ÁC THỦ TIỂU TỬ
Tuyết Nhạn
Hồi 9
Bắc Sa Mạc
Phùng Kỳ Nhân Dị Sĩ
Chu Mộng Châu và
Bạch Vân bấy giờ đang ăn thấy lão mục
đầu vào quán đã để ý, nhưng không mấy
bận tâm nên tiếp tục ăn uống.
Gã tiểu nhị nhận lấy nén bạc, chạy
vội vào trong, chẳng mấy chốc hai tay khệ
nệ bưng ra một hũ rượu nút kín đến
đặt bên chân lão già.
Lão già chẳng nói lời nào, đón lấy hũ
rượu bằng một tay, đặt lên bàn, mở nút
ra.
Mùi rượu bay lên thơm phức, chỉ cần
ngửi cũng biết là hũ rượu thượng
phẩm. Lão chẳng dùng chén, cứ cầm lấy hũ
rượu đưa lên cổ tu dài một hơi.
Tiểu nhị đã bỏ đi, chẳng biết nhớ
ra điều gì “a” một tiếng rồi bước nhanh
lại bên bàn Chu Mộng Châu, xoa tay nói:
- Vừa rồi thiếu hiệp có phải hỏi thăm
một vị gọi là ... Thiên ... Thiên ... Thiên gì nhỉ?
Chu Mộng Châu nghĩ gã chợt nhớ ra, vui mừng
tiếp lời:
- Thiên Lãng Tử, lão ca nhớ ra rồi chứ?
Tiểu nhị lắc đầu nói:
- Càng ngày càng đần độn, nhớ trước quên
sau, không thể nhất thời nhớ ra nổi.
Vừa nói gã vừa chỉ tay về phía lão nhân. Cả Chu
Mộng Châu vả Bạch Vân đều đưa mắt
nhìn lão già, chỉ thấy lão uống rượu rồi
chống cằm, đôi mắt cứ nhìn ra ngoài cửa
sổ, xa xa ngoài kia là sa mạc cát trắng.
Chu Mộng Châu liền đẩy ghế đứng
dậy, bước đến bên bàn lão nhân, chấp tay thi
lễ:
- Xin hỏi lão nhân gia có phải là Thiên Lãng Tử lão
tiền bối không?
Lão nhân chính đang trầm tư suy nghĩ điều gì,
chợt nghe có người đả động từ
từ quay đầu nhìn lại. Chỉ nhận ra là
một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, ăn vận phục
trắng, người Hán thì hơi ngạc nhiên. Nhân vì
cả một vùng sa mạc phương Bắc này
đại đa số là người dân tộc, ít
thấy người Hán xuất hiện. Bởi vậy
chỉ cần nhìn là nhận ra ngay thiếu niên từ
phương Nam đến.
Chu Mộng Châu thấy lão nhân cứ đưa mắt nhìn
mình, chẳng nói lời nào, nghĩ có lẽ là lão nhân
chưa nghe rõ, nên cao giọng hỏi:
- Dám hỏi lão nhân gia có phải là Thiên Lãng Tử lão
tiền bối?
Lão nhân chỉ "a" lên một tiếng khe khẽ.
Tiểu nhị đứng gần đây biết Chu
Mộng Châu hiểu nhầm, bèn chen vào nói:
- La lão đầu! Có nhị vị từ phương xa
đến hỏi thăm một người gọi là
Thiên Lãng Tử. La lão sống ở đây từ nhỏ
đến lớn, chẳng hay có biết người
đó không?
Lão nhân bỗng nhiên nhắm kín mắt lại như nghĩ
ngợi điều gì, rồi đột ngột mở
trừng mắt hỏi.
- Các ngươi tìm lão ta có chuyện gì?
Chu Mộng Châu cũng biết vừa rồi mình hiểu
nhầm ý tiểu nhị, nhưng ngược lại
cứ nghe lão nhân hỏi lại như vậy, nghĩa là
lão ta nhất định biết Thiên Lãng Tử, bất
giác vui mừng nói:
- Sư phụ tôi có một vật muốn tôi đưa
đến cho Thiên lão tiền bối xem qua.
Lão nhân "a" lên một tiếng, đoạn khề khà
nói:
- Là sư phụ ngươi phái đến ư? Các
ngươi từ đâu đến?
Chu Mộng Châu đáp:
- Trường An.
Lão nhân thản nhiên nói:
- Từ Trường An đến à? Lộ trình cả hàng
nghìn dặm, nhất định vật đó phải là
một bảo bối.
Chu Mộng Châu không giấu giếm nói:
- Đúng vậy, là một bảo bối. Trên
đường đến đây có không ít người dòm
ngó tới.
Lão nhân giọng bỗng trở nên vô hạn cảm khái:
- Thật đáng liếc, lão ta đã không còn duyên hạnh
để tận mắt nhìn thấy bảo bối nữa
rồi!
Bạch Vân ở bên cạnh vội xen vào hỏi:
- Ý lão trượng nói là mắt của Thiên Lãng Tử lão
tiền bối bị mù?
Lão nhân lắc đầu:
- Ồ! Không, không, lão ta đã chết?
Chu Mộng Châu ngớ người. Bạch Vân ngược
lại trong lòng không tin hỏi lại:
- Lão trượng bảo là Thiên Lãng Tử lão tiền
bối đã tạ thế?
Lão nhân thở dài:
- Ài! Đã chết mười mấy năm, chính tay ta chôn
cất!
Chu Mộng Châu không ngờ chuyện xảy ra bất
ngờ như vậy, nhất thời lặng người
không biết nên làm gì đây.
Lúc này tiểu nhị cũng đã rót đầy
rượu vào chiếc túi da trên bàn của lão nhân. Lão ta
thấy vậy đứng lên chẳng nói với ai câu gì
nữa, lững thững bước ra cửa.
Tiểu nhị thấy thần thái Chu Mộng Châu u
buồn, bèn an ủi.
- Cây già lá trút về cội, người hưởng
hết tuổi trời thì phải quy tiên, âu cũng là quy
luật, thiếu hiệp chớ quá đau buồn. Chỉ
cần Thiên Lãng Tử dưới cửu tuyền biết
được thiếu hiệp từ nghìn dặm tìm
đến cũng cảm kích lắm rồi. Nếu
thiếu hiệp cảm niệm người quá cố cô
đơn lạnh lẽo, thì mua ít hương đèn vàng mã
đốt cho họ là được.
Chu Mộng Châu nghĩ phải, nói:
- Vậy thì mọi chuyện nhờ lão ca, lát nữa tính
tiền tôi sẽ trả thêm vật dụng đã mua.
Tiểu nhị gật đầu đáp mấy tiếng,
quay người bước đi. Nhưng chợt như
nhớ ra điều gì vội chạy trở vào nói:
- Suýt nữa thì quên! Thiếu hiệp như muốn cúng
nhang đèn vàng mã cho Thiên Lãng Tử, thì nhanh chân theo La lão
đầu vừa rồi. Vì chỉ có lão ta là người
duy nhất mới biết được phần mộ
của Thiên Lãng Tử ở đâu, nếu chậm chân lão
ta là hơn nửa tháng mới trở lại, chỉ e
hỏng việc của thiếu hiệp.
Chu Mộng Châu gật đầu nói ngay:
- Đã vậy, lão ca nhanh chân mua sắm nhang đến cho!
Nháy mắt đã thấy tiểu nhị mang nhang đèn vàng
mã trở lại. Chu Mộng Châu thanh toán hết mọi
khoảng đoạn lập tức cũng Bạch Vân lên
đường nhắm hướng sa mạc mà đi.
Ban đầu họ còn đi chậm, nhưng đến
khi ra khỏi đầu trấn, cả hai liền thi
triển khinh công mà chạy.
Trong đầu bọn Chu Mộng Châu và Bạch Vân vốn
nghĩ một lão mục đầu già nua, trên lưng mang
túi rượu đầy, thì chẳng thể nào đi nhanh
được, chỉ cần thi triển khinh công phóng
chạy một hồi là có thể theo kịp.
