ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 7
Rời
Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn Cứu Bạn Lữ
Không
biết ngủ thêm bao nhiêu lâu, lúc thức dậy Chu
Mộng Châu thấy ánh nắng rọi vào tràn ngập
thạch động. Chu Mộng Châu hít thở điều
hòa mấy hơi, thấy khí huyết không chút trở ngại,
thậm chí có phần thông suốt hơn trước,
ngẫm nghĩ có thể nguyên do Bạch Cốt Ma Quân
trợ giúp mình.
Chu Mộng Châu vọt người đứng lên, cảm
thấy khác lạ, thân hình nhẹ nhõm hơn trước
rất nhiều, hơi có chút ngạc nhiên trong lòng, nhưng
chẳng mấy để tâm, chạy vọt ra cửa
động.
Đến ngoài cửa động, đưa mắt nhìn
quanh, Chu Mộng Châu cao hứng như muốn reo lên.
Vốn hôm qua vân vụ mờ mịt nên chẳng nhìn
thấy gì, hôm nay trời nắng lên, mây mù tan hết, phóng
mắt có thể nhìn thấy xa mấy mươi dặm.
Chỉ thấy chung quanh vách núi dựng đứng, bên
dưới là vực sâu xanh thẳm, phóng mắt nhìn
chỉ thấy núi rừng trùng điệp thấp lè tè
dưới chân, đủ thấy đỉnh núi này cao
thế nào rồi.
Thạch động của Bạch Cốt Ma Quân nằm
lơ lửng trên vách núi, chẳng biết bên trên cao
đến đâu, nhưng nhìn lên cũng chỉ là một
màu xanh xanh.
Chu Mộng Châu đang tần ngần ngắm cảnh,
bỗng giọng Bạch Cốt Ma Quân vọng xuống:
- Tiểu oa nhi, đến đây!
Chu Mộng Châu dõi mắt nhìn, mới hay lão đứng
nghiêng với vách đá, thấy chàng nhìn lên, lão từ
từ bước xuống cứ như đi trên bình
địa.
Cứ nhìn thấy Bạch Cốt Ma Quân đi trên vách đá
cũng đủ khiến người ta lạnh khiếp.
Nhưng Chu Mộng Châu hôm qua đã nhìn thấy lão ngồi
trên vách đá như ngồi trên giường rồi, cho nên
chẳng lấy làm lạ gì nữa. Lúc ấy bước
đến chân vách đón lão ta.
Bạch Cốt Ma Quân xuống đến mõm đá,
chẳng nói gì, hai ánh nhãn quan xanh lạnh cứ chăm
chăm nhìn chàng, hồi lâu bỗng buông tiếng thở dài.
Chu Mộng Châu ngạc nhiên hỏi:
- Lão tiền bối ...
Bạch Cốt Ma Quên chợt phát nộ, gắt lên:
- Hừ ... lão tiền bối? Ai là lão tiền bối
của ngươi? Chỉ cần ra khỏi tử cốc
này ba bước là ngươi quên ta ngay!
Chu Mộng Châu vội nói:
- Không, tuyệt đối không, tiểu bối chẳng
những không quên lão tiền bối mà còn nhất
định tìm đồ đệ của tiền bối
về.
Bạch Cốt Ma Quân nghe xong nhíu mày nghĩ ngợi, gật
đầu nói:
- Nghe ngươi nói tợ như hạng tốt
đấy, được, theo lão phu!
Nói xong lão nhún mình đã vọt ra ngoài mười
trượng, thân hình lay nhẹ, lại vọt thêm bảy
tám trượng nữa. Chỉ bằng hai cái lắc
người đã phóng xa gần mười trượng
đủ làm kinh người. Chu Mộng Châu nghĩ
cũng không nên để lão gia coi thường, lúc ấy
nhún người thi triển thân pháp vọt theo
được chừng ba trượng, bất giác tự
lấy làm kinh ngạc, lại tung người vọt thêm
non ba trượng. So với hôm qua rõ ràng thân pháp đã
vượt xa đến một trượng, buột
miệng " ái" lên một tiếng ngạc nhiên.
Phóng chạy được nửa đường đã
thấy Bạch Cốt Ma Quân quay trở lại với
vật gì thắt ở lưng.
Chu Mộng Châu gặp lại Bạch Cốt Ma Quân không nói
lấy nửa lời, nhìn chăm vào chàng một hồi,
lão bỗng cúi xuống nhặt lên một viên đá, hai ngón
tay bóp vụn ra thành bột bấy giờ mới nói:
- Ngươi thử xem có được không?
Thủ pháp bóp đá thành bột này chỉ có những
người luyện nội công đạt đến
hỏa hầu căn cơ mới thực hiện
được. Chu Mộng Châu ba năm qua đã tu tập
với Đạo An pháp sư, tuy không chuyên tâm truyền
thụ nội công, mà chủ yếu truyền thụ
một pho kiếm pháp, lúc ở với Nhẫn đại
sư thì lại hấp thu Phật Gia Tâm Pháp, cho nên nội
lực không phải là không có căn cơ, khi ấy nghe
Bạch Cốt Ma Quân nói vậy thì cũng hứng chí,
muốn thử xem công lực của mình thế nào.
Nghĩ rồi chàng cũng nhặt lên một viên sỏi,
quả nhiên cũng bóp được vỡ nát.
Chu Mộng Châu bóp vỡ viên sỏi tròn mắt ngớ
người trong sung sướng, thật chẳng ngờ
mình cũng thi triển được thủ pháp “Niết
thạch thành phấn.” Bạch Cốt Ma Quân chẳng
hiểu sao lại bật cười nói:
- Tốt, thằng ngốc, chớ ngớ ngẩn như
vậy. Ngươi cho rằng là có thể bóp nát viên đá
cứng như sắt thép chứ gì? Ngươi thử
nhặt một viên nữa thử xem!
Chu Mộng Châu đang chìm trong cơn sung sướng, cho
nên căn bản không nghe thấy đoạn đầu câu
nói, chỉ nghe đoạn cuối bảo chàng thử thêm
viên nữa. Khi ấy cúi xuống nhặt tiếp một
viên sỏi, dùng hai ngón tay bóp một cái, viên sỏi cũng
lập tức nát thành cám.
Bạch Cốt Ma Quân chẳng chút biểu hiện nào trên
sắc mặt, tự tay nhặt lên một viên đá,
rồi vê vê nhẹ trong hai ngón tay của mình, cuối cùng
trao cho Chu Mộng Châu:
- Giờ thì ngươi thử viên này.
Chu Mộng Châu không chút do dự, đón lấy viên đá,
nào ngờ lần này bóp vào chỉ thấy hòn đá cứng
trơ như thép, dùng tận lực mà bóp, hòn đá vẫn
không chút suy suyển. Nỗi vui mừng vừa rồi
lập tức biến mất, đứng khựng
người nhìn viên đá trong tay.
Bạnh Cốt Ma Quân nói.
