ cả
người, thầm nghĩ:
- Quái, nhìn tướng mạo lão ta đanh ác như vậy,
mà nói lời nghe rất hòa khí, tợ như trong lòng có
ẩn khuất gì!
Quái nhân thấy Chu Mộng Châu im bặt không nói gì thêm, bèn
tiếp:
- Hảo hài nhi, có phải vì ngươi nhận làm
chuyện sai trái, trong lòng mới áy náy?
Chu Mộng Châu ngớ người hỏi lại:
- Tôi làm chuyện gì sai trái chứ?
Quái nhân bỗng thở dài một hơi nói:
- Ài! Có lẽ ngươi cho rằng ta là người
đả thương ngươi, cho nên vừa tỉnh
lại chẳng nhận ra trắng đen, liền đánh
ta một chưởng. Nên biết rằng tiểu mệnh
của ngươi nếu như không gặp ta thì coi
như xong rồi. Tiểu vật như ngươi
chỉ biết vong ân hội nghĩa, lấy oán báo ân,
hắc hắc . ... lấy oán ... báo ... ân . ... hắc
hắc!
Mấy tiếng cười cuối cùng của quái nhân
chấn động tuyệt cốc, khiến Chu Mộng
Châu cảm thấy người sởn gai ốc.
Sau trận cười, quái nhân buông tiếng than dài:
- Thực ra ngươi xem còn hơn đám đồ
đệ kia của ta, cho nên ta vừa trách vấn
ngươi mấy câu ngươi đã thấy hổ
thẹn lúng túng. Một chưởng vừa rồi của
ngươi, kình lực không đủ đánh chết con
ruồi, thế nhưng ngươi nên hiểu,
ngươi định nhằm vào ân nhân cứu mạng
của ngươi?
Chu Mộng Châu đỏ mặt ấp úng nói:
- Lão nhân gia, tiểu bối biết sai!
- Hảo! Hảo! Ngươi biết sai thì thôi ta không trách
nữa!
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy
vách núi cheo leo nói:
- Tiểu bối chỉ muốn tìm lão tặc kia thí một
chưởng!
Nói rồi, chàng liền vùng đứng lên, nhưng hàn phong
lướt qua người, lão quái nhân chắn trước
mặt chàng, lạnh giọng nói:
- Lão phu đã bốn mươi năm nay không thấy bóng
người, lần này cứu ngươi kể như
hữu duyên, nhưng đến một tiếng cảm
tạ cũng không có. Nói đi là đi, dễ dàng vậy
hử?
Tay vung lên, chỉ thấy một chiếc vòng sáng trắng
bay tới. Chu Mộng Châu hốt hoảng né tránh, thấy
chiếc vòng trắng lướt qua rồi, chàng nhẹ
người dừng chân. Nào ngờ, chiếc vòng bỗng
quay ngược trở lại, “bộp " một
tiếng, tách ra làm hai nửa, rồi vòng kín lấy cổ
Chu Mộng Châu.
Quái nhân cười lên ha hả:
- Tuyệt! Tuyệt! Tiểu bạch hoàn nháy mắt bắt
được tên vong ân bội nghĩa, ngươi
tưởng chạy nổi sao?
Chu Mộng Châu bị chiếc vòng dính chặt trên cổ,
vừa tức vừa khẩn trương, hai tay
đưa lên nắm chiếc vòng mà kéo ra. Thấy chiếc
vòng rất mềm, nhưng kéo thế nào cũng không
bứt ra được. Ngược lại chiếc vòng
tợ như càng lúc càng siết chặt.
Quái nhân thấy thế vỗ tay cười lớn:
- Ha ha ... Tuyệt! Tuyệt! Ngươi ở lại
đây với ta năm mười năm, chừng nào ta
hết hứng sẽ thả ngươi ra. Ngươi
theo ta học võ nghệ hai mươi năm, trước
khi bỏ đi lại bỏ ta một mình nơi tử
cốc này, còn hạ độc ta, nhưng ta chẳng
cần để tâm, chỉ cần ngươi ở
đây với ta là được.
Ha ha ...
Chu Mộng Châu nghe lão quái nhân nói năng lộn xộn không
đầu không đuôi, trong lòng chẳng hiểu sự
thể thế nào, bèn la lớn:
- Lão nhân gia! Lão nhớ lầm rồi, tôi chưa từng
học võ với lão.
Quái nhân "a" lên một tiếng, ngừng bặt
tiếng cười đưa mắt nhìn kỹ lại Chu
Mộng Châu, tỏ vẻ thất vọng:
- À! Thì ra là tiểu hài nhi ngươi, lão phu cứ ngỡ
là bắt lại được tên ngoan đồ kia. Hảo!
Ta thả ngươi!
Quái nhân chỉ vẫy tay một cái, chẳng biết làm
thế nào mà chiếc vòng vuột ra khỏi cổ Chu
Mộng Châu một cách dễ dàng, bay trở lại nằm
gọn trong tay lão ta. Chu Mộng Châu trong lòng đã thấy
khiếp phục công lực của lão quái nhân, nhất
thời im lặng chẳng nói gì.
Qua một lúc, ánh mắt lão quái nhân có chút ngơ ngác hỏi:
- Ta cứu ngươi, đúng chứ?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp:
- Đúng vậy!
- Ừm ừm ... Ta cứu ngươi, đáp tạ ta
thế nào đây?
Chu Mộng Châu ngớ người, rồi nói:
- Tùy lão nhân gia!
Quái nhân nghiêng đầu nhìn chàng hỏi lại:
- Thực vậy chứ?
Chu Mộng Châu khẳng khái đáp:
- Đại trượng phu không nói hai lời!
Quái nhân bỗng ngửa cổ cười dài:
- Ha ha ... ha ha . ... tiểu hài nhi, ngươi mắc lừa
rồi!
Nói xong lại là một tràng cười vẻ đắc
ý, thân hình lão ta rung lên khiến cả trăm khớp
xương như phát ra thành tiếng nghe đến
rợn người. Chu Mộng Châu thụt lùi một
bước, sững sờ hỏi:
- Lão muốn tôi đáp tạ thế nào chứ?
- Hà hà . ... ngươi phải ở lại đây với
ta!
Vừa nghe vậy, Chu Mộng Châu hoảng lên:
- Không được, tôi có chuyện gấp phải làm
Sắc mặt lão quái nhân trầm lại:
- Không được cũng phải được!
Vừa nói lão vừa rung tay, Chu Mộng Châu đã nếm mùi
lợi hại của nhiếc vòng, lúc ấy vừa
thấy vậy liền co giò phóng chạy. Nhưng chưa
được mấy bước đã thấy cổ mình
lạnh lạnh, đưa tay sờ liền nhận ra
chiếc vòng dính kín cổ, giọng lão quái nhân cười
lớn:
- Hắc hắc . ... tiểu hài nhi, ngươi lại
muốn chạy ư?
Chu Mộng Châu khựng người đứng lại,
thực ra chàng có chạy cũng vô ích, trên mỏm đá này
chạy đâu cho thoát chứ? Mà dù ở bình địa
chăng nữa, cũng không làm sao thoát nổi tay nhân
vật cao thủ thượng thừa như thế này
được.