Chẳng ngờ phóng chạy ngoài mấy dặm rồi mà
không thấy bóng dáng lão già đâu.
Bạch Vân đưa mắt nhìn chung quanh bốn phía cát
trắng mênh mông, nhíu mày lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ chúng ta đi sai hướng.
Chu Mộng Châu cũng nghĩ thế, bèn họa theo:
- Nếu không thì chúng ta nhất định đã
vượt qua rồi.
Đúng lúc ấy, trong tầm mắt của Bạch Vân
nhận ra một làn bụi vàng mờ mờ rất xa.
Nàng reo lên vui sướng:
- Chu đệ nhìn kìa! Chẳng phải là có bụi bay lên
sao?
Chu Mộng Châu nhìn theo tay Bạch Vân thì cũng nhận ra
một đấm bụi mờ nhạt, nhưng rất xa
nên không nhận được bóng người.
- Đúng thế. Chúng ta nên tuổi theo, nếu đúng là lão
già kia thì chẳng uổng công, nhưng nếu không phải
là lão ta, thì chúng ta cũng có thể hỏi thăm một
phen!
Hai người quyết định rồi liền thi
triển khinh công phóng theo. Chu Mộng Châu trong lòng nôn nóng nên
lần này thi triển hết sở học, chỉ nghe tiếng
gió bên tai vù vù, chẳng mấy chốc đã bỏ xa
Bạch Vân phía sau.
Trước mắt bóng người kia cũng rõ dần,
khi chì còn cách chừng hai dặm thì đã nhìn thấy bóng lão
già với chiếc túi da trên vai, chàng vui vẻ phóng chân càng
nhanh hơn.
Chu Mộng Châu lướt đến với tốc
độ quá nhanh, tiếng áo xé gió ào ào khiến lão già
như bị giật mình khựng chân đứng lại,
khi nhận ra là thiếu niên gặp trong quán lão mới
hơi yên tâm, mắt cứ nhìn chàng vẻ rất kinh
ngạc.
Chu Mộng Châu đến nói chẳng kịp thở,
hỏi ngay:
- Tiểu sinh muốn hỏi thăm mộ phần của
Thiên Lãng Tử tiền bối ở đâu, lão
trượng xin chỉ giúp cho!
Lão già chẳng nói gì, bước thêm mấy bước
nữa, lẩm nhẩm nói:
- Xa lắm! Xa lắm! Đi cả nửa tháng mới
đến!
Chu Mộng Châu chau mày:
- Sao lại xa thế?
Lúc này Bạch Vân cũng vừa đến nơi.
Chu Mộng Châu Liền đem mấy lời vừa nói
chuyện với lão nhân kể lại cho nàng nghe.
Bạch Vân mặt mấy không vui. Bạch Vân là nữ phái
nên việc gì cũng tính chu đáo, nghe nói phải đi
đến nữa tháng, chỉ nghĩ trong hoang mạc kia
cái ăn cái uống cực khó, mà vừa rồi vì đi
gấp lại không nghĩ đến tình huống này cho nên
mới lo lắng như vậy.
Bấy giờ đã nghe lão già ề à nói:
- Các ngươi trẻ tuổi nóng tính, vừa rồi
tiểu huynh đệ ngươi chạy đến vù vù
như gió, khiến ta giật thót cả người. Ta
chẳng thể nào đi nhanh như các ngươi
được đâu.
Chu Mộng Châu không để ý thần sắc của
Bạch Vân, nghe lão già nguyện ý dẫn đường thì
khấp khởi trong lòng, nói ngay:
- Để tôi mang giúp túi rượu cho lão trượng!
Lão già chẳng có chút biểu lộ nào, cũng chẳng
khách khí, cứ đưa túi rượu cho Chu Mộng Châu
mang rồi lững thững bước đi không một
lời. Thế nhưng lần này lão đi xem ra tốc
độ còn chậm hơn lúc vừa rồi.
Chu Mộng Châu trong lòng nôn nóng, nghĩ đi như thế
này biết năm nào tháng nào mới đến nơi?
Khi ấy nghĩ:
- Chi bằng cứ để Vân tỷ mang túi rượu,
ta có cõng lão già thi triển khinh công mà chạy, có thể
mới nhanh được!
Nghĩ rồi liền đem ý mình bàn bạc với
Bạch Vân. Bạch Vân thấy cũng hay, đồng ý theo
cách ấy.
Lão già khi nghe Chu Mộng Châu đề nghị như
vậy, cười cười nói:
- Ta biết tuổi trẻ các ngươi hay nôn nóng, chê lão
già chậm chạp. Thôi được, các người
đã gấp thì cứ theo cách ấy vậy!
Chu Mộng Châu nghe lão già đã đồng ý liền trao túi
rượu cho Bạch Vân, đến trước mặt
lão già khom người xuống, để lão già trèo lên
lưng mình. Lão già hai tay bám chặt vai chàng, chân kẹp vào
hông như sợ té ngã.
Chu Mộng Châu chưa kịp bước, lão lại nói:
- Tiểu huynh đệ, ta có một tính kỳ quái phải
nói với trước với ngươi. Đôi chân ta tuy
đi chậm chạp, nhưng đi liền mươi
ngày nửa tháng không nghỉ cũng chẳng biết
mệt. Thế nhưng hễ nghỉ ngựa một ngày,
thì phải nghỉ đến hai ngày, ngươi thì ta tuy
chưa cưỡi qua, có điều ta nghĩ cũng
như cỡi súc vật, ngươi đã chấp nhận
cõng ta thì cõng cho đến nơi đến chốn,
chớ nên nửa đường cho lão già ta nặng
nề mà không cõng nữa, khi ấy ta chửi thì chớ
trách nhé.
Chu Mộng Châu thấy lão già ngồi lên lưng mình
chẳng nặng tí nào, nghĩ có cõng liền năm ba ngày
không thành vấn đề, mạnh dạn nói:
- Lão trượng yên tâm, tôi chẳng những có thể cõng
lão đến đó, mà còn cõng lão trở lại.
Lão già chỉ ậm ừ, chẳng nói gì.
Bạch Vân mang túi rượu đi trước, nhưng
không đi quá nhanh, vì nghĩ Chu Mộng Châu giờ trên
dưng cõng thêm một người sợ chàng đi quá nhanh
chóng mệt.
Đi được chừng nửa canh giờ, lão già
bỗng gọi lớn:
- Cô nương dừng bước, ta khát cháy cả cổ
rồi, nhấp ngụm rượu cho mát cổ!
Bạch Vân dừng chân quay lại mở túi ượu cho
lão nhấp một ngụm. Lúc này nhìn thấy mặt Chu
Mộng Châu đỏ gay, trên trán ồ hôi đổ râm
rấp, bất giác chau mày ngạc nhiên.
Mấy hôm nay đi cùng với Chu Mộng Châu, Bạch Vân
biết chàng võ công tuy chưa cao, thế nhưng nội công
hỏa hầu thì đã đạt mức căn cơ. Lão
già gầy ốm chẳng thể nặng quá năm
mươi cân, với nội công như Chu Mộng Châu cõng
lão ta liền vài ngày cùng có thể nổi, sao chỉ mới
nửa canh giờ mà đã lộ vẻ thấm mệt
như thế được?
Lão già uống xong liền giục:
- Tiểu huynh đệ! Chúng ta đi tiếp?
Chu Mộng Châu chẳng nói tiếng nào, chỉ cắm
đầu mà đi.
Bạch Vân lần này đi bên cạnh chàng, thấy Chu
Mộng Châu tốc độ chậm dần, sắc
diện lộ vẻ miễn cưỡng mà cõng, trong lòng
Bạch Vân khởi nghi hoặc, chẳng hiểu nguyên nhân
tại sao?