- Công phu không phải là chuyện một sớm một
chiều mà có được, lão phu cũng phải mất
mấy mươi năm khổ luyện cùng với
nhiều lần kỳ ngộ hạnh vận mới
đạt đến công phu "Tụ sa thành thạch,
niết thạch thành phấn". Cứ nhìn những viên
đá này tợ như rất cứng, kỳ thực qua năm
này tháng nọ bị mưa nắng xâm thực, phong hóa, nên
chỉ bóp nhẹ là vụn, ngươi mừng rỡ gì
chứ?
Chu Mộng Châu cứ ngỡ mình gặp phải kỳ
ngộ, công lực đột nhiên tăng tiến mà
mừng khấp khởi, chẳng ngờ bị Bạch
Cốt Ma Quân nói thẳng như dội nước lạnh
vào mặt, lúc ấy thẹn đỏ chín cả mặt
mày. Thế nhưng chàng vẫn không tin, nắm viên đá
trong tay giơ lên nói:
- Thế nhưng viên đá này rất cứng, sao bảo là
bị xâm thực, phong hóa, bóp là vụn ngay được?
- Hà ... đó là do lão phu đã ngầm vận công tụ
lực vào nó trước khi đưa cho ngươi,
nếu không tin ngươi nhặt thử viên khác mà xem.
Chu Mộng Châu chẳng tin, lập tức cúi xuống
nhặt lên một viên khắc, quả nhiên chỉ bóp
nhẹ đã thấy vỡ vụn. Chàng lại nhặt
thêm viên nữa, cũng bóp vụn dễ dàng, bất giác
buộc miệng nói:
- Đã biết dễ bóp vụn, lão còn bảo tôi thử
làm gì kia chứ?
Bạch Cốt Ma Quân chẳng trả lời, nhặt lên
một viên đá bóp nhẹ vụn như phấn, lại
chìa tay ra trước mặt chàng nói:
- Người xem thật kỹ!
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn kỹ, mới thấy
rõ những vụn đá tự bao giờ như kết dính
lại với nhau thành một viên thạch châu tròn nhẵn.
Chu Mộng Châu nhìn mà không khỏi kinh ngạc, thầm
cảm phục Bạch Cốt Ma Quân công lực đã
đạt đến cảnh giới siêu phàm, khi ấy
trầm lặng chẳng nói được gì.
Bạnh Cốt Ma Quân bỗng lấy từ trong
người ra một viên hắc trân châu lớn cỡ
mắt rồng đen bóng, trên sắc mặt lướt
qua một vẻ khác thường, nói:
- Đây là Cửu Dao Châu, môn ám khí độc nhất
trở thành khắc tinh của Bạch Cốt Ma công
của lão phu. Lúc dụng nó cũng như dụng những
loại ám khí bình thường khác, chỗ độc
đáo của Cửu Dao Châu mà năm xưa Trường
Bạch đạo trưởng lấy nó thành danh giang
hồ, là lúc bắn ra dùng chút xảo lực, lập
tức tầng ngoài hắc châu mở khai, bên trong bốn
mươi chín ngọn châm tẩm độc bay ra.
Ngươi học không xong môn “Tùy Phong xúc ảnh”, lão phu
muốn truyền môn Cửu Dao Châu này cho ngươi
để khống chế tên môn đồ vô lại
của ta, thế nhưng ngươi phải thề
với ta một điều, nếu không gặp phải
hoàn cảnh cực kỳ nguy cấp, tuyệt đối
không được dụng đến.
Bạch Cốt Ma Quân nói cuối câu rất nghiêm túc, Chu
Mộng Châu thầm nghĩ:
- Với võ công thâm hậu như lão ta, đến một
viên hắc châu chẳng đáng này mà cũng coi trọng,
đủ thấy không phải là vật tầm
thường.
Nghĩ vậy, bèn đưa hai tay đón nhận một
cách cung kính.
Bạnh Cốt Ma Quân nói tiếp:
- Đây chỉ là viên Cửu Dao Châu giả, lão phu chỉ mô
phỏng mà chế tạo ra thôi, chỉ không có bốn
mươi chín cây mao châm tẩm độc chứa bên trong,
ngoài ra hoàn toàn giống với Cửu Dao Châu thật. Lúc
rãnh rỗi ngươi có thể dùng nó để luyện
cho tay có kình lực, thủ pháp phải luyện đến
mức thành thục, có thể lâm trận sử dụng
chẳng thất thủ.
Chu Mộng Châu mân mê viên hắc châu trong tay, thấy trơn
bóng như mỡ lòng rất vui.
Nhưng Bạch Cốt Ma Quân nói:
- Ngươi cất vào đi lúc nào rãnh rỗi hãy tập,
công phu không phải ngày một ngày hai mà luyện thành.
Bạch Cốt Ma Quân lúc ấy bỗng cởi chiếc túi
vải mang bên hông ra, nói tiếp:
- Trong chiếc túi này có hai mươi bốn viên Cửu Dao
Châu, lão phu mang theo bên người nghĩ cũng vô dụng,
giờ cho tiểu oa đầu ngươi đây.
Chu Mộng Châu tiếp lấy chiếc túi cười
cười, nói:
- Lão tiền bối chẳng lẽ không sợ ...
Chàng mời nói đến đó, bỗng thấy Bạch
Cốt Ma Quân trừng mắt lạnh lùng, cánh tay quỷ
vươn ra chộp giật lại chiếc túi, hai
mắt không rời khỏi mắt chàng. Chu Mộng Châu trong
lòng phát hoảng, nhưng câu nói đã bỏ lửng, chàng
cảm thấy không có gì đáng kinh ngạc trước lão
quái nhận tính tình thất thường này.
Chu Mộng Châu trong lòng cảm thấy không phục lão ta,
nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì lão ta nói cũng chẳng
sai, bản thân chàng đã chẳng học nổi những
môn công phu lão truyền thụ.
Vả lại chàng cũng chẳng tâm huyết nào mà ở
lại đây lâu để học võ nghệ với lão ta,
khi ấy chỉ cúi đầu chẳng nói gì.
Bạch Cốt Ma Quân chẳng hiểu nghĩ gì, nhưng
chỉ thấy đôi môi mấp máy như muốn nói gì,
nhưng rồi lại thôi. Chu Mộng Châu cũng không lên
tiếng, thành ra bọn họ song phương nhìn nhau im
lặng.
Qua một lúc, Bạch Cốt Ma Quân đột nhiên quay
phắt mặt đi nơi khác, nói dứt khoát:
- Ngươi là con lừa đần độn, dạy
công phu gì cho ngươi cũng chẳng hấp thụ
được, xem ra ngươi ngạo khí thì lớn mà
bản lĩnh thì nhỏ. Ài! Ta chẳng muốn dạy công
phu gì cho ngươi nữa, cũng chẳng thiết
giữ ngươi lại đây thêm giây phút nào nữa,
ngươi cút đi cho khuất mắt ta.
Chu Mộng Châu thừa hiểu lão ta hỷ nộ thất
thường, nghĩ ở lại làm bạn với lão ta
chỉ e phúc ít họa nhiều. Tuy rằng lão ta võ công siêu
phàm, ở lại đây với hôm vài tháng, thậm chỉ
vài năm thì có thể hấp thụ ít nhiều bản
lĩnh. Nhưng lại nghĩ trễ nãi công việc
của sư phụ, chàng dứt quyết rời khỏi
đây, bèn nói:
- Lão tiền bối như đã nói vậy, tiểu bối
nên đi sớm ...