Lão quái nhân nhảy đến cắp lấy Chu Mộng Châu
nhẹ nhàng lướt đi. Lát sau cả hai vào một
thạch động sáng sủa có một bàn đá và
một sạp đá, trên bàn có một bồn hoa
tươi, đồ đạc tuy đơn giản,
nhưng sắp xếp gọn gàng tề chỉnh. Chu
Mộng Châu lúc này trong lòng dấy lên nỗi niềm khó
tả, lão quái nhân tuy nói năng lúc nào cũng ôn hòa, thế
nhưng xuất thủ điểm ma huyệt của chàng
cho nên không sao kháng cự lại được.
Lão quái nhân đặt chàng xuống, chẳng nói tiếng nào
liền bỏ ra ngoài, lát sau quay trở lại với
một số loại quả kỳ lạ trước
đây chàng chưa hề nhìn thấy. Lão đưa
đến trước mặt Chu Mộng Châu nói:
- Hài nhi, ăn đi. Chỉ cần ngươi ở
với ta, hàng ngày ta sẽ hái quả cho ngươi ăn!
Lão quái nhân xem ra đối xử với Chu Mộng Châu
rất tốt, thế nhưng chàng hậm hực trong lòng,
quay đầu chẳng để ý đến lời lão.
Lão quái nhân nói đến mấy lần, vẫn thấy Chu
Mộng Châu quay đầu chẳng thèm nhìn mình, tự nhiên
lão phát giận, đột ngột đưa cánh tay nhìn
thấy xương của mình, chộp lấy cằm
của chàng rỗi bóp miệng, tay kia lấy mấy
quả rừng nhét vào mồm. Lão cười gằn nói:
- Nuốt! Xem ngươi có ăn hay không?
Đột nhiên, lão quái nhân tung người nhảy ra
cửa động, lát sau lại trở vào.
Chu Mộng Châu thấy lão ta đang ép mình ăn, bỗng
chạy ra ngoài chẳng biết ý gì, bất giác đưa
mắt nhìn theo lão, chỉ thấy lão cười
cười nói:
- Một con thỏ trên núi mò xuống đây, định
hại lão phu, bị ngũ trảo của lão phu bóp
chết rồi! Hắc hắc . ...
Chu Mộng Châu nghĩ lão quái nhân công lực thật ghê
gớm, có điều tính khí vui buồn thất
thường, ở một mình nơi tử cốc này
buồn bã, cho nên bắt mình ở đây làm bạn với
lão, nếu không nghĩ cách thoát khỏi đây, thì biết
đến lúc nào mới hoàn thành sứ mệnh sư
phụ giao phó?
Nghĩ ngợi một lúc, thấy tốt nhân kiến
cơ hành sự, lúc ấy chàng liền nuốt những
quả táo lão quái nhân đã nhét vào mồm mình.
Lão quái nhân thấy vậy thì cao hứng cười ha
hả:
- Thế nào? Ngon chứ?
Chu Mộng Châu gượng gật đầu. Lão quái nhân
hài lòng, nói:
- Được, chờ một lát ta sẽ đút cho
ngươi vài quả nữa.
Dứt lời, chỉ thấy thân hình lão lay động
nhẹ là đã biến mất ngoài cửa động,
chàng nhìn không kịp nhận ra lão thi triển thân pháp
thế nào, trong lòng kinh ngạc vô cùng.
Chớp mắt lại thấy lão lướt trở vào,
đặt đống trái cây rừng lên bàn đá, giải
khai huyệt đạo cho Chu Mộng Châu.
Lần này thì đã quyết định phương
thức hành động, Chu Mộng Châu đưa tay tự
động lấy trái cây rừng lên ăn, nhoáng cái đã
ăn hết đống trái cây. Lão quái nhân đưa
mắt nhìn chàng, thấy Chu Mộng Châu nhíu mày nhìn mình bèn
hỏi:
- Hài nhi, ngươi sao vậy?
Chu Mộng Châu cười nói.
- Không đợi lão nói, tôi cũng đoán ra lão phải là
một võ lâm tiền bối võ công cái thế!
Lão quái nhân người hơi lay động, ngạo
nghễ nói:
- Bạch Cốt Ma Quân ta hùng bá vũ nội, xưa nay
chưa từng có đối thủ, xưng là Thiên hạ
đệ nhất nhân.
Chu Mộng Châu nghe vậy thầm nghĩ:
- Kỳ quái! Sao trên đời này lắm người thích
trở thành thiên hạ đệ nhất chứ?
Bấy giờ chàng nói:
- Nói vậy, lão tiền bối nhất định trong
giang hồ ...
Bạch Cốt Ma Quân cắt ngang:
- Ta lạc bước giang hồ chỉ vỏn vẹn ba
năm, thế nhưng bốn chữ Bạch Cốt Ma Quân
khiến người nghe phải rùng mình tán đởm!
- Dám hỏi bình sinh lão tiền bối coi trọng gì
nhất?
Bạch Cốt Ma Quân suy ngẫm giây lát đáp:
- Chỉ hai chữ tín - nghĩa mà thôi!
Chu Mộng Châu nhíu chặt đôi mày nói:
- Không ngoa với lão tiền bối, tiểu bối tuy
tuổi còn nhỏ, lại chưa chính thức hành
cước giang hồ, thế nhưng cũng coi trọng
hai chữ này!
Bạch.Cốt Ma Quân chừng như hiểu ra điều
gì, lại nói:
- Hài nhi, ngươi có gì muốn nói cứ nói thẳng ra
đi!
Chu Mộng Châu không giấu giếm nói ra ngay:
- Trước khi lão tiền bối cứu tiểu bối,
tiểu bối bị một lão già gọi là Khảm Ly
Tử đánh bị thương, tôi với lão ta
ước định đánh nhau ba chưởng, nhưng
chỉ mới tiếp hai chưởng còn thiếu một
chưởng. Bởi vậy tiểu bối nhất
định tìm lão ta ...
Bạch Cốt Ma Quân chẳng đợi chàng nói hết
câu, tiếp lời ngay:
- Cái gì Khảm Ly với không Khảm Ly, ta chẳng nhớ
trên giang hồ có nhân vật nào danh hiệu như vậy,
vừa rồi trên núi ta chỉ thấy một tên áo
đỏ như lửa, gặp ta thất kinh hoa chân múa
tay, bị ta cho một chưởng về tây thiên rồi.
- Hả? Lão ta đã bị đánh chết?
- Đúng, chỉ là cái đánh nhẹ như đập
ruồi mà thôi.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì hơi tiếc, thở dài nói:
- Như lão ta đã chết, thì chuyện thiếu một
chưởng giữa tôi với lão ta coi như xong. Thế
nhưng còn một chuyện quan trọng sư phụ tôi
giao phó không thể không làm.
