BÍCH NGỌC ĐAO
Cổ Long
Hồi 1
Thiếu Niên Giang Hồ
Ngày xuân, ở Giang Nam Đoàn Ngọc
đang tuổi thiếu niên.
Ngựa là thứ danh chủng Ngọc Diện Thanh Hoa
Thông, rất hợp với bộ yên ngựa mới tinh
bóng loáng.
Bên yên ngựa có treo thanh bạch ngân đao, vỏ
đen bằng da cá sấu, trạm bảy viên phỉ thúy.
vỏ đao cọ vào bàn đạp bằng đồng,
phát ra những tiếng tinh tang nghe như âm nhạc.
Y phục cũng màu sắc tươi đẹp,
rất nhẹ, rất mỏng, may rất vừa
người, thêm vào đôi giày bằng da bò mua từ Quan
Ngoại vào, rồi cây roi ngựa tinh chế ở Ôn Châu,
trên tay cầm còn có khảm một viên minh châu lớn còn
hơn cả mắt rồng hai phân.
Hiện tại là buổi chiều mùa xuân vào tháng ba,
Giang Nam cỏ mượt, chim chóc kêu hót bay nhảy loạn
khắp nơi. Một làn gió xuân đem theo mùi thơm
của hoa đào, đang thổi qua mọi nơi, ôn nhu
như hơi thở của tình nhân.
Gió xuân thổi từng làn sóng nước xanh rì nổi
lăn tăn, một cặp chim én vừa bay ra khỏi
rừng hoa, đậu xuống lan can của chiếc
cầu sơn màu đỏ tươi, rủ rỉ
với nhau, cũng không biết là đang nói gì.
Đoàn Ngọc buông thả dây cương, để
con ngựa thong thả bước qua cầu, gió ấm
thổi nhẹ vào mặt, thổi bay tà áo rất mỏng
màu xanh của y.
Trong cái bọc màu tím để bên ngực trái của y,
là chồng chồng bạc trắng xếp đặt
chỉnh tề, đủ để cho bất cứ
một người trẻ tuổi nào như y tiêu xài
thoải mái ba tháng trời.
Năm nay, y mới có mười chín tuổi, vừa
từ phía Bắc ngàn dặm đóng băng đến Giang
Nam, một nơi phong quang minh mị như thế này.
Cặp chim én bị vó ngựa trên cầu làm kinh
động, y chỉ thấy mình nhẹ nhàng cũng như
cặp én kia, nhẹ nhàng muốn bay lên vậy.
Nhưng không phải là y hoàn toàn không có tâm sự.
Vợ chồng Trung Nguyên đại hào Đoàn Phi Hùng
gia giáo vốn rất nghiêm, dĩ nhiên không thể nào vô duyên
vô cớ thả đứa con trai độc nhất
của mình đến Giang Nam.
Đoàn Ngọc đi lại đây lần này dĩ
nhiên là có nhiệm vụ.
Nhiệm vụ của y là trước mười
lăm tháng tư, gấp tới Bảo Châu sơn trang,
đại diện cho phụ thân y, bái thọ người
bạn kết nghĩa kim lan thuở thiếu thời
của ông ta, là Giang Nam đại hiệp Châu nhị thái
gia Châu Khoan. Y sẽ đem lễ vật là cây Bích Ngọc
Đao tổ truyền nhà họ Đoàn lại bái thọ,
sau đó sẽ đem bảo châu nhà họ Châu về.
Bảo Châu sơn trang, cái viên bảo châu quý giá nhất,
chính là con gái yêu của Châu nhị thái gia.
Cô năm nay chỉ mới mười bảy tuổi.
Cô tên là Châu Châu.
Nghe nói Châu nhị thái gia năm nay phá lệ mở
tiệc chúc thọ, là để chọn nữ tế cho cô
con gái quý.
Châu gia ở Cô Tô là thế gia võ lâm thanh danh hiển hách
nhất ở Giang Nam.
Châu đại tiểu thơ không những là
người đẹp có tiếng, mà còn là một bậc
tài nữ xuất sắc.
Nghe cái tin tức đó, các bậc công tử thiếu
hiệp trong giang hồ còn chưa lập gia đình, e
rằng đã có hơn nửa đều sẽ đổ
xô lại Bảo châu sơn trang trước ngày
mười lăm tháng tư.
Đoàn Ngọc sẽ được trúng tuyển hay
không, đem cái viên bảo châu này về được hay
không, y thật tình không chắc trong bụng.
Đấy là tâm sự của Đoàn Ngọc.
Nhưng đứng trước cảnh Giang Nam, bờ
sông hoa đỏ rực hơn lửa, nước xanh
đậm thế này, còn có tâm sự gì mà một gã
thiếu niên mười chín tuổi ném không đi, thả
không xong ?
Quả thật còn có một thứ, đấy là lúc y
vừa ra khỏi cửa, phụ thân của y đã nghiêm
sắc mặt, nói đi nói lại với y rằng,
phải ráng hết sức đừng quên bảy
điều giới luật.
Cho đến bây giờ, y phảng phất còn nghe phụ
thân nghiêm nghị nhắn nhủ:
- Lấy cái thông minh và vũ công của con, có thể
cũng gượng gạo ra lăn lộn trong giang hồ
được rồi, nhưng có mấy chuyện này, con
phải nhất định làm không được, nếu
không ta bảo đảm con sẽ lập tức
rước phiền lụy vào thân ngay. Đây là lời
dạy dỗ từ kinh nghiệm tích lũy mấy chục
năm nay của cha, con nhất định ráng mà nhớ
vào lòng cho kỹ.
Đoàn Ngọc từ nhỏ vốn là đứa bé
rất hiếu thảo vâng lời, mấy điều
đó, y không dám quên điều nào, mỗi sáng tỉnh
dậy là trong bụng nhẩm đi nhẩm lại mấy
lần:
- Thứ nhất, không được kiếm chuyện
phá phách, hay xen vào chuyện người khác.
- Thứ hai, không được tùy tiện kết
bạn với người lạ.
- Thứ ba, không được cờ bạc với
người lạ.
- Thứ tư, không được gây thù oán với nhà
sư, đạo sĩ, ăn mày.
- Thứ năm, tiền bạc không được
để ra ngoài.
- Thứ sáu, không được tin lời người
ta đồn đãi.
- Thứ bảy, cũng là điều trọng yếu
nhất, là không được qua lại với đàn bà
không quen biết.
Đoàn Ngọc trước giờ vốn là
đứa bé rất được lòng mọi
người, không những y mạnh khỏe anh tuấn,
lễ phép nhã nhặn, y còn rất thích cười, rất
biết cười, cười rất ngọt ngào.
Huống gì y áo quần bảnh bao, cưỡi ngựa cao
ráo, thiếu niên nhiều tiền, đàn bà gặp y mà không
thích, đấy mới là chuyện lạ. Đây vốn là
cái điểm Đoàn Phi Hùng lão gia tử lấy làm hãnh
diện nhất, nhưng hiện tại biến thành điểm
đáng lo ngại nhất.
- Đàn bà vốn là tai họa, đàn bà hư hỏng
trong giang hồ lại quá nhiều, con chỉ cần dính
vào một người, phiền phức sẽ đeo
đẵng vĩnh viễn với con không bao giờ cho
hết.
Câu nói ấy Đoàn Phi Hùng lão gia tử đã lập
đi lập lại với con mình chừng năm chục
lần, Đoàn Ngọc dù có muốn quên cũng khó mà quên cho
nổi.
Có phải vậy không ?
Xuân sắc ở Giang Nam nếu có mười phần,
thì ít nhất đã có bảy phần ở Tây hồ.
Có người nói, xuân sắc ở Tây hồ
đẹp như tranh vẽ, nhưng trên đời này làm
gì có người vẽ ra được xuân sắc
của Tây hồ ?
Nếu đã bước qua Hàng Châu mà không dạo qua Tây
hồ một chuyến, thật tình là uổng cả
đời, đã đến Tây hồ, còn chưa
đến thưởng thức Tống Tẩu Ngư
ở Tam Nhã Viên, thật tình cũng uổng lắm.
Hiện tại Đoàn Ngọc tấu xảo quá
bước lại Hàng Châu, đến Tây hồ, dĩ nhiên
y không thể để coi cái cảm giác tiếc rẻ
ấy lại trong lòng.
Tống Tẩu Ngư là cá chưng.
Cá phải còn sống rồi giết đi đem
chưng mới là thứ thượng hạng, chưng
xong, rồi rưới nước gia vị lên đem lên
bàn ăn, vì vậy đang còn ngun ngút khói, đúng là vào
miệng là tan ra, vừa tươi vừa béo.
Cũng như Ma Bà, Đậu Bà ở Thành Đô, cá
chưng này gọi là Tống Tẩu Ngư, bởi vì cách
nấu là do một người đàn bà ở Nam Tống,
họ Tống sáng chế ra.
Nhưng Tây hồ nước cạn, dưới ba
thước đều là bùn đất, cá ở trong
hồ không lớn nổi.
Vả lại Tây hồ không cho bắt cá. Ở Tây
hồ mà bắt cá, quậy cả hồ đang xanh
biếc lên, không phải là chuyện đốt đàn
đem nấu thịt gà, mất hết cả nhĩ
hứng đi sao ?
Vì vậy tuy cá chưng nổi tiếng ở Tây hồ,
nhưng không phải cá ở Tây hồ, mà từ Tây
hương.
Nhất là Đường Thê hương, không những
hoa mai ở đó đẹp, cá cũng ngon nữa.
Nơi đó cơ hồ nhà nào cũng có ao cá. Thuyền
bỏ cá vào trong thành, đáy thuyền đan bằng trúc, so
với thuyền hoa trên Tây hồ còn lớn hơn, cá
nằm dưới đáy thuyền, giống như nằm
trong nước sông vậy.
Thuyền đi tới trước cửa Vũ Lâm, bèn
cập bến, các ngư phủ chân trần bèn lấy thúng
xúc cá đem vào thành bán. Trong thúng cũng đựng
đầy nước sông, trong giỏ trên thúng, còn có
để một bầy tôm xanh đang búng lóc chóc.
Vào buổi sáng sớm mùa xuân, vài chục gã trai trẻ
khỏe mạnh cười đùa, gánh những thúng
đồ thu hoạch hôm đó, bước trên con
đường lót đá xanh đi lại thành, cảnh
tượng ấy, còn thậm chí làm người ta vui
sướng hơn cả món cá chưng.
Do đó các quán rượu bên hồ bèn đem những
con cá còn bơi lội đó, bỏ vào trong lồng trúc
lớn, để dưới hồ đợi khách
lại viếng.
Đoàn lão gia tử thích nhất là Tam Nhã Viên mỗi khi
đến Tây hồ, là không thiếu được
chuyện đến Tam Nhã Viên bắt vài con cá tươi,
đem chưng nhắm rượu.
Vì vậy, Đoàn Ngọc cũng đến Tam Nhã Viên.
Tam Nhã Viên nằm ngay bên hồ, mặt nhìn ra cả
một hồ nước mùa xuân, bốn bề lan can làm
bằng gỗ hồng lê cao ba thước bao bọc.
Bên cạnh lan can có để mười mấy cái bàn
bằng gỗ trắng dàu, sạch bóng loáng mỗi bàn
đều có để sẵn đồ câu cá và mồi
câu.
Cá đã bỏ vào trong hồ, có hàng rào trúc ngăn
lại, muốn ăn chỉ mới câu lên thôi.
Có mình câu lên, mùi vị dù gì cũng có đặc biệt
tươi ngon hơn.
Đoàn Ngọc câu được hai con, kêu hai giác
rượu, đối diện với cảnh xuân sắc
bên Tây hồ thế này, không có cá cũng còn uống
được, huống gì là có cá đó ?
Vì vậy mà hai giác rượu đã cạn, lại thêm
hai giác nữa.