Bạch Cốt Ma Quân đã xua tay như xua tà, quát lớn:
- Cút! Ngươi cút ngay!
Chu Mộng Châu chẳng nói gì thêm, quay người bỏ
đi. Nhưng mới đi được vài bước,
chàng dừng lại quay đầu nói:
- À, còn một chuyện tôi quên hỏi lão tiền bối,
vị đồ đệ của lão tiền bối danh
tính là gì?
Bạch Cốt Ma Quân “a" lên mặt tiếng đáp:
- Hắn là tên đa nghi, nên ban ngày ít khi xuất hiện,
đến dung mạo hắn cũng thường thay
đổi, nói ra với ngươi cũng vô ích!
Chu Mộng Châu lúng túng nói:
- Vậy tôi làm sao nhận ra hắn?
Bạch Cốt Ma Quân trầm ngâm suy nghĩ một lúc
gại gù nói:
- Ta có một biện pháp rất tuyệt diệu chẳng
cần ngươi tìm đến hắn, thì hắn cũng
tự tìm đến ngươi!
Vừa nói Bạch Cốt Ma Quân vừa lấy trong ngực
ra một xúc vải mềm như tơ mà chẳng phải
tơ, óng như lụa mà không phải lụa, trên nền
đen in nhiều hình hoa văn sắc trắng. Lão rũ
một cái, thấy xúc vải thỏng xuống, lúc này
mới nhận ra là một tấm áo choàng phủ thân, lão
nói tiếp:
- Đây vật kỳ bảo năm xưa ta hành
cước giang hồ chẳng giây phút nào rời khỏi
người, cũng là di vật của vị võ lâm
nhất đại kỳ nhân Thiên Lãng Tử. Nó
được làm bằng tơ trời, dai bền
chắc chắn, có thể chống đỡ
được chưởng lực, chỉ lực và ám khí
các loại. Hình đầu lâu trên ngực áo là sau này ta gia
thêm, cho nên mới có biệt danh Bạch Cốt Ma Quân, sau
khi ngươi rời khỏi đây, chỉ cần
vận chiếc Bạch Cốt y này vào ở chỗ
đông người, chừng ba lần tự nhiên sẽ có
người tìm đến ngươi ...
Nói đến đó, chợt như nhớ ra điều
gì, lão liền vọt người trở vào động,
lát sau trở ra với hai dải lụa trong trên tay trao cho
Chu Mộng Châu, rồi trao luôn cả chiếc túi vái
đựng Cửu Dao Châu, nói:
- Ta chợt nhớ ra, khi ngươi vận chiếc
Bạch Cốt y này lên người, chẳng những có thể
dẫn dụ tên đồ đệ của ta đến,
mà còn có vài đối địch năm xưa của ta
tự nhiên cũng tìm tới. Ngươi với vài
miếng bản lĩnh trong người, quyết chẳng
phải là đối thủ của chúng. Ngươi
cầm lấy hai dải lụa này, bên trên ký tải
mấy môn võ công bản môn của ta đều rất
dễ luyện, chừng nào ngươi luyện thành công,
lúc ấy mới giúp làm việc của ta, nhớ chứ?
Chu Mộng Châu nhẳng phải ngạc nhiên sự thay
đổi chủ ý đột ngột của lão, khi
ấy đón nhận cung kính:
- Đa tạ tiền bối ban tứ!
Bạch Cốt Ma Quân phất tay, lạnh giọng:
- Chẳng cần!
Chu Mộng Châu tuy ở với lão ta hai ngày, thế nhưng
thấy giữa bọn họ có sợi dây tình cảm khó
nói. Lão đơn thân nơi tử cốc này, nghĩ
thấy thương, khi ấy chàng buột miệng nói:
- Lão tiền bối ở đây một mình thật cô
quạnh lạnh lẽo tiểu bối thực muốn
ở lại cùng lão tiền bối một thời gian!
Bạch Cốt Ma Quân trợn mắt quát:
- Nói bậy! Lão phu ẩn cư thế ngọa, lấy
trăng làm bạn, lấy hạc làm người thân,
đi mây về gió, há cần thứ chưa ráo máu
đầu ngươi ở lại đánh bạn!
Nói rồi, lão vung cánh tay khẳng khiu chộp lấy tay Chu
Mộng Châu, sãi bước chạy ngược vách đã
mà lên tợ như chạy trên đất bằng. Chu
Mộng Châu nhắm mắt không dám nhìn, chỉ nghe bên tai
tiếng gió vù vù, đủ thấy tốc độ nhanh
chừng nào rồi.
Thời gian chưa qua tuân trà, Bạch Cốt Ma Quân dừng
chân lại, buông tay chàng ra. Chu Mộng Châu mở mắt nhìn
mới biết đã lên tới động hậu
khẩu, nơi chàng mấy hôm trước bị trúng
chưởng bất tỉnh nhân sự. Bạch Cốt Ma
Quân đẩy nhẹ một chưởng, cả
người Chu Mộng Châu ngã nhào về trước
mấy trượng, buông giọng:
- Đi!
Chu Mộng Châu giữ được người lại
khi ấy quay đầu nhìn, nhưng bóng Bạch Cốt Ma
Quân đã biến đâu mất dạng.
Chu Mộng Châu một mình đứng tần ngần
trước động hậu khẩu, hồi
tưởng lại tất cả những chuyện
chỉ vừa xảy ra cách đây hai hôm, mà cứ như
đã lâu lắm rồi. Thực tình nhiều điều
xảy ra hết sức đột ngột mà bất
ngờ, khiến chàng mơ hồ tợ như vừa
tỉnh lại sau một giấc chiêm bao.
Chính lúc chàng bần thần trong dòng suy nghĩ, sau lưng
bỗng có tiếng áo xé gió. Chu Mộng Châu giật mình quay
phắt lại, kịp nhận ra hai gã đại hán một
cao mặt thấp, gã cao mặt có vết theo dài, chính là gã
hắc y hắn tử hôm trước muốn bắt
người.
Hai gã đại hán gặp lại Chu Mộng Châu thì
đứng há hốc mồm miệng, chân như trồng
xuống đất, nhất thời chưa thốt lên
được lời nào. Chu Mộng Châu lúc bám theo chân bọn
họ chỉ cốt truy cứu nội tình, đồng
thời cứu người. Nhưng lúc này ngoài hai gã ra,
chẳng còn thấy bóng ma nào, nên chưa biết phải
hỏi chúng thế nào, cứ đứng đưa mắt
nhìn chúng.
Gã mặt thẹo là Kiều Phàm tính nóng nảy, khi ấy y
phát nộ hỏi trước.
- Thằng nhóc, nhìn gì chứ? Ta hỏi ngươi làm sao
ngươi vào đây?
Chu Mộng Châu nhíu mày, vặn lại:
- Í! Mới là chuyện lạ chứ, ngươi không nhìn
ta làm sao biết ta đang nhìn ngươi?