Bạch Cốt Ma Quân hơi nộ:
- Nói bậy! Ngươi mà có sư phụ, chẳng lẽ
hắn dạy cho ngươi ít bản lĩnh hay sao
lại cho xuống núi? Ngươi chớ kiếm cớ,
phải ở đây với ta, ta dạy võ nghệ cho
ngươi. Có điều, ngươi không nên học thói
vong ân bội nghĩa của sư huynh ngươi, học
xong nghiệp nghệ quay lại hãm hại sư phụ
mình.
Chu Mộng Châu vội vàng nói:
- Tôi đã bái sư, không tin lão xem cái này.
Vừa nói chàng vừa đưa tay lấy pho tượng
La Hán trong ngực áo ra. Bạch Cốt Ma Quân vừa nhìn
thấy, chộp lấy pho tượng quẳng mạnh ra
ngoài động.
Chu Mộng Châu đinh cản lại, nhưng lập
tức bị một cổ kình khí vô hình đẩy bật
lại. Lúc ấy nghĩ mình phí tận tâm cơ
định đối với lão ta, nhưng chỉ bỏ
công không. Chẳng ngờ Bạch Cốt Ma Quân nhìn thấy
pho tượng La Hán, đã không chút tôn kính, còn ném nó ra
cửa động.
Chu Mộng Châu vừa tức giận vừa lo sợ pho
tượng bị hư, thét lớn:
- Sao lão chẳng nhìn cho kỹ, lại ném mất đồ
vật của tôi?
Bạch Cốt Ma Quân hơi ngớ người, chợt
gật đầu nói:
- Ngươi nói đúng, đồ đệ của ta
năm xưa cũng nói như vậy, xem ra ta có lẽ không
đúng.
Tiểu hài nhi, ngươi chớ giận, ta sẽ đi
nhặt cho ngươi!
Vừa dứt lời, thân hình lão như làn khói vút ra cửa
động, nháy mắt đã trở vào với pho
tượng trên tay, đưa cho Chu Mộng Châu. Chàng
cầm lấy pho tượng xem xét, nói:
- May mà pho tượng không hư vỡ, nếu không
để xem tôi có nói cho sư phụ biết, tìm lão thanh
toán không?
Bạch Cốt Ma Quân như vẫn còn chưa tin:
- Ngươi mà có sư phụ thật sao?
- Tôi chẳng nói với lão rồi sao?
- Ài, ngươi bái nhầm người mà thôi, hắn có
thể dạy gì cho ngươi chứ?
- Loạn ngôn? Sư phụ ta danh đầu rất lớn
đấy!
- Hắc hắc ... chỉ sợ không tiếp nổi ta ba
chiêu!
Chu Mộng Châu nghe vậy thì tức giận, chẳng
kể gì hậm hực nói:
- Đừng nói sự phụ ta, ta cũng có thể
tiếp ngươi ba chưởng!
Bạch Cốt Ma Quần cười lên ngất
ngưởng, nhưng đột ngột lại chuyển
qua khóc lên hu hu như đứa trẻ ...
Chu Mộng Châu vẫn biết con người lão quái nhân
hỷ nộ thất thường, thế nhưng lúc này
cũng bị bất ngờ, đứng khựng
người nhìn lão há hốc mồm miệng.
Bạch Cốt Ma Quân khóc một trận mới nói:
- Sư phụ ngươi thật có phước hơn ta,
có được một đồ đệ hiếu
để như vậy. Thôi, ngươi đi đi.
Chu Mộng Châu thật không ngờ tình hình chuyển hóa hình
như vậy, khi ấy sợ chần chừ một lúc
lão ta đổi ý thì nguy, bèn chấp tay thi lễ:
- Đa tạ lão tiền bối, sau khi tôi làm xong chuyện
cho sư phụ, nhất định tìm đến ở
chơi với tiền bối một thời gian!
Bạch Cốt Ma Quân cúi đầu tợ như rất bi
thương, phất cánh tay khẳng khiu nói:
- Đi đi! Đi đi!
Chu Mộng Châu chẳng biết thế nào, tự nhiên
đối với Bạch Cốt Ma Quân khởi lòng kính
phục, khi ấy thi lễ cung kính rồi từ từ
bước ra cửa.
Ra khỏi cửa động, Chu Mộng Châu nhẹ nhàng
bước đi, nhưng chưa được mấy
bước, bỗng chàng quay người lại một cách
rất tự nhiên, Bạch Cốt Ma Quân chẳng biết
từ lúc nào cũng đã đứng sau lưng chàng
rồi. Một tình cảnh khó nói khởi lên trong lòng
khiến chàng cứ đứng nhìn trân lão già. Bạch
Cốt Ma Quân ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi còn chưa đi?
- Tiểu bối có hai điều muốn thỉnh giáo lão
nhân gia!
- Tiểu nha đầu ngươi cũng nhiều
chuyện đấy, hỏi đi!
- Lão tiền bối bảo đồ đệ của
người phản phúc, người rất hận
hắn?
Bạch Cốt Ma Quân cả người rung lên, bất giác
hai ánh mắt như hàn quang bức nhìn Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu bị nhìn chăm chăm thì trong lòng phát
hoảng, cảm thấy hối hận, khi đó muốn
rời khỏi đây e khó khăn. Nhưng chàng không bỏ
chạy, vì biết bỏ chạy cũng vô ích.
Ánh mắt của Bạch Cốt Ma Quân một lúc dịu
lại, cuối cùng thì nhắm mắt lại, cảm khái
thốt lên:
- Ài! Ta không hận hắn, chỉ hy vọng hắn tự
hối quay đầu, ta còn mấy chiêu tuyệt thủ
chưa kịp truyền cho hắn!
Chu Mộng Châu trù trừ chưa quyết, chẳng biết
nên hỏi tiếp vấn đề thứ hai, hay là nên
nhanh bỏ đi khỏi đây.
Chẳng ngờ Bạch Cốt Ma Quân đã giục:
- Vấn đề thứ hay là gì?
Chu Mộng Châu lúc ấy mới mạnh dạn hỏi:
- Nếu đồ đệ của lão tiền bối
không chịu quay lại, lão tiền bối có đi tìm
hắn ta không?
Bạch Cốt Ma Quân không chút suy nghĩ đáp ngay:
- Không, ta đã thề chung thân chờ hắn trở
lại. Tử cốc này bốn bề không có thông lộ,
chung quanh chỉ là vách núi vực thẳm nghìn trượng.
Ban đầu khi hắn lừa ta đến đây, cứ
nghĩ ta vĩnh viễn không lên được, nhưng hiện
tại thì ta lên xuống tự do. Nhưng ta đã thề
rồi, ta ở đây đợi hắn mãi mãi, không bao
giờ ra khỏi tử cốc này.
Bạch Cốt Ma Quân nói đến đó hơi dừng
lại, rồi thở dài tiếp:
- Ta cứu ngươi, xem ra tổn chân khí không ít nhưng
chỉ cần ngươi báo tin cho hắn, coi như
cũng đã là báo đáp ta rồi đó.