Lại đi thêm chừng được mười
dặm, trên trán Chu Mộng Châu mồ hôi thành giọt
lớn đổ ra liên tục. Bạch Vân thấy lo trong
lòng, bèn nghĩ ra một ý, thấp giọng nói:
- Chu đệ, chúng ta đi chậm một tý, túi
rượu nặng quá, ta mang ê cả vai.
Chu Mộng Châu ngỡ thật, nên đi càng chậm hơn,
thực chất thì chàng đã mệt đến nhấc
chân nghe khó khăn lắm rồi. Đi thêm chừng hơn
hai dặm nữa, lão nhân bỗng lên tiếng:
- Tiểu huynh đệ, nghỉ một lát, phải nhét
một chút gì vào bụng mới được!
Bạch Vân chỉ nghe thế là lập tức ném túi
rượu xuống cát, thở ra một hơi nói:
- Bụng đói thật!
Chu Mộng Châu từ từ đặt lão già ngồi
xuống. chỉ muốn thở hắt ra, thế nhưng
trước mặt lão già chỉ sợ lão ta coi
thường, nên vội quay đi nơi khác ngầm hít
thật sâu xua đi cơn mệt đến đứt
hơi.
Lão già mở túi lấy lương khô ra ngồi ăn
tỉnh bơ, đến nhìn bọn Chu Mộng Châu một
cái cũng không, đừng nói đến chuyện mời
họ cùng ăn. Bạch Vân thì chỉ để tâm
đến lo cho Chu Mộng Châu, khi ấy cũng không ghé
mắt nhìn lão già.
Lão già ăn no uống đủ, nằm ngửa
người ra trên cát mắt lim dim mà ngủ, không ư
hử lấy nửa tiếng.
Bạch Vân khi ấy đưa mắt nhìn Chu Mộng Châu ra
hiệu, rồi tự mình bước nhanh ra ngoài xa. Chu
Mộng Châu hai chân như tê dại, chẳng buồn
bước theo phần nào, nhưng lúc này nhận
được ánh mắt của Bạch Vân chừng
như cô ta có gì muốn nói, bèn miễn cưỡng
bước theo.
Bạch Vân cẩn thận đi ra xa đến hơn hai
mươi trượng chờ Chu Mộng Chu đến
bên cạnh.
mới thấp giọng quan tâm hỏi:
- Chu đệ, ngươi mệt lắm phải chăng?
Chu Mộng Châu vốn thẹn nên định lắc
đầu, nhưng nhìn qua ánh mắt quan hoài lo lắng
của Bạch Vân, thì gật đầu đáp lí nhí trong
miệng:
- Đúng vậy!
Bạch Vân hỏi tiếp:
- Ngươi có thấy chuyện kỳ quái không chứ?
Chu Mộng Châu không hiểu hỏi lại:
- Chuyện gì kỳ quái?
- Ngươi nghĩ xem, lão già chẳng nặng lắm,
với những người có nội công như chúng ta thì
chuyện cõng lão chẳng thành vấn đề, huống gì
chúng ta đi rất chậm. Thế nhưng, ta thấy
mới đi một đoạn, ngươi đã ra
vẻ như cõng không nổi, đến lúc này thì thật
sự ta rất hoài nghi, nhưng phải cố nén
đến bây giờ.
Chu Mộng Châu thở hắt một hơi, nói:
- Vân tỷ hoài nghi điều gì, cứ việc nói ra.
Bạch Vân trầm tư một lúc, nói:
- Ngươi thử kể lại đoạn
đường vừa qua ngươi cõng lão già thế nào?
Chu Mộng Châu chậm rãi đáp:
- Lúc mới cõng lão ta, tiểu đệ thấy rất
nhẹ, nghĩ đi trăm dặm chẳng có vấn
đề gì. Thế nhưng mới đi được
vài dặm, thì lão già càng lúc càng nặng hơn. Ban
đầu đệ nghĩ có lẽ vì chạy nhanh,
nhưng sau này khi đi chậm lại, thì thân hình lão
vẫn càng lúc càng nặng thêm, đến nỗi có lúc đệ
nghĩ không cõng nổi nữa. Nhưng vì đã nói với
lão ta từ đầu nên đệ chẳng dám tùy ý
dừng lại nghỉ, sợ lão ta cười. May mà
vừa rồi lão kêu dừng chân nghỉ mệt, nếu
không thì có lẽ đã khuỵu.
Bạch Vân nghe chừng nào gật đầu chừng
nấy, khi chàng nói xong liền tiếp lời:
- Nếu ta đoán không sai, thì lão già này phải là một
giang hồ kỳ nhân.
Chu Mộng Châu không nghĩ thế nên lắc đầu nói:
- Lão ta đến đi còn không nổi, làm sao có thể là
giang hồ kỳ nhân?
Bạch Vân nói.
- Ta chỉ đoán vậy thôi, sự thật thế nào thì
còn chưa đoán chắc. Thế nhưng cứ theo như
tình hình ngươi vừa kể, thì thật khiến
người ta rất khả nghi. Vả lại, nếu lão
ta chỉ là một lão đầu mục bình thường,
làm sao có thể giao du thâm tình với Thiên Lãng Tử lão
tiền bối được?
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn lão già nằm
đằng xa, nhíu mày vẻ cũng hồ nghi. Bạch Vân
nói tiếp:
- Chu đệ, ngươi nên nhân lúc này lão ta ngủ,
ngồi xuống điều hòa chân khí, trước khi
chưa làm rõ vấn đề nên cố nhịn vậy.
Chu Mộng Châu thần sắc đã thấy tương
đối hồi phục. Bạch Vân lúc ấy
bước đi về phía lão già, vô tình quay đầu nhìn
lại thấy sắc mặt Chu Mộng Châu có gì hơi
khác thường, liền tung người chạy lại,
vội vả hỏi:
- Chu đệ ngươi thấy trong người thế
nào?
Chu Mộng Châu gượng cười nói.
- Vân tỷ, đệ tin tưởng chịu
được mà.
Bạch Vân mấy hôm nay coi như vị tỷ tỷ
chăm sóc cho Chu Mộng Châu, lên lúc này lo lắng mà buộc
chàng phải ngồi xuống điều hòa chân khí. Chu
Mộng Châu tuy không muốn, nhưng sợ phật ý cô ta
nên chẳng dám trái lời. Chẳng ngờ, chàng vừa
ngồi xuống thì bỗng nghe lão già ho khan mấy
tiếng đưa mắt nhìn thấy lão đã trở
người tỉnh lại.
Còn chưa ngồi dậy lão đã với giọng ngái
ngủ:
- Tiểu huynh đệ, chúng ta đi tiếp chứ?
Bạch Vân nhíu mày thầm nghĩ lão già chết tiệt này
thật kỳ quái, đúng lúc Chu Mộng Châu chuẩn
bị điều hòa chân khí thì tỉnh lại, mà không
phải sớm hơn hay muộn hơn. Trong lòng cô ta
tự nhiên càng thêm sinh nghi.
Chu Mộng Châu tung mình đứng lên, nói giọng hơi
bực tức:
- Được, đi thì đi!
Bạch Vân buộc miệng gọi to lên một tiếng:
- Chu đệ!
Giọng của cô ta lạnh lùng nghe vô cùng quan tâm tha
thiết.
Chu Mộng Châu quay đầu nhìn Bạch Vân, nói:
- Vân tỷ, yên tâm, đệ chịu được mà!
Lão già đã tự ngồi dậy, Chu Mộng Châu tiếp
tục cõng lão ta trên lưng mà đi.
Bạch Vân đi bên cạnh chàng, mắt tuy nhìn tới
trước, thế nhưng chốc chốc lại
liếc nhìn Chu Mộng Châu theo dõi thần thái.
Chu Mộng Châu lúc này chẳng phải là cõng lão già mà tợ
như cõng một pho tượng đồng nặng nghìn
cân, đi rất vất vả, sau chừng nửa canh
giờ là đã thấy mồ hôi ra nhễ nhại.