Kiều Phàm phát giận, gắt lên:
- Hắc hắc ... Thằng nhãi, ngươi cứng
đầu lắm, để ông thâu nhận ngươi!
Nguyên là Kiều Phàm và Hầu Tam ở trên này chờ
đợi Hoàng Dương xuống dò thám dưới
vực cả ngày trời chẳng thấy trở lên,
bọn họ cả hai trong lòng nôn nóng lẫn lo lắng,
tuy không biết tình hình thực hư thế nào, nhưng
đoán Hoàng Dương gặp dữ nhiều lành ít.
Nếu biết bọn họ ba người không
đồng họ, nhưng kết nghĩa đệ huynh,
mười mấy năm nay cư xử với nhau tình
như thủ túc. Lúc ấy quá sốt ruột Kiều Phàm
cương quyết xuống vực xem tình hình Hoàng
Dương như thế nào. Nhưng Hầu Tam tính toán
lợi hại, thấy có xuống cũng chỉ nguy
đến tính mạng, chi bằng ở lại trên này
chờ tới lúc thuận tiện sẽ xuống xem.
Vả lại lúc này đang cần người để
chăm sóc bảo vệ cho trang chủ đang thụ
độc thương.
Khuyên năm lần bảy lượt lúc ấy Kiều
Phàm mới chịu thôi.
Cả hai trở lại nội động hầu thi hai
bên Thụ Tinh trang chủ Chung Nghi. Chung Nghị vẫn
ngồi dựa vào vách đá, ngực thở nhẹ,
mắt tợ như thất thần, chung quy không thấy
chút tiến triển nào khá hơn. Bọn Kiều Phàm
bấy giờ mang xác của Khảm Ly Tử vứt ra
ngoài rồi trở lại bên người Chung Nghị qua
một đêm.
Sáng lại, sau một hồi bàn bạc, Kiều Phàm
nhận thấy cứ ở lại bên trang chủ không
phải là thượng sách, liền đề nghị
đi tìm một bậc cao nhân võ công siêu phàm, cầu
khẩn về liệu thương cho trang chủ, thì may ra
có hy vọng. Quyết định như thế, cả hai
ra ngoài đi tìm cao nhân, thật ra cũng chỉ là
chuyện cầu may. Suốt một ngày chẳng có kết
quả, bọn họ quay về thì gặp Chu Mộng Châu ở
đây.
Hôm trước rõ ràng Kiều Phàm nhìn thấy một lão quái
nhân người như xương khô kẹp Chu Mộng
Châu bên nách đi xuống vực. Hai ngày nay chàng tự nhiên
trở lên được đây, trọng thương trong
người cũng hồi phục, thực nghĩ không
khỏi kinh ngạc. Thế nhưng Kiều Phàm tính thô
lỗ nên nóng giận là động thủ. Hầu Tam
ngược lại nhận ra vấn đề, bèn cản
tay đại ca.
Kiều Phàm đẩy Hầu Tam ra ngoài, la lớn:
- Tam đệ, chuyện này không cần đệ nhúng tay
vào!
Hầu Tam vội nháy mắt với Kiều Phàm. Kiều
Phàm thường ngày vẫn phục tam đệ thông minh
trí huệ, khi ấy mới nén giận "hừ"
một tiếng thoái lui.
Hầu Tam bước lên chấp tay thi lễ cùng Chu
Mộng Châu, và hỏi:
- Tôn tính đại danh tiểu huynh đệ là gì?
Chu Mộng Châu hơi ngớ người trước thái
độ nhã nhặn của Hầu Tam, liếc mắt
về phía Kiều Phàm hỏi lại:
- Vị kia còn muốn thâu nhận ta chứ?
Kiều Phàm trừng mắt định lên tiếng,
nhưng Hầu Tam nhanh chóng cười gượng nói:
- Tiểu huynh đệ bất tất đa nghi, tại
hạ muốn hỏi thăm một chuyện.
Chu Mộng Châu trố mắt ngạc nhiên hỏi lại:
- Muốn hỏi tôi một chuyện?
- Đúng thế!
Chu Mộng Châu trong đầu nghĩ nhanh một ý bèn nói:
- Được chỉ cần tôi biết gì, tất
sẽ đáp. Thế nhưng tôi cũng muốn hỏi các
vị một chuyện, chúng ta coi như trao đổi nhau
chứ?
Kiều Phàm và Hầu Tam nghe vậy thi đưa mắt
nhìn nhau. Hầu Tam im lặng chờ đợi Kiều Phàm
quyết định. Sau một hồi trầm ngâm suy
nghĩ, Kiều Phàm gật đầu ý thị chấp
nhận. Hầu Tam mới nói:
- Được chúng ta quyết định như thế.
Chúng ta có một vị huynh đệ từng đi
xuống vực, không biết tiểu huynh đệ có nhìn
thấy hay không?
Chu Mộng Châu hỏi:
- Có phải là vị lão huynh mắt trắng, người
cao, tướng mạo nho nhã hôm trước cùng với
nhị vị gặp tôi lúc vào đây?
Kiều Phàm và Hầu Tam đồng thanh đáp ngay:
- Đúng rồi!
Chu Mộng Châu đáp gọn:
- Đã chết!
Kiều Phàm và Hầu Tam vừa nghe vậy đều
chấn động, Kiều Phàm sấn lên một
bước, thất thanh hỏi dồn:
- Lời ngươi chắc chứ?
- Ta lừa các ngươi để làm gì chứ, vị
ấy trên người không có chút thương tích, nhưng
trên đầu thì thấy năm lỗ hổng nhỏ, mà
lại không có vết máu chảy ra.
Kiều Phàm rống lên một tiếng thống thiết
xông chạy về hướng động khẩu, thế
nhưng Hầu Tam đã nhanh chân phóng tới cản
lại, nói:
- Đại ca. Xin hãy nén nỗi bi thống, nhị ca
chết cũng là nằm trong dự liệu của chúng ta,
mà tính mệnh của trang chủ cũng chưa đến
nỗi tuyệt vọng. Đại ca nếu không bình
tĩnh để làm việc, thì rất nguy đến tính
mệnh Trang chủ. Xin đại ca suy nghĩ cho kỹ.
Kiều Phàm dừng chân lại ở động khẩu,
nước mắt như mưa. Hầu Tam kéo tay Kiều
Phàm đến trước mặt Chu Mộng Châu, nói
tiếp:
- Tiểu huynh đệ, tại hạ muốn hỏi thêm
một chuyện nữa!
Chu Mộng Châu gật đầu nói:
- Được thì được, thế nhưng chúng ta
đã thương lượng nhau từ đầu, giờ
đến lượt tại hạ hỏi một
chuyện, sau khi đáp xong, các hạ có thể tiếp
tục hỏi.
Hầu Tam chẳng biết làm cách nào, đành nói:
- Được ngươi hỏi đi!
- Khi ở ngoài rừng các ngươi bắt ai?
Người đó hiện tại đâu rồi?