Chu Mộng Châu nghe vậy, khẳng khái nói:
- Lão tiền bối xin cứ cho biết danh tánh dung mạo
đồ đệ của người, trên
đường hành sự cho sư phụ, tôi qua rất
nhiều địa phương, không chừng gặp
được hắn ta, tôi nhất định chuyển
lời cho lão tiền bối.
Bạch Cốt Ma Quân nghe đến thế thì nhảy cao
lên đến người đụng cửa động,
sung sướng reo lên:
- Hay lắm! Nếu gặp được hắn,
ngươi cứ bảo là Bạnh Cốt Ma Quân ta sắp
chầu trời rồi, nhưng vì còn nhớ mấy chiêu
tuyệt thủ chưa truyền cho hắn, nên cố
sống chờ hắn trở lại.
Chu Mộng Châu gật đầu.
Bạch Cốt Ma Quân nói tiếp.
- Thế nhưng, tên đồ đệ của ta tính tình
ích kỷ đố kỵ, ngươi gặp hắn
chẳng nói thì thôi, hễ nhắc đến ta chỉ
sợ hắn hại đến tính mạng của
ngươi!
Chu Mộng Châu ngẫm nghĩ rồi nói:
- Hay là chờ khi bản lĩnh của tôi cao cường,
sẽ đi tìm hắn ta?
- Ài, không được! Hắn tuy chỉ mới học
có bảy thành công phu, thế nhưng chỉ sợ trên giang
hồ đã chẳng tìm ra được đối
thủ.
Nói đến đó lão dừng lại, hai ánh mắt
lại phát ra hàn quang xanh lè bức nhìn vào mặt Chu Mộng
Châu, hồi lâu trầm giọng nói:
- Có một cách, chẳng biết ngươi thuận hay
không?
- Vậy lão tiền bối thử nói xem, chúng ta sẽ
thương lượng!
Bạch Cốt Ma Quân nhìn chăm vào mắt Chu Mộng Châu,
buông rõ từng tiếng:
- Ta truyền cho ngươi mấy chiêu võ công chuyên dụng
khắc chế võ công của hắn, chỉ cần hắn
có thái độ bất lợi với ngươi,
ngươi sẽ có cách khống chế hắn.
Nghe đến chuyện lưu lại đây học võ
nghệ là chu Mộng Châu không muốn rồi, chàng cứ
sợ nhỡ việc của sư phụ, định lên
tiếng từ chối.
Thế nhưng hai ánh mắt bỗng bắt gặp hai ánh
mắt lạnh như quỷ sứ của Bạch Cốt
Ma Quân thì lòng chành run lên, vội đổi ý gật
đầu đáp:
- Được được cứ như thế!
Bạch Cốt Ma Quân thở dài, lẩm bẩm:
- Thằng nhóc, ngươi gặp vận đấy,
chỉ cần chần chừ chút nữa, ta nhất
định giữ ngươi lại đây mươi
năm, công phu cũng truyền, nhưng ngươi nghĩ
chuyện rời khỏi đây thì e chờ ta chết.
Chu Mộng Châu chấn động trong lòng thầm la lên:
- Thật hiểm!
- Ài, ta biết ngươi nôn nóng làm cho xong chuyện sư
phụ của ngươi, ta chẳng làm khó ngươi
đâu. Ta trước sau dạy cho ngươi hai ngón
bản lĩnh, truyền cho ngươi một thủ
thuật độc môn ám khí, chừng nào ngươi
luyện thành thì chừng đó ngươi ra khỏi
tử cốc này. Hảo! Theo lão phu, ta sẽ truyền cho
ngươi ngay bây giờ!
Nói rồi lão quay người thong thả bước vào
thạch động.
Chu Mộng Châu lững thững bước theo, đã
đến nước này đành cố chuyên tâm mà học,
chỉ mong chóng được rời khỏi chốn thâm
sơn cùng cốc này.
Vào đến trong động, Bạch Cốt Ma Quân
chẳng nói chẳng rằng, lấy một miếng
vải bịt lên hai mắt chàng, rồi nói:
- Tốt, giờ thì ngươi bắt ta đi!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên hỏi:
- Làm gì vậy chứ?
- Hà! Luyện công phu!
- Công phu mà có cách luyện thế này ư?
Bạch Cốt Ma Quân hừ một tiếng:
- Tiểu quỷ! Ta muốn ngươi làm thế nào,
ngươi làm thế ấy, chớ lộn xộn
nhiều lời!
Chu Mộng Châu chẳng nói gì thêm, vọt người
về phía lão chộp tới.
Nào ngờ, cả người bổ vào khoảng không chúi
nhủi, may không dập đầu xuống đất, nghe
tiếng Bạch Cốt Ma Quân ngay sau lưng cười ha
hả, nói:
- Tiểu oa đầu, lão ở đây!
Chu Mộng Châu hơi thẹn, định thần tụ
khí, rồi đột nhiên thi triển Lý ngư đảo
quyên ba lộn nhào người ngược lui sau, hai tay
chộp tới. Nhưng chỉ nghe giọng cười
của Bạch Cốt Ma Quân bên trái. Chu Mộng Châu lại
chộp sang trái, thì nghe lão cười ở bên.phải,
lại chộp sang phải. Mấy lần nghiên cứu
đều không chộp trúng, Chu Mộng Châu tức giận
đưa tay lên gỡ mảnh vải.
Bạch Cốt Ma Quân nhất thời ngớ người,
nhưng rồi gật gù nói:
- Cũng được, trước hết ngươi
cứ mở mắt mà bắt ta!
Chu Mộng Châu tức giận, thi triển khinh công thân pháp
phóng đuổi, nhưng thân hình Bạch Cốt Ma Quân
tợ ma ảnh loang loáng hư hư thực thực, chung
quy chàng tay không chạm nổi tà áo của lão ta. Bạch
Cốt Ma Quân ngược lại chừng như trêu
chọc chàng, chốc chốc lại tát nhẹ vào má Chu
Mộng Châu, khiến chàng càng thêm tức. Phóng đuổi
một hồi, vẫn chỉ bổ người vào
khoảng không, tiếng cười của Bạch Cốt
Ma Quân bên tai nghe càng thêm tức, Chu Mộng Châu đứng
lại, quát lớn:
- Lừa người ta, ta không đuổi nữa?
Bạch Cốt Ma Quân cũng dừng thân hình, ngớ
người hỏi:
- Ngươi không muốn luyện công phu?
Chu Mộng Châu vốn chỉ thấy bọn họ tợ
như chơi trò mèo vờn chuột cho nên hậm hực
nói:
- Lão nói nghe xem luyện công phu gì đây chứ?
- Ài dà! Đấy gọi là công phu Tùy phong xúc ảnh, môn công
phu này gần mười năm nay ta mới nghĩ ra,
mục đích là để khống chế môn công phu ta
từng dạy cho tên đồ đệ mất dạy
kia, Hoa di ảnh động.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn lão vẻ nghi ngờ,
chỉ nghe lão ta nói tiếp:
- Ngươi chớ nên nghi ngờ, để ta thi
triển Hoa di ảnh động cho ngươi xem!