Đoàn Phi Hùng không dặn y, phải uống ít đi
một chút, bởi vì ai ai cũng biết đại công
tử nhà họ Đoàn tửu lượng như biển,
ngàn chung còn chưa say.
Bất cứ ai muốn đổ rượu cho y sang,
là cũng khó khăn như muốn cho cá chết
đuối vậy.
Rượu đựng trong bình rượu bằng
đồng, một bình có tới mười sáu
lượng.
Bốn giác rượu là bốn cân, Đoàn Ngọc
đang uống thứ rượu Thiện Lưỡng còn
mắc hơn cả Hoa Điêu để lâu năm gấp
bội.
Thứ rượu này vốn dành cho viễn khách, tuy
mắc hơn Hoa Điêu gấp bội, nhưng chắc gì
đã ngon hơn Hoa Điêu bao nhiêu.
Chân chính rượu ngon phải là Trúc Diệp Thanh
để lâu năm, mùi rượu nhẹ nhàng, vào
miệng mềm như lụa, nhưng hậu kình rất
đầy, hai ba chén vào bụng đã có cảm giác ngà ngà
ngay.
Đoàn Ngọc tuy không uống Trúc Diệp Thanh,
hiện tại cũng đã có cảm giác ngà ngà đó.
Y thích cái thứ cảm giác đó, y chuẩn bị
uống xong hai bình đó, thêm hai bình nữa, sau đó
mới kêu một dĩa miến tôm ăn cho giả
rượu.
Nghe nói miến ở nơi đây không thua gì Thuê Vô Quán
ở Quan Hạng Khẩu.
Dân Hàng Châu đại đa số ai cũng uống
rượu.
Bọn họ uống rượu bằng chén, một
chén là bốn lạng, thường thường uống
sáu bảy ly cũng không có gì là ly kỳ. Nhưng uống là
làm ngay năm sáu cân, chuyện đó lại ly kỳ
rồi, huống gì người uống rượu chỉ
bất quá là một gã thiếu niên mười tám
mười chín tuổi.
Đã có rất nhiều người bắt đầu
chú ý đến y, cặp mắt trừng lớn nhất,
là một gã thiếu niên mặt mày trắng trẻo mặc
một chiếc áo dài màu tím lạt.
Cái vị thiếu niên này tuổi tác xem ra hình như có
nhỏ hơn Đoàn Ngọc hai tuổi, cặp mắt
lớn thiệt lớn, cái mũi thẳng, ăn mặc y
phục rất tân thời, dáng điệu cũng rất
ôn nhu, rất thanh tú, xem ra cũng xuất thân con nhà phú gia
như Đoàn Ngọc vậy.
Diệu nhất là, trên bàn y cũng có vài cái bình
rượu không, hiển nhiên tửu lượng của y
cũng không kém cỏi tí nào.
Người tửu lượng khá, thường
thường ít nhiều cũng có hứng thú với
người tửu lượng khá.
Vì vậy y bỗng hướng về Đoàn Ngọc
cười một cái.
Đoàn Ngọc không thấy.
Thật ra y đã chú ý đến gã thiếu niên có
cặp mắt to ấy từ lâu, và cũng không phải
không có hứng thú với người này.
Chỉ bất quá Đoàn công tử tuy mới
bước chân vào giang hồ, nhưng y không phải là
kẻ ngốc, càng không phải là kẻ mù, thật ra, y
thông minh còn hơn đại đa số nhiều, cặp
mắt cũng sáng hơn đại đa số
người khác nhiều lắm.
Y vừa nhìn là đã nhận ra ngay cái gã cặp mắt
to ấy, không phải là một gã thiếu niên thật, mà
là một cô gái giả trai.
- Trên đường đi, không được qua
lại với đàn bà chưa quen biết.
Lời giáo huấn ấy Đoàn Ngọc chưa hề
quên, cũng không dám quên, trước giờ y là một
đứa bé rất nghe lời, rất hiếu thảo.
Vì vậy cặp mắt của y cứ nhìn thẳng vào
cái thuyền hoa ở trước mặt.
Chiếc thuyền hoa ấy vừa ở trong đám
liễu chèo ra, phía trên sơn màu xanh biếc, lan can màu
đỏ, cánh cửa sổ chạm trổ hoa, bức màn
Tương Phi bằng trúc vén lên một nửa.
Một người đàn bà tuyệt đẹp, phong
tư trác tước, đang ngồi bên song cửa, đùa
nghịch với con anh vũ lông trắng trong lồng.
Một tay cô đang cầm cây lược, cổ tay
tròn lẳn, ngón tay thuôn dài, vẻ mặt ra chiều như
ai oán, phảng phất như cảm thương xuân
đến rồi qua mau, tình nhân sắp ly biệt.
Cô là người đàn bà, chỉ bất quá cô là đàn
bà ở xa thật xa, đại khái còn an toàn hơn đàn
bà ngồi bên cạnh bàn một chút.
Ít nhất cô cũng không thể bay qua năm sáu
trượng mặt hồ, lại gây phiền cho Đoàn
Ngọc.
Nhưng người đàn bà bên cạnh bàn muốn qua
làm phiền lại dễ dàng hơn nhiều.
Hiện tại hình như cô có cái ý đó thật, cô
bỗng ôm quyền nói:
- Vị huynh đài này xin mời.
Đoàn Ngọc nhìn nhìn phía sau, lại nhìn ra hai bên, làm
như không biết người ta đang chỉ mình.
Vị cô nương có cặp mắt to ấy ôm
miệng cười, nói:
- Tôi nói cái vị huynh đài này, chính là các hạ đó.
Lúc cô cười, cái mũi của cô nhăn lại
trước làm như gió xuân đang thổi xao động
mặt hồ lăn tăn lên.
Lúc cô chưa cười, cô đã là cô bé thật khả
ái, cô vừa cười lên, thật muốn làm các chàng
nhảy lầu.
Đoàn Ngọc có muốn giả khờ cũng không
xong, y chỉ đành cười trừ, nói:
- Các hạ đang nói chuyện với tôi đấy sao
?
Cô ta mở to mắt ra cười nói:
- Không nói chuyện với anh còn nói chuyện với ai
nữa ?
Đoàn Ngọc ho khẽ lên hai tiếng nói:
- Không biết các hạ muốn chỉ dạy
điều gì ?
Cô bé mở cây quạt soạt một tiếng, khẽ
phe phẩy mấy cái nói:
- Độc ẩm không bằng đồng ẩm,
trời đẹp cảnh đẹp như vậy, các
hạ còn không quá bước qua đây cùng say một
bữa.
Rõ ràng là ngay kẻ nói còn nhìn ra được cô là con
gái, vậy mà cô cứ muốn làm ra vẻ ta đây là
đàn ông con trai.
Đoàn Ngọc thở ra, nói:
- Tại hạ cũng có ý như vậy, khổ
nổi chưa quen biết nhau, huống gì nam nữ có
chỗ bất tiện.
Cô bé ngẩn mặt ra, cặp mắt càng mở to lên:
- Anh nói nam nữ bất tiện ? Không lẽ anh là con
gái sao ?
Đoàn Ngọc cũng bật cười, y ráng
nhịn cười nói:
- Dĩ nhiên các hạ cũng thấy là tôi không phải
rồi.
Cô bé chớp mắt hỏi:
- Anh không phải thì ai vậy ?
Đoàn Ngọc nói:
- Cô.
Cô bé trừng mắt nhìn y nửa ngày, lắc
đầu lẩm bẩm:
- Thì ra cặp mắt người này có chứng tật
gì đó mà.
Một tay cô khẽ phe phẩy cây quạt, còn tay kia
cầm ly rượu lên, ngẩng cổ uống một
hơi cạn sạch.
Cô uống rượu thật không giống đàn bà tí
nào.
Đoàn Ngọc thở ra một cái trong bụng.
Ngày xuân đương độ, y năm nay chỉ
mới mười chín tuổi, cái tuổi dễ bị xao
động tâm hồn nhất.
Thiệt tình y rất muốn bước qua, chỉ
tiếc là y làm sao cũng không quên được dáng
điệu nghiêm nghị của phụ thân.
Muốn làm một đứa bé hiếu thảo vâng
lời, thật tình không phải là một chuyện dễ
dàng tí nào.
Tịch dương đầy trời, chiếu lên
hồ Tây, “Hồng trang đạm mạt tổng
tương nghi” lại càng thêm đa tư đa dạng.
Liễu xanh mềm nhẹ như tuyết, hoa sen
hồng nở hé nữ nhân, dãy núi mờ mờ xa xa,
chiếu trên mặt nước hồ lộng lẫy ánh
kim quang.
Đâu đó không biết ai đang cất tiếng ngâm
nga:
Thiểu thôn cô nhi quang
trước cước
Hạ thủy
khứ cát đang tâm thảo.
Nhất bả thảo nhi cương hệ
thảo.
Thảng bại khê biên thụy bước liễu.
Liễu âm cái trước tha đích kiểm.
Tha đích cước nhi tiểu hựu xảo.
Tam cá kỵ sĩ đã mã lai.
Kiểm thượng toàn bộ đái trước
tiếu.
Khất cá kỵ sĩ khiêu hạ mã.
Si si vong bước tha đích cước.
Hữu có kỵ sĩ đảm giảo đai.
Cư nhiên thân thân tha đích chủy.
Đệ tam cá ngoạn đích bả hý.
Chẩm hải ký tại ca từ ký.
Ai da khả lên đích tiểu cô nương.
Tha vị thậm ma yêu tham thụy ?
Tạm dịch:
Cô thôn nữ chân để
trần.
Xuống nước hái cỏ bấc.
Vừa đó xong một bó.
Đã nằm soài ra ngủ bên bờ xuối.
Bóng liễu che mặt cô.
Chân cô nhỏ mà xinh xắn.
Ba chàng kỵ sĩ phi ngựa lại.
Gương mặt đều lộ vẻ mỉm
cười.
Một chàng nhảy xuống ngựa.
Nhìn si si vào chân cô.
Có chàng lớn gan hơn.
Dám hôn lên môi cô.
Còn chàng thứ ba đùa nghịch.
Viết xuống thành một bài thơ chọc.
Ai da đáng thương cho cô bé.
Sao cô ham ngủ làm chi ?
Tiếng ca êm ái, lời lẽ dễ
thương, tràn đầy một vẻ nhẹ nhàng
quyến rũ dụ hoặc.
Đây có phải là một cô thôn nữ đa tình,
đang dùng tiếng ca của mình để thầm
biểu lộ với tình nhân, muốn y to gan lên một chút
?
Đoàn Ngọc nhịn không nổi lại thở ra
trong bụng, y lại càng không dám đưa mắt nhìn thêm
cô bé bàn bên cạnh tí nào nữa.
Y cảm thấy thật tình mình quá vô dụng, ngay
cả rượu cũng hết muốn uống, đang
tính kêu dĩa miến tôm, ăn no kiếm chỗ ngủ
một giấc.
Chính ngay lúc đó, bỗng trên mặt hồ có chiếc
khoái thuyền, xé nước như bay lại.
Trên khoái thuyền có bốn gã hòa thượng mày
rậm mắt to, thân hình lực lưỡng, cái
đầu cạo trọc bóng lưỡng xanh rờn.
Gió thổi trên mặt hồ, chiếc khoái thuyền lên
xuống không ngớt, bốn gã hòa thượng làm như
đóng đinh trên mé đầu thuyền, không một tí
động đậy.
Đoàn Ngọc vừa nhìn thấy ra, bọn họ
đều là tay giỏi võ, không những vậy, công phu
hạ bàn cũng rất cứng cỏi.
- Trong giang hồ không được đụng vào
nhất là hòa thượng, đại sĩ và ăn mày.
Bởi vì những hạng người đó chỉ
cần dám qua lại trong giang hồ, nếu không có vũ
công xuất chúng, thì nhất định cũng có thế
lực rất lớn.
Cảnh đẹp giờ tốt thế này, mấy gã
xuất gia này tại sao lại đến nơi này xông xáo
qua lại ?