Thế nhưng lần này so với lần trước có
phần khá hơn.
Ánh mắt Bạch Vân liếc nhìn lão già, chẳng ngờ lão
ta mặt cũng đầy mồ hôi, xem ra có vẻ
cật lực tốn sức hơn cả Chu Mộng Châu.
Bạch Vân thấy tình hình như thế, đã ngộ
hiểu ra vấn đề, chứng tỏ lời nàng phán
đoán là không sai, lão già nhất định là cao thủ
ẩn thế, nhân lợi thế được Chu
Mộng Châu cõng, đã thi triển La Hán Thung hoặc Thiên cân
trụy để thử sức thiếu niên.
Bạch Vân tuy đã hiểu ra nguyên nhân khiến Chu Mộng
Châu cõng lão già cật lực như vậy, tuy nhiên vẫn
còn nhiều nghi vấn trong lòng.
Lão già này là ai? Tại sao có ý hành hạ Chu Mộng Châu
như vậy? Chu Mộng Châu không phải là người
chịu thiệt, kiên nhẫn, vì sao chấp nhận
để lão già ngầm hành hạ mình chứ?
Bóng chiều đã đổ dài, chẳng mấy chốc
thì trời tối hẳn, ba người tìm đến
được một cụm rừng nhỏ. Lão già như
đã thấm mệt mới bảo chàng dừng lại
nghỉ qua đêm.
Thấy lão già ăn uống no say vật người
nằm ngủ, Bạch Vân mới kéo Chu Mộng Châu ra
mồi góc xa, nói:
- Chu đệ, chuyện chẳng còn đơn giản
nữa rồi, lão già này xuất thân thế nào, sao lại
cố ý làm khó ngươi chứ? Ta vì nhìn thấy
ngươi chiều nay vẫn chịu đựng nổi,
cho nên mới chưa nói toát ra, thế nhưng chúng ta
cũng cần nghĩ cách đối phó, không nên để
lão ta khi hiếp.
Chu Mộng Châu mệt thì mệt, nhưng thần sắc so
ra tươi tỉnh hơn lúc đầu rất nhiều,
cười nói:
- Đệ đã có cách. Thế nhưng, trước khi
chúng ta chưa tìm đến được mộ phần
của Thiên Lãng Tử, tốt nhất không nên đắc
tội với lão ta.
Sáng ngày hôm sau, vẫn y như hôm qua, Chu Mộng Châu tiếp
tục cõng lão già mà đi.
Lão già làm như không có chút biểu hiện gì, ngồi trên
lưng Chu Mộng Châu vẻ thản nhiên vô sự.
Chu Mộng Châu cõng lão trên lưng vẫn nặng trịch
như hôm qua, nhưng qua một đêm điều khí
dưỡng thần lại, đã tìm ra đối pháp.
Cho nên cõng lão đi một hơi đến trưa, mãi khi
lão tự động bảo dừng lại nghỉ, chàng
mới thả lão xuống đất.
Lão già ngầm hít thở mấy hơi dài, lúc ấy gật
đầu nói:
- Tiểu huynh đệ, ta coi như phục ngươi
đấy, thế nhưng ngươi muốn gặp Thiên
Lãng Tử cần phải đáp ứng với ta mấy
điều kiện.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì mừng rỡ, nhất
thời không để ý, nói ngay:
- Lão trượng nói đi!
Nhưng Bạch Vân nhíu mày vặn hỏi lại ngay:
- Ài! Lão nói gì chứ? Chẳng phải chính miệng lão
đã nói là Thiên Lãng Tử lão tiền bối đã qua
đời rồi hay sao chứ? Giờ lại bảo có
thể gặp được lão ta?
Lão già nhìn Bạch Vân nói:
- Ta chỉ muốn đùa với các ngươi một chút
thôi, Thiên Lãng Tử võ công thông huyền đạt hóa, sao có
thể chết được?
Chu Mộng Châu và Bạch Vân nghe lão ta nói vậy thì vừa
kinh động vừa nghi hoặc, không biết lời lão
là thật hay giả.
Chu Mộng Châu tính khí vốn cương trực nóng
nảy, nhưng ba năm tu luyện với Đạo An
pháp sư, rồi mấy tháng ở với Nhẫn
đại sư, nên tánh tình có trầm ổn. Từ hôm qua
đến nay thầm biết bị lão già chơi khâm
nhưng chàng cam nguyện chịu đựng, thứ
nhất là để đạt được mục
đích của mình tự tìm đến viếng mộ
phần của Thiên Lãng Tử. Sau này dễ ăn nói
với sư phụ, thứ hai chàng bỗng kiên
định thử xem sức chịu đựng của
mình thế nào, chẳng ngờ khốn trong lại hay,
vừa đi vừa vận hành hơi thở, điều
hòa khí huyết, cho nên mãi cả buổi sáng nay không hề thấy
mệt mấy. Chính vì thế mà lúc này nghe lão nói vậy,
không chút tức giận.
Lại nói lão già họ La, tên Nhất Ba, vốn chẳng
phải là hạng tầm thường, mà là một cao
thủ thân mang tuyệt học. Ba mươi năm
trước lúc mới hành cước giang hồ, hùng tâm
rất lớn, muốn lấy tuyệt học nhất thân
của mình hùng bá thiên hạ. Nội trong ba năm, lão
hạ không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm, thế nhưng
cuối cùng gặp phải Thiên Si Thượng Nhân, lão
nhận đủ ba chưởng, và một cước ngã
gục.
Thiên Si Thượng Nhân trước lúc đấu với
La Nhất Ba, thầm hiểu hùng tâm dã chí của lão ta,
thế nhưng cũng phục chí lớn và võ học
của lão. Cho nên, trước lúc đấu đã giao
ước với nhau, chỉ cần La Nhất Ba thắng
thì muốn làm gì lão cũng được, nhưng La
Nhất Ba thua thì phải khấu đầu bái Thiên Si
Thượng Nhân làm sư phụ. Chẳng ngờ phần
thua thuộc về La Nhất Ba, lão vừa thẹn vừa
hận cúi đầu bái sư, rồi lui về sa mạc
ẩn thân.
La Nhất Ba từ đó đến giờ chỉ quanh
quẩn một vùng sa mạc này, mươi ngày nửa tháng
lão tìm đến thị trấn đong rượu một
lần. Cho nên người từ trên nhỏ đến trên
lớn, ở vùng sa mạc này ai ai cũng biết tên lão.
Hôm qua, cũng là ngày lão vào trấn đong rượu,
chẳng ngờ gặp phải bọn Chu Mộng Châu.
Vừa nhìn là lão đã biết khách giang hồ Trung Nguyên tìm
lên, hùng tâm ai xưng bá giang hồ năm xưa trong thâm tâm
lão chừng như chưa dứt. Lão chỉ muốn nhân có
người giang hồ, thử xem võ công của mình
đến đâu, cho nên mới bày ra màn kịch này.
Thật khéo, người mà Chu Mộng Châu muốn tìm
gặp lại chính là Thiên Lãng Tử, sư phu chính thức
của La Nhất Ba. Đồng thời cũng là oan gia
đối đầu với vị sư phụ bất
đắc dĩ của lão là Thiên Si Thượng Nhân.
Ban đầu, khi lên ngồi trên lưng Chu Mộng Châu, lão
chỉ thi triển ba thành công lực cũng đủ
khiến chàng cõng đến bở hơi tai. Nào ngờ
từ chiều hôm qua, Chu Mộng Chu trong khốn sinh cơ,
tìm ra được phương pháp hoán tức
điều khí ngay trong lúc đi, cho nên mới
đương nổi La Nhất Ba thi triển Thiên cân
trụy.