Nghe Chu Mộng Chầu hỏi liên tục về chuyện
này. Hầu Tam chưa đáp được, thần
sắc đã thấy khác thường. Chu Mộng Chân lanh
trí liền chặn trước:
- E ... ngươi không được đáp dối!
Hầu Tam ho khan một tiếng, gật đầu đáp:
- Là một thằng bé chừng mười ba mười
bốn tuổi, cũng không biết tính danh hắn là gì, hai
hôm trước được người ta cứu
mất rồi!
Chu Mộng Châu vẻ không an tâm, vặn hỏi:
- Các người không giết hắn ư?
Hầu Tam lắc đầu nói:
- Không!
- Vậy thì tốt, các ngươi giờ muốn hỏi
gì hỏi nhanh đi, ta còn chuyện cần đi gấp!
Hầu Tam nhìn ra hướng ngoài vực núi, hỏi:
- Tiểu huynh đệ hôm trước nằm tại
đây thân trúng trọng thương, vậy mà chỉ hai
hôm là hồi phục hoàn toàn, đại ca ta từng nhìn
thấy một lão quái nhân hình như cốt khô bế
ngươi xuống vực có phải chính người
đó trị thương cho tiểu huynh đệ? Vị
ấy danh tánh là gì?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp:
- Đúng, là lão ta ...
Nhưng vừa thốt lên được mấy tiếng,
bỗng cửa thạch động sầm lại,
Bạch Cốt Ma Quân xuất hiện khiến cả
bọn Kiều Phàm và Hầu Tam giật thót mình thoái lui. Chu
Mộng Châu đứng yên tại chỗ nhưng không nói
thêm được.
Bạch Cốt Ma Quân đảo nhanh đôi nhãn châu trong
hố mắt chiếu lên mặt Chu Mộng Châu, lạnh
giọng nói:
- Lão phu quên dặn ngươi là danh tính của lão phu
tuyệt đối không được nói với
người khác, đồng thời cũng không
được nói ra nơi lão phu ẩn cư.
Nói đến đó, lão chuyển ánh mắt lạnh như
băng chiếu lên mặt bọn Kiều Phàm và Hầu Tam:
- Các ngươi hỏi danh tánh lão phu để làm gì
hử?
Hầu Tam đã có chủ ý trong lòng, khi ấy cung kính
chấp tay nói:
- Không giấu gì tiền bối, tệ trang chủ Chung
Nghị hiện đang ẩn cư liệu thương
tại đây, chẳng ngờ bị cừu nhân tìm
đến, nhân lúc chúng Cái Bang không ở bên cạnh bảo
vệ, đã ra tay khiến tệ trang chủ thụ trùng
thương. Chúng vãn bối hôm trước vô tình mà phát
hiện được hành tung của tiền bối, nên
mới hỏi thăm vị tiểu huynh đệ này, ý
nguyện khẩn cầu tiền bối ra tay cứu
trị thương tích cho tệ trang chủ.
Bạch Cốt Ma Quân lạnh giọng nói:
- Hừ! Trang chủ Tụ Tinh trang Chung Nghị của các
ngươi có phải là một lão gù từ mười
năm trước đến ẩn thân ở đây,
mỗi năm phải hấp huyết tinh của
mười tám mạng người để trị
thương thế không?
Kiều Phàm và Hầu Tam đồng thanh đáp:
- Đúng vậy ạ!
Banh Cốt Ma Quân nói:
- Lão phu vốn cũng không muốn nhúng tay vào chuyện này,
thế nhưng kỳ độc trên người hắn
trong thiên hạ duy nhất chỉ có lão phu mới biết
được. Nhưng lão phu với hắn bình sinh không ân
oán, sao có thể hạ độc hắn được,
nghĩ đi nghĩ lại tám phần chính là tên môn
đồ vô lại của ta hạ sơn tác ngược,
hiện tại ta dùng nội công đẩy kỳ
độc kia ra, chỉ nội trong một ngày thì có
thể hồi phục!
Kiều Phàm và Hầu Tam nghe ra lão quái nhân là sư phụ
của cừu nhân của trang chủ, người đã
dụng độc đả thương trang chủ,
nhất thời chấn động kinh hoảng. Kiều
Phàm tính thô lỗ nóng nảy, liền thét lớn:
- Lão quái, trang chủ chúng ta trúng độc của
ngươi, giờ lại còn nói giúp trị độc, ta
thí mạng với ngươi!
Vừa nói gã vừa vung song chưởng xông tới tấn
công. Gã phẫn hận trong lòng nên khi xuất chưởng
là dốc thập thành công lực, uy thế như vũ
bão. Chẳng ngờ chỉ thấy Bạch Cốt Ma Quân
cười nhạt phất tay nhẹ một cái, cả
người Kiều Phàm văng ngược về sau
mười mấy bộ, kình phong chưởng lực
của gã tiêu tan đâu mất, gã rơi trên nền đá
“huỵch" một tiếng, miệng thấy hộc máu
tươi.
Chu Mộng Châu thầm biết Bạch Cốt Ma Quân thân
tàng nội công siêu chúng, thế nhưng đáo để
uyên thâm chừng nào thì chưa biết được, lúc
này nhìn thấy chỉ một cái phất tay của lão ta
đã đánh bật người có công lực chẳng
phải tầm thường như Kiều Phàm dễ
như trở bàn tay. Trong lòng chàng hâm mộ lẫn kính
phục rất nhiều.
Hầu Tam chạy đến bên người Kiều Phàm
đỡ đại ca dậy, thấy thương thế
đại ca chẳng nhẹ tí nào, trong lòng căm hận
chỉ muốn liều mạng một phen. Thế nhưng
nghĩ lại đối đầu với lão quái nhân công
lực siêu phàm như vậy thì chỉ uổng tử,
chẳng những không làm được gì lão ta,
ngược lại còn mất một cơ hội cứu
sống trang chủ. Nghĩ đến đó, gã tự nhiên
nén cơn phẫn hận trong lòng, chỉ chăm sóc
thương thế cho Kiều Phàm.
Bạch Cốt Ma Quan nhìn Chu Mộng Châu xua tay, nói:
- Ngươi đứng chết ở đó làm gì, còn
chưa nhanh đi làm chuyện của ngươi đi!
Chu Mộng Châu thấy chuyện của song phương thật
không liên can gì đến mình, huống gì Bạch Cốt Ma
Quân có ơn cứu mạng cho mình, giờ lão đã nói
vậy, chàng phải thêm nhiều lời làm gì. Nghĩ
vậy bèn quay người đi về hướng
động hậu khẩu. Bước chân vào thạch
động, trước mắt là những lối rẽ
bất tận, chàng biết đã bắt đầu vào
Cửu U Địa Phủ. Khi ấy theo tẩu pháp
“Tả nhất hữu nhi, tiền tam hậu tứ” mà
đi. Ban đầu thì không chắc chắn là có thể
đi đúng, thế nhưng sau mấy vòng thực
hiện tẩu pháp như vậy thì phía cuối thạch
đạo đã thấy có ánh sáng chói lòa, biết mình đã
đi đúng.