Đoàn Ngọc vốn có chút kỳ quái, nhưng
hiện giờ, y quyết tâm không để ý đến
chuyện của bọn họ.
- Thị phi chỉ vì nói năng nhiều, phiền
phức chỉ vì xông xáo đường đột.
Nếu muốn một đường bình an, là phải
nhất định không bày chuyện lôi thôi, và không xen vào
chuyện người khác.
Đoàn Ngọc uống xong ly rượu cuối cùng,
chỉ chờ miến lại ăn xong là đi ngay.
Bỗng nghe bình lên một tiếng, chiếc khoái
thuyền đã nhắm chiếc thuyền hoa đụng
thẳng vào.
Người đẹp đang ngồi bên song cửa
đùa nghịch với con anh vũ lông trắng, bị
đụng cơ hồ muốn rớt xuống
nước.
Bốn gã hòa thượng thì đã nhảy lên thuyền
hoa, xông vào như hung thần ác sát, chỉ vào mũi cô
mắng chửi loạn lên, nghe không rõ là đang mắng
chửi gì.
Ngay cả con anh vũ cũng sợ quá kêu quang quác
cả lên, vừa kêu vừa nhảy, người thì sợ
quá mất cả nhan sắc, toàn thân run rẩy không
ngớt, xem ra thật là đáng thương vô cùng.
Mấy gã hòa thượng lại không hiểu chuyện
lên hương tiếc ngọc, có gã còn thò bàn tay lớn
như cái quạt, hình như muốn túm lấy đầu
tóc của cô.
Mấy tên ác tăng này ở đâu ra đây, thật
còn hung dữ hơn cả cường đạo, ban ngày
ban mặt, trước mắt mọi người, dám
cả gan khinh lờn một người đàn bà
đơn lẻ đáng thương thế này.
Chuyện này mà không xen vào can thiệp, còn nói gì
đến chuyện phò nguy cứu khốn, hành hiệp
trượng nghĩa ?
Đoàn Ngọc cảm thấy máu nóng hừng hừng
dâng lên ứ ngực, y chẳng cố kỵ gì nữa,
chụp lấy cây đao để trên bàn, bỗng
đứng bật dậy, nhảy vọt ra khỏi lan
can.
Ngoài lan can là nước hồ, mắt thấy y
sắp rớt xuống nước, cô bé có cặp mắt
to hình như thất thanh kinh hô lên.
Nào ngờ Đoàn Ngọc tuy còn nhỏ tuổi, vũ
công đã luyện đến nơi, y đã nhìn đúng
chỗ mình nhảy xuống.
Chỉ thấy mũi chân y đang điểm vào
chỗ bờ trúc dùng để rào quanh ao nhốt cá,
người lại búng lên cao, sử chiêu Đăng Bình
Độ Thủy, Yến Tử Tam Sao Thủy, mấy
chiêu khinh công tuyệt đỉnh.
Cô bé mắt to còn chưa la lên xong, Đoàn Ngọc đã
búng ngược người, một chiêu Tế Xung Xảo
Phiên Vân, tiếp theo đó là Bình Sa Lạc Nhạn, nhẹ
phiêu phiêu hạ xuống chiếc thuyền hoa.
Trong bốn gã hòa thượng, có một gã đang
đứng ở ngoài khoang canh giữ, thấy có
người lại, bèn lập tức sa sầm nét mặt
trầm giọng hỏi:
- Ai đó ? Lại đây làm gì ?
Gã hòa thượng này mặt mày rỗ chằn rỗ
chịt, mặt lộ sát cơ, xem ra không giống kẻ
xuất gia ăn ở thanh tịnh.
Đoàn Ngọc cũng sa sầm nét mặt, nói:
- Ngươi là kẻ xuất gia ? Hay là cường
đạo ?
Gã hòa thượng này hình như sực nhớ đến
thân phận của mình, hai tay chắp lại, nói:
- A Di Đà Phật, kẻ xuất gia làm sao mà lại là
cường đạo ?
Đoàn Ngọc nói:
- Nếu không phải cường đạo, tại sao còn
hung dữ hơn cả cường đạo, ngay cả
cường đạo còn không dám khinh lờn đàn bà con
gái như vậy.
Gã hòa thượng gằn giọng nói:
- Ngươi là gì của người đàn bà đó,
lại đi xen vào chuyện này ?
Đoàn Ngọc ưỡn ngực, nói:
- Người trong thiên hạ ai cũng xen vào
được chuyện thiên hạ, tại sao ta không xen
vào được ?
Trong khoang thuyền lại vọng ra tiếng kinh hô của
người đàn bà đẹp đó:
- Cứu mạng, cứu mạng, mấy tên hung tăng này
muốn giở trò vô lễ.
Đoàn Ngọc lại càng giận dữ, cười
nhạt nói:
- Xem ra lá gan của bọn hòa thượng các ngươi
không nhỏ tí nào.
Gã hòa thượng tức giận nói:
- Lá gan của ngươi cũng không nhỏ, dám
đứng trước mặt ta vô lễ thế kia.
Miệng của y thì nói, hai bàn tay không hề rảnh
rỗi, bỗng nhiên trầm eo lưng xuống tọa mã,
hai tay quyền cùng đấm mạnh vào sườn
của Đoàn Ngọc, chính là Thiếu Lâm chính tông Phục
Hổ La Hán Quyền.
Chỉ tiếc là Đoàn Ngọc chẳng phải là
cọp, đã xoay ngược tay chụp cứng mạch
môn của gã hòa thượng, tứ lượng bát thiên
cân, kéo nhẹ một cái.
Cái thứ công phu tá lực đả lực này, chính là
khắc tinh của những loại quyền lộ
cương mãnh, gã hòa thượng phát ra sức lực càng
lớn chừng nào, té càng thảm chừng đó.
Gã đánh ra cú đấm đó lực đạo không
nhỏ tí nào, chỉ thấy tấm thân trăm cân của y
bỗng nhiên bay lên, tủm một tiếng, rớt vào
hồ nước.
Trên bờ có người đang vỗ tay, không biết có
phải là cái vị cô nương có cặp mắt to
ấy không.
Đoàn Ngọc còn chưa kịp quay đầu lại
nhìn, trong khoang thuyền đã có hai gã hòa thượng
nhảy ra.
Hai người này thân thủ nhanh nhẹn, xuất thủ
còn nhanh hơn nữa, bỗng nhiên, hai cặp quyền
đầu như hai cặp phật thủ đã
đến trước mặt Đoàn Ngọc, quyền
phong ào ạt, quả thật chiêu thức trầm, lực
đạo mãnh.
Chỉ tiếc là, đại công tử con nhà hảo hán
đệ nhất Trung Nguyên Đoàn Phi Hùng, vũ công không
những không thua kém gì phụ thân của y cho mấy, hình
như còn có vẻ muốn thanh xuất vu lam.
Nhất là khinh công thân pháp của y, không những linh
động hơn người, còn phong nhã, còn đẹp
mắt.
Y đề khí, người bỗng một chiêu Cáp Tử
Phiên Thân, bay ra sau lưng hai gã hòa thượng.
Gã hòa thượng biến chiêu cũng không chậm tí nào,
bàn tay đập xuống người tung lên, La Hán Thoát Y,
vung quyền phản kích. Nhưng y ra chiêu đã quá chậm.
Vỏ đao trong tay của Đoàn Ngọc đã đánh
vào huyệt Kiên Tĩnh trên vai y.
Y vừa tung người lên, chỗ đó lại chính là
trọng tâm trên toàn thân, bị đánh vào, người y
lập tức đứng không vững, loạng choạng
lùi lại bảy tám bước, bình lên một tiếng
đụng vào lan can chiếc thuyền hoa.
Đoàn Ngọc vung tay lên một cái nữa, chỉ nghe
tủm tủm hai tiếng, hai gã hòa thượng lại
bị rớt vào hồ nước.
Gã hòa thượng còn lại vừa nhảy ra khỏi
khoang thuyền, mặt mày tái ngoét, không biết mình nên
xuất thủ hay không xuất thủ mới phải.
Y nằm mộng cũng không ngờ được
rằng, cái gã thiếu niên nhỏ tuổi dáng điệu
ôn nhã này, vũ công lại kinh người như vậy.
Đoàn Ngọc cũng đang nhìn y.
Gã hòa thượng này tuổi tác xem ra cũng lớn hơn
tí đỉnh, dáng điệu hình như cũng ra vẻ
biết điều tí đỉnh, quan trọng nhất là,
y còn chưa ra tay xuất thủ đánh người ta.
Vì vậy Đoàn Ngọc đối với gã còn có chút khách
khí, y mỉm cười nói:
- Đồng bạn của ông đi hết rồi, ông còn
chưa đi sao ?
Gã hòa thượng gật gật đầu, thở ra
một hơi thật dài, bỗng hỏi:
- Thí chủ cao tính ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tôi tính Đoàn.
Hòa thượng hỏi:
- Đại danh ?
Đoàn Ngọc nói:
- Đoàn Ngọc.
Hòa thượng lại thở ra nói:
- Đoàn thí chủ vũ công quá cao cường.
Đoàn Ngọc cười nói:
- Ba chớp ba nhoáng, cũng tàm tạm.
Gã hòa thượng bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng
nói:
- Nhưng Đoàn thí chủ bất kể vũ công cao
cường đến đâu, nếu đã xen vào
chuyện này, sau này e rằng khó mà toàn thân thoái lui đó.
Đoàn Ngọc nói:
- Sao ?
Gã hòa thượng nói:
- Không lẽ thí chủ không nhìn ra bọn bần tăng
từ nơi nào lại sao ?
Đoàn Ngọc nói:
- Hòa thượng dĩ nhiên là từ trong chùa ra, trừ phi
các ông không phải hòa thượng, mà là cường
đạo.
Gã hòa thượng hằn học trừng mắt nhìn y
một cái, chẳng nói thêm một lời nào, bỗng
nhảy tung người lên, tủm một tiếng cũng
nhảy luôn xuống nước.
Đoàn Ngọc bật cười lẩm bẩm:
- Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng gánh, xem ra gã hòa
thượng này cũng nghĩa khí lắm.
Y phủi phủi quần áo, tính đi, lại tính
bước qua hỏi thăm người đàn bà
đẹp ấy có bị thụ thương gì không.
Đang còn tần ngần chưa quyết định
được chủ ý, trong thuyền đã có
người đang hô hoán:
- Đoàn công tử, xin dừng chân.
Tiếng nói nghe như hoàng oanh đang bay ra khỏi hang,
vừa nhẹ nhàng, vừa ngọt ngào, không giống lúc cô
đang há họng ra kêu cứu mạng tí nào.
Đoàn Ngọc khẽ ho lên hai tiếng.
Không phải là y muốn ho thật, đó là cái tật
của phụ thân y, phụ thân cổ họng đại
khái là có đàm, muốn nói gì quan trọng, cũng thích ho
khẽ lên hai tiếng trước.
Vì vậy Đoàn công tử cũng học đầy
đủ, y phát giác ra lúc chưa nói chuyện, ho lên vài
tiếng trước, là cách tốt nhất.
Nào ngờ người đàn bà đẹp mặc áo
trắng đã bước lại, tay vịn vào khoang
thuyền, nhìn y, cặp mắt tuyệt đẹp đang
lộ đầy vẻ quan thiết, cô dịu dàng nói:
- Đoàn công tử có phải bị lạnh đấy
không ? Nơi đây tấu xảo có chút cao đơn mua
từ kinh đô, trị cổ họng tốt lắm.
Đoàn Ngọc ngay cả ho cũng không dám ho lên nữa, y
gượng cười nói:
- Không cần, tôi ... tại hạ tốt thôi ...
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng
nhoẻn miệng cười nói:
- Công tử vốn là người tốt, tôi biết mà.
Đoàn Ngọc đỏ mặt lên, nói nhanh:
- Không phải tôi có ý như vậy, tôi muốn nói là, tôi
không có bệnh.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng
cười càng ngọt ngào, cô nói:
- Không có bệnh lại tốt nữa, trên thuyền còn có
một bình Trúc Diệp Thanh để lâu năm ...