La Nhất Ba càng lúc càng thấy kỳ lạ, càng cố
vận hết công lực áp xuống lưng thiếu niên,
thế nhưng lão đã dốc hết mười thành công
lực thi triển Thiên trụy cân mà thiếu niên vẫn
chịu nổi, thậm chí càng lúc càng thấy khá hơn
trước. Cuối cùng thì lão không thể không phục
thiếu niên kỳ tài, huống gì công lực của lão
cũng thất tán nhiều trong suốt thời gian thi
triển Thiên trụy cân.
Trở lại lúc này, La Nhất Ba nghe Bạch Vân hỏi
như vậy, gật đầu cười đáp:
- Không sai. Thiên Lãng Tử tiền bối còn tại thế.
Thế nhưng, các ngươi muốn diện kiến lão
nhân gia thì phải thề với trời đất là
trước mặt người, tuyệt đối không
được nói đến chuyện giữa ta với
các người vừa rồi.
Chu Mộng Châu cứ ngỡ điều kiện gì khó
khăn, chẳng ngờ lại dễ dàng như vậy,
gật đầu nói:
- Lão yên tâm, nửa chữ tôi cũng không nói.
La Nhất Ba như vẫn chưa tin lắm, răn đe
nói:
- Tiểu huynh đệ, nếu như ngươi lừa
ta, La Nhất Ba này chẳng chịu để yên cho
ngươi đâu.
Chu Mộng Châu vẻ không vui, hỏi vặn:
- Vậy làm thế nào để lão tin chứ?
La Nhất Ba hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
- Ta sống già chừng này tuổi đầu chẳng
lẽ không nhận ra ánh mắt láo liên của ngươi
khi ngươi đáp lời hả?
Bạch Vân ngồi bên cạnh, thấy bọn họ
đấu khẩu tranh chấp, bèn chen vào nói.
- Vị tiểu huynh đệ của tôi xưa nay không
hề nói dối, đã hứa với ai chuyện gì là làm
đến cùng, lão trượng yên tâm.
La Nhất Ba chẳng nói thêm tiếng nào, ăn hết
lương khô, không ngủ mà ngồi vận khí
điều tức.
Bọn Chu Mộng Châu và Bạch Vân ánh mắt nhìn nhau
cười hữu ý, rồi cũng tìm chỗ ngồi
nghỉ ngơi.
Chiều hôm đó, ba người phóng chạy như bay. Chu
Mộng Châu lần này chẳng phải cõng lão già trên
lưng, nên người nhẹ tâng tâng, đi mà như không.
Chặp chiều thì bọn họ đến bên một
bờ suối nhỏ, nước cạn trong nhìn thấy
đáy, ở vùng hoang mạc này mà tìm ra một nguồn
nước như vậy thì không phải là chuyện
dễ, bên bờ nam con suối là một lều tăng
vải hình nấm, chính là một căn nhà kiểu du
mục của người phương bắc quen
sống, trước mặt nhà có một người
ngồi quay lưng ra ngoài.
Ba người vừa đến trước nhà, đã nghe
người kia lên tiếng hỏi:
- Nhất Ba, ai theo ngươi về vậy?
La Nhất Ba sãi bước đi nhanh đến
trước, giọng cung kính đáp:
- Để tử dẫn về hai vị tiểu khách.
Người kia "a" lên một tiếng nói:
- Lão phu ba mươi năm tay không đặt chân vào Trung
Nguyên, chẳng ngờ có người còn nhớ đến
ta. Ha ha ... Có lẽ đến tìm chuyện phiền hà?
Chu Mộng Châu nghe La Nhất Ba tự xưng là để
tử thì đã thấy làm kỳ, lúc này nghe người kia
nói vậy, tợ như chính là bản thân Thiên Lãng Tử,
bèn nói:
- Vãn bối phụng mệnh gia sư tìm đến yết
kiến lão tiền bối.
Người kia đầu vẫn không quay lại hỏi -
Sư phụ ngươi là ai?
Chu Mộng Châu liền thô tay vào trong áo lấy ra pho
tượng Kim La Hán rồi bước đến bên
người đó, nói:
- Lão nhân gia xin xem qua cái này thì biết!
Người kia từ từ quay đầu lại nhìn lên
vật trên tay Chu Mộng Châu, "á" lên một
tiếng, lẩm bẩm:
- Chẳng ngờ là lão ta. Xem ra ta sống chẳng vô
vị. Hảo, ngươi lại đây!
Đúng người này là Thiên Lãng Tử. Lão thân hình gầy
ốm, nhưng mắt sắc hữu thần, râu dài quá
rờn, thần thái phiêu dật phóng khoáng.
Chu Mộng Châu bấy giờ nghe thế bước
đến hai bước. Thiên Lãng Tử liền vung tay
nhanh như chớp chộp lấy cổ tay của chàng
đặt các ngón tay vào thốn mạch, mắt lim dim
định thần. Chu Mộng Châu người như không
đứng vững, hơi ngã về sau. Thiên Lãng Tử tay
trái đưa ra đỡ nhẹ thân chàng.
Chu Mộng Châu chẳng biết lão ta muốn làm gì, thế
nhưng lão ta một tay chộp cổ tay chàng một tay
đặt sau lưng, chàng có muốn vùng vẫy cũng
không được, cả người như vô lực
đề kháng.
Bạch Vân ngược lại hiểu Thiên Lãng Tử làm
vậy có dụng ý gì, cho nên đứng yên bất
động. Qua một lúc, Thiên Lãng Tử buông lỏng tay,
một cổ kình khí theo tay lão đẩy nhẹ ra, Chu
Mộng Châu người tung bổng lên không tầm một
trượng, rồi từ từ rơi đáp xuống
đất.
Thiên Lãng Tử gật đầu nói:
- Căn đế không tồi, có điều thân pháp còn
cứng nhắc, sư phụ ngươi chưa truyền
gì cho ngươi mà đã thả lạc giang hồ sao?
Chu Mộng Châu không dám giấu giếm, đem chuyện
của sư phụ giao cho mình ra kể hết.
Thiên Lãng Tử nghe xong, gật đầu nói:
- Như thế cũng chẳng trách ngươi. La Nhất
Ba, ngươi lên đỉnh Tuyết Sơn tuyệt phong
kiếm về cho ta mấy đoạn băng đàm.
La Nhất Ba từ đầu đến giờ nhìn hành
cử của sư phụ thì đã trố mắt kinh
ngạc, lúc này nghe nói vậy la lên:
- Lão tiền bối, tiểu đồ theo hầu
người đã ba mươi năm, tổng cộng
cũng chỉ học được vài loại ngoại
môn công phu. Tiểu tử này chỉ mới bái kiến
người một lần, vậy mà người đã
quyết định dạy cho nó võ công, há không thấy
như vậy uất khuất.
Thiên Lãng Tử mày bạc nhướng lên, sắc mặt
nghiêm nghị, trầm giọng nói:
- Ai bảo ngươi lại bái Thiên Si Thượng Nhân
lão đầu làm sư phụ chứ?
La Nhất Ba cứng họng, thật tình chuyện xảy
ra cũng chỉ bất đắc dĩ, năm xưa vì
trước khi giao đấu với Thiên Si Thượng
Nhân đã có lời giao ước trước, lão bại
thủ đành phải bái Thiên Si Thượng Nhân làm sư
phụ. Thật chất thì có một ngày học võ công nào
đâu?
Bấy giờ bị Thiên Lãng Tử nói vậy, La Nhất
Ba chỉ im lặng cúi đầu.
Thiên Lãng Tử quay nhìn Bạch Vân hỏi:
- Ngươi là ai?
Bạch Vân cung kính nói:
- Vãn bối là Bạch Vân.
Chu Mộng Châu nhanh nhẹn tiếp lời:
- Bạch Vân là nghĩa tỷ của vãn bối?
Thiên Lãng Tử thẳng thắn nói:
- Ta cũng không truy cứu cô nương này là ai,
đằng nào thì chỉ có mình ngươi được
sư phụ phái đến đây, ta chỉ đem bản
lĩnh truyền thụ một mình ngươi.