Thì ra trước đây chàng cũng thực hiện
đúng tẩu pháp như thế, nhưng khi ấy không
phải đứng ở vị trí xuất phát cho nên
mới bị lệch lối đi.
Cuối thạch đạo mấyi khối đá lớn
chắn lối, ánh sáng chỉ là theo khe hở chiếu vào.
Chu Mộng Châu dùng hai tay vận sức xê dịch phiến
đá, nhưng không chút dịch chuyển. Lúc ấy nghĩ
hẳn phải có cơ quan điều khiển
động môn.
Chu Mộng Chân ngưng mục nhìn quanh một lúc quả
nhiên thấy trên vách đả bên trái có một vòng
đồng, liền nhảy lên nắm vòng đồng mà
kéo một cái. Phiến đá dịch chuyển quay nữa
vòng để lộ động khẩu, chàng nhún chân
nhảy người ta ngoài.
Ra khỏi thạch động, Chu Mộng Châu liền
nhắm theo hướng Bắc Thiên Sơn mà đi.
Ba hôm sau, chàng đã đi lên hương Bắc
được hơn trăm dặm, nhưng không biết
Bắc Thiên Sơn đích xác nằm ở đâu, vốn
muốn tìm gặp người đi đường
để hỏi thăm, nhưng cả một vùng núi phía
bắc rộng lớn mênh mông này, ngoài hoang thú độc xà
ra, chẳng thấy có bỗng người nào.
Đi thêm nửa ngày nữa, thì rừng thưa dần,
trước mắt lại là một sa mạc cát trắng
mông mênh vô bờ bến. Chu Mộng Châu nghĩ đây
hẳn đã tận cuối Bắc Thiên Sơn, cần
phải quay lại. Nghĩ rồi chàng đi ngược
lại, nhưng lần này không theo đường cũ mà
men theo các chân núi đi.
Vừa vượt qua một sơn cước đầu
tiên, chàng bắt gặp một bếp giả tạm gác
bằng nhiều cây củi như chàng vẫn thường
làm khi nướng chim thỏ để ăn. Bếp
chỉ còn lại tro nguội lạnh.
Theo như dấu tro còn mới, chàng đoán định
quanh đây tất có người.
Chu Mộng Châu đã nhiều ngày không gặp bóng
người, giờ nghĩ vậy thì trong lòng phấn
chấn liền chạy quanh tìm kiếm.
Tìm kiếm hồi lâu, chẳng thấy bóng người nào,
thế nhưng ở một khu rừng chàng phát hiện ra
trên một vạt đất trống có nhiều dấu
chân tạp loạn. Chàng nhíu mày quan sát, phát hiện dấu
chân tạp loạn lớn bé không giống nhau, chí ít cũng
phải có đến bốn người. Trong đó có
một giấu giầy thon dài chừng ba bốn thốn,
tợ như dấu chân nữ nhân.
Chu Mộng Châu tìm kiếm thêm quanh đó, lại phát
biện ra thêm một điều, có một hố sâu, chân
lún hẳn xuống đất có đến cả vài phân,
có dấu chân thậm chí lún sâu đến cả thốn.
Xem tình hình chừng như ở đây vừa xảy ra
một trận ẩu đả kịch liệt.
Đang còn trầm ngâm suy nghĩ, bỗng trong tiếng gió
đưa cành lá xào xạc, Chu Mộng Châu nghe thấy có
tiếng người rên rỉ. Chàng nhất thời
giật mình, nhưng rồi liền phóng chân chạy về
hướng đó. Chạy chừng năm trượng,
sau một gốc cây đai thụ, Chu Mộng Châu phát
hiện ra một nam nhân nằm sấp mặt xuống
đất, chàng vội chạy đến trở
người kia lại. Người kia bê bết máu,
thương tích xem ra rất trầm trọng, mặt
trắng dã, mắt đã thấy vô thần, nhìn Chu Mộng
Châu mà đôi môi mấp máy như muốn nói gì, thế
nhưng không thốt lên được thành tiếng.
Chu Mộng Châu chẳng biết chút gì về trị
liệu thương thế, lúc này lòng muốn cứu
người, nhưng đành thúc thủ tròn mắt nhìn
đối phương đang hấp hối.
Người kia nằm dưới đất qua một
hồi mắt mới chớp động, tợ như có
phản hồi quanh tỉnh trí, định thần nhìn Chu
Mộng Châu gượng nói:
- Bọn chúng ... đi về đông ...
Chỉ trối đến đó, thở hắt ra một
hơi, đầu ngoẹo sang một bên, hai mắt
đứng tròng, tuyệt khí tử mệnh.
Chu mộng châu chỉ còn biết vuốt mắt
người chết, làm việc có thể làm là chôn tạm
xác người kia. Trong đầu cứ nghĩ về câu
trối của người đã chết, cuối cùng
quyết tâm đi về hướng đông xem chuyện gì
xảy ra.
Chu Mộng Châu đã có chủ ý, nên chạy rất nhanh.
Vượt qua hai nhọn núi, bỗng phía dưới chân
núi nhìn thấy hai bóng người lướt nhanh. Chu
Mộng Châu hơi chậm chân thầm nghĩ nếu
đoán không sai phải ba người, sao lúc này chỉ có
hai. Thế nhưng, đã phát hiện có bóng người,
thì cứ truy theo rồi hẳn tính. Nghĩ thế liền
chuyển hướng phóng như bay truy theo hai bóng
người kia.
Hai người chạy đằng trước tốc
độ không nhanh lắm, cho nên chẳng mấy chốc
Chu Mộng Châu đã kéo gần khoảng cạch, lúc
chỉ còn chừng hai mươi trượng chàng kịp
phát hiện ra trên vai người cao lớn còn có thêm
một người nữa, thảo nào mà ở xa chàng
chỉ nhận ra có hai người.
Thấy cự ly đã gần, Chu Mộng Châu giảm
tốc độ đành theo chôn bọn họ xem họ
hành động tốt xấu thế nào.
Vừa nghĩ vậy, bỗng thấy hai người
chạy đằng trước nghiêng đầu nói gì
với nhau, rồi người chạy không quay đầu
nhìn lại, Chu Mộng Châu thấy vậy vội vàng
nhảy né người sang gốc cây lẩn trốn.
Nhưng xem ra đã không kịp chỉ nghe gã kia "a"
lên mặt tiếng bỗng cả hai cùng dừng chân
đứng lại.
Chu Mộng Châu biết mình đã bi bại lộ, giờ mà
nấp tiếp thì thật chẳng ra gì, đương khi
phân vân liền nghe đằng kia có tiếng nói:
- Lý huynh, tiểu đệ nhìn không nhầm, chỉ là
một thằng nhãi con, xem ra hắn không chịu yên thân mà
dám theo gót chúng ta, để tiểu đệ lượm
hắn trước!
Gã được xưng là Lý huynh, giọng ồm ồm
nói:
- Bất tất, cứ chờ đến đây hỏi rõ
nguyên do rồi hãy tính!
Nói rồi, gã quay người lớn giọng nói:
- Tiểu huynh đệ, ngươi còn nấp đến
bao giờ chứ, anh hùng thì mau đến đây nói
chuyện?