Dứt lời, lão thoái bảy bước, một chân
chấm đất một chân giơ thẳng lên trời,
cả người như bị treo bởi một sợi
dây, thân trên đong đưa như chiếc lá trước
gió.
Bạch Cốt Ma Quân thét một tiếng, đột nhiên
thân hình di động nhanh, khi cao khi thấp, khi thoái ra
trước, khi ngã về phía sau, khi nghiêng sang trái khi bổ
bên phải, lúc lại nằm ngửa xuống, lúc lại
ngồi trên một chân. Chu Mộng Châu nhìn đến hoa
cả mắt, thế nhưng thân hình Bạch Cốt Ma Quân
chung thủy vẫn cố định trên một chân,
tợ như chưa hề rời khỏi độ
nửa bước.
Bấy giờ, như thi triển đã đủ, Bạch
Cốt Ma Quân lại thét một tiếng, toàn thân vọt lên
không trung, rồi tợ như chiếc vụ quay tròn
rơi xuống đất. Nhưng người chưa
kịp chạm đất thì thân hình lão xoay tít, chừng
như chiếc lá trong cơn lốc, quay quanh người
Chu Mộng Châu.
Chàng có nhìn theo cũng không kịp, chỉ nhận ra
khắp nơi trong gian thạch động đâu đâu
cũng có bóng lão, căn bản không phận định
nổi đâu là hư ảnh đâu là thực ảnh. Nhìn
một lúc mắt hoa lên đầu choáng váng, Chu Mộng Châu
phát khiếp liền nhắm kín mắt lại.
Chu Mộng Châu vốn nhắm mắt lại vì sợ nhìn
một lúc thì mắt hoa và đầu choáng váng, chẳng
ngờ nhắm mắt lại chẳng nhìn thấy hình bóng
của Bạch Cốt Ma Quân đâu nữa, nhưng
ngược lại định thần thì chàng đã nghe rõ
tiếng áo lướt gió ở phương vị nào.
Chu Mộng Châu như đai ngộ, hiểu ra mục
loạn, nhĩ bất loạn. Khi ấy vừa nghe
tiếng lướt gió bên tai, phán đoán Bạch Cốt Ma
Quân lướt bên trái, chàng liền thi triển khinh công
bổ tới, hai tay đưa ra chộp, chẳng ngờ
chộp vào khoảng không. Bạch Cốt Ma Quân lúc ấy
dừng thân hình lại cười lớn:
- Ha ha ... xem ra người đã hiểu, nghỉ một
lát ta sẽ dạy cho ngươi thân pháp Tùy phong xúc
ảnh.
Chu Mộng Châu lúc này mở mắt ra nhìn thấy lão
thần thái an nhiên tự tại, chừng như không
biết mệt mỏi sau một hồi thi triển công
phu. Thầm nghĩ lần này gặp phải kỳ nhân
dị sĩ, thật là hiếm có, bất giác lòng khi ấy
mới vui lên. Nghỉ chưa qua tuần trà, Chu Mộng Châu
không nhẫn nại trước, thúc giục:
- Lão tiền bối, chúng ta luyện đi.
Bạch Cốt Ma Quân cười cười:
- Tiểu oa đầu ngươi tính tình thực nôn nóng!
Nói thế, nhưng lão bắt đầu đem nguyên lý thi
triển thân pháp Hoa di ảnh động giảng giải
cho Chu Mộng Châu nghe, sau đó mới giảng về yêu
pháp và diệu dụng của thủ phá pháp Tùy phong xúc
ảnh.
Bạnh Cốt Ma Quân võ công đạt đến cảnh
giới xuất thần nhập hóa, cho nên mỗi
điều giảng giới đều thuộc về
nguyên lý căn bản, lấy gốc xả ngọn, không
rườm rà tiểu tiết. Chu Mộng Châu thiên bẩm
thông minh, nên nói một biết mười, tợ hồ
như mười phần nắm hết tám chín những
điều Bạch Cốt Ma Quân giảng.
Bạch Cốt Ma Quân thấy vậy thì rất mừng, hai
người bắt đầu thực tế đối
luyện. Nhưng chẳng ngờ, mới luyện một
lượt Chu Mộng Châu đã bị Bạch Cốt Ma
Quân chửi ầm ĩ.
Nguyên là những lời Bạch Cốt Ma Quân giảng
giải xem ra hữu dụng, nhưng đi vào luyện
thực tế thì chẳng đơn giản như
vậy. Chu Mộng Châu bổ bắt bóng lão, lúc thì hụt
bên phải lúc thì hụt bên trái, có lúc đã thấy ở
trước mắt nhưng đinh thần thì lại
ở sau lưng.
Bạch Cốt Ma Quân la toáng lên:
- Con lừa, ta chưa thấy ai đần độn
như ngươi!
Chu Mộng Châu đứng khựng người nghĩ mãi
không hiểu nổi mình sai ở chỗ nào, rõ ràng là đã
làm theo những lời lão ta chỉ dạy, khi ấy
hậm hực nói:
- Ai biết lão có ý đồ gì, lão không dạy tôi cũng
không thèm học!
Bạch Cốt Ma Quân vốn giận lắm, nhưng khi
nghe Chu Mộng Châu dứt khoát không thèm học nữa thì
giọng dịu lại:
- Tiểu oa đầu, cứ luyện lại lần
nữa xem sai ở chỗ nào?
Chu Mộng Châu đã nắm bắt được tính khí
kỳ quái của Bạch Cốt Ma Quân, hễ dứt khoát
không luyện là lão ta ép luyện bằng được, khi
ấy nói:
- Thôi được! Chúng ta luyện lại!
Nói thì nói thế, thực ra Chu Mộng Châu lòng rất mong
muốn luyện được kỳ môn này, có
điều thầm hiểu công phu càng uyên thâm thì luyện
càng khó thành.
Bạch Cốt Ma Quân thấy Chu Mộng Châu đã
đồng ý luyện lại, cười ha hả:
- Tiểu oa đầu, hảo ... đến đây!
Nói rồi, lão lay động thân hình, tung người
lướt lên như cánh hồ điệp lượn
lờ chung quanh thạch động.
Chu Mộng Châu lần này không vội nhảy tới
đuổi bắt, đứng nguyên vị ngưng
thần tụ khí, đầu nhớ lại những
lời lão chỉ giảng, hai mắt không rời thân hình
của lão. Bạch Cốt Ma Quân lượn mấy vòng thì
tốc độ gia tăng, thân hình từ một hóa hai,
hai hoá bốn . ... phút chốc hóa trăm hóa nghìn nhân ảnh.
Chu Mộng Châu liền nhắm mắt lại, dùng tai nghe
tiếng gió, phân biệt phương vị, qua một lúc
đoán chuẩn vị trí của lão ta, liền tung
người nhảy bổ tới, hai tay chộp vào
Bạch Cốt Ma Quân, nhưng lại bổ vào khoảng
không.
Bạch Cốt Ma Quân tức giận chửi đổng:
- Thằng đần, ngươi chộp gì thế?
Chu Mộng Châu bị chửi thì rất tức, nhưng
nghĩ lại đang luyện công phu, bèn nén giận, theo
đúng lời Bạch Cốt Ma Quân giảng giải, phóng
người truy đuổi.