Đoàn Ngọc vội vã nói:
- Không cần, không cần khách khí, tại hạ đang tính
cáo từ đây.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng cúi
đầu xuống nhỏ nhẹ nói:
- Công tử muốn đi, dĩ nhiên tiện thiếp không
dám cản trở, chỉ bất quá, lỡ công tử
đi rồi, mấy gã ác tăng đó trở lại
nữa thì sao ?
Đoàn Ngọc không biết nói gì.
Muốn làm người tốt, thì phải làm cho đáo
để.
Trên bờ đang có người kêu:
- Tiền rượu của vị công tử trên thuyền
kia tổng cộng là một lượng bảy tiền,
còn chưa tính xong, xin trả giùm cho.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng nói:
- Tiền rượu của công tử, tôi ...
Đoàn Ngọc vội vã nói:
- Không được, xin đừng khách khí, tôi đã có
đây.
Để đàn bà trả tiền giùm, chuyện đó
biết bao là khó khăn.
Đoàn Ngọc công tử xuất thủ cứu
người, không lẽ là để cho người ta
trả giùm tiền rượu cho mình sao ?
Chuyện đó không thể nào để người ta
hiểu lầm được.
Đoàn Ngọc lập tức quýnh quáng lấy hầu bao
ra, trong lúc hấp tấp không được cẩn
thận lắm, ngân phiếu và vàng lá rớt hết ra
cả mặt đất, ngay cả thanh Bích Ngọc Đao
cũng rớt luôn ra ngoài.
May mà người đàn bà đẹp mặc áo trắng
ấy không chú ý chuyện gì khác, cặp mắt mỹ
lệ của cô, hình như đang bị cái má lúm
đồng tiền của Đoàn Ngọc thu hút, không còn
nguyện ý nhìn sang chỗ khác.
Trúc Diệp Thanh để lâu năm quả thật là
rượu ngon, màu sắc xem ra cũng làm người ta
mát mắt, uống vào mềm mại, phảng phất
như đầu lưỡi của tình nhân.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng cũng
đang thè cái lưỡi xinh xắn ra, liếm môi mình.
Đoàn Ngọc vội vã gằm đầu xuống
uống rượu, uống xong ly này, y mới sực
nhớ ra, mình đã vi phạm toàn bộ điều răn
thứ nhất, thứ tư, thứ năm, thứ
bảy, bốn điều luôn một lượt.
Chết người nhất là, cái thuyền hoa ấy không
biết đã chèo ra giữa hồ lúc nào rồi, y muốn
bỏ đi cũng không kịp nữa.
Huống gì hiện tại, cô đã xem y như là bạn bè,
thậm chí còn nói cho y biết tên của mình.
- Em tên là Hoa, tên là Dạ Lai.
Hoa Dạ Lai.
Cái họ đã hay quá, cái tên cũng hay quá.
Ánh trăng đẹp làm sao, xuân sắc đẹp làm sao,
rượu ngon làm sao.
Bao nhiêu chuyện nhất thiết hình như đều quá
đẹp, Đoàn Ngọc thở ra trong bụng, y
quyết định mình buông thả ngày hôm nay.
Mỗi người đều nên ngẫu nhiên buông thả
mình một lần, có phải vậy không ?
Huống gì hôm nay y làm chuyện cũng không phải là
xấu xa gì ... Ai nói cứu người là chuyện
xấu xa ? Ai nói uống ly rượu là chuyện xấu ?
Đoàn Ngọc lập tức tha thứ cho mình ngay.
Tha thứ cho mình không phải là dù gì cũng dễ hơn
tha thứ người khác ?
Vì vậy Đoàn Ngọc không say cũng say mất.
Trăng sáng.
Đêm trăng ở Tây hồ, Tây hồ dưới ánh
trăng, thuyền hoa đã cập vào bờ dương
liễu.
Còn người ?
Người đang say vùi, người đang ngủ vùi.
Đoàn Ngọc chỉ biết mình được đem
vào trong khoang thuyền, được đem vào căn phòng
thật thơm tho, nằm trên một chiếc
giường còn thơm hơn cả hương hoa, y
chẳng phân biệt được mình đang mộng hay
tỉnh ?
Bên cạnh phảng phất có người, người
cũng thơm hơn cả hương hoa, có phải là
Dạ Lai hương đấy không ?
Y phân biệt không rõ ràng cũng không muốn phân biệt cho
rõ ràng. Cho là mộng cũng tốt, tỉnh cũng tốt,
cứ như vậy hưởng cái mùi vị mông mông lung
lung, phiêu phiêu phưởng phưởng, cuộc
đời còn có mấy ai được thưởng
thức tới như vậy ?
Đêm thật yên lặng, mát mẻ như suối
nước.
Gió thổi qua song cửa, trên song chập chờn bóng hình
của những hoa nhỏ.
Bên cạnh phảng phất như có người đang
gọi khẽ y:
- Đoàn công tử, Đoàn lang !
Đoàn Ngọc không trả lời, y không muốn trả
lời, y không muốn tỉnh táo.
Nhưng y cảm thấy được người bên
cạnh đang xoay trở, sau đó bèn có một bàn tay
thơm tho ngọt ngào thò lại, hình như muốn thăm
dò hơi thở của y.
Hô hấp của y rất đều đặn.
Bàn tay trên mặt y nhè nhẹ phe phẩy mấy cái,
người thì rón rén bò dậy khỏi giường.
Người còn đẹp hơn cả hoa.
Cặp đùi dài dài, cái eo thật nhỏ, đầu tóc
đen nhánh xỏa xuống hai bên vai như suối mây, da
thịt trơn láng mềm mại như lụa.
Ngay cả ánh trăng cũng đang nhìn trộm vào song
cửa, huống gì là người ?
Đoàn Ngọc len lén mở mi mắt, y nhịn không
nổi phải khen thầm lên trong bụng.
May mà y chưa đem câu khen thưởng ấy thốt ra
ngoài miệng.
Bởi vì y bỗng phát hiện ra Hoa Dạ Lai đang rón rén
cầm lấy quần áo của y lên, cùng thủ pháp
thật khinh xảo, móc cái hầu bao trong đó ra.
Sau đó, cô lại rón rén đi đến song cửa, song
cửa có để mấy chậu bông, có phải là Dạ
Lại hương không ?
Cô ngần ngừ một lát, bèn đem cây bông trong chậu
thứ hai ra, đem hết cả đất cát ra ngoài.
Sau đó cô lại dùng động tác nhanh nhẹn nhất,
bỏ hầu bao của Đoàn Ngọc vào trong, rồi
lại bỏ cây bông vào lại, đổ đất cát vào
nhè nhẹ, đập xuống cho bằng phẳng.
Hiện tại không ai biết được cái chậu
bông này có điểm gì khác biệt hơn chậu bông khác.
Cô thở phào ra một hơi nhẹ, lúc quay người
lại, gương mặt còn nhịn không nổi lộ ra
một nụ cười đắc ý.
Cô cười thật ngọt ngào, như một
đứa bé ngây thơ vô tội.
Chỉ tiếc là Đoàn Ngọc bấy giờ không còn
thưởng thức gì được. Y đã nhắm
mắt lại, lỗ mũi còn thậm chí phát ra tiếng
ngáy nho nhỏ đều đều, giống như
tiếng ngáy của những người say rượu.
Hoa Dạ Lai đứng ở đầu giường, nhìn
y ra chiều thỏa mãn, cô rón rén bò lên giường,
đưa đôi tay mềm mại trơn láng ôm chặt
lấy y.
Hiện tại hình như cô hy vọng y tỉnh lại
thôi.
Dĩ nhiên Đoàn Ngọc không tỉnh lại.
Cô thở ra nhè nhẹ, bỗng lầm bầm ca nho nhỏ
trong miệng, ca lên bài phảng phất như:
- Ai da, cái chú bé đáng thương kia.
Cô ca nho nhỏ trong miệng, hơi thở càng lúc càng
nặng, cánh tay đì lên người của Đoàn
Ngọc phảng phất càng lúc càng nặng.
Cô đã ngủ mất, đem theo tấm lòng sung
sướng thỏa mãn đắc ý mà ngủ mất.
Gió thổi qua song cửa, trên song chập chờn bóng hình
của những mảnh hoa nhỏ.
Đoàn Ngọc chầm chậm trở mình lại, gọi
nhỏ:
- Hoa cô nương, Hoa Dạ Lai.
Không có tiếng trả lời.
Hô hấp của cô nặng nề mà đều đặn,
cô cũng đã uống không ít Trúc Diệp Thanh.
Đoàn Ngọc lại đợi thêm một hồi lâu
nữa, rồi mới rón rén bò dậy, cầm y phục
của y lên, rón rén bước đến song cửa.
Giấy trên khung đã muốn trắng lên.
Đoàn Ngọc nhấc cái bình bông đó lên, cũng dùng
thủ pháp thiệt nhanh, lấy hết những đồ
dưới cây bông đổ ra y phục.
Sau đó y lại bỏ cây bông vào lại, lấy
đất cát đập bằng lại.
Gương mặt y cũng bất giác lộ ra một
nụ cười đắc ý, nhưng lúc quay người
lại nhìn thấy cô, trong lòng y nhịn không nổi cảm
thấy có chút gì khiếm lỗi.
Gã thiếu niên lương thiện này, trước giờ
không muốn làm ai thất vọng, huống gì lại là
một người đàn bà mỹ lệ như thế.
Đi rón rén qua đầu giường, thuận tay cầm
lên đôi giày làm bằng da bò tinh trí của y.
Người nằm trên giường bỗng trở mình,
lẩm bẩm nói:
- Anh dậy làm gì thế ?
Đoàn Ngọc ráng khống chế lại trái tim đang
đập mạnh, y nhẹ giọng nói:
- Tôi phải đi sớm một chút, sáng dậy còn
phải đi đường.
Người nằm trên giường gật gật
đầu, cặp mắt còn chưa muốn mở ra, hàm
hồ nói:
- Lúc về anh đừng quên lại đây thăm em.
Đoàn Ngọc nói:
- Dĩ nhiên.
Thật ra, dĩ nhiên y cũng biết, hôm sau cô nhất
định không còn ở chốn này.
Người nằm trên giường thở phào ra xem
chừng thỏa mãn, lại ngủ tiếp liền đó.
Dĩ nhiên cô không ngờ rằng cái gã ngơ ngơ ngáo ngáo
này lại phát hiện ra bí mật của cô, cô chỉ hy
vọng y đi nhanh nhanh lên.
Cái chỗ dưới chậu bông quả thật là chỗ
giấu đồ quá tốt. Nếu y không tình cờ trông
thấy, ngày hôm sau tỉnh lại, phát hiện ra mình
mất đồ, cũng không cách nào nói cô lấy mất
đi.
Bắt ăn trộm phải có tang chứng, y cũng
hiểu cái đạo lý đó, dĩ nhiên chỉ còn cách
ngậm hờn mà bỏ đi.
Huống gì những chuyện đó vốn khó mà nói
được ra miệng.
Hỷ, đàn bà, xem ra đàn ông đối với đàn bà
quả thật phải để ý cẩn thận một
chút.
Trời đã gần sáng. Mặt trăng mờ nhạt còn
đang treo trên đầu ngọn cây, ánh sao mông lung đã
trốn vào trong khoảng da trời xanh nhạt vô cùng
tận.
Con đường lót đá xanh nhỏ, ướt
đẩm những giọt sương lạnh.
Đoàn Ngọc đi chân trần, qua hết cái sân,
sương lạnh thấm từ gót chân lên đến
đỉnh đầu.
Y bỗng trở nên rất tỉnh táo, thật không có lúc
nào tỉnh táo bằng.
Tường không cao lắm, trên tường cũng có
trồng hoa cỏ.
Hương hoa trong gió mai trong trẻo thấm vào tận cõi
lòng người ta.