Chu Mộng Châu vốn cũng nghĩ không để
đối phương xem thường, khi ấy nghe
vậy liền khẳng khái bước ra, thản nhiên
đi đến trước mặt bọn họ cách
chừng ba trượng thì dừng lại.
Việc đầu tiên là chàng nhìn lướt nhanh hai gã
đại hán, chỉ thấy người gã không nhỏ,
gầy, mặt đen, thân vận kình trang tay cộc. Gã còn
lại cao lớn, mắt hổ, mày hùm, áo phanh ngực
để lộ lông ngực trông như báo hùm. Cuối cùng
mắt chàng ngưng lại người trên vai hắn.
Bất chợt giật thót mình, suýt nữa thì buộc
miệng la lên. Chỉ thấy người này đi
giầy cỏ mũi cong, áo quần trắng tuốt, tuy
lúc này đầu bị che khuất sau lưng gã cao lớn,
nhưng nhìn qua tướng hình xem ra rất giống
với thiếu nữ mà lần trước lúc chàng
vừa xuống khỏi Di Đà tự thì gặp trong
tiểu trấn.
Đang lúc sững người, bỗng nghe gã cao lớn
họ Lý cất giọng ồm ồm hỏi:
- Tiểu huynh đệ, ngươi thật lớn gan, sao
dám theo chân Lý đại gia hử?
Chu Mộng Châu vốn chỉ nghĩ theo chân bọn chúng xem
tình hình hư thực thế nào chứ không hẳn
định nhúng tay vào chuyện bọn họ. Thế
nhưng lúc này thấy thiếu nữ mà hắn vác trên vai
nhìn càng giống với "cô ấy", cho nên lòng
quyết truy hỏi cho ra lẽ mới thôi.
Khi ấy bèn nói:
- Tại hạ chỉ muốn tìm một người?
Gã mặt đen cướp lời hỏi:
- Tìm ai chứ?
Chu Mộng Châu lập ý trong đầu, đáp ngay:
- Một vị bằng hữu!
Gã mặt đen nhíu mày nói.
- Ngươi tìm bằng hữu thì mặc ngươi, có gì
theo chân bọn ông?
Chu Mộng Châu chẳng còn vòng vo, chỉ tay vào người
nữ nhìn trên vai gã họ Lý, nói:
- Dám hỏi vị kia là ai? Quan hệ gì với các vị?
Gã mặt đen chưa kịp đáp gã họ Lý liền
lớn giọng nói - Vị này là bằng hữu của
chúng ta, vì trong người bị thương nên chúng ta mang
đi tìm chỗ trị thương, quan hệ gì
đến ngươi mà hỏi chứ?
Chu Mộng Châu nghe vậy bán tín bán nghi, vì thần thái hai gã
đại hán này láo liên giảo hoạt rất đáng nghi
ngờ, khi ấy thầm nghĩ:
- Chỉ cần ta nhìn mặt thiếu nữ này, nếu
như không phải là cô ấy thì thôi, nhưng nếu
đúng là cô ấy thì ta cần phải can thiệp
đến cùng. Chí ít cũng đến khi cô ta hồi
phục, đằng nào thì cô ấy cũng từng cứu
ta mấy lần!
Trong lòng quyết ý như vậy, chàng liền nói:
- Đương nhiên tại hạ chẳng xen vào
chuyện nhị vị rồi, thế nhưng tại
hạ thấy vị bằng hữu này của nhị
vị lại rất giống vị bằng hữu
của tại hạ, cho nên ...
Vừa nghe đến đó, gã mặt đen sấn lên
một bước gắt:
- Thằng nhãi, ngươi không định kiếm
chuyện với bọn ông đấy chứ?
Chu Mộng Châu uyển chuyển nói:
- Tại hạ thật chẳng rảnh để kiếm
chuyện, nhưng sự tình thật là người,
biết đâu bằng hữu của nhị vị cũng
là bằng hữu của tại hạ. Nếu đúng
vậy tại hạ nguyện giúp nhị vị một tay
trị thương cho cô ta!
Gã họ Lý này biết tiểu tử này muốn kiếm
chuyện, khi ấy nói:
- Tiểu huynh đệ, bằng hữu của ta thọ
trọng thương, cần nhanh chóng đưa đi tìm
danh y điều trị ngươi chớ nên cản
đường làm trễ nải công chuyện của chúng
ta.
Chu Mộng Châu nhún vai nói:
- Chỉ nhìn mặt một cái, không đến nỗi
tốn quá nhiều thời gian trễ nải chuyện
trị thương cho cô ấy!
Gã mặt đen lại sấn tới thêm bước
nữa, quát:
- Thằng nhãi, ông không cho xem thì sao hử?
Chu Mộng Châu lòng đã cương quyết:
- Tại hạ ngược lại không thể không xem.
Gã mặt đen cười lên hắc hắc thấy
tiếng:
- Hảo, hảo! Muốn xem cũng dễ thôi, nhưng
phải hỏi qua Quách nhị gia ta!
Vừa nói gã vừa chống nạnh hai tay án ngang
trước mặt Chu Mộng Châu vẻ thách thức.
Chu Mộng Châu nhìn tình hình này biết nếu muốn
đạt được chủ ý của mình tất không
tránh khỏi động thủ với bọn người
này.
Chàng thật tình chưa lượng được võ công
của mình đã đạt đến mức nào, tuy
vậy mấy lần gặp phải hiểm cảnh, may
mắn ngẫu nhiên mà vượt qua được, cho nên
trước bọn lục lâm thảo khấu này chàng
chẳng thấy sợ. Đến như Khảm Ly Tử
lão đại ma đầu uy danh chấn võ lâm, mà chàng
cũng còn dám tiếp ba chưởng, há có thể khiếp
hãi trước bọn người này.
Lúc ấy chỉ hơi trầm mặc giây lát, rồi nói
dứt khoát:
- Tại hạ nhắc lại, bất loạn thế nào
tại hạ cũng phải xem mặt người kia!
Gã mặt đen tự xưng Quách nhị gia nghe thế
gằn một tiếng rồi lập tức nhảy
người tới vung hữu chưởng đánh
thẳng vào ngực Chu Mộng Châu.
Thần thái vô cùng tự tin, Chu Mộng Châu đã ngầm
vận công lực chờ đợi, lúc ấy song
chưởng tề phát, chưởng thức chính là
một trong những tuyệt chiêu của Phiên Thiên
chưởng - “Dã hỏa mạng thiên”.
Gã họ Quách vốn tự cao tự đại, khi phát ra
một chưởng cuồng dã, chỉ muốn sớm
lấy mạng Chu Mộng Châu, nên vận tám thành công
lực. Gã trong lòng vốn coi thường Chu Mộng Châu,
nào ngờ lúc này trước mặt chỉ thấy kình
lực cuồn cuộn, thế chưởng kỳ
diệu, biết gặp phái kỳ môn dị phái,
định thâu chưởng nhảy người né tránh.
Nhưng gã phát chưởng đầu tốc độ
nhanh, lúc này Chu Mộng Châu ra chưởng nghênh tiếp
cũng lẹ nên căn bản không còn né kịp.