Bạch Vân nói:
- Họa phúc mỗi người chỉ bằng nhân duyên mà
có, vãn bối nào dám mong cầu. Lúc tiền bối truyền
thụ võ công cho Chu đệ, vãn bối sẽ lánh mặt
đi nơi khác.
Thiên Lãng Tử thấy thiếu nữ khí khái như
vậy, cười nói:
- Ngươi không lánh mặt cũng được,
thế nhưng ngươi chỉ được nhìn ghi
nhớ chứ không được diễn luyện. Sau này
rời khỏi đây, nhớ được chừng nào
thì luyện chừng đó, coi như cũng là vận khí
của ngươi rồi đó.
Bạch Vân nghe thì trong lòng rất sung sướng, vôi vàng
khấu tạ.
Thiên Lãng Tử bảo bọn họ chuẩn bị đi
nghỉ sớm, sáng ngày mai bắt đầu luyện
tập.
Sáng sớm hôm sau, La Nhất Ba từ biệt Thiên Lãng
Tử đi Tuyết Sơn tuyệt phong lấy băng
đàm. Thiên Lãng Tử đợi cho đến khi La
Nhất Ba đi thật lâu rồi mới yên tâm bắt
đầu dạy võ công cho Chu Mộng Châu.
Đầu tiên lão bảo chàng dụng kiếm múa pho
Đạt Ma kiếm pháp mà chàng học được
ở Đạo An pháp sư cho lão xem. Chu Mộng Chân vâng
lời múa kiếm từng chiêu từng thức rất chú
tâm không để sơ xuất một chỗ nào. Thiên Lãng
Tử đứng ngoài nhìn rất cẩn thận. Lão
cứ để cho chàng luyện, khi nào thấy có chỗ
còn thưa được chuẩn xác mới chen vào
nhắc nhở vài câu.
Luyện xong kiếm pháp, lão lại bảo chàng thi triển
pho Phiên Thiên chưởng hấp thu được ở
Nhẫn đại sư. Chu Mộng Châu cùng chuyên chú thi
triển một lượt. Thiên Lãng Tử đứng xem
gật đầu hài lòng, đợi khi chàng múa xong lão
cảm khái, nói:
- Ài! Chẳng ngờ lão trọc này cũng nghĩ ra
những chiêu thức cổ dị thế này. Ngươi
luyện thành hai pho kiếm và chưởng này, nếu
như khổ công luyện đến mức thành thục,
trong giang hồ những kẻ hơi non kém một chút,
chỉ e không địch nổi với ngươi đâu.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì lòng đại hỷ,
chẳng ngờ hai pho võ công chàng luyện cũng đủ
ngang dọc giang hồ, quả nhiên lời Bạch Vân
lần trước nói chẳng sai. Tự nhiên trong lòng chàng
hồ hởi vô cùng, thế nhưng nghĩ lại lần
này đã đến đây để học võ công với
Thiên Lãng Tử, lão nói vậy chẳng lẽ thấy chàng
đã đủ mà không tiếp tục truyền võ công hay
sao. Nghĩ thế cảm thấy hơi lo lo.
Thiên Lãng Tử chừng như nhìn ra tâm ý của chàng,
cười nói:
- Lão phu chỉ cần giữ người lại đây
một năm chỉ điểm thêm vài pho công phu, tuy không
dám nói nhiếp phục thiên võ lâm, thế nhưng muốn
thắng được ngươi cũng phải là hàng
võ công thặng thừa mới đạt được
chuyện đó.
Chu Mộng Châu vội cung kính nói:
- Đa tạ tiền bối dốc tâm truyền thụ.
Chu Mộng Châu này tất tận lực khổ luyện,
để không phụ lòng người.
Thiên Lãng Tử trầm mặc một lúc, bỗng chỉ
sang bên kia suối, nói:
- Bên kia suối thỉnh thoảng xuất hiện một
lão đầu tử điên khùng, các ngươi nếu
gặp lão ta thì chớ để tâm đến hắn.
Chu Mộng Châu nghe thì biết vậy, thực chất thì
chàng từ đó chỉ chuyên tâm khổ luyện công phu
với Thiên Lãng Tử mà thôi.
Bạch Vân thì đứng bên ngoài chăm chú quan sát, mặc
nhiên ghi nhận, thế nhưng những điều
thầm học được từ võ công của Thiên Lãng
Tử cũng đủ làm cho cô ta sung sướng lắm
rồi.
La Nhất Ba cứ mỗi tháng quay về một lần,
mỗi lần như vậy thường mang về
một đóa băng đàm như Liên bồng trong suốt
như pha lê. Thiên Lãng Tử đem cho Chu Mộng Châu nhai
nuốt, rồi lại sai La Nhất Ba tiếp tục lên
đường. Cứ mỗi lần La Nhất Ba về
một hai hôm, thì Thiên Lãng Tử ngừng việc truyền
thụ võ công cho Chu Mộng Châu, đợi đến khi
lão ta đi hẳn rồi mới liếp tục.
Chu Mộng Châu nhận ra mối quan hệ thầy trò
giữa họ có gì cổ quái không bình thường, thế
nhưng chàng không dám hỏi han nhiều lời.
Nửa năm chớp mắt trôi qua, Chu Mộng Châu vốn
căn cơ nội lực rất vững, cho nên
dưới sự truyền thụ của Thiên Lãng Tử
chàng tăng tiến cực nhanh.
Sáng hôm ấy chàng chưa xuống giường đã nghe
thấy nhiều tiếng súc vật kêu vang, chàng ngạc
nhiên chạy ra xem thì thấy bên kia bờ một đàn
cừu đang gặm cỏ xuân mơn mởn.
Dưới một gốc cây lớn, một lão già
tướng mao to lớn, ăn vận lối mục
đồng, dung mạo hồng nhuận quắc
thước, nhìn thấy Chu Mộng Châu lão đưa tay
ngoắc ngoắc.
Chu Mộng Châu nhún người đến gần bờ,
cao giọng hỏi vọng sang:
- Lão nhân gia gọi tôi có chuyện gì?
Lão già gật đầu nói.
- Ngươi sang đây, ta có chuyện muốn nói với
ngươi.
Chu Mộng Châu còn đang tần ngấn không biết có nên
sang bên đó hay không, đột nhiên sau lưng nghe tiếng
Thiên Lãng Tử:
- Mặc lão ta, ta chẳng đã từng nói với
ngươi về lão già điên ấy sao?
Lão già cười lên ha hả:
- Thiên Lãng, tiểu tử này chẳng quản nghìn dặm
đến đây tìm ngươi, đủ thấy thành tâm
cầu học võ nghệ thế nào rồi. Cứ nhìn
thần thái, cử chỉ của hắn thì rõ ràng võ công
căn cơ chẳng kém tí nào. Lão già chăn cừu ta
muốn nói chuyện với hắn vài câu, ngươi lo gì
chứ?
Thiên Lãng Tử tự bao giờ vô thanh vô sắc đến
bên Chu Mộng Châu, thoáng chút trầm ngâm nói:
- Được, nhưng ta ngồi đây giám sát tránh
ngươi buông những lời sàm mê hoặc trẻ con.
Lão già chẳng nói gì, Chu Mộng Châu nghe vậy biết Thiên
Lãng Tử đã không phản đối nữa, khi ấy
nhún mình lướt tới chừng trượng, hai tay
giang ra bình ổn bằng một thế “Binh sa lạc
nhạn” đáp nhẹ nhàng xuống đất.
Bằng một thế này chàng cảm thấy rất
tự hào, chẳng ngờ lão già ngồi bên kia lắc
đầu nói:
- Võ công của ngươi luyện xem ra cũng khá
đấy, thế nhưng trong mắt ta thì chẳng ra cái
quái gì.
Thiên Lãng Tử nghe vậy thì hơi giận:
- Mộng Châu, ngươi trở lại đây.