Đoàn Ngọc nhảy ra khỏi tường, đứng
ở một góc mang vào đôi giày, rồi đổ hết
mấy thứ đồ y đã lấy từ trong chậu
ra, bỏ vào lại trong túi, ngẩng đầu lên, hít
thở mấy hơi dài cái không khí đượm
đầy mùi hương hoa đó.
Y bỗng phát hiện ra, cái hồ danh tiếng này lúc sáng
sớm còn đẹp hơn cả lúc hoàng hôn.
Y đi bộ chầm chậm trên con đường
dọc theo bờ hồ, thưởng thức phong cảnh
tươi đẹp mới mẻ của Tây hồ
buổi sáng.
Y không có gì hối hả, dù có đi ba ngày ba đêm mới
đến chỗ khách sạn y đầu túc hôm qua,
cũng không có gì quan hệ.
Người đàn bà giảo hoạt mà mỹ lệ đó
tỉnh lại rồi, phát hiện ra cái chậu bông
lại trở thành trống lổng, gương mặt cô
ta sẽ lộ vẻ ra sao nhỉ ?
Nghĩ đến lúc đó, Đoàn Ngọc nhịn không
nổi bật cười lên, trong lòng tuy cũng cảm
thấy có lỗi, nhưng cái thứ sung sướng bí
mật, tội lỗi đó còn nồng đậm hơn
là cái cảm giác ăn năn nhiều.
Y nhịn không nổi thò tay vào bọc, lấy những
thứ đồ mất mà lấy lại được,
ra nhìn qua một lượt.
Y ngẩn người ra.
Trong hầu bao ngoài xấp ngân phiếu phụ thân y đã
đưa cho, mấy tấm vàng lá mẹ y đã đưa
cho, còn có thêm hai thứ đồ khác.
Một chuổi minh châu còn lớn hơn cả mắt
rồng, một miếng ngọc bài lóng lánh.
Trân châu như vậy tìm một hột cũng không
chừng không khó, nhưng đủ hết bao nhiêu đó
trân châu lớn nhỏ như nhau, thì lại quá khó.
Ngọc bài cũng là thứ màu sắc phong nhuận, không có
chút tì vết.
Đoàn Ngọc dĩ nhiên là người biết của, y
vừa nhìn là đã biết hai thứ này là bảo vật
đáng giá liên thành.
Hai thứ đồ này ở đâu ra đây ?
Đoàn Ngọc rất nhanh chóng đã nghĩ ra
được ngay. Hoa Dạ Lai nhất định đã
xem chậu bông là chỗ bảo tàng bí mật của cô.
Trước y nữa, chắc là đã có người
bị cô gạt như vậy.
Đoàn Ngọc lại bật cười, thật tình y
cảm thấy rất thú vị.
Dĩ nhiên y không phải là kẻ tham tâm, nhưng dùng cách này
để cho người đàn bà tham tâm mà mỹ lệ
ấy một chút trừng phạt, cũng không phải là
chuyện gì tự hỏi lòng xấu hổ
được.
Huống gì, bây giờ dù y có muốn đem những thứ
này trả lại cho cô, cũng tìm không ra cái chỗ sào
huyệt bí mật của cô ở đâu.
Thật ra y không hề nghĩ đến chuyện đi
tìm cái phiền phức đó.
Đoàn Ngọc thở ra, rốt cuộc đi đến
cái kết luận đó.
Do đó, y bèn đem hết tất cả mọi thứ
bỏ vào lại trong túi của mình.
Y rất thỏa mãn với cái cách mình xử lý câu
chuyện, vừa trầm tĩnh vừa ổn thỏa,
rất là thỏa mãn, thỏa mãn đến cực kỳ.
Y cảm thấy thật tình mình cũng nên được
tưởng thưởng.
Trời đã sáng trưng.
Có tiếng xào xạt, trong đám liễu bỗng có một
chiếc thuyền nhỏ chèo ra.
Người chèo thuyền tuổi tác cũng không lớn
lắm, để chân trần mang đôi giày cỏ,
đầu đội một chiếc nón rộng vành,
đứng ở xa thật xa đã kêu với Đoàn
Ngọc:
- Tướng công muốn qua hồ không ?
Đoàn Ngọc phát hiện ra cái số của mình thật
tình không tệ tí nào, y đang không biết nên đi
đường nào về lại, vừa tính tìm chiếc
thuyền, là thuyền lập tức đến ngay.
- Có biết khách sạn Thạch Gia ở đâu không ?
Dĩ nhiên là biết.
Người đưa đò ở Tây hồ, còn ai không
biết khách sạn Thạch Gia !
Do đó Đoàn Ngọc bèn nhảy lên thuyền,
cười nói:
- Đưa giùm tôi lại đó, tôi cho ông mười
lượng bạc.
Y cảm thấy mình sung sướng, thế nào cũng
sẽ để người khác chia xẻ một chút cái
sung sướng của y.
Sung sướng vốn là cái thứ gì thật kỳ quái,
không hề vì mình chia bớt cho người khác mà giảm
đi.
Có lúc mình chia cho người ta càng nhiều chừng nào, mình
càng cảm thấy mình được lại nhiều
chừng đó.
Nào ngờ nhà thuyền không những không có tí gì thích thú
cảm kích, ngược lại còn trợn mắt trắng
dã lên, trừng trừng nhìn y nói:
- Không lẽ ngươi là cường đạo sao ?
Đoàn Ngọc bật cười, nói:
- Ông xem tôi giống cường đạo lắm sao ?
Nhà thuyền lạnh lùng nói:
- Nếu không phải cường đạo, tại sao
đi thuyền có một chuyến là đưa ngay
mười lạng bạc ?
Đoàn Ngọc hỏi:
- Ông chê nhiều ?
Nhà thuyền nói:
- Lúc đầu thì chê nhiều, nhưng bây giờ thì chê ít.
Đoàn Ngọc nhịn không nổi, mở miệng
hỏi:
- Tại sao ?
Nhà thuyền nói:
- Tiền bạc của ngươi lấy vào trong túi,
dễ dàng như vậy, muốn ngồi trên chiếc
thuyền của ta, phải đưa nhiều nhiều
một chút.
Đoàn Ngọc lại bật cười nói:
- Thì ra không phải ta là cường đạo,
ngươi mới là cường đạo.
Nhà thuyền nói:
- Bây giờ ngươi mới biết, thì đã quá
muộn.
Cây sào dài của y chỉ điểm có mấy cái,
thuyền đã ra giữa hồ. Sức lực hai bên cánh
tay của y ít ra cũng có tới năm ba trăm cân.
Đoàn Ngọc nhìn y hỏi:
- Đây là thuyền cướp thật sao ?
Nhà thuyền lạnh lùng nói:
- Hừ.
Đoàn Ngọc nói:
- Nghe nói trên thuyền cướp, nếu muốn giết
người, thường thường có hai cách.
Nhà thuyền nói:
- Ngươi cũng biết nhiều chuyện lắm
đó.
Đoàn Ngọc nói:
- Nhưng không biết ngươi tính mời ta ăn
đao nhỉ, hay là cho ta mò tôm ?
Nhà thuyền nói:
- Đấy còn phải xem ngươi có đưa tiền
ra mau mắn hay không ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tiền bạc khó mà buông ra, đưa tiền cho
người ta, làm sao mau mắn được.
Nhà thuyền cười nhạt nói:
- Vậy thì ta chỉ còn nước mời ngươi
xuống nước tắm một cái.
Đoàn Ngọc nói:
- Khỏi cần khách khí, ta vừa mới tắm.
Nhà thuyền không đợi y nói xong câu, bỗng tung
người lên, nhảy mạnh xuống nước.
Tiếp theo đó, chiếc thuyền nhỏ bèn xoay vòng vòng
ở giữa hồ, xoay thật là nhanh.
Đoàn Ngọc vẫn còn không có gì là khẩn cấp,
lẩm bẩm một mình:
- Chỉ xoay không còn không sao, lật thì mới nguy.
Câu nói ấy vừa chưa thốt ra xong, chiếc
thuyền nhỏ quả thật đã lật úp lại.
Nào ngờ Đoàn Ngọc vẫn còn chưa lọt
xuống nước.
Thuyền sắp lật, người của y đã tung lên
trên không, đợi đến lúc đáy thuyền lật
lên trời, y đã nhẹ nhàng hạ xuống đáy
thuyền, miệng lẩm bẩm:
- Lật còn chưa sao, chìm xuống mới là nguy.
Bỗng nghe toang lên một tiếng, đáy thuyền đã
bị lũng một lỗ thật lớn, thuyền
nhỏ lập tức bắt đầu chìm dần dần
xuống.
Đoàn Ngọc vẫn còn chưa lọt xuống
nước.
Cây sào chèo thuyền còn đang trôi trên mặt nước, y
bỗng tung người lại, mũi chân điểm
xuống cây sào một cái nhẹ, cây sào bèn trượt
về phía trước.
Người của y dựa vào cái sức điểm
xuống nhẹ đó, lại tung lên lần nữa,
đợi cây sào trượt tới ba trượng, y
lại nhảy tới dùng mũi chân nhấn vào một cái.
Đổi hai lần hơi thở xong, y lại nhẹ
phiêu phiêu hạ xuống trên bờ, miệng còn lẩm
bẩm:
- Xem ra thuyền chìm xuống cũng không nguy lắm,
chỉ bất quá có tí đáng tiếc vậy thôi.
Bỗng nghe lủm bũm có tiếng nước bắn
tung lên, nhà thuyền đã thò đầu ra khỏi mặt nước,
đưa cặp mắt đen vừa sáng nhìn chòng chọc
vào Đoàn Ngọc.
Đoàn Ngọc chắp tay sau lưng, mỉm cười
nói:
- Hiện tại chắc nước đang lạnh
lắm, có tắm cũng phải coi chừng bị
cảm.
Nhà thuyền lại trừng mắt nhìn y cả nửa
ngày, bỗng thở ra một hơi dài nói:
- Khinh công giỏi thật.
Đoàn Ngọc nói:
- Ba chớp ba nhoáng, cũng tàm tạm được.
Nhà thuyền sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:
- Chỉ tiếc là ngươi một biển nhân tài
như vậy, lại không chịu đi học làm
người tốt.
Đoàn Ngọc sặc cười nói:
- Ngươi không chịu học làm người tốt hay
ta không chịu học làm người tốt ?
Nhà thuyền lại thở ra, hững hờ nói:
- Ta vốn muốn bảo toàn cho ngươi, chỉ cho
ngươi một đường đi, hiện tại
xem ra ngươi chỉ còn có mỗi con đường
chết.
Đoàn Ngọc cũng thở ra, nói:
- Tính mời ta đi ăn đao trước, rồi
mời ta xuống tắm, cũng coi như là chỉ cho ta
một con đường để đi sao ?
Nhà thuyền cười nhạt một tiếng, chúc
đầu xuống, lại lặn vào dưới
nước.
Đoàn Ngọc bỗng hô lên:
- Chờ một chút.
Nhà thuyền chầm chậm thò đầu lên khỏi
mặt nước hỏi:
- Còn muốn nói gì nữa ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
- Ta quên chưa cám ơn ngươi.
Nhà thuyền chau mày hỏi:
- Cám ơn ta ?
Đoàn Ngọc mỉm cười nói:
- Bất kể ngươi nói thật hay giả, ta cũng
đều cám ơn ngươi.
Nụ cười của y thuần chân mà thành thật,
đưa nụ cười đó ra với người
ta, vĩnh viễn sẽ không bị nuốt khổ.
Nhà thuyền nhìn y, nhìn một hồi thật lâu, bỗng
lại thở ra nói:
- Cỡ hạng thiếu niên như ngươi, chết
đi cũng có chỗ đáng tiếc.
Đoàn Ngọc cười nói:
- Ta cũng không tính chết.
Nhà thuyền trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nếu hiện tại ngươi mau lại chùa Phong Lâm,
tìm một vị đạo nhân họ Cố, không chừng
còn có chút hy vọng.