Nhưng tình hình vẫn như trước, càng luyện càng
cảm thấy có gì không ổn, chung quy vẫn bổ vào
khoảng không trước mặt. Chu Mộng Châu trong lòng
tự nhiên khởi lên nghi ngờ, chàng vốn có luyện
thân pháp, nhưng chưa từng thấy luyện
phương pháp kỳ lạ thế này, chẳng biết
luyện thế có đúng hay không?
Bạch Cốt Ma Quân càng lúc càng tức tối, cuối cùng
dừng chân thét lớn:
- Con lừa, ta không dạy ngươi nữa?
Nói rồi, thân hình lão như bóng ma lướt biến
mất ra cửa.
Chu Mộng Châu còn lại một mình trong thạch
động, vừa giận vừa thẹn, giận vì
đã làm đúng lời lão nhưng vẫn không bắt
được lão, thẹn vì bị lão chửi đến
cụp đầu. Khi ấy chàng đứng như
trời trồng suy nghĩ những tình tiết vừa
diễn qua, chẳng hiểu nguyên do đâu khiến lão ta
tức giận, rồi bỗng quyết định tìm
Bạnh Cốt Ma Quân hỏi cho ra lẽ.
Nghĩ rồi, chàng liền đi ra cửa động,
đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy mỏm núi vắng
tanh.
Chu Mộng Châu đi dọc theo vách núi, được
chừng mươi trượng, thấy vách núi dựng
đứng phẳng lì, có nơi rêu phủ đầy, mây
khói vờn vờn, trông thật hiểm trở. Thật
sự, đừng nói người bình thường, mà
người công lực còn non kém chớ nghĩ đến
chuyện vượt nổi vách núi đá này.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh lần nữa,
chẳng thấy bóng dáng Bạch Cốt Ma Quân đâu.
Thầm nghĩ vách đá này thật khó có thể
vượt qua được, duy nhất là men theo mỏm
đá này mà đi thôi, chàng liền bước tới
trước.
Qua thêm chừng mươi trượng nữa, bỗng
chàng phát hiện phía trước có một bóng đen lù lù,
đi đến gần mới hay là một xác
người nằm sấp. Chu Mộng Châu đến
giở người kia lên nhìn, thì thấy chính là một
trong ba gã hắc y hán tử gặp trên đường.
Trong đầu chàng bỗng gợi nhớ lại mọi
chuyện, rồi thầm nghĩ:
- Bọn chúng đi mang xác chết ở trước
Cửu U Địa Phủ sao giờ lại ở đây?
Hỏi rồi chàng lại cảm thấy mơ hồ,
không hiểu hiện tại mình đang ở nơi nào,
vốn quên chẳng kịp hỏi Bạch Cốt Ma Quân.
Chàng chỉ nhớ mình trúng một chưởng của
Khảm Ly Tử trước hậu động khẩu
của Cửu U Đia Phủ, rồi khi thức dậy
thì thấy nằm trong thạch động của Bạch
Cốt Ma Quân.
Chính Bạch Cốt Ma Quân nói cho chàng biết là lão ta đã
cứu chàng về đây, nhưng không biết rõ đây cách
Cửu U Địa Phủ bao xa? Tuy vậy chỉ nhìn
hắc y hán tử chết tại đây, đủ
thấy Cửu U Địa Phủ cũng chỉ lân
cận đâu đây mà thôi.
Nghĩ rồi, chàng quyết đinh đứng lên đi
tìm Cửu U Đia Phủ, không để tâm đến
Bạch Cốt Ma Quân nữa. Men theo vách núi được
một lúc nữa, vân vụ mờ mịt, căn bản
không thể biết được từ đây xuống
đến đáy vực sâu chừng nào, thế nhưng
nhìn thấy thế núi hiểm trở thế này, cũng
đủ biết chỉ cần sơ xuất rơi
xuống thì khó sống nổi. Đi thêm được
một lúc, chợt trong làn mây khói mờ mờ phảng
phất một mùi hôi tanh khó chịu, Chu Mộng Châu nín
thở mà đi, chẳng ngờ càng lúc mùi hôi càng nồng
nặc, không còn chịu nổi nữa. Chính là lúc đang
nghĩ bỏ đi lui, thì nghe thấy tiếng của
Bạch Cốt Ma Quân gắt lên:
- Ngươi đến đây làm gì?
Chu Mộng Châu ngước đầu định thần
nhìn mới nhận ra lão ta ngồi xếp bằng thẳng
góc với vách đá dựng đứng, tợ hồ
như đôi mông của lão dính chặt vào đá.
Chu Mộng Châu giật mình, thầm nghĩ:
- Không biết lão ta luyện môn công phu gì mà có thể
ngồi dính vào vách đá như vậy?
Đồng thời nói chuyện như không, tợ hồ
như chẳng có chút đề khí vận kình lực.
Trong lòng chàng bấy giờ càng bội phục lão ta, bèn cung
kính nói:
- Võ công lão tiền bối quả thật huyền diệu
vô cùng, tiểu bối ngu dốt không hấp thụ
được nổi kỳ môn Tùy phong xúc ảnh, thế
nhưng lão tiền bối nói còn dạy cho tiểu bối
thêm một môn võ công khắc?
Bạch Cốt Ma Quân hứ một tiếng lạnh lùng,
nói:
- Không sai, ta vốn định dạy cho ngươi môn Tùy
phong xúc ảnh là chuyên trị môn Hoa di ảnh động
của tên súc sinh đồ đệ của ta. Ngoài ra còn
dạy cho ngươi một pho chưởng và một
độc môn ám khí, đây đều là những môn công phu
mấy mươi năm ta độc cư thâm cốc này
khổ tâm sáng tạo. Thực tình mà chẳng nói khoa ngôn chút
nào, nếu ngươi mà chịu luyện thành ba môn võ này
của ta, thì trên giang hồ chỉ e khó có người
đối địch. Thế nhưng, so với tên gian
đồ kia của ta thì ngươi cũng chẳng làm gì
nổi hắn. Hiện ta nghĩ lại, dẫu dạy cho
ngươi cũng chỉ vô dụng, chỉ vì ngươi
gặp lại hắn chẳng những không làm gì hắn,
mà chỉ nguy đến tính mạng của ngươi
thôi. Cho nên ngươi không muốn học thì đừng
học nữa.
Chu Mộng Châu đã biết tính khí cổ quái của lão ta,
lại nhận ra lão ta võ công xuất thần nhập hóa, có
điều những lời lão giảng dạy về Tùy
phong xúc ảnh nghe thì dễ hiểu vì giảng toàn nguyên lý
căn bản. Nhưng khi thực hành thì quả không
đơn giản tí nào. Thật sự nếu không có lòng
tin mạnh mẽ để chuyên tâm mà khổ luyện thì
khó thành.
Khi ấy chàng bèn nói:
- Chỉ cần lão tiền bối không phiền lòng chỉ
dạy, vãn bối nguyện theo học!