“Bình" một tiếng, Chu Mộng Châu người dao
hoảng một lát, nhưng không hề di động thân
hình. Ngược lại gã họ Quách "hự" lên
một tiếng, người văng ra xa cả
trượng kèm theo vòi máu tươi hộc ra ở
miệng.
Gã họ Lý đứng bên ngoài nên rõ mọi chuyện, há
mồm trợn mắt không ngờ thiếu niên dụng
đắc chưởng pháp uy mãnh như vậy.
Đến bản thân Chu Mộng Châu sau chưởng này
cũng không khỏi kinh ngạc, chàng vốn hy vọng phát
hết thập thành công lực để bình thủ
với gã đại hán kia. Như đã tính trong
đầu, chỉ cần bình thủ, nếu chiêu
chưởng khí thế uy mãnh, thì cũng nhất thời
khiến bọn chúng chùn tay.
Nào ngờ, một chưởng đánh gục gã
đại hán tợ hồ như kình lực đã
vượt xa so với một chưởng lần
trước đấu với Khảm Ly Tử.
Thật vậy, từ sau khi chàng hai lần được
Bạch Cốt Ma Quân trị thương, dụng nội
lực truyền vào đẩy độc của loài
dơi kia ra, thì công lực lưu tổn, giúp cho nội
lực của chàng gia tăng lên rất nhiều. Có
điều nhất thời chàng chưa nhận ra mà thôi,
khi nãy ngẩn người nghĩ lại nguyên do, chàng
mới nhớ lại câu nói của Bạch Cốt Ma Quân:
- Chẳng những đẩy hết độc trong
người ra, mà còn giúp cho nội công của ngươi
tăng tiến, sau này ngươi sẽ biết rõ!
Chàng trong lòng cảm kích, thầm cám ơn lão ta.
Lại nói, gã họ Lý sau giây phút kinh động, đã nhìn
võ công của gã với họ Quách không hơn không kém nhau là
bao, vậy mà thiếu niên chỉ một chưởng
đủ hạ gục họ Quách, tự biết bản
thân gã không phải là đối thủ của thiếu
niên. Nhưng lúc này hạ giọng rút lui thi xấu hổ,
khi ấy bấm bụng làm bạo, hét lên:
- Tiểu tử, ngươi dám đả thương Quách
hiền đệ của ta!
Chu Mộng Châu lúc nãy còn đang ngạc nhiên trước
công lực của mình đột nhiên tăng tiến, nhìn
thấy họ Lý thần thái trầm tịnh, tợ hồ
như võ công nội lực rất cao, trong lòng nghĩ không
dám chắc động thủ đã thắng gã, bèn chỉ tay
nói:
- Vị này ra tay trước mà.
Họ Lý chẳng ngờ thiếu niên giọng hòa hoãn
như vậy, khi ấy lên nước, hằn học nói:
- Quách hiền đệ nhất thời sơ ý bị
ngươi đả thương, ngươi có giỏi
thì đứng đó, đợi ta xem xét thương
thế của Quách hiền đệ, rối sẽ thanh
toán với ngươi!
Trong đầu gã có chủ ý, vừa nói vừa đặt
thiếu nữ trên người xuống đất trong
tư thế nằm sấp mặt, đoạn sãi bước
đi nhanh đến phía gã họ Quách nằm.
Họ Quách thương thế vẻ trầm trọng,
nằm bên vũng máu chẳng thấy động
đậy tí nào.
Họ Lý đến bên ngồi xuống, hai tay sờ
sờ nắn nắn như đang xem xét, trị liệu
thương tích.
Thật ra, họ Lý chỉ làm động tác giả cố
kéo dài thời gian, một là mong sau một lúc họ Quách có
thể tỉnh lại, hai là còn ngầm có mưu đồ
khác, cho nên tay thì sờ nắn người họ Quách,
nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Chu
Mộng Châu.
Chu Mộng Châu lúc này chỉ để mắt đến
thiếu nữ nằm trên đất tuy nằm sấp nhưng
trông càng lúc càng giống nàng, thấy họ Lý đang
bận chăm sóc cho họ Quách, chàng liền bước
đến bên người thiếu nữ định xem
xét cho rõ ràng thực có đúng là cô ấy hay không?
Họ Lý nhân lượng sức động thủ
chẳng thắng nổi Chu Mộng Châu, nên mới dụng
độc kế.
Bấy giờ thấy Chu Mộng Châu đã ngồi
xuống bên canh thiếu nữ, thì lòng mừng khấp
khởi, tay phải từ lúc nào đã chuẩn bị
sẵn Mê hồn hương chờ cơ hội ra tay.
Chu Mộng Châu không để tâm đề phòng, lúc ấy
thần tình chỉ nghĩ đền thiếu nữ,
liền đưa tay lật người thiếu nữ
nằm ngửa ra xem mặt, đột nhiên thót
người buộc miệng "á" lên mặt
tiếng. Đúng là nàng.
Họ Lý chớp thời cơ thiếu niên sững
người vì nhận ra người quen, cười
gằn:
- Thằng nhãi nằm xuống cho ông!
Nhanh như chớp tay gã vung lên định búng mê hồn
hương ra. Nhưng tay chỉ kịp đưa cao
bỗng khựng lại nửa chừng.
Chu Mộng Châu biết mắc kế, nhào lộn
người người một vòng theo bản năng
ngồi dậy trên hai gối, quát hỏi:
- Ngươi định làm gì hử?
Nhưng chỉ thấy cả người họ Lý như
ngây như dại chẳng đáp lời.
Chu Mộng Châu thấy vậy thì rất ngạc nhiên quát
hỏi thêm mấy lần nữa, nhưng gã ta vẫn
trơ người như gỗ, chẳng ư chẳng
hử tiếng nào.
Chu Mộng Châu chẳng hiểu nguyên cớ vì sao gã lại
như vậy, nhưng lúc này cũng kịp hiểu ra gã ta
định nhân lúc chàng sững người vì nhận ra
người quen, liền ra tay hạ độc thủ.
Chàng tức giận bước đến tung cước
đá một cái vào tiểu phúc gã, gã không chút kháng cự, ngã
người trên đất.
Đá xong, Chu Mộng Châu chẳng để tâm truy cứu
vì sao hắn ta tự nhiên đờ người ra như
gỗ đá, chạy đến bên người thiếu
nữ xem xét thương thế của cô ta. Qua một lúc
kiểm tra, thấy cô ta không hề bị thương tích
nào, thậm chí thần sắc trầm tỉnh, không một
chút đau đớn, chỉ là mê man bất tỉnh,
chẳng rõ nguyên nhân do đâu.
Chu Mộng Châu lúc này trong lòng vui mừng vì xác định
thiếu nữ chính là người mà trong lòng chàng từng
mong gặp lại, chẳng ngờ lần này lại
gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Thế nhưng, lòng lại hoảng lên, không biết làm cách
nào để cho cô ta tỉnh lại, nên phân vân lo lắng vô
cùng.
Xem Tiếp Hồi 8