Chu Mộng Châu vâng lời quay lại trước mặt
lão già, lão nói tiếp:
- Ngươi chớ để mất mặt ta, lão già kia
điên điên khùng khùng, thế nhưng võ công rất cao
cường. Giờ ngươi thi triển thân pháp
“Lăng ba hư độ” ta vừa dạy ngươi
mấy ngày trước ta xem.
Chu Mộng Châu nghe vậy thì hơi lúng túng.
Nguyên là thân pháp Lăng ba hư độ chàng chỉ
mới luyện được vài ngày, nếu thi triển
thành công thì nhiều lắm cũng chỉ vượt qua
được bốn năm trượng là cùng. Thế
nhưng dòng suối này rộng có đến mười
trượng. Chu Mộng Châu biết mình khó có thể
vượt qua được cho nên mới tỏ ra lúng
túng khó xử.
Thiên Lãng Tử trong lòng đã có suy tính nên cười nói:
- Đi đi! Lấy lại thể diện cho ta chứ,
chớ để lão điên bên kia bờ cười
ngươi, cũng là cười ta nữa đấy.
Chu Mộng Châu ngược lại thầm rủa:
- Lát nữa thì cười càng tệ hại hơn nữa
đấy.
Tuy nghĩ bi quan như vậy, nhưng chàng cũng vâng
lời Thiên Lãng Tử, bước đến bên bờ,
thóp bụng nâng ngực, đề khí ngưng thần,
rồi tung người lướt tới, thi triển
Lăng ba hư độ, thân pháp vừa học
được.
Thi triển Lăng ba hư độ thân pháp vốn
chỉ nhảy bằng một lần đề tụ chân
khí. Chu Mộng Châu tung mình lướt tới thấy đã
được năm trượng, thân hình tự nhiên rơi
xuống đất, chân khí tan dần. Chàng biết mình
đã làm những gì có thể làm được, nhưng rõ
ràng là sắp mất mặt Thiên Lãng Tử. Đột nhiên
trong lòng nảy lên một ý, khi thân hình càng lúc càng thấy
trầm nặng xuống chàng liền vận dụng
phương pháp hoán khí điều tức giống như
khí phải cõng La Nhất Ba nặng cả nghìn cân trên
lưng chẳng biết có hữu hiệu hay không, nhưng
cũng lập tức vận dụng.
Thiên Lãng Tử lúc ấy ngược lại thấy Chu
Mộng Châu cả người từ từ rơi
xuống mặt nước thì ngấm ngầm đưa
tay định đẩy một cỗ kình lực giúp chàng
vượt sang bên kia bờ. Chẳng ngờ chưa
kịp ra chưởng, bỗng lão khựng người
thâu kình lực lại.
Nguyên là cả người Chu Mộng Châu đang từ
từ rơi xuống, bỗng chân như chạm mặt
nước rồi vọt lên trên không phóng tiếp tới
trước xa chừng hai trượng.
Thiên Lãng Tử "á" lên một tiếng, lão già bên kia
suối cũng trố mắt há miệng ra vẻ kinh
ngạc vô cùng.
Chu Mộng Châu chẳng ngờ thành công, cả người
hoán khi lập tức nhẹ như bông, chân chạm mặt
nước mượn lực tung người, lòng
khấp khởi sung sướng, chợt thấy cảm
ơn trò chơi khăm của La Nhất Ba. Lòng suối
rộng mười mấy trượng, nháy mắt chàng
đã vượt qua một cách dễ dàng.
Thiên Lãng Tử cười toét miệng, chỉ tay mãn ý nói.
- Sao chứ? Lão điên, nếu ngươi mắt không hoa
thì nhìn hắn rõ chỉ bằng một hơi vượt
suối đấy chứ, mặc dù không đẹp
mắt cho lắm. Mà tuyệt nhất vẫn là pháp hoán khí
điều tức của hắn mới uyên thâm trác
tuyệt. Ngươi thử nghĩ xem, một chân tài
trăm năm hiếm thấy, chẳng lẽ ngươi
nhẫn tâm chôn vùi hắn nơi hoang mạc này?
Lão già cũng hiện một nụ cười vui vẻ:
- Ngươi sợ gì chứ? Ta ba mươi năm nay,
cứ nửa năm ta đến đây vừa
thưởng ngoạn phong cảnh vừa du thuyết tên
môn đồ bảo bối kia, nhưng không có hiệu
quả. Tiểu tử này thành tâm thành ý định học
võ nghệ xem ra còn vượt xa hắn, so với hắn
chẳng những thiên chân bẩm tính trội nhiều mà còn
sở nguyện kiên cường. Ngươi còn lo lắng
gì chứ?
Thiên Lãng Tử quay sang nói với Chu Mộng Châu:
- Mộng Châu, ngày mai ta sẽ truyền cho ngươi
một pho kiếm pháp phòng thân. Ta chẳng dám khoa ngôn,
thế nhưng trong thiên hạ hiện thì tìm ra
người có thể giải được pho kiếm
này thì chỉ e nổ cả mắt đấy.
Nói rồi lão ngồi xuống quỳ trên hai gối.
Chu Mộng Châu bước đến bên lão già, lão chỉ
tay về phía Thiên Lãng Tử hỏi:
- Hắn từng nói cho ngươi biết tính danh của
lão phu chưa?
Chu Mộng Châu chỉ nghe Thiên Lãng Tử từng nói bên kia
bờ có một lão già điên, nhưng chẳng hiếu danh
tánh là gì, lắc đầu đáp:
- Không!
Lão già nói - Hắn đã không nói, thì ta nói. Lão phu phúc tính
Đông Phương, tên Đai Bạch khi chưa
đến vừng bắc hoang mạc này cũng từng có
chút danh khí, người thường xưng ta là Thiên Si
Thượng Nhân.
Chu Mộng Châu tròn mắt, buộc miệng "a" lên
một tiếng kinh ngạc.
Thiên Si Thượng Nhân cũng ngạc nhiên nhướng
đôi mày bạc nói:
- Ngươi còn nhỏ tuổi thế này mà cũng
biết danh tánh lão phu ư?
Chu Mộng Châu lắc đầu nói:
- Vãn bối muốn phụng mệnh gia sư đến
tìm lão tiền bối ở Bắc Thiên Sơn, nhưng vì
lộ trình thuận tiện nên vãn bối trước
hết đến tìm gặp Thiên Lãng Tử lão tiền
bối, dự định sau khi rời khỏi đây
sẽ đến bái kiến lão tiền bối.
Thiên Lãng Tử ở bờ bên kia cười lên ha hả:
- Đây không phải là ý trời sao? Nếu như tiểu
tử này chẳng thuận đường mà đến
đây tìm gặp lão điên trước thì chuyện đã
khác rồi!
Thiên Si Thương Nhân kinh ngạc vô cùng, trố mắt
hỏi Chu Mộng Châu:
- Sư phụ ngươi là ai? Lão ta muốn tìm ta có
việc gì?
Chu Mộng Châu chưa đáp thì Thiên Lãng Tử đã lên
tiếng:
- Sư phụ hắn chính là Kim La Hán!
Thiên Si Thượng Nhân vừa nghe vậy mặt hơi
biến sắc, nụ cười tiêu mất, trầm
mặc một lúc lão nói:
- Ngươi ngồi xuống, trước hết nghe ta
kể một câu chuyện.
Chu Mộng Châu linh cảm câu chuyện lão ta sắp kể
có liên quan đến sư phụ của mình, khi ấy
ngồi xuống bên lão im lặng lắng nghe.
Thiên Si Thượng Nhân hắng giọng kể:
- Rất lâu trước đây, trên giang hồ có năm nhân
vật võ lâm cái thế, nhân vì bọn họ ai cũng
tự xưng là Thiên Hạ Đệ Nhất cao thủ,
chẳng ai phục ai, nên định chọn một cơ
hội sẽ tổ chức tỷ đấu phân cao
hạ, nhưng chung quy vẫn chưa tìm được
một cơ hội tốt ...