Bạch Cốt Ma Quân toét miệng cười như vui
vẻ, nhưng lát sau sa sầm lại, lắc đầu
thở dài:
- Không được, những môn võ công của ta, ta
phải mất đến mấy mươi năm chuyên
tâm nghiên cứu mà thành, cho dù tiên đồng ngọc nữ
giáng thế cũng không thể trong chốc lát hấp
thụ được. Huống gì ngươi lòng nóng
như lửa, chỉ tại muốn đi, thử hỏi
làm sao luyện được chớ?
Nói đến đó lão dừng lời, nhìn thấy Chu
Mộng Châu đồng nhìn mình vẻ thành khẩn, lão
nhắm mắt lại định thần, hồi lâu
mở mắt ra nhìn chàng, hỏi:
- Ngươi quyết rồi chớ?
Chỉ thấy Chu Mộng Châu gật đầu, lão nói:
- Được vậy theo ta?
Nói rồi lão thả người rơi nhẹ trên nền
đá như chiếc lá khô, sãi chân bước đi tới
trước.
Trong làn vân vụ mùi hôi càng nồng nặc, thế nhưng
Chu Mộng Châu vẫn không dám hé nửa lời, chỉ
chịu khó tập quen với mùi hôi thối, bước
chân theo lão, trong lòng tự hỏi chẳng hiểu lão
đưa đi đâu?
Qua một lúc, Chu Mộng Châu thấy Bạch Cốt Ma Quân
dừng chân lại trước một miệng hang đen
ngòm, quay đầu nói:
- Trong hang này có một bầy dơi độc sống,
chúng rất tinh ranh nhanh nhẹn, mà nọc độc nguy
hiểm, cắn trúng là chết ngay. Nếu ngươi
bắt được một con, thì lúc ấy trở ra
đây gặp ta.
Chu Mộng Châu giờ mới biết mùi hồi tanh kia chính
từ trong hang động này bốc ra. Lại nghe lão ta nói
vậy, thầm nhớ lại lúc còn ở trong Hồ gia
trang, chàng cũng đã từng đi bắt dơi lúc
chập choạng tối đem chơi. Chuyện bắt
dơi không phải là khó, thế nhưng nghe nói loài dơi
có độc cắn chết người thì lòng hơi run,
chần chừ chưa quyết.
Bạch Cốt Ma Quân nhìn thấy bộ dạng của
chàng, thì hiểu ra ngay, nói:
- Ngươi sợ gì? Nên biết được ta thâu
nhận truyện võ nghệ là phúc lớn cho ngươi
đấy.
Nếu như trước đây bốn mươi năm,
thái độ của ngươi có thể ta đã ghi
dấu trên người ngươi, rồi đuổi
xuống núi từ lâu rồi!
Chu Mộng Châu chẳng nói gì, bị coi thường,
bất giác ngạo khí trổi lên, liền nhún chân phóng
thẳng vào động. Chẳng ngờ một cổ kình
khí nhẹ nhàng kéo chàng đứng lại. Chu Mộng Châu
bất giác quay đầu, thấy Bạch Cốt Ma Quân
nắm vật gì trong tay nói:
- Tính khí ấu trĩ nóng nảy của ngươi,
tương lai chỉ làm khổ ngươi, đây là linh
dược ta đặc chế chuyên trị bách
độc. Linh dược này có thể phân dùng ba lần.
Nếu ngươi bị dơi độc cắn trúng ba
lần, bất luận là bắt được con nào hay
không, cũng phải nhanh ra khỏi động. Ta phải
có lời nói trước, tránh ngươi cho rằng ta
muốn hại ngươi.
Chu Mộng Châu đã biết tính khí của lão ta chẳng
những hỷ nộ bất thường, mà yêu ghét
cũng chóng thay đổi, khi ấy đưa tay đón
lấy viên linh dược giải độc cho vào áo,
rồi lặng lẽ đi vào hướng động.
Vừa đặt chân vào động đã nghe thấy
những tiếng đập cánh phần phật, Chu
Mộng Châu không vội vào sâu, đứng lại
định thần để cho mắt quen dần với
bóng tối, lúc ấy mới từng bước tiến
sâu vào.
Tiếng vỗ cánh vừa rồi bỗng chốc im
bặt, trong đông không khí ẩm thấp xú uế. Chu
Mộng Châu hơi lấy làm lạ, nhưng chỉ cẩn
thận từng bước tiến thẳng tới
trước.
Càng lúc bóng tối càng dày đặc, mấy lần Chu
Mộng Châu suýt va vào vách đá, cố vận nhãn lực
nhưng vẫn chẳng nhận rõ ra gì với gì?
Bất giác chàng khựng người dừng lại.
Bỗng ngay lúc ấy, nghe tiếng Bạch Cốt Ma Quân
vọng bên tai:
- Đi thêm chừng hai mươi trượng nữa
mới đến tổ của chúng.
Chu Mộng Châu giật mình, nghĩ chẳng ngờ lão theo
chân mình, nhưng quay đầu nhìn chỉ thấy xa tít
tắp một tia sáng mờ nhạt chung quy lão ta không
hề bám theo chàng. Nhưng Bạch Cốt Ma Quân có thể
nhìn thấy chàng dừng lại sao? Không thể, vì vừa
xa vừa tối, lại đoạn khuất đoạn
ngoặc thì làm sao thấy được? Hay là lão luyện
tới thông thiên nhĩ, xa ngoài mấy mươi
trượng phân rõ tiếng bước chân? Chàng suy nghĩ
một hồi, chỉ thấy lão ta quả là Ma
vương, võ công phi phàm, khi ấy tiếp tục đi
sâu vào trong.
Chu Mộng Châu lần mò thêm một lúc, ước chừng
vào thêm được mười trượng bấy
giờ nghe tiếng vu vu bên tai, chợt một cỗ kình
phong ập tới người. Chu Mộng Châu thấp
người xuống theo bản năng, kình phong
lướt nhanh qua đầu biến mất.
Chu Mộng Châu đã kịp hiểu ra một con dơi to
lớn dị thường vừa tấn công. Chàng phán
đoán có lẽ đã vào tới sào huyệt của chúng,
bèn ngưng thần vận công phòng bị. Chu Mộng Châu
trước đây tuy từng bắt dơi, nhưng
chỉ là loại dơi nhỏ bình tường, vừa
rồi một cánh dơi lao tới vỗ cánh phát ra kình
phong mạnh như thế, đủ thấy là loài dơi
to lớn khác thường. Đến một con dơi mà
đã thấy kinh, huống gì chúng có cả trăm cả
nghìn con cùng tấn công thì dễ gì đánh đuổi chúng
nổi? Nghĩ đến đó đã thấy hơi lo, may
mà nhớ lại viên linh dược giải độc
trong người mới có chút yên tâm Chu Mộng Châu đứng
chần chừ chưa biết có nên đánh động
lũ dơi hay là lén chộp một con nào đó, rồi tìm
cách trở ra? Đang suy nghĩ, bỗng một tràng cười
từ hang núi dội vào chấn động cả thạch
động.