Đoàn Ngọc cười khổ hỏi:
- Ta đang sống khỏe khoắn thế này, tại sao
ngươi cứ nói ta sắp chết tới nơi
rồi vậy ?
Nhà thuyền nói:
- Không lẽ ngươi đã quên mình làm chuyện gì
rồi sao ?
Đoàn Ngọc chau mày một cái, nói:
- Ta làm chuyện gì rồi ?
Nhà thuyền sa sầm nét mặt nói:
- Ngươi đắc tội với một người
không đắc tội được, một người
không nên đắc tội.
Đoàn Ngọc suy nghĩ một thoáng, sực hiểu ra:
- Có phải ngươi nói bốn vị đại hòa
thượng kia ?
Nhà thuyền phảng phất như thấy mình nói
nhiều quá, tung người lên, đã lặn xuống
dưới nước.
Đoàn Ngọc nói:
- Chùa Phong Lâm là nơi nào ? Ngươi không nói cho ta biết,
làm sao ta biết đâu mà tìm ?
Giọng nói của y tuy lớn, chỉ tiếc là trên
mặt hồ không còn thấy bóng dáng của nhà thuyền
đâu.
Ngay cả chiếc thuyền nhỏ cũng đã mất
tiêu.
Đoàn Ngọc lại thở ra, y cười khổ nói:
- Có phải vận khí của mình đang từ từ xoay
ngược đây không ?
Y chầm chậm quay người lại, bỗng phát
hiện ra trong bụi liễu, đang có cặp mắt
thật to trừng trừng nhìn y.
Cô bé có cặp mắt to lại xuất hiện ở
đây, người cô còn mặc bộ đồ dài màu tím
nhạt, giải thắt lưng bên hông có thêm một thanh
trường kiếm rất chải chuốt.
Đoàn Ngọc bấy giờ mới sực nhớ ra, mình
còn quên một thứ đồ ... thanh đao của y.
Y chỉ nhớ được tối qua lúc bắt
đầu uống rượu trong thuyền hoa, thanh
đao còn đang ở trên bàn.
Sau đó y bèn quên mất, không những quên thanh đao, ngay
cả chính mình cơ hồ cũng muốn quên luôn.
Thanh đao này cũng có tên là Bích Ngọc Đao, vốn là
vũ khí thành danh của Đoàn lão gia tử lúc còn thiếu
niên lăn lộn trong giang hồ, nghe nói còn là của
Đoàn phu nhân lúc chưa lấy chồng đưa cho ông ta
làm vật định tình.
Cho đến khi Đoàn Ngọc lên mười tám tuổi,
Đoàn lão gia tử mới đem thanh đao này giao lại
cho y.
Đoàn Ngọc đang than thầm trong bụng,
trước mắt phảng phất lại xuất
hiện ra gương mặt của phụ thân đang vênh
mặt lên dạy dỗ mình.
Cô bé có cặp mắt to thấy y quay mặt lại,
cũng vênh mặt lên, cười nhạt nói:
- Ngay cả chùa Phong Lâm còn không biết ở đâu, còn qua
lại làm gì trong chốn giang hồ ?
Đoàn Ngọc nhịn không nổi hỏi cô:
- Cô biết chùa Phong Lâm ở đâu không ?
Cô bé quay người về phía sau nhìn nhìn, rồi lại
nhìn qua hai bên, rồi nói:
- Anh đang nói với ai thế ?
Đoàn Ngọc cười nói:
- Nơi đây không lẽ còn có ai khác sao ?
Cô bé vênh mặt lên, lạnh lùng nói:
- Anh đã biết nam nữ có chỗ bất tiện, còn
đi nói chuyện với tôi làm gì ?
Thì ra cô còn đang nhớ kỹ trong bụng chuyện hôm
qua.
Con gái trong bụng có chút nhỏ nhen, nam tử hán
đại trượng phu, cũng nên nhường cho cô
chút xíu.
Đoàn Ngọc cười vả lả nói:
- Nếu cô nương biết chùa Phong Lâm ở đâu, làm
ơn chỉ cho tôi một con đường đi.
Cô bé trừng to mắt lên, cười nhạt nói:
- Chúng ta chưa quen biết bao giờ, tôi dựa vào đâu
mà dám chỉ điểm cho anh đường đi ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tại hạ là Đoàn Ngọc, cô nương quý tính ?
Cô bé nói:
- Đã nam nữ bất tiện rồi, ngay cả
rượu còn uống không được, làm sao lại
nói tên họ với nhau nghe được ?
Xem ra cô bé này không những bụng dạ nhỏ nhen, mà còn
dằn dai quá chừng đi.
Đoàn công tử không phải là người quen chịu
người khác giận dỗi, chỉ cần có một
nơi tên là chùa Phong Lâm, còn sợ gì không hỏi thăm cho
ra được sao ?
Y cười cười, ôm quyền hướng về cô
bé, nói:
- Tôi phiền không được cô, nhưng chắc là
trốn được cô chứ.
Nào ngờ cô bé lại hô hoán lên:
- Anh quay lại đây, chúng ta còn chưa nói chuyện xong !
Đoàn Ngọc chỉ còn nước quay lại,
cười khổ hỏi:
- Còn có chuyện gì nói chưa xong nữa ?
Cô bé cười nhạt nói:
- Tôi hỏi anh, anh đã không chịu ngồi uống
rượu chung bàn với tôi, tại sao anh lại
đến thuyền người khác uống rượu
được, không những vậy, uống cả
đêm, không lẽ cô ta không phải là đàn bà, không lẽ
các người không phải là nam nữ bất tiện
lắm sao ?
Thì ra cái chuyện chân chính cô không thoải mái là cái chuyện
này !
Đoàn Ngọc không nói gì nữa.
Cái chuyện đó rốt cuộc giải thích không
được, không giải thích có lúc còn là cách giải
thích tốt nhất.
Huống gì, y hà tất phải đi giải thích với
một cô bé không biết điều này.
Cô bé còn chưa chịu buông tha, cô lớn tiếng nói:
- Sao anh không mở miệng nói gì nữa vậy, có phải
đã biết mình đuối lý rồi đấy không ?
Đoàn Ngọc chỉ còn nước cười khổ.
Cô bé trừng mắt nhìn y, bỗng nhiên lại cười
lên thật quyến rủ nói:
- Người nào biết mình co'lỗi, cũng còn thuốc
để cứu chữa, anh đi theo tôi đi.
Đoàn Ngọc ngẩn người ra hỏi:
- Cô đem tôi đi tới chùa Phong Lâm ?
Cô bé cắn môi, nói:
- Không đem anh tới chùa Phong Lâm, không lẽ còn đem anh
đi chết đâu đó !
- Ngàn lần vạn lần không được kết giao
với đàn bà không quen biết, ngàn lần vạn
lần.
Đoàn Ngọc chỉ còn nước thở ra trong
bụng, xem ra hiện tại y không thể không làm quen
với một người đàn bà không quen biết.
Y chỉ hy vọng người này tốt hơn
người kia một chút.
Gió nổi lên, tơ liễu phất phơ giữa
chừng không, như tuyết rơi.
Cô bé đang vạch rẻ cành liễu, chầm chậm
đi phía trước tuy cô mặc y phục đàn ông, eo cô
đưa qua nhẹ nhàng ẻo lả.
Có phải là cố ý ẻo lả cho Đoàn Ngọc
thấy không nhỉ ? Để chứng minh rằng cô không
còn bé nữa, cô đã là người lớn lắm rồi
?
Đoàn Ngọc không muốn nhìn cũng không xong, thật ra,
cái eo cô bé này uốn qua uốn lại, mềm mại
như nhành liễu, tuy vẻ con nít còn chưa thoát đi
hết, lại có thứ phong vận làm say lòng
người.
Con mắt của đàn ông, không phải vốn bởi vì
hạng người đàn bà như vậy mà mọc ra sao
?
Đoàn Ngọc đang độ thiếu niên, Đoàn
Ngọc mới có mười chín tuổi.
Cô bé phảng phất cũng biết phía sau có người
đang nhìn mình, cô bỗng liếc về phía sau một cái
nói:
- Tôi họ Hoa, tên là Hoa Hoa Phong.
Hoa Hoa Phong, cái tên này nghe cũng hay quá đấy chứ.
Đoàn Ngọc cười, y cảm thấy mình cũng ít
ra không đến nổi gì, hiện tại ít ra cô cũng
không thể được coi là một người đàn
bà không quen biết. Ít ra, y cũng biết tên họ của
cô.
Chùa Phong Lâm ở ngay mé bên trái Hạnh Hoa Thôn, bên cạnh
Nhạc Vương miếu, là một trong tám khu rừng
lớn ở Tây hồ.
Trong chùa nhang khói trước giờ vẫn nghi ngút,
nhất là gặp lúc giai tiết xuân thu, người
chơi Tây hồ dù không tin Trời Phật, cũng lại
chùa đốt vài cây nhang.
Chùa Phong Lâm là chùa của hòa thượng.
Gã chèo thuyền tại sao lại kêu Đoàn Ngọc đi
tìm đạo nhân họ Cố nhỉ ?
Hoa Hoa Phong đảo quanh tròng mắt nói:
- Gã nhà thuyền kia kêu anh đi tìm một đạo nhân
họ Cố ?
Đoàn Ngọc nói:
- Ừ.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh không nghe lầm chứ ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Lỗ tai tôi, còn chưa bị chứng tật gì.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nhưng theo tôi biết, trong chùa Phong Lâm không có đạo
nhân nào cả, chỉ có hòa thượng.
Đoàn Ngọc chau mày nói:
- Bốn gã hòa thượng tôi đánh hôm qua, không lẽ
chính là hòa thượng trong chùa Phong Lâm ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Không phải, phương trượng chùa Phong Lâm, hình
như không phải là truyền nhân của chùa Hoa Nam, bốn gã hòa thượng này sử Thiếu Lâm quyền.
Đoàn Ngọc cười nói:
- Nhìn không ra cô cũng là tay hành gia.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:
- Không lẽ chỉ cho phép đàn ông đánh nhau, không cho
đàn bà luyện võ sao ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tôi chẳng có ý đó.
Hoa Hoa Phong nói:
- Có phải anh cũng như các người đàn ông khác,
cứ cho là đàn bà phải không hiểu gì cả thì
mới tốt ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tôi cũng chẳng có ý đó.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh có ý tứ gì ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tôi chỉ bất quá nói rằng, mắt cô thật
tốt, là tay hành gia, không lẽ còn có ý gì khác nữa sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Câu nói đó tuy chẳng có gì sai, nhưng cái giọng
của anh nghe ra không đúng tí nào.
Đoàn Ngọc thở ra nói:
- Hiện tại tôi cũng đã hiểu cái ý của cô
rồi.
Hoa Hoa Phong nói:
- Sao ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Hình như cô rất thích tìm người khác quấy phá, thích
tìm người khác cãi nhau.
Hoa Hoa Phong nói:
- Ai nói tôi thích đi tìm người ta cãi nhau, tôi chỉ
thích tìm anh.
Câu nói ấy vừa thốt ra, chính cô cũng nhịn không
nổi bật cười lên.
Đoàn Ngọc nhìn nụ cười ngọt ngào của
cô, trong lòng bỗng dưng thấy ngọt ngọt, ngay
cả y cũng không biết rõ thế này là thế nào.
Một cô gái thích tìm mình để quấy phá, tìm mình
để cãi nhau, mình phải là cảm thấy rất
khổ sở mới phải.
Kỳ quái là, có lúc mình ngược lại cứ cảm
thấy sung sướng.
Đàn bà cứ nói là đàn ông trời sinh là cái thứ ngu
xuẩn, đại khái cũng vì cái đạo lý này.
Lúc Đoàn Ngọc đang nhìn cô, Hoa Hoa Phong cũng đang
nhìn Đoàn Ngọc. Bọn họ người này nhìn
người kia, hình như đã quên mất trên đời
này còn có người khác.