Lúc này, trên giang hồ bỗng dưng xuất hiệu
một người võ công chẳng những thông huyền
đạt hóa, mà còn thấu suốt nhân tình thế thái,
biết giang hồ dậy sóng, tạo ra huyết
trường xưa nay cũng chỉ vì tranh nhau chút
địa vị hư danh, nghe nói năm cao thủ
đệ nhất quyết đấu liền lập
tức bôn tẩu tứ phương, hy vọng thuyết
phục bọn họ từ bỏ ý định tỷ
đấu, nhưng kết quá chẳng một người
nào chịu nghe ...
Ông ta thất vọng nhưng không phải là tuyệt
vọng, chẳng lâu sau nghĩ ra một diệu pháp, đã
dùng nhất thân võ công độc đáo, phân đấu
bại từng người trong năm cao thủ này.
Chu Mộng Châu nghe đến đó bất giác "a"
lên một tiếng, lòng thầm nghĩ:
- Như thế chẳng phải là người này đã
trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất cao thủ sao?
Thiên Si Thượng Nhân dừng lại giây lát kể
tiếp:
- Trong năm người này có hai người bại
thủ hổ thẹn mà tự tuyệt, một
người thì xuất gia đầu Phật làm hòa
thượng, hai người còn lại một
người thì mai danh ẩn tích nơi nào không ai hay
biết, còn lại một người thì ẩn náu trong
đại sa mạc này khổ luyện công phu. Hai
người này, một người ngoại hiệu
Bạch Cốt Ma Quân, còn một người chính là Thiên
Lãng Tử.
Chu Mộng Châu hết sức bất ngờ lại kê u lên
một tiếng, mắt bất giác đưa nhìn về
phía Thiền Lãng Tử.
Thiên Lãng Tử mắt thấy phẫn hận hừ lên
một tiếng, tuy nghe rất nhỏ, nhưng kình lực
xoáy vào tai khiến người ta đau nhức cả màng
nhỉ.
Thiên Si Thượng Nhân như chẳng để ý
đến lão ta, tiếp lục nói:
- Người này tuy võ công cái thế, chế phục
được năm đại cao thủ trong võ lâm,
vốn nghĩ tiêu trừ họa kiếp giang hồ, nào
ngờ lại gây ra không ít phiền hà. Nguyên môn đồ
hậu duệ của hai người tự tuyệt
thống hận trước cái chết cửa sư
phụ mình, đã thề quyết tìm người này
để báo thù rửa hận, đến cả Bạch
Cốt Ma Quân và Thiên Lãng Tử trong lòng lúc nào cũng nung
nấu ý báo thú rửa nhục. Người này không muôn gây
thêm thù hận, nhưng nhiều năm liền bị truy nã
đến cùng, chung cuộc cảm thấy không thể yên
thân, nên quyết định chạy lên mạn bắc
ẩn thân nơi hoang mạc, chăn cữu mưu sinh,
từ đó hoàn toàn không bàn đến chuyện giang
hồ, chẳng màng chuyện võ học, hễ thấy ai ôm
mộng luyện võ cầu danh là ra sức khuyên giải.
Chu Mộng Châu nghe đến đó chừng như hiểu
ra hết vấn đề, ngưng mục nhìn lão ta
buột miệng hỏi.
- Thì ra người đó chính là bản thân lão tiền
bối?
Thiên Si Thượng Nhân gục gặc đầu khẽ
đáp:
- Không sai, chính là kẻ chăn cừu này đây.
Trước đây ta khuyên người, tất dốc lòng
dụng hết đạo lý mà nói, thế nhưng hiện
tại thì ta đã thấu hiểu ra, nhiều lời phí
sức cũng chỉ vô ích. Ngươi thử nghĩ xem,
cho dù ngươi luyện thành võ công cái thế, đệ
nhất thiên hạ thì suốt đời ngươi
cũng không thoát ra bao nhiêu khổ hận. Chẳng bằng
học theo lão phu, chăm một đàn cừu, đói
ăn khát uống, bạn cùng trời đất, vui
với trăng thanh gió mát, đi về an nhàn tự
tại.
Chu Mộng Châu bất giác nhìn về phía đàn cừu có con
ăn no khuỵu trên hai chân trước lim dim ngủ, có con
thì nghểnh cổ hứng gió xuân phất qua, tung lên
những chòm lông dài mượt, thỉnh thoảng kêu lên
những tiếng vui tai, chừng như chúng rất an bình
thỏa thích.
Chu Mộng Châu ngưng mắt nhìn đàn cừu đến
say mê, phút chốc tính trẻ con trong người chàng
khởi lên, chừng như muốn chạy ra nô đùa cùng
chúng.
Nghe những lời Thiên Si Thượng Nhân rất có
đạo lý, Chu Mộng Châu cứ ngây ngất suy diễn,
nhưng lúc ấy bên tai bỗng giọng Thiên Lãng Tử rõ
mồn một:
- Chớ nghe những lời giảng sàm của lão điên,
ngươi tự nghĩ xem, đã luyện thành võ công,
chẳng hành cước kinh banh tế thế, lại
tự giam mình trong hoang mạc với đàn cừu ngu
đần, chẳng phải là điên ư?
Chu Mộng Chịu giật mình chấn động, hùng tâm
trỗi dậy, vội quay đầu nói với Thiên Si
Thượng Nhân:
- Vãn bối còn nhiều chuyện phải làm, không thể
ở đây chăn cừu cùng lão tiền bối
được.
Thiên Si Thượng Nhân hú dài vẻ tiếc rẻ, nhưng
Thiên Lãng Tử thì cười phá lên đắc chí.
Thiên Si Thượng Nhân trầm lặng giây lát nói:
- Ta sớm nhận ra người không bao giờ ở
lại đây chăn cừu cùng ta, ngươi còn trẻ
nên ta chẳng trách. Ngươi về nói với sư
phụ ngươi, ở đây ta thiếu bạn chăn
cừu, nếu lão muốn thì đến đây ở
với ta. Còn ngươi, sau này đừng đến
gặp ta nữa!
Chu Mộng Châu nói:
- Lão tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định
chuyển lời!
Thiên Si Thượng Nhân nhắm nghiền mắt lại,
lưng tựa vào gốc cây chẳng nói thêm tiếng nào.
Chu Mộng Châu đứng lên nhún mình trở lại bên
bờ bên kia, chẳng biết Thiên Lãng Tử tự lúc nào
trong tay đã cầm thêm một thanh trường kiếm.
Thấy Chu Mộng Châu trở lại, lão cười, nói:
- Mộng Châu, ngươi thật ngoan ngoãn. Giờ ta
sẽ dạy ngươi một pho kiếm phòng thân.
Chu Mộng Châu từ đó tiếp tục khổ luyện
với Thiên Lãng Tử, nhưng lúc nào chàng cũng nhớ
tới những lời của Thiên Si Thượng Nhân.
Trong thời gian còn lại này, thỉnh thoảng Thiên Lãng
Tử nói cho chàng nghe nhiều chuyện về sư phụ
chàng. Chu Mộng Châu bây giờ mới biết một trong
năm cao thủ xưa bại dưới tay Thiên Si
Thượng Nhân sau đó xuất gia làm hòa thượng,
chính là sư phụ của chàng - Kim La Hán. Đồng
thời chàng còn biết được tên những nơi
chàng đến được sư phụ sắp
đặt có ý đồ sẵn, những nơi chàng
trước đây đã đến là những nơi chàng
sẽ hấp thụ được võ công.
Nhưng những trạm tiếp theo sau này đều là
những nơi từng có thâm cừu với sư phụ
chàng.
Chu Mộng Châu thầm hiểu sau này những nơi chàng
đặt chân đến, tất khó tránh những
trường hợp xung đột, mà bọn họ
đều là những nhân vật danh đầu võ công
chẳng nhỏ trong giang hồ.
Xem Tiếp Hồi 10