Trong thạch động, lập tức muôn tiếng kêu
kỳ dị, tiếng lướt gió ào ào, một mùi hôi
tanh khó tả xông lên. Chu Mộng Châu kịp hiểu Bạch
Cốt Ma Quân cố tình dùng công lực phát ra tiếng
cười đánh động lũ dơi, nghĩ như
vậy cũng tốt, đỡ nhọc công mình xua
đuổi chúng.
Đám dơi độc tuy hung hãn, nhưng phát hiện
thấy người chúng càng hoảng thêm, lại thêm
tiếng cười quái dị khiến chúng ùa nhau thả
người bay lượn ào ào rồi tìm đường
vọt ra ngoài. Nhưng cả đàn đen nghịt vừa
ra đến cửa động, thấy ánh sáng chói lòa chúng
lại ùn ùn bay vào.
Chu Mộng Châu nép người gần vách đá, khi tránh cho
lũ dơi vọt ra, lòng đã khấp khởi mừng,
chẳng ngờ thấy chúng kéo nhau ào ào bay trở vào,
liền đứng tựa người vào vách đá
đề phòng.
Nào ngờ, nơi Chu Mộng Châu đứng chẳng khéo
che lấp mấy ổ dơi, lúc lũ dơi kéo nhau bay
trở vào có mấy con lao vào người chàng, chừng như
chỉ theo quán tính về ổ. Chu Mộng Châu nghe tiếng
lướt gió ập vào người mình thì nghĩ lũ
dơi tấn công, liền phóng chưởng đánh ra,
mấy con trúng chưởng kêu lên "chít chít”.
Đám dơi vốn có một số đã yên tĩnh
nơi ổ của chúng, lúc này nghe thấy tiếng
đồng bọn bị nguy, lập tức thả
người bay loạn xạ lên.
Không phát chưởng thì thôi, khi phát chưởng đánh
thương mấy con, cả đàn kêu lên chí chóe bay ập
đến người Chu Mộng Châu tấn công.
Chu Mộng Châu thì hai tay phát loạn chưởng. quyết
không để chúng cắn trúng. Thế là vô hình trung
chọc giận đàn dơi độc, chúng như ong
vở tổ nhào người vào, lớp này trúng
chưởng rơi xuống là đám khác xông vào. Chu
Mộng Châu phải hai tay liên hồi đánh ra mới
cản lại được chúng.
Đánh nhau một lúc, đàn dơi chừng như
khiếp sợ không dám phóng thẳng vào người chàng
nữa, thế nhưng chúng cứ bay lượn
trước mặt chàng kêu lên những tiếng kỳ quái.
Những chiếc cánh sải lớn phất gió đến
rát cả mặt.
Chu Mộng Châu vốn chỉ mong tóm được một
hai con là rời khỏi đây, lúc này thấy chúng bay
lượn đen kịt trước mặt, che khuất
chút ánh sáng le lói từ bên ngoại rọi vào, căn bản
không kịp nhận ra từng con một. Lúc ấy
quyết định ra tay, chàng bèn nhào người tới
chộp mạnh. Cả lũ dơi bay né tránh, nhưng vì
quá nhiều nên hai tay Chu Mộng Châu cũng đã kịp
nắm chặt hai con.
Hai con dơi trong hai tay Chu Mộng Châu bị chộp
cứng, chúng ré lên, rồi quay đầu cắn vào mu bàn
tay của chàng. Chu Mộng Châu lập tức thấy hai
cánh tay ê ê, chàng biết đã bị chúng cắn trúng,
nhưng nghĩ chỉ cần nhanh ra khỏi đây,
mọi chuyện tính sau, khi ấy lập tức tung
người phóng chạy. Chẳng ngờ lũ dơi nghe
tiếng kêu cứu của đồng bọn liền ào ào
như thác đổ lướt đuổi theo, đã có
mấy con bám người vào vai chàng mà cắn, những hàm
răng trắng nhọn trông dễ sợ. Chu Mộng Châu
tay nắm hai con dơi vung lên đánh đuổi.
Thế nhưng đàn dơi như lũ đỉa đói
bể bám theo rất cứng, hai chân cũng có, lưng
cũng có, Chu Mông Châu đã phát hoảng, vốn định
thả hai con dơi trong tay ra chạy lấy mạng,
nhưng như thế thì uổng công vào đây, bèn
nghiến răng mà chạy.
Quả là chạy cố mạng, trên lưng cũng đã
thấy tê dại, cửa động đã gần kề,
ánh sáng thấy rõ, nhưng đàn dơi còn nghe thấy
tiếng kêu cứu của đồng bọn trong tay Chu
Mộng Châu, nên không buông tha.
Chu Mộng Châu trở người, vung tay đánh “bốp
bốp" rơi mấy con dơi, rồi tiếp tục
cắm đầu phóng vọt ra cửa, đàn dơi
chẳng kể ánh sáng ùa ra như đàn kiến đen
nghịt. Chu Mộng Châu thân hình đã thấy vô lực, ngã
người trên đất, vốn còn tỉnh nhớ
lấy viên linh dược giải độc. Thế
nhưng buông tay thả con dơi thì lại thất bại,
nên nghiến răng la lớn:
- Lão tiền ... bối ...
Nào ngờ chẳng nhìn thấy bóng lão quái nhân đâu, Chu
Mộng Châu nghiến răng vùng đứng lên phóng
chạy về hướng thạch động của
Bạch Cốt Ma Quân ...
Nhưng chẳng biết chạy được bao lâu,
chỉ thấy đầu óc tối sầm cuối cùng thì
ngã người chết giấc.
Khi Chu Mộng Châu tỉnh lại thì thấy đã nằm
trong thạch động của Bạch Cốt Ma Quân.
Lão ngồi bên giường đá đầu đẫm
mồ hôi. Chu Mộng Châu định thần trí, nhớ
lại mọi chuyện đã xảy ra, nhìn lão gọi lên:
- Lão tiền bối . ...
Bạch Cốt Ma Quân đưa tay cản lại nói:
- Chuyện này trách ta, chỉ vì chút tham bần, nhân lúc
bọn dơi độc ùa hết ra ngoài đuổi theo
ngươi, ta vào trong hốt phân chúng để luyện
Dạ minh sa khiến ngươi thân thọ trọng
độc.
Thế nhưng cũng chỉ vì ngươi quá quật
cường, không chịu buông thả mấy cơn dơi
ra lấy giải dược uống ngay. Hày! Nhưng không
sao, giờ thì ta đã dụng toàn công lực giúp
đẩy độc tính theo thất khiếu của
ngươi ra ngoài hết rồi. Lần này giúp
ngươi đẩy độc, ngược lại
với bản thân ngươi càng thêm có lợi sau này
ngươi sẽ biết.
Chu Mộng Châu nghe mà không biết lão ta nói có lợi gì cho
mình, lúc ấy định chống tay ngồi dậy,
nhưng liền bị lão điểm một cái,
người thấy nặng nề, mí mắt sụp
xuống rồi ngủ thiếp đi.
Xem Tiếp Hồi 7