Nơi đây đương nhiên không phải chỉ có hai
người, những người khác đương nhiên
đều nhìn vào bọn họ.
Đoàn Ngọc vốn đã quá đủ cho mọi
người chú ý nhìn rồi, huống gì còn thêm một Hoa
Hoa Phong bán nam bán nữ này.
Cô bỗng vênh mặt lên phát sân phát nộ, rồi lại
bỗng cười ngọt ngào như vậy, có vài
người đã nhìn muốn rớt cả tròng mắt ra
ngoài.
Hiện tại vừa qua tiết Thanh Minh, chính là ngày
tốt đi chơi hồ, trên đường
người qua lại không ít, đến cửa chùa,
lại càng là trai màu hồng, gái màu lục, qua lại
tấp nập.
Trong đó có du khách từ phương xa lại, cũng có
người trong thành lại dâng hương, có lão già gánh
bao màu vàng bán nhang, đèn, cũng có các cô con gái nhỏ ôm
rỗ hoa bán, có các cô ăn nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào
như oanh, cũng có các tay hảo hán phế chợ ăn
nói tục tằn thô lỗ.
Thật ra, ở cái nơi thế này, mình cơ hồ có
thể thấy đủ các thức, các hạng
người.
Chỉ không thấy có đạo nhân, một đạo
nhân cũng không có.
Đạo sĩ vốn không đến chùa hòa
thượng làm gì.
Sau góc tường có hai chú tiểu sa di mày thanh mắt sáng,
đang núp ở đó len lén ăn kẹo, chính là từ trong
chùa Phong Lâm mới trốn ra.
Đoàn Ngọc sợ phạm phải kỵ húy gì của
hòa thượng, không dám đến tận nơi hỏi
thăm, nhưng lại đó hỏi hai chú tiểu sa di này,
đại khái cũng không có gì quan hệ lắm.
- Xin hỏi hai vị tiểu sư bác, trong chùa có vị nào
là đạo nhân họ Cố không vậy ?
- Không có.
- Đạo sĩ trước giờ có dám lại cửa
chùa này, dù có lại, cũng bị đánh đuổi
đi.
- Tại sao ?
- Bởi vì có những người thấy nơi này nhang
khói nghi ngút, cứ nghĩ đến chuyện lại tranh
đoạt chùa chiền.
- Không những vậy, thầy tôi thường nói,
đạo sĩ ngay cả tóc còn không chịu cắt,
thật không thể coi là kẻ xuất gia lục căn
thanh tịnh được.
- Nghe nói có đạo sĩ còn có bà vợ nữa.
Hai chú tiểu sa di này hiển nhiên vừa mới xuất
gia chưa lâu, xem vẻ mặt của họ, hình như còn
rất bực dọc tại sao mình không đi làm
đạo sĩ có thể lấy được vợ, mà
lại đi làm hòa thượng.
Đoàn Ngọc cảm thấy rất thú vị, len lén nhét
thỏi bạc vào trong túi một bên của họ, rồi
hỏi nhỏ:
- Hai ngày nữa tìm cái mũ đội vào, lại Tam Nhã Viên
ăn miếng Tống Tẩu Ngư, còn ngon hơn cả
kẹo.
Chú tiểu sa di nhìn y hai lần, bỗng nhiên chạy
vụt đi như một làn khói.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói:
- Anh đang dụ người ta phạm tội
đấy à ?
Đoàn Ngọc nói:
- Ăn cá cũng chẳng thể coi là phạm tội.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Người xuất gia làm sao ăn mặn
được ?
Đoàn Ngọc nói:
- Rượu thịt rồi cũng đi qua ruột,
Phật cốt là ở trong đầu, câu đó không
lẽ cô còn chưa nghe nói ?
Hoa Hoa Phong cười nói:
- May mà anh không làm hòa thượng, nếu không nhất
định là một gã hòa thượng giả mạo.
Đoàn Ngọc nói:
- Dù tôi có muốn xuất gia, cũng thà làm đạo
sĩ, không làm hòa thượng.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Tại sao ?
Đoàn Ngọc mỉm cười nói:
- Cô nên biết tại sao chứ.
Hoa Hoa Phong sực nhớ lời của chú tiểu, cô
trừng mắt nhìn y một cái, nhưng lại nhịn
không nổi bật cười nói:
- Tôi cứ ngờ anh là người thật thà, nào ngờ
anh cũng chẳng phải người tốt.
Cô lại bỗng nói tiếp theo đó:
- Nhưng anh là một tên ngốc.
Đoàn Ngọc nói:
- Tên ngốc ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Anh nghe ai nói trong chùa này có đạo sĩ ?
Đoàn Ngọc nói:
- Cái vị nhà thuyền ấy.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh biết y ?
Đoàn Ngọc nói:
- Không biết.
Hoa Hoa Phong nói:
- Y nói anh lại tìm đạo sĩ, anh bèn lại, nếu
y nói anh lại đây tìm ni cô, có phải anh cũng lại
không ?
Đoàn Ngọc ngẫn người ra.
- Điều thứ sáu, không được dễ tin
lời người ta nói.
Bỗng phát giác ra mình lại phạm thêm một
điều răn của phụ thân.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nếu anh đánh nhầm phải môn hạ chùa Thiếu
Lâm, phiền phức này xem ra thật không nhỏ, nhưng
Thiếu Lâm là danh môn chính tông, cũng không đến
nổi vì chuyện tí xíu này mà lấy mạng anh.
Đoàn Ngọc đang lắng nghe.
Hoa Hoa Phong lại nói:
- Huống gì, chùa Thiếu Lâm nếu muốn đặt anh
vào chỗ chết, thì ngay cả Long chân nhân ở Vũ
Đương cũng chắc gì đã lo được
cho anh, huống gì là một gã đạo sĩ chẳng nghe
tên tuổi gì !
Đoàn Ngọc thở ra.
Hoa Hoa Phong thở ra, tiếp tục nói:
- Cỡ hạng người tùy tiện tin lời
người ta nói như anh, sẽ có ngày bị
người ta bán đi còn không biết gì cả.
Đoàn Ngọc bỗng nói:
- Tôi chỉ tin có một chuyện.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Chuyện gì ?
Đoàn Ngọc nói:
- Nhà thuyền đã nói vậy, nhất định sẽ
không vì chỉ muốn gạt tôi lại đây khơi
khơi như vậy.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh nghĩ là y có mục đích gì khác ?
Đoàn Ngọc gật gật đầu nói:
- Nếu y có ý hại tôi, nhất định y sẽ
đào một cái bẫy ở đây trước
đợi tôi lại nhảy vào.
Hoa Hoa Phong chớp mắt hỏi:
- Anh tính nhảy sao ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Chỉ tiếc là hiện tại ngay cả cái bẫy
ở đâu tôi còn không biết.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nếu anh đã biết, thì đấy chẳng thể
coi là cái bẫy nữa.
Cô bỗng lại cười, nhẫn nha nói:
- Chính vì anh không bao giờ thấy được cái
bẫy, do đó anh mới rớt vào đấy.
Đoàn Ngọc nói:
- Vì vậy tôi có thể tùy thời tùy lúc lọt vào bẫy.
Hoa Hoa Phong nói:
- Đúng vậy.
Đoàn Ngọc cũng chớp chớp mắt nói:
- Nhà thuyền đó và tôi chưa từng quen biết,
nếu ngay cả y cũng muốn lại hại tôi, gã
đánh xe đối diện kia cũng rất có thể là
đồng bạn của y.
Hoa Hoa Phong nghiêm mặt nói:
- Ừ, rất có thể.
Đoàn Ngọc đảo quanh tròng mắt một vòng nói:
- Nơi đây, mỗi người không chừng
đều rất có thể vậy.
Hoa Hoa Phong nói:
- Ừ.
Cặp mắt của Đoàn Ngọc bỗng trừng
một cái lên mặt cô, y hỏi:
- Còn cô ? Cô có thể vậy không ?
Hoa Hoa Phong vênh mặt lên nói:
- Rất có thể vậy, nhất là tôi đây.
Đoàn Ngọc nói:
- Sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Hiện tại tôi đang thích đổ rượu
độc cho anh, độc cho anh chết tươi ngay
bây giờ.
Đoàn Ngọc thở ra nói:
- Chết vì độc còn hơn là chết đuối.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y hỏi:
- Anh dám đi theo tôi không ?
Đoàn Ngọc hỏi:
- Đi đâu ?
Hoa Hoa Phong chỉ về phía trước một cái nói:
- Nơi đó hình như có chỗ bán rượu, anh ...
Giọng của cô bỗng ngưng bặt lại.
Bởi vì cô phát hiện ra ngón tay mình đang chỉ tới
ba chữ ...
Chính là ba chữ “Cố đạo nhân”.
Dùng cây trúc treo tấm vải bố màu xanh lên cao làm lá
cờ quán rượu, tấm vải bố đã
được tẩy muốn bạc trắng, trên mặt
có đề ba chữ như rồng bay phượng múa
thật lớn.
“Cố đạo nhân” là cái tên của một quán
rượu.
Quán rượu này chỉ bất quá là căn nhà nhỏ
lấy ván gỗ ráp vào thành hai căn, trong phòng u ám mà ẩm
thấp, chất đầy những vò rượu.
Tấm phên bằng trúc trước mặt nhà, cũng
để đầy từng vò từng vò rượu, trên
vò rượu bày một tấm gỗ, coi như là cái bàn
uống rượu, khách chỉ việc ngồi trên cái
ghế đẩu bên cạnh uống rượu.
Trong thành Hàng Châu cũng có rất nhiều quán rượu,
bày biện như vậy.
Quán rượu nơi đây chỉ có bán rượu, không
có thức ăn, tối đa chỉ có chút ít đậu
phụng, để nhấm rượu, vì vậy đa
số quá nửa là khách hàng quen thuộc, dân uống
rượu.
Những hạng người đó chỉ cần có
rượu uống là được rồi, chẳng màng
ở đâu, lúc nào, vì vậy hiện tại tuy vẫn còn
chưa tới trưa, mà bàn ghế trong quán đã bày
biện hẳn hòi.
Một đứa bé cùi hủi lé mắt, đang bưng
một cái chậu luộc đầy đậu, từ
trong nhà ra, để ở trên quầy.
Đã có bốn lão già mùi rượu nồng nặc đang
ngồi uống ở đó.
Hoa Hoa Phong và Đoàn Ngọc ngồi đó chờ cả
nửa ngày, đứa bé cùi hủi còn chưa lại
hỏi han gì.
Đoàn Ngọc hỏi dò:
- Chú là ông chủ ở đây phải không ?
Đứa bé trợn cặp mắt trắng dã lên nói:
- Tôi mà là chủ quán nơi đây, thì quán này phải có tên là
Tiểu Lại Lị rồi.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Thế chủ quán là ai ?
Đứa bé cùi hủi đưa tay chỉ tấm vải
bố một cái hỏi:
- Ông có đọc được chữ không ?
Đoàn Ngọc cười nói:
- Thì ra nơi đây quả có một người tên Cố
đạo nhân thật.
Đứa bé cùi hủi đưa cặp mắt lé
trừng lên nhìn y nói:
- Các người rốt cuộc có uống rượu hay
không ?
Hoa Hoa Phong mở tròn to mắt lên hỏi:
- Không uống rượu đến đây làm gì ?
Đứa bé cùi hủi nói:
- Muốn uống bao nhiêu rượu ?
Hoa Hoa Phong giành nói:
- Đem lại trước hai chục ly Hoa Điêu,
đựng vào ống đó.
Đứa bé cùi hủi lại lấy cặp mắt lé
trừng lên nhìn cô, gương mặt bấy giờ
mới lộ vẻ thân thiện hơn được
một chút.
Nơi đây chỉ có một hạng người là
được hoan nghênh, được tôn kính, đó chính
là người có tửu lượng khá.
Ngoài cái quần u ám, còn có để một câu đối:
- Đổ cơ phạn bàn Tiểu Ngư mỹ tửu
trường khoan Tạm dịch:
- Bụng đó, mâm cơm nhỏ Cá ngon, ruột rỗng
chờ rượu Đoàn Ngọc nhịn không nổi
mở miệng hỏi:
- Nơi đây cũng bán món cá chưng sao ?
Đứa bé cùi hủi nói:
- Không.
Đoàn Ngọc nói:
- Nhưng cái câu đối kia ...
Đứa bé cùi hủi nói:
- Câu đối là câu đối, cá là cá.
Nó trợn cặp mắt trắng dã lên rồi đi
mất, làm như ngay cả nhìn cũng lười không
muốn nhìn thêm Đoàn Ngọc một lần nữa.
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Tên quỷ này mở miệng ra làm như muốn đánh
lộn với người, không biết ai đắc
tội phải nó ...
Hoa Hoa Phong cũng nhịn cười nói:
- Hạng người này cũng khó mà gặp phải
lắm đấy.
Đoàn Ngọc chớp chớp mắt nói:
- Nhưng tôi có gặp qua một người rồi.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Ai ?
Đoàn Ngọc không nói gì, chỉ cười.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y, cắn cắn môi nói:
- Nếu anh dám nói là tôi, tôi sẽ thuốc cho anh chết
ngay.
Sau đó cô cũng bật cười lên.
Bọn họ tuy mới quen nhau, nhưng hiện tại
bỗng nhiên cảm thấy như là bạn bè đã lâu
năm rồi.
Bấy giờ đứa bé cùi hủi cũng đã đem
năm ống rượu lại, bình một tiếng,
đặt trên vò rượu, rồi quay phắt
đầu đi mất.
Trên vò rượu đã có sẵn mấy cái
ly không.
Đoàn Ngọc rót ra hai ly, đang tính đưa lên
miệng uống.
Hoa Hoa Phong bỗng đè tay y xuống nói:
- Chờ một chút.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Còn chờ gì nữa ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Dĩ nhiên tôi không thích thuốc cho anh chết thật,
nhưng người khác thì sao ?
Đoàn Ngọc cười nói:
- Tên quỷ đó tuy không nhìn tôi thuận mắt, nhưng
chắc không đến nổi phải lấy mạng tôi
mới xong.
Nhưng Hoa Hoa Phong không cười, cô vênh mặt lên nói:
- Không lẽ anh quên mình đến đây tìm ai ?
Đoàn Ngọc nói:
- Tôi đã uống say đâu.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nếu anh quả có cái họa sát thân thật, cái gã
đạo sĩ giả bán rượu này làm sao cứu
được anh ?
Đoàn Ngọc nói:
- Không chừng y chỉ bất quá lấy chuyện bán
rượu ra che đậy thân phận của mình thế
thôi.
Hoa Hoa Phong nói:
- Vì vậy y rất có thể là một tay cao thủ vũ
lâm mai danh ẩn tích.
Đoàn Ngọc nói:
- Đúng vậy.
Hoa Hoa Phong nói:
- Vì vậy vũ công của y có thể rất cao
cường.
Đoàn Ngọc nói:
- Đúng vậy.
Hoa Hoa Phong nói:
- Có phải y cũng rất có thể biết hạ
độc được không ?
Nhà thuyền đó đã không dìm Đoàn Ngọc chết
đuối được, sẽ muốn đồng
bạn của y thuốc cho Đoàn Ngọc chết.
Chuyện đó dĩ nhiên cũng rất có thể lắm.
Xem ra Hoa Hoa Phong không những suy nghĩ chu đáo còn hơn
Đoàn Ngọc, cô còn rất quan tâm đến y thật.
Đoàn Ngọc tính mở miệng ra nói, nhưng không nói gì,
bởi vì y bỗng phát hiện có người đang nhìn
bọn họ.
Bất kỳ ai nhìn người này rồi, cũng
đều nhịn không nổi muốn nhìn thêm vài lần
nữa.
Người này dĩ nhiên là một người đàn bà,
dĩ nhiên là một người đàn bà rất mỹ
lệ, không những đẹp, mà còn phong tư trác
tước, không những vậy, còn biết trang
điểm nữa.
Đàn bà biết trang điểm không nhất định
phải là đánh phấn cho dày vào.
Người đàn bà này có khuôn mặt trái xoan thật
trắng trẻo, không thoa lên tí phấn son gì.
Nhưng bà ta diện đồ rất khảo cứu,
một tấm áo rất sát vào người màu xanh, đi
với Bách Chiết Trương quần tha thướt,
không những chất liệu cao quý, may cắt tinh trí, màu
sắc cũng rất hợp với nhau.
Áo quần cũng là một thứ học vấn, muốn
hiểu cái thứ học vấn này, không phải là
chuyện dễ dàng gì.
Bà ta xem ra không trẻ tuổi gì, nhưng lại càng
hiển lộ vẻ diễm lệ thành thục.
Những hạng người đàn bà này, giống như
một đóa hoa đã nở đầy đặn, phong
vân điên đảo lòng người.
Đoàn Ngọc nhìn bà ta, ánh mắt lộ đầy vẻ
tán thưởng.
Hoa Hoa Phong đang nhìn y, hiển nhiên từ ánh mắt
của y, cô đã phát hiện y đang nhìn một
người đàn bà.
Do đó cô cũng quay đầu lại.
Cô tấu xảo bắt gặp bà ta đang mỉm
cười, một nụ cười thật mỹ
lệ và thành thực.
Chỉ có người đàn bà tuổi tác như bà ta,
mới hiểu được cách mỉm cười
như vậy.
Hoa Hoa Phong lập tức vênh mặt lên, hạ giọng
xuống hỏi:
- Người đàn bà này là ai vậy ?
Đoàn Ngọc nói:
- Không biết.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh không quen biết bà ta ?
Đoàn Ngọc lắc lắc đầu.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh không quen biết gì bà ta, tại sao bà ta lại nhìn anh
cười ?
Đoàn Ngọc hững hờ nói:
- Có người trời sinh thích cười, ít ra cũng
còn tốt hơn là người trời sinh đi tìm
người quấy phá.
Hoa Hoa Phong trừng mắt nhìn y hỏi:
- Bây giờ có phải anh đang tìm tôi quấy phá
đấy không ?
Đoàn Ngọc không trả lời, bởi vì người
đàn bà ấy hiện giờ đang bước lại
chỗ bọn họ.
Bà ta đi đứng dáng điệu cũng rất
đẹp, mỉm cười lại trước mặt
bọn họ, nói:
- Hai vị hình như từ phương xa lại đây.
Hoa Hoa Phong lập tức giành nói:
- Chuyện đó có liên hệ gì đến bà ?
Người đàn bà vẫn mỉm cười nói:
- Không có gì liên hệ cả.
Hoa Hoa Phong nói:
- Không có liên hệ, bà còn hỏi làm gì !
Người đàn bà nói:
- Chỉ bất quá tùy tiện muốn hỏi, hỏi
vậy thôi.
Hoa Hoa Phong nói:
- Có gì hay mà hỏi.
Người đàn bà nói:
- Bởi vì nơi đây chỉ có khách hàng quen thuộc
lại thăm viếng, rất hiếm khi thấy
người lạ như hai vị.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nơi đây có khách gì lại, thì có liên hệ gì với bà
?
Người đàn bà cười nói:
- Chuyện này thì có chút liên hệ.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Sao ?
Người đàn bà nhoẻn miệng cười nói:
- Vì vậy tôi mới nói cô nương nhất định
là khách phương xa lại, nếu không làm sao không
biết tôi là ai nhỉ ?
Xem ra bà ta đã nhận ra Hoa Hoa Phong là gái giả
trai.
Hoa Hoa Phong lại càng tức giận, cô cười
nhạt nói:
- Không lẽ bà có gì đặc biệt lắm sao ?
Người đàn bà nói:
- Nói ra thì cũng có chỗ đặc biệt thật.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Chỗ nào đặc biệt ?
Người đàn bà cười nói:
- Không phải người đàn bà nào cũng đều
lấy một ông chồng là đạo sĩ, cô xem có
đúng không ?
Hoa Hoa Phong ngơ ngác hỏi:
- Bà nói gì ?
Người đàn bà nói:
- Chồng tôi là đạo sĩ ở đây, vì vậy
nơi đây rất có nhiều người gọi sau
lưng tôi là Nữ đạo sĩ, bọn họ còn
rất sợ tôi biết, thật ra tôi lại thích cái tên
này lắm.
Bà ta mỉm cười, nói tiếp:
- Tôi mà không thích đạo sĩ, tại sao lại đi
lấy đạo sĩ làm gì ?
Hoa Hoa Phong lần này rốt cuộc không biết nói gì.
Bất kể ra sao, đàn bà lấy được ông
chồng đạo sĩ, cũng không có mấy ai.
Đoàn Ngọc thì đã bật cười.
Y phát giác ra bà Nữ đạo sĩ này không những
đẹp, mà còn thú vị phi thường.
Nhìn thấy vẻ mặt của y, Hoa Hoa Phong lại càng
tức giận, cô bỗng cầm ly rượu
trước mặt lên ực một hơi cạn
sạch.
Nữ đạo sĩ nói:
- Cô nương cũng uống rượu ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Không lẽ tôi không được uống ?
Nữ đạo sĩ cười nói:
- Tôi chỉ bất quá hơi lấy làm lạ một chút,
tại sao cô nương bỗng không sợ trong
rượu có độc nữa ?
Thì ra không những cặp mắt bà ta sắc sảo,
lỗ tai bà ta cũng rất thính.
Gương mặt của Hoa Hoa Phong đã có vẻ
muốn xanh lè ra.
May mà Nữ đạo sĩ đã đổi câu chuyện,
bà ta hỏi:
- Hai vị dáng dấp như vậy, đến đây
chắc là không phải để uống rượu ?
Đoàn Ngọc mỉm cười nói:
- Tại hạ quả thật lại đây muốn bái
kiến Cố đạo nhân.
Nữ đạo sĩ hỏi:
- Ông biết y ?
Đoàn Ngọc nói:
- Còn chưa được quen biết.
Nữ đạo sĩ hỏi:
- Nếu vậy, có phải có người kêu ông lại
đây ?
Đoàn Ngọc nói:
- Đúng vậy.
Nữ đạo sĩ hỏi:
- Ai kêu ông lại đây ?
Đoàn Ngọc nói:
- Cái vị nhân huynh này tôi cũng chưa quen biết.
Nữ đạo sĩ phảng phất như cảm
thấy chuyện này có vẻ thích thú, bà ta chớp mắt
hỏi:
- Y là một người ra sao ?
Đoàn Ngọc nói:
- Là một vị đại ca chèo thuyền.
Nữ đạo sĩ nói:
- Chèo thuyền ?
Đoàn Ngọc nói:
- Không chừng y vốn không phải thế, chỉ bất
quá lúc tôi gặp y, y là người chèo thuyền.
Y cười cười, lại nói tiếp:
- Bất cứ ai muốn cải trang thành nhà thuyền,
cũng không khó khăn gì lắm.
Nữ đạo sĩ nói:
- Mặt mũi y ra làm sao ?
Đoàn Ngọc nói:
- Mặt mày đen đủi, tuổi tác không lớn
lắm, cặp mắt sáng, thủy tính cũng rất
giỏi.
Y cười khổ rồi lại nói tiếp:
- Nếu tôi rớt xuống dưới nước,
hiện tại không chừng đã bị dìm cho chết
đuối.
Nữ đạo sĩ bỗng thở ra nói:
- Tôi biết ngay nhất định lại là y.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Y rốt cuộc là ai vậy ?
Nữ đạo sĩ cười nói:
- Người này họ Kiều, thiên hạ chỉ sợ
chẳng còn ai thích xen vào chuyện người khác như y
!
Đoàn Ngọc cười nói:
- Tôi đồng ý.
Nữ đạo sĩ nhìn y, nhìn thật lâu, rồi
mới hỏi: